Chou Kaguya Hime
Ngoại truyện 3: Tsukuyomi · Phần 5
Thế là chúng tôi lao vào ánh đèn.
Nói là “lao” cho oai thôi, chứ thật ra vừa qua khỏi cổng lễ hội, Yachiyo đã khựng lại ngay lập tức. Em đứng giữa dòng người đi qua đi lại, giữa tiếng trống, tiếng dép gỗ, tiếng trẻ con hét ầm lên vì một con cá giấy nào đó vừa thoát, rồi quay sang nhìn tôi như thể muốn xác nhận một chuyện cực kỳ quan trọng.
“Chị.”
“Ừ?”
“Em có được nhìn hết không?”
Tôi bật cười.
“Em đang làm đúng cái đó rồi còn gì.”
“Không.” Em lắc đầu rất nghiêm túc. “Ý em là… em có được tham lam không?”
Tim tôi lệch đi một nhịp.
Cái cách em hỏi chuyện gì cũng như đang xin phép được hạnh phúc, vẫn luôn làm ngực tôi đau như bị ai bóp nhẹ.
Tôi siết tay em.
“Được chứ. Tất nhiên là được”
Yachiyo chớp mắt.
“Nhìn hết. Thử hết. Vui hết cỡ.” Tôi nói. “Chiều nay em được phép tham lam.”
Em nhìn tôi thêm một chút.
Rồi khóe môi cong lên.
“Vậy em bắt đầu từ cá nhé.”
Tôi quay sang nhìn cái bể xanh lam ở quầy vớt cá.
“Đúng là rất có chiến lược.”
“Em đã nói rồi. Em muốn chiến đấu với cá.”
Tôi thở ra.
“Đi thôi, chiến binh đáng yêu của chị.”
Quầy vớt cá đông hơn tôi tưởng. Mấy đứa nhỏ đứng chen nhau trước bể, tay cầm chiếc vợt giấy mỏng đến mức nhìn thôi đã biết số phận nó chẳng kéo dài được bao lâu.
Yachiyo đứng trước bể nước, nhìn đám cá vàng bơi qua bơi lại bằng ánh mắt gần như trịnh trọng.
“Chúng đẹp ghê.”
Em nói rất nhỏ.
Ánh đèn phản xuống mặt nước, lên má em, lên bộ yukata màu kem, khiến em trông còn không thật bằng mấy con cá đang lượn vòng trong bể.
Bà cô chủ quầy nhìn hai đứa tôi, rồi cười.
“Lấy một cái nhé?”
Yachiyo quay sang tôi như chờ tôi phát lệnh.
Tôi móc tiền, nhận hai chiếc vợt giấy và một cái chén nhỏ.
“Nhớ nhé.” Tôi nói. “Nhẹ tay thôi.”
“Vâng.”
Yachiyo đáp, giọng trang nghiêm như sắp bước vào kỳ thi.
Em quỳ xuống bên bể, hơi cúi người. Tay cầm vợt của em rất cẩn thận, cẩn thận đến mức tôi có cảm giác nếu đây không phải trò chơi lễ hội mà là một nghi thức cổ xưa nào đó thì em cũng sẽ nghiêm túc y như vậy.
Con cá đầu tiên bơi qua.
Yachiyo đưa vợt xuống.
Chậm quá.
Con cá lướt đi.
Con thứ hai.
Em cũng chậm.
Con thứ hai cũng lướt đi.
Đến con thứ ba thì em ngẩng lên nhìn tôi, vẻ mặt rất nghiêm túc.
“Chị.”
“Hả?”
“Nó không hợp tác.”
Tôi cắn môi để khỏi cười.
“Vì nó là cá.”
“Nhưng em đang rất có thiện chí đấy nhé .”
“Thiện chí không bắt được cá đâu.”
Yachiyo im lặng hai giây.
Rồi gật đầu như vừa tiếp thu một chân lý tàn nhẫn của đời người.
“Hiểu rồi.”
Em quay lại, nhìn đám cá bằng ánh mắt khác hẳn.
Nghiêm túc hơn.
Quyết liệt hơn.
Tôi bắt đầu thấy thương cho lũ cá.
Lần này em chờ lâu hơn. Đợi đến khi một con cá vàng nhỏ bơi gần mép bể, Yachiyo mới hạ vợt xuống thật nhẹ. Mặt nước chỉ gợn một chút. Con cá lọt vào giữa vòng giấy.
“Chị!”
Em kêu lên, giọng thì thầm mà hoảng loạn.
“Bây giờ sao nữa?”
“Nhấc lên!”
“Em biết rồi!”
Nhưng rõ ràng em quá hồi hộp. Vợt vừa nhấc được nửa chừng thì mặt giấy rách một tiếng rất nhỏ.
Con cá rơi tõm lại xuống bể.
Yachiyo đứng hình.
Tôi cũng đứng hình.
Rồi em quay sang nhìn tôi, đôi mắt mở to tới mức tôi không còn cách nào khác ngoài bật cười.
“Nó phá luật. Tức quá!!!”
Em kết luận.
Bà cô chủ quầy cũng cười theo.
“Không sao đâu cháu. Lần đầu ai cũng thế.”
Yachiyo cúi xuống nhìn chiếc vợt đã rách.
Rồi hỏi tôi, rất nghiêm túc:
“Em vừa thua cá à?”
“Ừ.”
Tôi gật đầu.
“Thua toàn diện.”
Yachiyo im lặng.
Rồi rất chậm, em nhìn xuống bể nước lần nữa.
“Em sẽ nhớ chuyện này.”
“Để làm gì?”
“Để sau này quay lại phục thù.”
Tôi cười đến mức suýt gập người.
Cuối cùng, con cá duy nhất chúng tôi mang đi được là con bà cô chủ quầy thương tình vớt giúp rồi cho luôn, kèm một cái túi nước nhỏ.
Yachiyo cầm túi cá bằng cả hai tay như cầm một báu vật.
“Nó là chiến lợi phẩm à?”
Tôi hỏi.
“Không.” Em lắc đầu. “Là tù binh ngoại giao đấy nhé.”
“Em thôi đi.”
“Em đang rất nghiêm túc đó.”
Rõ ràng là em không hề nghiêm túc chút nào. Bởi vì ngay lúc nói xong, em đã cười khúc khích với con cá vàng nhỏ của mình.
Quầy tiếp theo là bắn súng.
Ý tưởng này hoàn toàn không phải của tôi.
Và cũng không phải của em.
Mà là của cái vẻ mặt quá thách thức của người chú đứng quầy khi thấy chúng tôi dừng lại.
Yachiyo nhìn hàng phần thưởng xếp trên kệ: móc khóa, thú bông rẻ tiền, quạt nhựa, và mấy cái kẹo to quá khổ.
Rồi em chỉ vào con thú bông con thỏ màu trắng ở góc trên.
“Cái đó.”
Tôi nhìn theo.
“Em muốn nó à?”
“Ừ.”
“Vì nó dễ thương?”
“Không.”
Em đáp ngay.
“Vì trông nó yếu đuối.”
Tôi chớp mắt.
“Nghe đáng lo ghê.”
“Em muốn cứu nó.”
Tôi hoàn toàn không biết phải phản ứng thế nào với cái logic đó.
Thế là năm phút sau, tôi đã cầm khẩu súng hơi bằng nhựa, còn Yachiyo đứng sát bên cạnh, làm cố vấn chiến thuật một cách cực kỳ không cần thiết.
“Cao hơn một chút.”
“Em đừng thở vào tai chị nào.”
“Em đang hỗ trợ.”
“Em đang làm chị run tay đấy.”
“Người yêu của em mà yếu thế à?”
Tôi quay sang nhìn em.
Em nhìn lại rất vô tội.
Phát đầu tiên, tôi bắn trượt.
Phát thứ hai, vẫn trượt.
Phát thứ ba làm con thỏ rung nhẹ nhưng chưa rơi.
Lần trước đi chơi với Roka vào dịp Valentine tôi nhớ mình bắn rất chính xác,nhưng không biết tại sao hôm nay lại…..
Yachiyo hít vào.
“Suýt nữa.”
“Chị biết.”
“Em đang truyền niềm tin.”
“Em truyền trong im lặng được không?”
Đến phát cuối cùng, có lẽ vì áp lực từ ánh mắt sáng rực của em đứng cạnh, hoặc vì tôi thật sự không chịu nổi chuyện để con thỏ “yếu đuối” kia ở lại quầy, tôi bắn trúng.
Con thú bông lắc một cái.
Rồi rơi xuống.
Yachiyo há miệng.
Người chú bán hàng thở dài như thể vừa mất đi một người bạn cũ.
Còn tôi thì chỉ kịp quay sang và ngay lập tức bị Yachiyo ôm chầm lấy.
“Chị giỏi quá!”
“Khoan…..”
“Chị cứu được nó rồi!”
“Đừng làm như chị vừa giải cứu thế giới chứ!”
Nhưng tôi vẫn cười.
Bởi vì bộ mặt em lúc ôm con thỏ vào lòng thật sự làm tôi chẳng còn muốn phản kháng gì nữa.
Em đưa con thỏ lên ngang mắt.
“Em sẽ đặt tên cho nó.”
“Đừng nói là…”
“Yachiyo số hai.”
“Không được!”
Yachiyo cười đến mức vai run lên.
“Em đùa thôi.”
Rồi em nghĩ một chút.
“Hay là gọi nó là ‘Chứng Cứ’?” (Tên tiếng Nhật : Shouko)
Tôi nhìn em.
“Chứng cứ gì?”
“Chứng cứ rằng chị sẽ làm những chuyện vô lý vì em.”
Tôi không đáp được.
Cuối cùng chỉ biết nhìn sang chỗ khác, như thể mấy cái đèn lồng bên kia tự dưng thú vị hơn hẳn.
Sau khi có cá và có thỏ, lẽ ra buổi lễ hội của chúng tôi đã đủ vô lý rồi.
Nhưng Yachiyo còn kéo tôi sang quầy takoyaki, quầy yakisoba, rồi đứng chết lặng trước quầy táo bọc đường như thể vừa nhìn thấy một hành tinh mới.
“Cái này là gì?”
“Táo.”
“Em biết táo.”
“Táo bọc đường.”
Yachiyo nhìn lớp đường đỏ bóng phản chiếu đèn lồng.
“Con người đúng là không biết điểm dừng.”
“Câu đó hôm nay chị nghe lần thứ ba rồi.”
“Và lần nào em cũng thấy đúng.”
Cuối cùng chúng tôi mua yakisoba vì em bảo “mì xào ngoài trời nghe rất lễ hội”, một hộp takoyaki vì em vẫn chưa từ bỏ chuyện muốn “ăn cái gì đó vừa tròn vừa nguy hiểm”, và một cây chuối bọc chocolate chỉ vì em nhìn nó quá lâu.
Chúng tôi đứng bên mép đường, chia nhau từng miếng.
Yachiyo vừa ăn vừa học cách thổi cho bớt nóng, học cách cắn nửa viên takoyaki rồi đợi phần nhân bạch tuộc bên trong thôi làm bỏng lưỡi mình, học cách dùng que tre chọc đồ ăn mà vẫn không làm rơi.
“Chị.”
“Ừ?”
“Lễ hội rất bận nhỉ.”
“Bận gì?”
“Bận hạnh phúc.”
Tôi suýt nữa lại cười sặc.
“Em có thể dùng từ ít nguy hiểm hơn không?”
“Không.”
Em đáp tỉnh bơ.
“Vì em đang rất chính xác.”
Tôi nhìn em cắn một miếng yakisoba, má hơi phồng lên, mắt vẫn mải nhìn mấy đứa nhỏ đang chạy qua với mặt nạ cáo trên đầu.
Rồi tôi nghĩ
Ừ, có lẽ em đang rất chính xác thật.
Chúng tôi gặp Mami và Roka hoàn toàn là tình cờ.
Hoặc ít nhất tôi muốn tin là tình cờ.
Bởi vì đúng vào lúc Yachiyo đang nghiêm túc cố dùng que tre chọc nốt miếng takoyaki cuối cùng, một giọng quen thuộc vang lên ngay phía sau lưng tôi:
“…Iroha?”
Tôi cứng người.
Không phải kiểu giật mình nhẹ.
Mà là kiểu toàn thân đứng im như bị ai bấm nút tạm dừng.
Tôi quay lại.
Mami đang đứng đó, tay cầm một túi bóng nước, còn Roka bên cạnh đang cắn dở cây kem chuối. Hai người nhìn chúng tôi. Không, chính xác hơn là nhìn Yachiyo.
Nhìn rất lâu.
Rồi cùng một lúc, cả hai đồng loạt chớp mắt.
Roka là người mở miệng trước.
“Khoan.”
Mami tiếp lời ngay sau đó.
“Khoan đã.”
Tôi biết rồi.
Tôi thật sự biết rồi.
Nhưng vẫn không ngăn được cảnh tượng tiếp theo.
Roka chỉ thẳng vào Yachiyo.
“Đó là Yachiyo thật à?”
Mami cũng chỉ vào Yachiyo.
“Bằng xương bằng thịt á?”
Yachiyo đứng giữa hai làn ánh mắt kinh hoàng đó, miệng vẫn còn ngậm dở nửa viên takoyaki, vẻ mặt ngơ ngác đến mức buồn cười.
Em chớp mắt.
Rồi giơ tay lên chào rất lịch sự.
“Chào hai chị.”
Mami lùi lại nửa bước.
Roka thì làm rơi que kem.
“Chào hai chị” cái gì chứ!”
Tôi đưa tay ôm trán.
“Bình tĩnh nào. Chuyện dài lắm.”
“Dài đến mức nào?”
Roka hỏi.
“Dài tầm…”
Tôi liếc sang Yachiyo, rồi lại nhìn hai người họ.
“…tám nghìn năm.”
Mami nhìn tôi.
Roka nhìn Yachiyo.
Yachiyo nhìn lại cả hai bằng một vẻ rất chân thành, rồi chìa tay ra phía Mami.
“Chị có thể chạm thử nếu muốn.”
Mami đứng hình.
“Để làm gì?”
“Để xác nhận.”
Em đáp rất nghiêm túc.
Roka bật cười trước tiên.
Rồi Mami cũng không nhịn được, dù rõ ràng cô ấy vẫn còn đang sốc. Cuối cùng Mami thật sự đưa tay ra, chạm thử vào mu bàn tay Yachiyo một cái rất khẽ.
Rồi rụt về ngay lập tức như vừa chạm phải phép màu.
“Ấm.”
Cô ấy lẩm bẩm.
“Trời ạ… ấm thật.”
Mami áp hai tay lên má.
“ Tớ biết mà. Tớ biết kiểu gì cũng có ngày này mà. Nhưng không ngờ lại là ở quầy takoyaki!”
Tôi thở dài.
“Cậu làm ơn đừng nói như đang review một bộ phim.”
“Nhưng đây đúng là phim mà!”
Mami gần như hét lên.
Roka thì đã bình tĩnh hơn một chút. Cô ấy nhìn bộ yukata của Yachiyo, rồi nhìn tôi, rồi nhìn con thỏ bông trong tay em, rồi nhìn túi cá.
“…Hai người đã đi được đến đâu rồi?”
Tôi nghẹn họng.
Yachiyo thì rất thành thật:
“Bọn em đã ngủ trưa cùng nhau, rồi ăn trưa, rồi đi lễ hội.”
“Yachiyo!”
Tôi gần như suýt chết tại chỗ.
Roka cười gập cả người.
Mami lấy tay che mặt.
“Ừ, rồi. Chị không cần biết thêm chi tiết.”
“Có cần em kể theo thứ tự thời gian không?”
“Không cần!”
Lần này cả tôi lẫn Mami cùng hét lên.
Yachiyo chớp mắt.
Rồi quay sang tôi, rất khẽ:
“Em nói sai à?”
Tôi nhìn em.
Nhìn cái vẻ mặt vô tội hoàn toàn ấy.
Rồi cuối cùng chỉ biết thở dài.
“…Không. Chỉ là em nói đúng quá.”
Roka lại ôm bụng cười.
Mami thì lắc đầu, nhưng khóe môi đã cong lên mất rồi.
Từ đó trở đi, buổi lễ hội của chúng tôi biến thành bốn người.
Và kỳ lạ thay, nó còn vui hơn tôi tưởng.
Mami kéo Yachiyo đi xem bóng nước, chỉ cho em cách cầm que sao cho không làm vỡ dây giấy. Roka bắt Yachiyo đội thử một cái mặt nạ hồ ly, rồi tuyên bố “hợp đến mức đáng ngờ”. Yachiyo thì cứ mỗi lần thắng được thứ gì nho nhỏ hoặc ăn trúng món gì ngon là lại quay sang tìm tôi trước, như thể phản ứng của tôi vẫn là thứ em muốn thấy nhất.
Có lúc tôi đứng hơi lùi ra sau một chút, nhìn ba người họ dưới ánh đèn lồng.Roka đang cằn nhằn, Mami đang cười, Yachiyo đang ôm con thỏ với túi cá, miệng còn dính tí sốt takoyaki mà không biết.
Rồi không hiểu sao, cổ họng tôi lại nghẹn.
Bởi vì khung cảnh ấy đẹp quá.
Đẹp theo cái kiểu hoàn toàn không hoành tráng gì cả.
Chỉ là một buổi tối lễ hội.
Một người bạn đang cười.
Một người bạn đang bất lực.
Một cô gái từng chỉ tồn tại phía bên kia màn hình giờ đang đứng ở đây, dưới đèn lồng, bằng xương bằng thịt, vừa nhăn mặt vì kẹo chua vừa nghiêm túc chiến đấu với cá vàng.
Mà chính vì nó bình thường đến như vậy nó mới khiến tôi muốn khóc.
“Chị Iroha!”
Yachiyo gọi to từ bên kia.
Tôi ngẩng lên.
Em đang đứng giữa Mami và Roka, giơ cao một chiếc yo-yo nước màu xanh, mắt sáng rực.
“Em thắng cái này rồi!”
“Chị thấy rồi.”
“Nhưng chị phải nhìn!”
Tôi bật cười.
“Ừ. Chị đang nhìn đây.”
Yachiyo cười lại.
Và giữa tiếng trống, tiếng người, mùi sốt nướng và ánh đèn đỏ, tôi bỗng thấy rõ hơn bao giờ hết.
Rằng chúng tôi không phải đang cố tạo ra một ký ức thật đẹp để chống lại chia ly.
Chúng tôi chỉ đang sống.
Sống một buổi tối vui vẻ, ồn ào, hơi lộn xộn, có bạn bè, có đồ ăn, có cười, có ngượng, có những câu vô lý và những món quà lễ hội rẻ tiền.
Chỉ vậy thôi.
Nhưng có lẽ sau tám nghìn năm “chỉ vậy thôi” đã là một phép màu rồi.