Chou Kaguya Hime

Ngoại truyện 3: Tsukuyomi · Phần 7

“Một Note nhỏ trước khi các bạn đọc nhen ^^ Có một số từ nghe tiếng Nhật nó sẽ hay hơn nhưng mình dịch qua tiếng Việt lun.

Như bé Thỏ Bông Chứng Cứ tên là : Shouko

Bé Cá Vàng Bình Thường tên là : Fuu Chan nha (tại Futsuu tiếng Nhật là Bình thường á ^^)”

YachiSuzu

Rồi buổi tối cũng bắt đầu khép lại.

Không phải theo kiểu đột ngột, như ai đó tắt công tắc rồi mọi thứ chìm xuống.

Mà là khép lại từ từ, giống như một bản nhạc đã đi qua đoạn náo nhiệt nhất, giờ chỉ còn lại phần giai điệu dịu hơn, chậm hơn, đủ để người ta nhận ra mình đang tiếc.

Đèn lồng vẫn treo đó, đỏ và ấm. Tiếng trống vẫn vang xa xa, nhưng thưa hơn lúc đầu. Mấy đứa trẻ ôm chiến lợi phẩm của mình bắt đầu ngáp. Người lớn thì vừa đi vừa than “đông quá”, trong khi rõ ràng ai cũng đang cười. Ngay cả mùi đồ ăn trong không khí cũng đổi khác. Không còn cái kiểu dữ dội của lúc mới mở quầy nữa, mà mềm đi, lẫn vào gió đêm như một thứ dư vị.

Chúng tôi đứng cạnh nhau gần cổng công viên thì Mami nhìn đồng hồ trước.

“Muộn rồi đấy.”

Cô ấy nói.

Roka cũng ngáp ngay sau đó như một minh chứng sống.

“Ừ. Nếu không về bây giờ là mai tớ thành xác ướp luôn.”

Nói xong, cậu ấy quay sang nhìn Yachiyo, rồi lại nhìn tôi. Ánh mắt đó vẫn còn dư chút không tin nổi, dù rõ ràng cả buổi tối nay cậu ấy đã nhìn em cười, ăn, ôm con thỏ bông, cãi nhau với cá vàng và tồn tại bằng xương bằng thịt ngay trước mặt rồi.

“Thật sự…” Roka lẩm bẩm. “Tớ vẫn chưa quen được.”

Mami thở ra một hơi.

“Có lẽ một thời gian nữa mới quen nổi.”

Yachiyo đứng giữa chúng tôi, tay ôm con thỏ “Chứng Cứ”, túi cá vàng đeo ở cổ tay khẽ đung đưa theo gió. Em chớp mắt nhìn từng người một, rồi cúi đầu rất nghiêm túc.

“Cảm ơn hai chị.”

Roka lập tức đưa tay lên bụm ngực.

“Đừng lễ phép kiểu đó chứ. Nghe như chúng ta sắp khóc tập thể ấy.”

“Cậu đã khóc trong lòng rồi còn gì.” Mami nói tỉnh bơ.

“Tại sao cậu lại bán đứng tớ?”

“Vì nó đúng.”

Tôi bật cười.

Roka quay sang trừng Mami, nhưng rõ ràng lực chiến đấu không còn bao nhiêu nữa. Cuối cùng cậu ấy chỉ thở dài, rồi chìa tay ra xoa đầu Yachiyo một cái rất nhanh, như thể sợ mình làm mạnh quá em sẽ biến thành ánh sáng mất.

“Lần sau gặp lại,” Roka nói, giọng nhẹ đi. “Nhớ là vẫn phải ở dạng người nhé. Chị chưa chụp đủ ảnh kỷ niệm đâu.Vẫn còn lời hứa đi biển cùng nhau đấy nhé.”

“Roka.” Mami liếc sang.

“Tớ nói đùa.”

Roka giơ hai tay đầu hàng.

Rồi Mami bước tới gần hơn một chút. Cô ấy không ôm em, chỉ chạm rất nhẹ vào vai Yukata của Yachiyo, nhưng động tác ấy lại làm tôi thấy cổ họng mình nghẹn đi.

“Vui vì được gặp em.”

Mami nói.

Yachiyo nhìn cô ấy, rồi gật đầu.

“Em cũng vậy.”

Sau đó Roka quay sang tôi.

Ánh mắt cô ấy dịu hơn bình thường, nhưng vẫn có cái vẻ chắc chắn rất riêng khiến người ta tự nhiên muốn dựa vào.

“Đưa em ấy về cẩn thận.”

Tôi gật.

“Ừ.”

Roka im lặng thêm một nhịp, như thể muốn nói gì đó nữa. Rồi cuối cùng cô ấy chỉ đặt tay lên vai tôi, bóp rất khẽ.

“Phần còn lại của buổi tối… cứ để nó bình thường thôi.”

Câu đó đâm rất nhẹ vào giữa ngực tôi.

Bởi vì tôi hiểu cô ấy đang nói gì.

Đừng cố làm nó thành một phép màu cuối cùng.

Đừng cố ép nó thành thứ đẹp hơn mức nó cần.

Chỉ cần sống nó thôi.

Tôi gật đầu lần nữa.

“Ừ.”

Roka lúc đó đã bước lùi ra sau, vừa đi giật lùi vừa vẫy tay.

“Chúc hai người hẹn hò vui vẻ nhé!”

“Roka!”

“Rồi rồi, tớ đi đây!”

Cậu ấy cười to, kéo tay Mami đi về phía ngược lại. Mami còn quay đầu nhìn chúng tôi thêm một lần, rồi cũng mỉm cười rất nhỏ trước khi để Roka kéo mất trong dòng người.

Chúng tôi đứng nhìn theo cho tới khi bóng hai người khuất hẳn sau mấy dây đèn lồng.

Rồi đột nhiên xung quanh yên đi một chút.

Không phải lễ hội yên tĩnh.

Mà là khoảng trống của hai người vừa tách ra khiến tôi cảm thấy rõ hơn rằng bây giờ chỉ còn lại tôi và em.

Yachiyo quay sang nhìn tôi.

“Chị.”

“Ừ?”

“Bây giờ là đoạn đi bộ về rồi à?”

Tôi chớp mắt.

“Đoạn đi bộ về?”

“Ừ.” Em nói rất nghiêm túc. “Trong các buổi hẹn hò, sau lễ hội thường sẽ có đoạn đi bộ về.”

Tôi bật cười.

“Em học mấy thứ đó ở đâu vậy?”

“Em sống tám nghìn năm mà.”

Yachiyo đáp.

“Dù sao cũng xem được kha khá rồi.”

Tôi nhìn em.

Rồi nhìn con thỏ, túi cá vàng, chiếc yo-yo nước vẫn còn buộc bên cổ tay kia.

“Vậy thì đúng rồi.” Tôi nói. “Bây giờ là đoạn đi bộ về.”

Yachiyo gật đầu, như xác nhận lịch trình của một nghi thức rất quan trọng.

“Em sẵn sàng.”

Ra khỏi cổng công viên, tiếng lễ hội lập tức lùi lại phía sau.

Không mất hẳn.

Chỉ lùi xuống thành một lớp nền xa xa, như thể có ai đó dịu dàng khép bớt cánh cửa lại. Đèn lồng đỏ nhường chỗ cho ánh đèn đường vàng nhạt. Gió mát hơn. Trời cũng tối thêm một chút, đủ để mấy ngôi sao nhạt đầu tiên lộ ra ở phía trên những mái nhà.

Tôi và Yachiyo đi chậm.

Không ai nói là phải đi chậm cả.

Nhưng cả hai đều tự nhiên bước như vậy, như thể ai cũng hiểu chỉ cần đi nhanh hơn một chút thôi thì đoạn đường này sẽ hết mất.

Túi cá vàng trên cổ tay em đung đưa theo từng bước.

Con thỏ bông thì được em ôm bằng một tay như thể sợ bỏ xuống đất là nó sẽ bị tổn thương lần nữa.

“Chị Iroha.”

“Ừ?”

“Con cá này… mình phải đặt tên không?”

Tôi nhìn xuống cái túi nước nhỏ, nơi con cá vàng vừa được “giải cứu” đang bơi một vòng rất thiếu trách nhiệm.

“Đặt làm gì?”

“Vì nó đã cùng đi lễ hội với mình mà.”

Nghe hợp lý theo cái kiểu rất Yachiyo, nên cuối cùng tôi cũng gật.

“Vậy em muốn đặt gì?”

Em suy nghĩ rất lâu.

Lâu đến mức tôi suýt tưởng em đang cân nhắc vận mệnh một vương quốc chứ không phải tên của một con cá vàng lễ hội.

Cuối cùng em nói:

“Bình Thường.”

Tôi quay sang nhìn em.

“…Hả?”

“Bình Thường.”

Em lặp lại.

“Vì em muốn nuôi một thứ tên là Bình Thường.”

Tôi đứng hình hai giây.

Rồi không nhịn được mà bật cười.

“Em đúng là…”

“Em biết.”

Yachiyo mỉm cười.

“Nghe đáng thương quá à?”

“Không.”

Tôi lắc đầu.

“Nghe rất hợp với em.”

“Vậy thì nó là Bình Thường.”

Em nói, hài lòng.

Rồi cúi xuống nhìn con cá thêm một chút.

“Chào Bình Thường.”

Con cá không phản ứng gì.

Tôi thấy vậy mà ngực lại nhói lên một cách buồn cười.

Bởi vì nếu có ai hỏi thứ gì làm tôi đau lòng nhất trong tối nay, có khi câu trả lời lại là cảnh một cô gái ôm con thỏ bông, xách túi cá vàng và rất nghiêm túc chào hỏi một sinh vật tên “Bình Thường”.

Đoạn đường về nhà đi qua mấy con phố nhỏ. Cửa hàng tiện lợi vẫn sáng đèn. Một ông chú đang kéo cửa quán ramen xuống một nửa. Có nhà nào đó mở hé cửa sổ, để mùi nước xả vải bay ra ngoài. Xa xa, một chiếc xe đạp chạy qua làm chuông kêu leng keng.

Yachiyo nhìn mọi thứ.

Không còn kiểu nhìn choáng ngợp với mọi thứ xung quanh như ban sáng nữa.

Mà là nhìn rất bình yên.

Như thể sau cả một ngày dài bị hạnh phúc tấn công tới lui, em cuối cùng cũng đã học được cách để những thứ bình thường đi vào người mình mà không cần chống đỡ.

“Chị.”

“Ừ?”

“Em thích đèn đường.”

Tôi nhìn lên bóng đèn vàng phía trên đầu.

“Vì nó đẹp à?”

“Vì nó không cố tỏ ra đẹp.”

Em đáp.

“Nó chỉ ở đó thôi. Nhưng nếu không có nó, người ta sẽ thấy thiếu.”

Tôi không trả lời ngay.

Chỉ đi thêm vài bước nữa, rồi khẽ nắm tay em chặt hơn.

“Em đang nói về đèn hay về ai vậy?”

Yachiyo quay sang nhìn tôi.

Rồi cười.

Một nụ cười rất nhỏ. Có chút ngại. Có chút buồn cười vì bị bắt được. Và có chút mềm đến mức tôi suýt không chịu nổi.

“Cả hai.”

Tôi quay mặt đi.

Lần này không phải để trốn.

Mà chỉ vì tôi thấy nếu nhìn em thêm một chút nữa thôi, mình có thể sẽ lại nói ra điều gì đó quá thẳng thừng mất.

Yachiyo thấy vậy thì khúc khích cười.

Rồi em kéo tay tôi lại gần hơn.

Đến chỗ ngã tư có cửa hàng thú cưng, em dừng lại trước tấm kính.

Bên trong mấy con hamster đang ngủ chồng lên nhau thành một cục lông rất vô trách nhiệm.

“Chúng cũng đang ngủ ngon.”

Em lẩm bẩm.

“Ừ.”

“Em cũng đã ngủ ngon.”

Giọng em nhỏ đi.

Tôi quay sang.

Yachiyo vẫn nhìn qua lớp kính, nhưng ánh mắt em đã trượt sang một nơi khác rồi về lại căn phòng trưa nay, về cái chăn mỏng, về cánh tay tôi, về khoảng thời gian ngắn ngủi mà cuối cùng em đã có được một giấc ngủ không cần sợ tỉnh dậy.

“Chị Iroha.”

“Ừ?”

“Nếu sau này em nhớ lại hôm nay…”

Em ngừng lại rất lâu.

Tôi không thúc.

Chỉ chờ.

“Có lẽ em sẽ nhớ nhiều nhất lúc ngủ trưa.”

Câu đó làm tim tôi mềm đi như thể vừa đặt lên nắng.

“Không phải lễ hội à?”

Em lắc đầu.

“Lễ hội rất vui.”

Em nói.

“Nhưng lúc ngủ trưa… em thật sự quên mất phải sợ.”

Tôi nhìn em.

Rồi rất chậm, tôi đưa tay lên vén một lọn tóc lệch ra khỏi má em.

“Vậy thì chị hạnh phúc lắm.”

Yachiyo cúi đầu.

“Em cũng thế.”

Rồi em ngước lên, mắt long lanh một cách rất nhẹ.

“Vì hóa ra cơ thể này không chỉ để chạm, để ăn, để nhìn.”

Em nói.

“Nó còn để được yên nữa.”

Tôi không biết mình đã hít vào mạnh đến mức nào.

Chỉ biết lồng ngực bỗng đau như bị chạm trúng.

Thế là tôi làm điều duy nhất mình nghĩ ra được.

Tôi bước tới một nửa bước.

Ôm em.

Giữa vỉa hè.

Dưới đèn đường.

Không có nền nhạc. Không có đèn lồng. Không có bạn bè cười nói nữa. Chỉ còn tiếng xe xa xa và tiếng lá cây lùa rất khẽ.

Yachiyo lập tức ôm lại.

Rồi em dụi trán vào vai tôi như thể đó là chỗ tự nhiên nhất trên đời.

“Chị lại ôm em.”

“Ừ.”

“Em thích.”

“Chị biết.”

Em im lặng.

Rồi sau một lúc rất ngắn, tôi nghe giọng em vọng lên từ chỗ vai mình.

“Chị Iroha.”

“Hả?”

“Đêm nay… nếu em sợ, chị sẽ lại ôm em chứ?”

Tôi nhắm mắt lại một chút.

“Ừ.”

“Cho tới lúc em ngủ?”

“Ừ.”

“Cho tới lúc em tin?”

Ngực tôi thắt lại.

“Ừ.”

Yachiyo siết tay ở lưng tôi chặt hơn.

Rồi em nói, rất khẽ:

“Vậy chắc em sẽ cố tin thật nhanh.”

Tôi bật cười qua mũi.

“Em đâu cần phải vội trong chuyện đó.”

“Nhưng em muốn thưởng cho chị.”

“Thưởng cái gì?”

“Cho nỗ lực canh giấc ngủ trưa của em.”

Tôi kéo ra một chút để nhìn mặt em.

“Em biết chị cũng ngủ rất ngon luôn mà đúng không?”

“Biết.”

Yachiyo gật đầu.

“Vì vậy nên em càng muốn thưởng.”

“Nghe vô lý ghê.”

“Nhưng em là người yêu của chị mà.”

Tôi lại cứng họng.

Cứ mỗi lần em dùng cái lý do đó, tôi đều thua một cách hoàn toàn.

Cuối cùng chúng tôi cũng buông nhau ra. Không phải vì muốn. Chỉ là nếu không bước tiếp thì sẽ đứng mãi ở cái chỗ có cửa hàng hamster ấy mất.

Đoạn còn lại về nhà yên hơn.

Không phải kiểu yên nặng nề.

Mà là yên của hai người đã dùng gần hết một ngày để nói và cười và chạm, đến giờ chỉ cần đi cạnh nhau thôi cũng thấy đủ.

Có lúc tay áo yukata của em cọ vào tay áo tôi.

Có lúc chiếc yo-yo nước đập nhẹ vào đầu gối em mỗi bước chân.

Có lúc Bình Thường quẫy trong túi làm nước gợn lên phản ánh đèn đường thành những đốm sáng li ti.

Tôi nhìn mấy đốm sáng đó.

Rồi chợt nghĩ, hóa ra cuối cùng những thứ mang em tới gần tôi trong ngày hôm nay lại toàn là những điều nhỏ xíu như vậy.

Một viên kẹo.

Một cái ôm.

Một giấc ngủ trưa.

Một con cá tên Bình Thường.

Một đoạn đường dưới đèn đường.

Nghe thật chẳng đáng gì.

Nhưng nếu có ai đó muốn lấy chúng đi, tôi nghĩ mình sẽ liều mạng thật.

Khi tòa nhà của tôi hiện ra ở cuối phố, Yachiyo đi chậm lại.

Tôi cảm nhận được điều đó qua bàn tay em trong tay mình.

Không cần hỏi tôi cũng biết tại sao.

Bởi vì một khi mở cửa bước vào trong, buổi tối này sẽ thật sự đi tới đoạn cuối.

Tôi dừng lại trước bậc thềm.

Yachiyo ngước lên nhìn tôi.

“Chị.”

“Ừ?”

“Đoạn đi bộ về…”

Em nói rất chậm.

“Em cũng thích.”

Tôi mỉm cười.

“Chị cũng vậy.”

Em gật đầu.

Rồi cúi xuống nhìn con thỏ bông, túi cá, yo-yo nước, như thể đang kiểm kê những bằng chứng vật lý của một buổi tối vừa trôi qua.

Cuối cùng em ngẩng lên, mắt dịu đi rất nhiều.

“Vậy thì…”

Em hít vào một hơi.

“Mình về nhé.”

Tôi nhìn em.

Nhìn bộ yukata màu kem dưới đèn đường. Nhìn mái tóc sáng nhẹ trong bóng tối. Nhìn bàn tay vẫn không hề rời tay tôi.

Rồi tôi khẽ gật đầu.

“Ừ.”

Tôi nói.

“Về thôi.”

Và khi chúng tôi cùng bước qua ngưỡng cửa, tôi biết chương cuối đã bắt đầu rồi.

Không phải bằng một tiếng chuông báo động.

Không phải bằng một bi kịch kịch tính nào.

Mà bằng thứ dịu dàng và tàn nhẫn nhất trên đời:

một buổi tối rất vui, cuối cùng rồi cũng phải về nhà.

SCROLL DOWN