Chou Kaguya Hime
Ngoại truyện 3: Tsukuyomi · Phần 4
Chúng tôi ngồi thêm trên chiếc ghế sơn bong đó một lúc nữa.
Gió chiều đi qua tán cây, mang theo mùi lá, mùi đất và chút ấm còn sót lại của nắng. Tôi cứ nghĩ buổi chiều sẽ tiếp tục trôi như thế thôi chậm, mềm, và đủ yên để nghe rõ tay em đang nằm trong tay tôi.
Rồi từ phía bên kia hàng rào công viên, một tiếng trống vang lên.
Không lớn lắm.
Chỉ là một nhịp tùng rất ngắn, như ai đó đang thử âm thanh.
Yachiyo ngẩng đầu lên khỏi vai tôi ngay lập tức.
“Chị nghe thấy không?”
“Ừ.”
Tôi cũng quay đầu nhìn về phía có tiếng động.
Qua tán cây và khoảng hở giữa mấy dãy nhà thấp, thấp thoáng một màu đỏ treo thành hàng. Ban đầu tôi tưởng là cờ. Nhưng rồi gió thổi lệch đi một chút, và tôi nhìn ra đó là đèn lồng.
Cùng lúc ấy, một mùi ngọt ngọt mặn mặn nào đó bay qua.
Mùi nước sốt nướng.
Mùi bột chiên.
Mùi đường cháy.
Một thứ mùi chỉ cần ngửi thấy thôi là đầu óc sẽ tự động nhớ đến những buổi tối mùa hè, những con đường đông người, và mấy cái ví bị móc tiền nhanh hơn dự tính.
Yachiyo hít vào thật sâu.
Rồi quay sang nhìn tôi bằng vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa nghiêm túc.
“Không khí có mùi vui.”
Tôi bật cười.
“Em tả cái gì cũng nghe như thơ hết.”
“Nhưng nó đúng là vui mà.”
Em nói như thể đó là chuyện rất hiển nhiên.
Tôi đứng dậy trước, kéo em cùng đứng lên. Từ chỗ này chỉ cần đi ra cổng phụ của khu nghiên cứu, băng qua một con đường nhỏ là tới công viên công cộng phía sau. Nơi đó thỉnh thoảng sẽ có hội chợ địa phương, mấy kiểu lễ hội vừa đủ lớn để trẻ con hò hét và người lớn tiêu tiền một cách tự nguyện.
Chúng tôi đi tới mép hàng rào.
Và nhìn thấy nó.
Cả công viên như vừa được khoác một lớp da khác. Những dây đèn lồng đỏ treo dọc theo lối đi. Các quầy hàng đang mở nắp, dựng biển, bày khay đồ ăn ra. Có chỗ treo mặt nạ cáo, chỗ bày mấy cái bể nhựa chuẩn bị thả bóng nước, chỗ thì xếp hộp takoyaki còn bốc khói. Một đám trẻ con chạy ngang qua, tay cầm quạt giấy, miệng hét lên vì một chuyện chắc hẳn rất quan trọng với tụi nó nhưng người ngoài không thể hiểu nổi.
Yachiyo đứng im.
Đứng im theo cái kiểu toàn bộ sự chú ý của em bị hút sạch vào khung cảnh trước mắt.
“…Lễ hội?”
Em hỏi rất khẽ.
“Ừ.”
Tôi đáp.
“Chắc là hội chợ địa phương.”
Yachiyo chớp mắt.
“Người ta tụ tập đông như vậy… chỉ để vui thôi à?”
Tôi nghĩ một chút.
“Ừ.”
“Không phải vì công việc?”
“Không.”
“Không phải vì sinh tồn?”
“Không.”
“Chỉ vì vui thôi sao?”
“Ừ.”
Yachiyo im lặng.
Rồi em kết luận, bằng một vẻ mặt nghiêm túc không chịu nổi:
“Con người thật sự tiêu tiền cho hạnh phúc rất chuyên nghiệp.”
Tôi cười đến mức phải quay đi.
“Em đừng nói như đang viết báo cáo tổng kết xã hội loài người nữa.”
“Em đang ghi nhận dữ liệu mà.”
Em đáp ngay.
Rồi mắt em lại quay về phía công viên. Tôi nhìn thấy rõ thứ ánh sáng vừa nhen lên trong đó. Không phải chỉ là tò mò nữa. Cũng không hẳn là háo hức. Mà giống như em vừa thấy một cánh cửa khác của cái gọi là “bình thường”, và em muốn chạm tay vào nó càng sớm càng tốt.
“Chị Iroha.”
“Gì?”
“Em muốn đi.”
Tôi nhìn xuống quần áo của cả hai.
Tôi vẫn mặc bộ đồ đơn giản từ sáng, tóc dù đã chải lại nhưng vẫn còn cái vẻ “vừa ngủ trưa trong phòng nghỉ xong”. Còn Yachiyo thì đang mặc hoodie rộng quá khổ của tôi, nhìn đáng yêu thật đấy, nhưng nếu lẫn vào hội chợ mùa hè thế này thì vẫn có gì đó sai sai.
“Đi thì được.” Tôi nói. “Nhưng ít nhất mình phải trông giống con người bình thường một chút.”
Yachiyo cúi xuống nhìn cái hoodie của mình.
Rồi ngước lên.
“Chị có ý gì?”
Tôi chỉ tay về phía đèn lồng, rồi về phía công viên.
“Lễ hội thế này thì người ta hay mặc yukata.”
Mắt Yachiyo mở to.
“Yukata…”
Em lặp lại, chậm đến mức như đang nếm một món mới.
Rồi ngay sau đó, em chộp lấy tay áo tôi.
“Vậy mình về thay đi.”
Tôi đứng hình.
“…Hả?”
“Về thay yukata.”
Em nói, như thể đó là chuyện hiển nhiên nhất thế giới.
“Rồi ra đó chơi.”
Tôi nhìn em.
Yachiyo cũng nhìn lại tôi bằng cái vẻ mặt hoàn toàn nghiêm túc, như thể nếu lúc này tôi dám nói “không có đâu” thì em sẽ buồn thật.
“Em biết yukata là gì không?”
“Là quần áo của ngày vui.”
Em đáp không cần nghĩ.
“Vậy hôm nay mặc được mà.”
Tim tôi khựng lại một cái rất nhỏ.
Bởi vì em nói đúng.
Hôm nay đúng là một ngày vui.
Đến mức chỉ cần nghĩ theo hướng đó thôi cũng thấy ngực mình đau mềm đi.
“Được rồi.”
Tôi thở ra.
“Nhưng chị không chắc còn đủ hai bộ đâu.”
Yachiyo nghiêng đầu.
“Không đủ thì em mặc đồ chị trước.”
“Đó không phải cách giải quyết vấn đề.”
“Là giải pháp tạm thời.”
Em đáp rất chắc.
Tôi nhìn em hai giây.
Rồi đầu hàng.
“…Đi về nhà nào.”
• • Đường từ khu nghiên cứu về căn hộ của tôi không xa lắm. Chỉ cần đi bộ một đoạn qua hai con phố nhỏ. Buổi chiều hôm ấy, cả thành phố dường như cũng biết sắp có lễ hội. Trên đường đã thấp thoáng những người mặc yukata, tay cầm quạt giấy, dép gỗ kêu lộc cộc trên nền đường. Có một bà mẹ đang cố buộc lại nơ sau lưng cho con gái, còn cô bé thì chỉ quan tâm mỗi cái kẹo táo trên tay. Một cặp học sinh cấp ba đi ngang qua, vừa đi vừa cãi nhau chuyện chơi trò nào trước.
Yachiyo nhìn tất cả với đôi mắt mở to vừa đủ để tôi biết em đang ghi nhớ từng chi tiết.
“Chị.”
“Ừ?”
“Nếu đi lễ hội thì có quy tắc gì không?”
“Có.”
Tôi nói ngay.
“Không được chạy lung tung. Không được làm lạc người đi cùng. Không được ăn một lượt năm món chiên rồi bảo đau bụng.”
“Quy tắc cuối là kinh nghiệm cá nhân của chị à?”
“…Không phủ nhận.”
Yachiyo cười khúc khích.
Rồi em ngẫm nghĩ thêm một chút.
“Nếu chơi trò ném vòng mà thắng, em có thể đòi phần thưởng không?”
“Em còn chưa tới nơi mà.”
“Em đang lên kế hoạch.”
“Em chuẩn bị kỹ ghê.”
“Em đã chuẩn bị tám nghìn năm rồi.”
Câu đó làm tôi cứng họng trong đúng một nhịp.
Nhưng rồi Yachiyo quay sang, mỉm cười rất nghịch.
“Cho buổi hẹn hò chiều nay thôi.”
Tôi thở ra.
“Lần nào em cũng thích đẩy tim chị lệch nhịp vậy à?”
“Vì em kiểm tra nó vẫn còn hoạt động tốt.”
“Chị không phải máy thí nghiệm.”
“Không.” Em gật đầu. “Chị là người yêu.”
Tôi quay mặt đi ngay lập tức.
Yachiyo nhìn tai tôi đỏ lên, rồi cười bằng mắt, rõ ràng hài lòng với phản ứng vừa thu được.
• • Căn hộ của tôi đón chúng tôi bằng mùi sách, mùi xà phòng còn sót lại từ buổi sáng, và cái cảm giác rất riêng của nơi có người sống một mình quá lâu.
Tôi kéo cửa tủ ra.
Và bắt đầu lục.
Có một bộ yukata xanh đậm của tôi, gấp ở trong cùng. Tôi đã không mặc nó từ mùa hè năm kia, hay năm ngoái? Thật ra chính tôi cũng không nhớ. Bên cạnh nó là một bộ màu kem nhạt với hoa văn hoa tử đằng màu lam, đồ cũ từ thời hội văn hóa, đáng ngạc nhiên là vẫn còn được gấp tử tế.
Tôi cầm bộ màu kem lên.
Rồi quay sang.
“Có lẽ cái này sẽ vừa.”
Yachiyo đón lấy bằng cả hai tay, như thể tôi vừa đưa cho em một thứ không nên tồn tại trong căn phòng này.
“Em được mặc thật à?”
“Ừ.”
Tôi đáp.
“Trừ khi em muốn đi hội chợ trong hoodie.”
“Không.”
Em lắc đầu ngay.
“Em muốn làm người vui vẻ theo đúng quy chuẩn.”
Tôi suýt nữa lại bật cười.
Việc mặc yukata cho Yachiyo hóa ra khó hơn tôi tưởng. Không phải vì em vụng về. Mà vì em đứng quá ngoan. Ngoan đến mức mỗi lần tôi chỉnh cổ áo, kéo tay áo hay quấn vạt vải qua người em, tôi lại có cảm giác mình đang làm một nghi thức gì đó vừa ngớ ngẩn vừa quan trọng khủng khiếp.
“Chị Iroha.”
“Ừ?”
“Yukata làm em thấy như mình đang được gói lại.”
Tôi đang buộc dây ở eo em thì khựng tay.
“Gói lại?”
“Ừ.”
Yachiyo nhìn xuống lớp vải đang ôm lấy người mình.
“Nó giữ mọi thứ ở đúng chỗ.”
Giọng em nhỏ đi.
“Tim. Hơi thở. Cả cái cảm giác… mình sắp tan mất nữa.”
Tôi không nói gì một lúc.
Chỉ tiếp tục cột cho em cẩn thận hơn một chút.
“Vậy thì tốt.”
Tôi đáp khẽ.
“Chiều nay em không được phép tan đâu.”
Yachiyo ngẩng lên nhìn tôi.
Rồi cười.
Một nụ cười nhỏ thôi, nhưng đủ làm tay tôi phải chậm lại để khỏi buộc lệch.
Đến lượt tôi thay đồ, Yachiyo ngồi trên mép giường, ôm đầu gối, nhìn tôi qua gương. Tôi không quay lại cũng biết em đang nhìn chăm chú đến mức nào.
“Em mà nhìn nữa là chị thay không nổi đâu.”
Tôi nói vọng ra từ sau tấm chắn kéo tạm.
“Em đang học.”
Yachiyo đáp rất ngây thơ.
“Học gì?”
“Cách người yêu chuẩn bị đi lễ hội.”
“Chuyên ngành của em thay đổi nhanh ghê.”
“Em đa lĩnh vực.”
Khi tôi bước ra, Yachiyo lập tức đứng dậy.
Bộ yukata màu kem làm em sáng hẳn lên. Mái tóc bạch kim được tôi kẹp gọn một phần bằng chiếc kẹp nhỏ lúc trước, nhưng vẫn là kiểu tóc đặc trưng thường thấy của em. Tay áo hơi dài, khiến những cử động của em trông vừa vụng vừa dịu dàng một cách khó chịu đối với tim tôi.
Còn em thì nhìn tôi bằng ánh mắt mở to.
Bộ xanh đậm của tôi không có gì đặc biệt, nhưng có lẽ vì đã quá lâu rồi tôi không mặc, hoặc vì đang có Yachiyo đứng ở đây nhìn chằm chằm, nên tự nhiên tôi lại thấy mình không biết đặt tay vào đâu cho phải.
“…Sao?”
Tôi hỏi.
Yachiyo chớp mắt.
Rồi thở ra một hơi.
“Nguy hiểm quá.”
“Hả?”
“Chị đẹp quá.”
Mặt tôi nóng bừng.
“Em đừng có nói mấy câu như thế với vẻ mặt tỉnh bơ vậy chứ.”
“Nhưng em nói thật mà.”
Em bước lại gần.
Rồi rất nhẹ, chỉnh lại cổ áo cho tôi.
Động tác vụng về, nhưng cẩn thận đến mức khiến ngực tôi khẽ đau.
“Bây giờ chị cũng được gói lại rồi.”
Em kết luận.
Tôi nhìn vào gương.
Hai đứa đứng cạnh nhau, một xanh đậm, một kem nhạt, nhìn đúng là giống hai người chuẩn bị đi dự một buổi tối nào đó rất bình thường.
Mà chính vì trông bình thường đến vậy nên nó mới khiến tôi muốn khóc.
Yachiyo nhìn hình phản chiếu của cả hai trong gương.
Rồi rất khẽ nói:
“Em thích.”
“Thích gì?”
“Giống như…” Em ngập ngừng. “Giống như em đang có một ký ức mà sau này không ai cướp nổi.”
Tôi quay sang, chạm nhẹ lên tay áo em.
“Vậy thì mình cùng đi tạo thêm nữa nào.”
Yachiyo gật đầu.
Rồi chìa tay ra.
“Đi hội chợ.”
Tôi nắm lấy.
“Đi hội chợ.”
• • Lúc quay lại công viên, trời đã nghiêng thêm một chút. Đèn lồng bắt đầu sáng hẳn lên, đỏ và ấm. Tiếng trống nghe gần hơn. Người đông hơn. Mùi thức ăn cũng dày hơn, đến mức chỉ đứng ở cổng thôi đã có thể phân biệt được đâu là mực nướng, đâu là táo bọc đường, đâu là bột chiên trên chảo sắt.
Yachiyo khựng lại ngay dưới cổng đèn lồng.
Không phải vì sợ.
Mà vì khung cảnh trước mắt quá mức sống động.
Những đứa trẻ chạy qua bên cạnh em, tay cầm yo-yo nước đủ màu. Một quầy bắn súng đang phát ra tiếng “bốp” rất đều. Ở phía sâu hơn là quầy vớt cá với ánh đèn phản lên mặt nước. Tiếng người, tiếng cười, tiếng gọi nhau, tiếng dép gỗ, tiếng giấy, tiếng trống—mọi thứ chồng lên nhau thành một thứ ồn ào vui vẻ, hoàn toàn khác với tiếng máy móc trong tòa lab.
Yachiyo nắm tay tôi chặt hơn.
Rồi nói rất nhỏ:
“Chị.”
“Ừ?”
“Em nghĩ… em đang bị tấn công bởi hạnh phúc.”
Tôi bật cười.
“Có cần chị kéo em lui bằng chiến thuật không?”
“Không.”
Em lắc đầu rất nhanh.
Rồi mắt sáng lên.
“Em muốn bị tấn công thêm.”
Tôi nhìn em.
Nhìn bộ yukata màu kem, nhìn mái tóc sáng dưới đèn lồng, nhìn cái vẻ mặt vừa ngơ ngác vừa quyết tâm đó và bỗng thấy buổi chiều này đang trở nên đẹp một cách quá đáng.
“Vậy thì…”
Tôi siết lại tay em.
“Mình bắt đầu từ đâu?”
Yachiyo quay trái. Quay phải. Nhìn hết một lượt như tướng quân đang khảo sát chiến trường.
Rồi cực kỳ nghiêm túc chỉ về phía quầy vớt cá.
“Chị Iroha.”
“Hả?”
“Em muốn chiến đấu với cá.”
Tôi đứng hình mất hai giây.
Rồi bật cười đến mức phải vịn cổng đèn lồng.
“Được rồi.”
Tôi nói, lau khóe mắt vì cười.
“Chiều nay mình sẽ đi nốt buổi chiều bằng cách… chiến đấu với cá.”
Yachiyo gật đầu rất chắc.
Rồi kéo tôi lao vào ánh đèn, tiếng trống và cả một đám bình thường ồn ào trước mặt như thể em đã quyết định rằng, nếu chỉ còn lại vài tiếng thôi, thì em sẽ sống chúng cho tới nơi tới chốn.