Chou Kaguya Hime

Ngoại truyện 3: Tsukuyomi · Phần 6

“Một Note nhỏ trước khi các bạn đọc nhen ^^ Có một số từ nghe tiếng Nhật nó sẽ hay hơn nhưng mình dịch qua tiếng Việt lun.

Như bé Thỏ Bông Chứng Cứ tên là : Shouko

Bé Cá Vàng Bình Thường tên là : Fuu Chan nha (tại Futsuu tiếng Nhật là Bình thường á ^^)”

YachiSuzu

Chúng tôi hòa vào dòng người thêm một lúc nữa.

Có lẽ sau khi đã chiến đấu với cá, cứu một con thỏ bông yếu đuối khỏi quầy bắn súng, ăn takoyaki nóng đến bỏng lưỡi và chứng kiến Mami lẫn Roka lần lượt rơi vào trạng thái “đứng hình tập thể”, thì tôi đã bắt đầu tin rằng tối nay có thể còn tiếp tục mãi như thế.

Tất nhiên là thời gian không tử tế đến vậy.

Nhưng trong khoảnh khắc ấy, dưới đèn lồng đỏ và tiếng trống lễ hội, tôi vẫn cứ muốn tin.

Tôi đứng ở ngoài, tay vẫn cầm túi cá và con thỏ bông “Chứng Cứ”, nhìn ba người họ mà thấy buổi tối này kỳ lạ đến mức buồn cười.

Rồi đúng lúc đó, Roka quay lại.

Chỉ bằng ánh mắt thôi.

Một ánh mắt kiểu: ra đây nói chuyện.

Mami nhìn theo, chớp mắt một cái, rồi cũng hiểu ngay. Cô ấy ghé sát tai Yachiyo, chỉ về phía quầy trò chơi bên kia với một vẻ mặt cực kỳ đáng ngờ.

“Chị với Iroha qua đó một chút nhé.” Roka nói nhanh. “Bọn chị cần… tham vấn học thuật.”

Yachiyo nghiêng đầu.

“Tham vấn học thuật ở lễ hội ạ?”

“Ừ.”

Roka gật đầu không hề thấy xấu hổ.

“Chuyên ngành của bọn chị là tò mò ứng dụng.”

Tôi còn chưa kịp ngăn thì Roka đã kéo tay áo tôi đi mất.

“Khoan……”

“Đi một lát thôi.” Roka nói nhỏ, giọng vẫn rất bình tĩnh , nhưng tay thì nắm áo tôi chặt đến mức gần như bạo lực. “Mami, trông em ấy giúp tớ.”

“Yên tâm.”

Mami giơ ngón cái.

“Tớ sẽ bảo vệ công chúa và con thỏ. Nhưng mà phải kể lại cho tớ đấy nhé.”

Yachiyo đứng đó, tay ôm “Chứng Cứ”, tay kia vẫn giữ túi cá mà tôi vừa đưa lại cho em, chớp mắt như thể đang cố xác định mình vừa bị bỏ lại trong một thí nghiệm xã hội nào đó.

Tôi quay lại nhìn em.

“Chị quay lại ngay. Đợi chị một chút nhé”

Yachiyo nhìn tôi thêm một nhịp, rồi gật đầu.

“Vâng.”

Nhưng ngay trước khi tôi đi hẳn, em bỗng chìa tay ra.

Tôi hiểu ngay.

Thế là tôi đưa ngón tay mình chạm khẽ vào ngón tay em, như một lời xác nhận ngắn ngủi mà hai đứa vừa mới học được cách dùng.

Yachiyo mỉm cười.

Nhỏ thôi.

Nhưng đủ để tôi yên tâm bước theo Roka sang khu tối hơn một chút bên cạnh quầy câu bóng.

• • Vừa khuất khỏi hai người kia, Roka quay ngoắt lại.

“Rồi.”

Cô ấy khoanh tay.

“Báo cáo.”

Roka đứng cạnh tôi, vẻ mặt bình tĩnh hơn, nhưng cũng chỉ vừa đủ để che đi phần sốc vẫn còn chưa tiêu hóa hết.

“Ừ.” Cô ấy nói. “Báo cáo.”

Tôi nhìn Roka.

“Báo cáo cái gì?”

“Đừng có giả vờ ngây thơ.”

Roka chỉ tay ngược về phía Yachiyo. Từ chỗ này, em vẫn đang đứng gần quầy mặt nạ, ngước lên nhìn mấy dây đèn lồng treo cao, vẻ mặt chăm chú như thể ngay cả ánh sáng đỏ đung đưa trên đầu cũng đáng để nhớ.

“Em ấy là sao?”

“Tại sao lại là hôm nay?”

“Cơ thể đó ổn định đến đâu?”

“Còn được bao lâu?”

“Và quan trọng nhất…”

Roka dí sát lại.

“…có phải hai người vừa đi lễ hội như một cặp người yêu thật không?”

“Mấy câu đầu còn ổn.” Tôi xoa trán. “Câu cuối là câu gì vậy?”

“Câu quan trọng nhất.”

Roka nói ngay và thở dài

“Bỏ câu đó đi.” Rồi cô ấy nhìn tôi. “Nhưng những câu còn lại… tớ cũng muốn biết.”

Tôi im lặng một chút.

Tiếng trống từ phía sân khấu vọng lại xa xa. Một đợt gió lùa qua, mang theo mùi đường cháy và mùi bột chiên. Tôi nhìn xuống đôi dép gỗ của mình, rồi nhìn lên Yachiyo lần nữa.

Em vẫn ở đó cùng với Mami.

Bằng xương bằng thịt.

Dưới đèn lồng.

Chứ không phải sau màn hình.

“Là bản thử.”

Tôi nói nhỏ.

“Đồng bộ ổn định. Nhưng có giới hạn.”

Roka không chớp mắt.

“Còn bao lâu?”

Tôi nuốt khan.

“Hơn ba tiếng.”

Roka im luôn.

Cả hai đứa đứng lặng mất một lúc. Tiếng ồn lễ hội vẫn ở đó, vui vẻ và sáng rực, nhưng đột nhiên khoảng trống giữa chúng tôi lại yên đi như thể ai đó vừa kéo bớt âm lượng thế giới xuống.

“Vậy mà em vẫn đưa em ấy ra đây.”

Roka nói khẽ.

Không phải trách.

Chỉ là xác nhận.

Tôi gật đầu.

“Ừ.”

“Vì em ấy muốn?”

“Ừ.”

Tôi cười rất nhạt.

“Và vì tớ cũng muốn.”

Roka nhìn tôi.

Rồi biểu cảm thường ngày thích trêu chọc của cô ấy dịu xuống một chút.

“Em ấy vui thật.”

Cô ấy nói, mắt vẫn nhìn về phía Yachiyo.

“Cái kiểu vui mà người ta nhìn thôi cũng biết… chắc rất lâu rồi em ấy chưa được vui như vậy.”

Ngực tôi siết lại.

“Ừ.”

Roka thở ra rất chậm.

Rồi cô ấy đặt tay lên vai tôi, bóp nhẹ một cái.

“Vậy thì tốt.”

Tôi quay sang nhìn cô ấy.

Roka mỉm cười, rất nhỏ.

“Ít nhất tối nay em ấy đã được có một buổi tối bình thường.”

Tôi định nói không, không bình thường đâu, với em ấy thì đây là phép màu rồi.

Nhưng cuối cùng tôi không nói.

Bởi vì có lẽ Roka cũng hiểu.

Roka chống cằm, nghiêng đầu nhìn tôi.

“Còn câu hỏi quan trọng nhất.”

Tôi biết ngay cô ấy định nói gì.

“Bỏ qua đi.”

“Không.”

Roka cười.

“Có phải hai người đang hẹn hò thật không?”

Tôi nhìn cô ấy.

“…Ừ.”

Roka đứng hình.

“Là…. ” Tôi ngập ngừng , cảm thấy tai mình nóng lên vô cùng đáng xấu hổ. “… là người yêu.”

Roka há miệng.

Rồi cực kỳ không tinh tế, cô ấy ôm mặt quay ra chỗ khác như thể vừa được trời ban cho một món quà quá lớn.

“Trời ơi.”

Cô ấy rít qua kẽ tay.

“Tớ biết mà. Tớ biết mà. Nhưng nghe chính miệng nói ra vẫn quá ghê gớm.”

Roka khẽ thở dài, nhưng khóe môi cũng đã cong lên rồi.

“Vậy thì…”

Cô ấy nói.

“Cố giữ em ấy ở bên em lâu nhất có thể.”

Tôi không trả lời ngay.

Một lúc sau mới gật đầu.

“Tớ đang làm vậy.”

Roka nhìn tôi.

Rồi khẽ gật lại, như thể thế là đủ.

“Được rồi.” Roka buông tay khỏi mặt, chớp mắt liên tục như vừa xúc động xong nhưng nhất quyết không nhận. “Hỏi xong rồi. Trả người yêu lại cho Yachiyo thôi”

“Cậu nói nghe ghê quá.”

“Nhưng đúng còn gì.”

Tôi chưa kịp phản ứng thì Roka đã huých nhẹ vào lưng tôi một cái.

“Đi đi. Cả hai phải thật hạnh phúc đấy nhé.”

Tôi quay lại.

Từ chỗ này, Yachiyo vẫn đang đứng dưới đèn lồng, nghiêng đầu nhìn lên mấy tấm thẻ ước nguyện treo cạnh quầy trò chơi. Không biết Roka đã nói gì với em trước khi tản ra, mà bây giờ em đang cầm một cái quạt giấy nhỏ, tay kia ôm con thỏ, túi cá thì treo lủng lẳng ở cổ tay.

Em nhìn vừa buồn cười vừa dịu đến mức ngực tôi nhói lên.

Tôi bước lại.

Yachiyo nghe thấy tiếng chân thì quay sang ngay.

Cái cách mắt em lập tức tìm thấy tôi giữa cả đống người dưới đèn lồng, dù chỉ trong một khoảnh khắc, vẫn luôn làm tim tôi mềm xuống.

“Chị về rồi.”

Em nói, rất tự nhiên.

Giống như đó là chuyện hiển nhiên.

Giống như em đã bắt đầu quen với việc tôi sẽ quay lại thật rồi.

“Ừ.”

Tôi đứng xuống cạnh em.

“Chị về rồi đây.”

Yachiyo nhìn tôi thêm một chút.

Rồi mắt em lướt qua gương mặt tôi như thể đang kiểm tra xem cuộc “tham vấn học thuật” kia có làm tôi mệt đi không.

“Bọn chị hỏi gì thế?”

“Chuyện quan trọng.”

“Quan trọng cỡ nào?”

“Tầm…” Tôi nghĩ một chút. “Cỡ xác nhận con người thật sự có thể tiêu tiền cho hạnh phúc một cách rất chuyên nghiệp.”

Yachiyo chớp mắt.

Rồi bật cười.

“Vậy là chị Roka cũng đồng ý với em à?”

“Ừ.”

Tôi cười theo.

“Chị ấy bắt đầu hiểu rồi.”

Yachiyo khẽ dựa vai vào vai tôi.

Không nói gì thêm.

Nhưng chỉ động tác đó thôi cũng đủ làm tôi thấy khoảng cách của thế giới bỗng mềm đi rất nhiều.

Đèn lồng phía trên đầu lay nhẹ trong gió.

Xa xa, tiếng trống bỗng dồn lên nhanh hơn. Có lẽ gần tới giờ bắn pháo nhỏ, hoặc một tiết mục gì đó trên sân khấu sắp bắt đầu.

Mami và Roka cũng quay lại đứng gần chúng tôi.Nhìn vẻ mặt của Mami thì tôi cũng biết là Roka đã kể hết tất cả cho Mami nghe rồi.Không ai nhắc gì đến cuộc nói chuyện vừa rồi nữa. Mà cũng không cần. Có những thứ một khi đã được biết rồi thì tự nó sẽ yên vị ở đâu đó giữa bốn người.

“Bên kia sắp có biểu diễn.”

Mami nói.

“Đi không?”

Roka giơ cái mặt nạ hồ ly trong tay lên.

“Đi chứ. Tớ còn chưa thấy Yachiyo đội cái này tử tế.”

“Em không phải hồ ly mà.”

Yachiyo đáp rất nghiêm túc.

“Em là công chúa.”

“Công chúa đội hồ ly cũng được.”

Roka kết luận.

“Đó là thời trang. Tin chị đi nào .”

Tôi bật cười.

Mami cũng cười nhẹ.

Thế là bốn đứa lại đi tiếp.

Lần này không còn là tôi và Yachiyo đi giữa lễ hội nữa.

Mà là bốn người.

Hai người bạn, một người yêu, và một buổi tối quá bình thường để có thể gọi là kỳ tích nhưng chính vì thế mà nó lại đẹp đến mức không nỡ chớp mắt.

Chúng tôi chen qua dòng người chậm hơn lúc đầu. Có lẽ vì ai cũng đã bắt đầu mỏi chân, hoặc vì buổi tối đã đi qua cái đoạn náo nhiệt nhất rồi. Đèn lồng phản lên gương mặt từng người thành một lớp sáng rất dịu. Roka vừa đi vừa kể chuyện ngu ngốc nào đó về lần cô ấy từng làm rơi cả bát mì ở lễ hội hồi cấp hai. Mami thỉnh thoảng chen vào sửa, rõ ràng là để giữ cho câu chuyện không trôi quá xa khỏi thực tế. Yachiyo thì nghe bằng vẻ mặt rất chăm chú, như thể ngay cả những ký ức ngớ ngẩn của người khác em cũng thấy quý.

Có lúc em quay sang hỏi tôi thật khẽ:

“Đây là kiểu ‘đi chơi với bạn’ à?”

“Ừ.”

“Em thích lắm.”

“Chị biết.”

“Nhưng em vẫn muốn xác nhận.”

“Ừ.” Tôi siết nhẹ tay em. “Đây là kiểu đi chơi với bạn.”

Yachiyo im một chút.

Rồi nói tiếp, nhỏ hơn:

“Và với người yêu.”

Ngực tôi mềm xuống.

“Ừ.”

Tôi đáp.

“Cái đó cũng đúng.”

Khi chúng tôi đến khoảng sân gần sân khấu, trời đã tối hơn hẳn. Đèn lồng bây giờ sáng rõ. Tiếng nhạc ở xa vang lên hơi méo vì loa cũ. Trên cao, bầu trời mùa hè là một màu xanh đen mềm, không còn nắng nhưng vẫn giữ lại dư âm ấm của ngày.

Yachiyo ngẩng đầu nhìn lên.

Tôi nhìn theo.

Không biết em đang nhìn trời, hay nhìn dây đèn, hay nhìn cái cách ánh sáng nhân tạo cố làm đêm bớt sâu.

Một lúc sau, em khẽ nói:

“Đẹp quá.”

Không ai trả lời ngay.

Bởi vì cả ba chúng tôi còn lại đều đang bận nhìn em.

Rồi chính Yachiyo cũng nhận ra điều đó. Em quay sang, thấy ba ánh mắt đang đặt lên mình, thì chớp mắt một cái như ngơ ngác.

“…Sao mọi người nhìn em?”

Roka là người trả lời đầu tiên.

“Vì em đang làm bọn chị muốn khóc giữa lễ hội.”

Mami thở ra, bất lực.

“Ừ. Đại khái vậy.”

Tôi cười.

Nhưng mắt mình cũng cay thật.

Yachiyo nhìn từng người một. Rồi em bối rối cúi xuống ôm con thỏ bông sát hơn, như thể không biết nên làm gì với những tình cảm đang đổ dồn tới mình.

Cuối cùng, em chỉ cười.

Một nụ cười rất nhỏ.

Rất yên bình.

Nhưng đủ để làm buổi tối ấy khép lại dịu đi một tầng.

Và giữa tiếng người, tiếng nhạc, tiếng trống xa xa và ánh đèn đỏ treo cao, tôi bỗng thấy rõ ràng một điều rằng phần cuối của buổi tối không phải đang đến gần theo kiểu tàn nhẫn.

Nó đang đến như mọi buổi tối khác vẫn đến.

Chậm.

Bình thường.

Và cũng chính vì vậy, nó mới đau đến thế.

Bởi vì có lẽ đây là lần đầu tiên trong đời, tôi thật sự hiểu rằng cái mình muốn giữ lại không phải là một phép màu lớn lao nào cả.

Mà chỉ là khoảnh khắc rất đỗi tầm thường này.

Khi Yachiyo đang đứng bên tôi, dưới đèn lồng, ôm một con thỏ bông ngu ngốc, tay đeo túi cá, cạnh Mami và Roka, và cười như thể đây là việc tự nhiên nhất trên đời.

Nếu thời gian muốn lấy mất nó thì ít nhất tối nay, nó sẽ phải giật từng ngón tay của tôi ra trước.

SCROLL DOWN