Chou Kaguya Hime
Ngoại truyện 3: Tsukuyomi · Phần 8
“Một Note nhỏ trước khi các bạn đọc nhen ^^ Có một số từ nghe tiếng Nhật nó sẽ hay hơn nhưng mình dịch qua tiếng Việt lun.
Như bé Thỏ Bông Chứng Cứ tên là : Shouko
Bé Cá Vàng Bình Thường tên là : Fuu Chan nha (tại Futsuu tiếng Nhật là Bình thường á ^^)”
YachiSuzu
Về tới nhà, chúng tôi không vào ngay.
Cả hai cùng đứng trước cửa một nhịp rất ngắn, như thể chỉ cần chậm tay mở khóa thêm một chút thì buổi tối sẽ chưa phải sang đoạn cuối. Tôi nghe thấy tiếng túi cá nước khẽ chạm vào tay Yachiyo, tiếng yo-yo nước lắc nhẹ, tiếng dép gỗ cọ lên bậc thềm.
Rồi cuối cùng tôi vẫn mở cửa.
Căn hộ đón chúng tôi bằng mùi quen thuộc của giấy, xà phòng và không khí đã đóng kín từ chiều. Vừa bước vào trong, tiếng lễ hội lập tức bị chặn lại phía sau cánh cửa, chỉ còn sót một lớp âm thanh rất xa, giống như một giấc mơ vẫn chưa chịu tan hẳn.
Yachiyo đứng ngay ở lối vào, nhìn quanh.
Không phải vì có gì mới.
Mà là vì có lẽ, sau một buổi tối quá nhiều ánh sáng và tiếng người, nơi này lại trở nên khác đi. Nhỏ hơn. Yên hơn. Gần hơn với cái gọi là “kết thúc” mà cả hai đều đang tránh nhìn thẳng vào.
“Chị Iroha.”
“Ừ?”
“Bình Thường phải ở đâu?”
Em giơ túi cá lên, cực kỳ nghiêm túc.
Tôi nhìn con cá vàng đang bơi vòng vòng trong chiếc túi nhựa mong manh ấy. Cái tên em đặt cho nó từ lúc nãy tự nhiên lúc này lại nghe đau đến buồn cười.
“Chờ chị một chút.”
Tôi cởi dép, kéo em vào trong, rồi đi lục tung mấy cái tủ dưới bếp. Sau một hồi vật lộn, tôi tìm được một cái bát thủy tinh khá sâu. Không hẳn là bể cá, nhưng ít nhất cũng còn hơn cái túi nước lễ hội kia.
Tôi đổ nước sạch vào bát, đặt nó xuống cạnh cửa sổ, nơi còn dư một vệt sáng mỏng từ đèn đường hắt vào.
“Rồi.”
Tôi quay sang.
“Đưa Bình Thường đây cho chị nào.”
Yachiyo ngồi xổm xuống bên cạnh tôi ngay lập tức, hai tay nâng túi cá như đang tiến hành một lễ chuyển giao vô cùng trọng đại.
“Chị làm nhẹ thôi nhé.”
“Chị biết rồi.”
“Em nói trước thôi.”
“Ừ.”
Tôi cẩn thận mở túi, nghiêng dần để con cá nhỏ trượt ra bát nước mới. Nó khựng lại một giây, rồi bơi một vòng rất thiếu biết ơn.
Yachiyo nín thở nhìn theo.
“…Nó đang sống ở đây rồi.”
Em thì thầm.
“Ừ.”
Tôi đáp.
“Nó chuyển nhà thành công.”
Yachiyo cúi xuống gần hơn một chút, nhìn con cá thêm một lúc lâu, như thể chỉ cần rời mắt đi là nó sẽ lại quay về thành túi nhựa, thành nước đục, thành một thứ kỷ niệm tạm bợ nào đó.
“Chị.”
“Hả?”
“Nếu mai em không còn ở đây…” Giọng em nhỏ đi. “Chị vẫn sẽ thay nước cho Bình Thường chứ?”
Ngực tôi thắt lại.
Tôi nhìn bát thủy tinh, nhìn con cá bơi một vòng nữa như thể chuyện này chẳng liên quan gì đến nó, rồi nhìn sang gương mặt Yachiyo đang cúi nghiêng dưới ánh đèn vàng.
“Ừ.”
Tôi nói.
“Chị sẽ thay nước.”
Yachiyo gật đầu rất nhẹ.
Rồi sau một lúc, em lại hỏi:
“Chị sẽ kể cho nó nghe về em nữa chứ?”
Tôi bật cười qua cổ họng nghèn nghẹn.
“Con cá nào lại cần nghe mấy chuyện đó?”
“Bình Thường cần.”
Em đáp rất chắc.
Tôi nhìn em hai giây.
Rồi đầu hàng.
“Ừ. Chị sẽ kể.”
Yachiyo mỉm cười. Một nụ cười nhỏ thôi, nhưng đủ làm phần nào đó trong ngực tôi đau mềm đi.
• • Sau khi đặt con cá xuống, mọi thứ tự nhiên chậm lại.
Không ai bảo ai, nhưng cả hai đều bắt đầu cởi từng thứ lễ hội ra khỏi người như thể đang rất cẩn thận gỡ một giấc mơ xuống. Tôi đặt con thỏ bông lên mép giường. Yachiyo tháo yo-yo nước để cạnh bát cá. Chiếc quạt giấy được gấp lại, đặt lên bàn. Dép gỗ để trước cửa.
Căn phòng đầy dần lên bởi những bằng chứng rất buồn cười của một buổi tối rất vui.
Và cũng vì quá nhiều bằng chứng như thế, bầu không khí tự nhiên lắng xuống.
Yachiyo chạm lên tay áo yukata của mình.
Rồi ngẩng lên nhìn tôi.
“Bây giờ… mình thay ra à?”
Tôi gật.
“Ừ. Mặc thế này ở nhà vướng lắm.”
“Nhưng em thích mà.”
Em nói khẽ.
“Tại sao?”
“Vì nó làm em thấy tối nay giống một câu chuyện hơn.”
Ngực tôi lại khẽ nhói.
Thế là tôi bước tới gần hơn, kéo nhẹ vạt áo ngoài của em cho thẳng lại.
“Vậy thì mình thay thật chậm.”
Yachiyo nhìn tôi. Rồi rất khẽ, em gật đầu.
Lần này không cần nói nhiều. Cũng không còn cái ngượng vụng về như lúc trước nữa. Chỉ là một sự dịu dàng rất yên, rất mỏng, bao quanh từng động tác. Tôi tháo dây obi cho em. Em giữ tay áo cho tôi. Vải trượt xuống da phát ra tiếng sột soạt rất nhỏ, nghe như tiếng của một buổi tối đang được xếp lại cẩn thận.
“Chị Iroha.”
“Ừ?”
“Yukata có được gấp tử tế không?”
“Có.”
“Vậy đêm nay chị gấp nhé.”
“Ừ.”
“Đừng để nó nhăn.”
“Ừ.”
Yachiyo cười rất khẽ.
“Nghe như em đang giao phó di sản vậy.”
“Em đang giao đúng còn gì.”
Câu đó làm tay tôi khựng lại một nhịp.
Đến lượt tôi thay, Yachiyo ngồi ở mép giường, ôm gối, nhìn theo từng động tác của tôi qua mái tóc đã hơi rối ra từ sau lễ hội. Ánh mắt em lúc này không còn sáng rực như dưới đèn lồng nữa. Nó mềm hơn. Yên hơn. Nhưng cũng buồn hơn một chút.
“Chị.”
“Hả?”
“Em thấy tiếc quá.”
Tôi quay sang.
“Tiếc gì?”
“Vì lúc vui thì thời gian đi nhanh hơn.”
Giọng em bình thản.
Chính vì bình thản nên mới đau.
Tôi không trả lời ngay. Chỉ kéo chiếc áo ở nhà lên vai, rồi bước tới ngồi xuống cạnh em.
“Ừ.”
Tôi nói thật.
“Chị cũng thấy vậy.”
Yachiyo ngước lên nhìn tôi.
Rồi rất chậm, em tựa đầu lên vai tôi như thể đây là chỗ tự nhiên nhất trên đời.
“Nhưng em vẫn vui.”
Em nói.
“Vui đến mức thấy tiếc cũng không sao nữa.”
Tôi đưa tay vòng qua vai em, kéo em sát lại hơn một chút.
Căn phòng bây giờ chỉ còn tiếng điều hòa, tiếng quẫy nước rất nhẹ của con cá, và tiếng đồ điện đâu đó trong bếp khẽ rên lên theo kiểu nhà cửa cũ kỹ nào cũng có.
Tôi với tay lấy điện thoại.
Màn hình sáng lên.
03:08:xx
Còn hơn ba tiếng.
Con số đó hiện ra rất bình thường.
Không chớp đỏ. Không có báo động. Không có gì kịch tính cả.
Vậy mà chỉ nhìn thôi, tôi đã thấy như ai đó vừa thả một cục nước đá vào giữa ngực.
Yachiyo nhìn theo ánh mắt tôi.
Em không hỏi.
Có lẽ em không cần hỏi nữa.
Vài giây sau, em chỉ khẽ lên tiếng:
“Ít đi rồi.”
“Ừ.”
Tôi tắt màn hình đi.
“Ít đi rồi.”
Yachiyo vẫn tựa vai tôi.
Em im lặng rất lâu, lâu đến mức tôi tưởng em sẽ không nói gì nữa. Nhưng rồi em khẽ cựa mình, kéo gối lên ôm trước ngực, như thể cần thêm một thứ gì đó để giữ tay mình bận rộn.
“Chị Iroha.”
“Ừ?”
“Nếu em bắt đầu sợ…”
Giọng em nhỏ đi.
“Chị đừng để em quay về chỗ chỉ biết đếm thời gian nhé.”
Tôi nhìn nghiêng gương mặt em dưới ánh đèn vàng.
Không còn đèn lồng. Không còn trống lễ hội. Không còn tiếng cười của Mami và Roka. Chỉ còn em, tôi, một căn hộ yên, một con cá tên Bình Thường, và hơn ba tiếng đang nằm im giữa hai đứa như một sự thật không muốn gọi tên.
Tôi đặt tay lên gáy em.
Rất nhẹ.
“Ừ.”
Tôi nói.
“Chị ở đây.”
Yachiyo chớp mắt. Hàng mi em run lên rất khẽ.
“Chị ôm em được không?”
Tôi không trả lời bằng lời.
Chỉ kéo em vào lòng.
Yachiyo lập tức cuộn lại trong vòng tay tôi, giống hệt một phản xạ đã được học từ trưa nay. Trán em chạm vào vai tôi, bàn tay níu lấy áo tôi rất nhẹ, nhưng đủ để tôi biết em đang cố níu mình ở lại với khoảnh khắc này.
Ngoài cửa sổ, đèn đường vẫn hắt vào một vệt sáng mỏng. Con cá vàng bơi thêm một vòng nữa trong bát nước mới. Chiếc yukata gấp gọn nằm ở mép ghế. Con thỏ bông ngồi nghiêng nghiêng trên giường như một nhân chứng im lặng.
Mọi thứ đều rất bình thường.
Và chính vì bình thường đến thế, căn phòng bỗng trở nên lặng hơn.
Lặng theo cái kiểu trước cơn mưa.
Hay đúng hơn lặng như thể cả buổi tối đang thu dần lại, gom mọi tiếng cười, mọi ánh đèn, mọi mùi thức ăn, mọi bước chân về nhà dưới đèn đường, rồi đặt hết vào giữa hai đứa tôi.
Để chuẩn bị trao lại.
Cho chương cuối.