Chou Kaguya Hime

Ngoại truyện 3: Tsukuyomi · Phần 3

Chúng tôi ra khỏi phòng rất chậm.

Không phải vì chân tôi còn tê sau giấc ngủ trưa.

Cũng không phải vì Yachiyo chưa tỉnh hẳn.

Mà vì ngay lúc đứng trước cửa, cả hai đều có cùng một cảm giác rất buồn cười: chỉ cần kéo tay nắm xuống thôi thì buổi chiều sẽ bắt đầu trôi tiếp. Mà một khi đã trôi, nó sẽ không chờ ai cả.

Yachiyo vẫn nắm tay tôi.

Em đứng bên cạnh, tóc đã chải lại, mí mắt không còn nặng như lúc mới tỉnh, nhưng trên gương mặt vẫn còn sót lại thứ dịu dàng rất mềm của người vừa ngủ ngon. Nhìn em như thế, tôi lại có một thôi thúc rất kỳ lạ là muốn kéo em nằm xuống thêm lần nữa, đắp chăn lại cho em, rồi bảo thôi khỏi đi đâu hết, cứ ở trong phòng này đến khi đồng hồ quên mất chúng tôi đi.

Nhưng đồng hồ thì làm gì có lòng tốt như thế.

“Chị Iroha.”

“Ừ?”

“Chị đang nghĩ chuyện gì xấu đúng không?”

Tôi chớp mắt.

“Thế nào là chuyện xấu?”

“Kiểu…” Yachiyo nheo mắt nhìn tôi. “Muốn giấu em trong phòng rồi khóa cửa lại.”

Tôi im lặng hai giây.

Rồi thành thật:

“…Có.”

Yachiyo bật cười.

Tiếng cười của em nhỏ thôi, nhưng đủ làm ngực tôi nhẹ đi một chút.

“Nguy hiểm ghê.”

“Ừ.” Tôi thở ra. “Chị đang cố làm người tử tế đây.”

“Chị không cần tử tế với em quá đâu.”

Yachiyo nói rất tỉnh.

“Chị có thể ích kỷ thêm một chút.”

Câu đó làm tim tôi lệch mất một nhịp.

Tôi đành quay mặt đi mở cửa, coi như không nghe thấy gì cả.

Hành lang buổi chiều yên hơn buổi sáng. Ánh nắng từ mấy ô cửa kính cuối dãy hắt vào, nằm dài trên sàn như những dải vải vàng nhạt. Điều hòa vẫn rì rì. Tiếng máy móc ở các phòng xa xa vọng ra thành một lớp nền mỏng. Mọi thứ vẫn là tòa nhà thí nghiệm cũ kỹ này thôi, nhưng sau giấc ngủ trưa ngắn ngủi ấy, nó lại trông yên bình hơn một chút.

Yachiyo bước chậm bên cạnh tôi.

Lần này em không còn chạm vào mọi thứ liên tục như buổi sáng nữa. Chỉ thỉnh thoảng mới đưa tay sờ nhẹ lên tường, lên mép cửa kính, lên tay vịn cầu thang, như thể em đã bớt hoảng trước sự tồn tại của thế giới này rồi, và bây giờ đang học cách thân với nó.

“Chị.”

“Ừ?”

“Buổi chiều có mùi khác buổi sáng.”

Tôi quay sang nhìn em.

“Khác ở đâu?”

Yachiyo hít vào rất nghiêm túc.

“Bớt sắc hơn.” Em nói. “Mềm hơn. Và… lười hơn một chút.”

Tôi bật cười.

“Em đang tả người hay tả thời gian thế?”

“Cả hai.”

Em đáp tỉnh bơ.

Rồi sau đó, em nhìn mảng nắng nằm dài dưới sàn thêm một lúc nữa.

“Em thích buổi chiều.”

Tôi khựng lại.

“Vì sao?”

“Vì nó giống đang ở giữa.”

Em nói.

“Không còn là bắt đầu nữa, nhưng cũng chưa phải kết thúc.”

Ngực tôi lại nhói lên.

Yachiyo nói câu đó rất bình thản, nhưng chính vì thế nên nó mới đau. Bởi cả hai đều biết, hiện giờ chúng tôi cũng đang ở giữa một điều gì đó như vậy.

Tôi siết nhẹ tay em.

“Vậy mình đi chậm thôi.”

Yachiyo ngước lên nhìn tôi.

Rồi gật đầu.

“Vâng.”

Điểm đến đầu tiên của “buổi chiều rất bình thường” hóa ra lại là máy nước nóng ở cuối hành lang.

Lý do thì hết sức đơn giản: Yachiyo khát, còn tôi thì thấy sau giấc ngủ trưa, trong tay có một cốc nước ấm nghe hợp lý đến kỳ lạ.

Yachiyo đứng nhìn tôi bấm nút rót nước.

“Nó phát ra tiếng giống máy bán hàng, nhưng không lon nước nào rơi ra.”

“Vì đây không phải máy bán hàng.”

“Em biết.” Em nghiêng đầu. “Nhưng em đang so sánh.”

“Em lại nghiên cứu sự bình thường à?”

“Vâng.”

Em đáp rất nghiêm túc.

“Chuyên ngành của em bây giờ là đời thường ứng dụng.”

Tôi suýt đánh rơi cái cốc giấy đang cầm.

“Cái gì cơ?”

Yachiyo bình thản nhận lấy cốc nước từ tay tôi.

“Đời thường ứng dụng.”

“Cẩn thận nước nóng đấy nhé.”

Em nhấp một ngụm, rồi hơi mở lớn mắt.

“…Nóng.”

“Chị đã bảo cẩn thận mà. Em có sao không… ”

“Nhưng dễ chịu.”

Em thổi nhẹ lên mặt nước.

“Em hiểu vì sao người ta hay cầm cốc như thế này vào buổi chiều rồi.”

Tôi lấy thêm cho mình một cốc nữa. Hai đứa đứng bên ô cửa kính, mỗi người một cốc nước ấm rẻ tiền của công ty, mà bầu không khí lại y như thể chúng tôi đang cầm thứ gì quý lắm.

“Chị Iroha.”

“Sao?”

“Cái này có được tính là hẹn hò không?”

Tôi suýt sặc nước.

“Uống nước ở hành lang á?”

“Ừ.”

Yachiyo nhìn cốc giấy của mình.

“Em thấy vẫn được mà. Có chị. Có em. Có buổi chiều. Có nắng.”

Em ngừng một chút.

“Với cả… có cả nước ấm nữa.”

Tôi nhìn em, rồi nhìn cốc giấy trong tay mình.

Cuối cùng đành gật đầu.

“Được rồi. Hẹn hò phiên bản tiết kiệm.”

Yachiyo cười khúc khích.

“Em thích.”

“Em thích gì? Nước ấm hay tiết kiệm?”

“Chị.”

Em đáp ngay.

Nhanh đến mức tôi chỉ kịp quay mặt đi trước khi em thấy tai mình nóng lên.

Yachiyo đứng đó, cười bằng mắt như một con mèo vừa chụp được cái đuôi mình muốn.

Sau đó chúng tôi đi xuống một tầng nữa.

Không có mục đích gì rõ ràng. Chỉ là đi thôi. Đi như hai người vừa tỉnh dậy sau một giấc ngủ ngon và quyết định rằng phần còn lại của buổi chiều không nhất thiết phải làm gì to tát mới đáng nhớ.

Yachiyo nhìn bảng thông báo có dán đầy giấy mời seminar và lịch trực, rồi hỏi tôi tại sao người ta có thể in nhiều giấy như thế chỉ để nhắc nhau những chuyện không ai thực sự muốn nhớ.

Em dừng lại trước một chậu cây đặt cạnh cầu thang, chạm lên chiếc lá dày, rồi cực kỳ nghiêm túc tuyên bố:

“Nó sống tốt hơn nhiều người trong tòa nhà này.”

Tôi đáp:

“Bao gồm cả chị.”

Yachiyo quay sang nhìn tôi.

Rồi gật đầu đồng ý.

Cái gật đầu quá chân thành ấy làm tôi vừa buồn cười vừa muốn ôm em.

Đến khúc rẽ gần phòng thiết bị, chúng tôi bắt gặp một robot hút bụi tự động đang chậm chạp bò ngang hành lang.

Yachiyo đứng hình.

Con robot cũng đứng hình.

Hai bên nhìn nhau mất hai giây như thể đang tiến hành một cuộc tiếp xúc ngoại giao rất quan trọng.

Rồi robot đổi hướng, chạy đi.

Yachiyo quay sang tôi, vẻ mặt nghiêm túc lạ thường.

“Nó né em này.”

“Nó tránh vật cản.”

“Vậy em là vật cản à?”

“Hiện tại thì đúng.”

Yachiyo im lặng một nhịp.

Rồi em chậm rãi nói:

“Thế mà em cứ tưởng mình là một công chúa sau tám nghìn năm trở lại thế giới.”

Tôi bật cười đến mức phải vịn tường.

“Xin lỗi.”

“Không sao.” Em thở dài rất khẽ. “Em sẽ tha thứ cho nền văn minh này.”

Nói xong, em bước tới đá nhẹ mũi giày vào thân robot đã đi xa, kiểu tượng trưng cho việc ban ân xá.

Tôi nhìn em mà không biết nên cười hay nên cảm động nhiều hơn.

Có lẽ là cả hai.

Chúng tôi đi tiếp đến phòng họp trống cuối dãy.

Cửa kính phản chiếu hai bóng người đứng sát nhau. Một người tóc còn hơi rối vì ngủ dậy. Một người cao hơn nửa cái đầu, tay vẫn chưa rời bàn tay kia lấy một lần.

Yachiyo dừng lại trước tấm kính đó.

Rồi nhìn thật lâu.

“Em thấy gì?”

Tôi hỏi.

Em không trả lời ngay.

Chỉ khẽ siết tay tôi.

“Em thấy…” Yachiyo nói chậm. “Một thứ trông rất bình thường.”

Tôi nhìn theo bóng phản chiếu của cả hai.

“Ừ.”

Rồi em nói tiếp, rất khẽ:

“Nhưng với em, nó đẹp đến mức muốn khóc.”

Tôi không nói gì.

Bởi vì nếu lúc đó mở miệng, chắc dù cho có cứng rắn đến đâu tôi cũng sẽ khóc thật mất.

Yachiyo quay sang nhìn tôi qua lớp phản chiếu.

“Chị có thấy không?”

“Thấy gì?”

“Em đang đứng cạnh chị trong một buổi chiều bình thường.”

Em nói.

“Không phải trong màn hình. Không phải trong một giấc mơ phải tỉnh. Không phải ở bên kia.”

Em hít vào một hơi.

“Chỉ là ở đây thôi.”

Tôi quay sang ôm em.

Rất tự nhiên.

Như thể cơ thể tôi đã chán ngấy việc cố làm ra vẻ bình tĩnh rồi.

Yachiyo dựa cằm lên vai tôi, cười rất khẽ.

“Chị lại ôm em.”

“Ừ.”

“Em thích lắm.”

“Chị biết.”

“Em sẽ nói nhiều lần lắm.”

“Chị cũng biết.”

Em cười.

Rồi cả hai đứng đó thêm một lúc, phản chiếu trong tấm kính của phòng họp trống, giống như một cặp người yêu vô cùng bình thường vừa lạc vào sai tòa nhà.

Khi đồng hồ trên điện thoại nhảy sang hơn ba giờ chiều, Yachiyo kéo tôi xuống khu vườn nhỏ phía sau tòa nhà.

Nói là vườn cho sang chứ thật ra chỉ có vài bồn cây, một băng ghế sơn đã bong màu và hai cái cây không rõ tên. Nhưng gió ở đó dịu, nắng cũng dịu, và quan trọng nhất là gần như không có ai.

Yachiyo ngồi xuống ghế trước.

Rồi vỗ chỗ trống bên cạnh.

“Chị.”

“Sao nào?”

“Ngồi đây.”

Tôi ngồi xuống.

Ngay lập tức, em tựa đầu lên vai tôi như thể từ đầu đã định làm vậy.

“Em không mệt nữa à?”

“Không.”

Em đáp.

Rồi sau đó sửa lại:

“Có. Nhưng mà là kiểu mệt dễ chịu.”

Tôi nhìn hàng cây phía trước.

Gió đi qua, mang theo mùi lá, mùi đất và một chút nắng cuối chiều đang chậm dần.

“Chị Iroha.”

“Ừ?”

“Nếu đây là một ngày hoàn toàn bình thường…” Em hỏi rất khẽ. “Thì bây giờ người yêu sẽ làm gì?”

Tôi bật cười.

“Sao em cứ nghiên cứu vai trò của người yêu thế?”

“Vì em mới có mà.”

Em đáp, rất hợp lý đến mức tôi không cãi được.

Tôi nghĩ một chút.

“Chắc là… ngồi thế này thôi.”

“Chỉ vậy?”

“Ừ. Chỉ vậy.”

Tôi nghiêng đầu chạm nhẹ vào tóc em.

“Có khi không cần làm gì nhiều cả.”

Yachiyo im lặng.

Rồi khẽ gật.

“Em hiểu.”

Một khoảng yên rơi xuống giữa hai đứa.

Không gượng.

Không phải để lấp bằng lời.

Mà chỉ là đủ đầy.

Một con chim nào đó đậu lên lan can tầng hai rồi bay mất. Xa xa có tiếng ai đó đóng cửa xe. Một chiếc lá khô bị gió cuốn lăn qua nền xi măng trước mũi giày chúng tôi. Buổi chiều cứ thế trôi, chậm và mềm.

Yachiyo bỗng lên tiếng:

“Em thấy buồn cười.”

“Buồn cười gì?”

“Em từng nghĩ nếu một ngày nào đó được ở cạnh chị thật sự, em sẽ phải làm cái gì đó thật lớn.”

Em nói.

“Kiểu như hét lên. Hoặc khóc rất dữ. Hoặc ôm chị đến gãy xương.”

“Em đã ôm chị đến gần gãy tay rồi.”

“Đó là một phần nhỏ thôi.”

Em đáp tỉnh bơ.

Tôi bật cười.

Yachiyo cũng cười theo.

Rồi giọng em dịu xuống.

“Nhưng hóa ra thứ làm em hạnh phúc nhất lại là ngồi cạnh chị trên một cái ghế xấu xí như thế này.”

Tôi nhìn băng ghế sơn bong tróc dưới mình.

“Em đúng là dễ dụ ghê.”

“Không.”

Em lắc đầu rất khẽ.

“Là vì người bên cạnh đúng thôi.”

Tôi quay mặt đi.

Lần này không phải vì ngại.

Mà vì nếu cứ nhìn em thêm một giây nữa, có khi tôi sẽ khóc ngay giữa vườn nhân viên mất.

Yachiyo thấy thế thì khúc khích cười.

Rồi em luồn tay mình vào tay tôi lần nữa, đan chặt như thể đó là động tác tự nhiên nhất trên đời.

“Chị Iroha.”

“Ừ?”

“Cảm ơn chị vì đã không để buổi chiều hôm nay phải trở nên phi thường.”

Tôi chớp mắt.

“Câu đó nghĩa là sao?”

“Vì nếu quá phi thường…” Yachiyo thì thầm. “Em sẽ sợ không giữ nổi mất.”

Em siết tay tôi.

“Nhưng cái này… em giữ được.”

Tôi nhìn hai bàn tay đang đan vào nhau.

Rồi nhìn cái bóng của cả hai kéo dài dưới chân ghế, chạm vào nhau thành một mảng tối duy nhất.

“Ừ.”

Tôi nói.

“Vậy mình cứ tiếp tục bình thường như thế này thôi.”

Yachiyo mỉm cười.

Một nụ cười nhỏ.

Rất yên.

Rất thật.

Và giữa buổi chiều vẫn đang chậm rãi đi nốt phần còn lại của nó, tôi chợt nghĩ có lẽ điều cảm động nhất trên đời không phải là được ai đó yêu suốt tám nghìn năm.

Mà là sau tám nghìn năm đó, hai người vẫn có thể ngồi cạnh nhau trên một cái ghế xấu xí, chia nhau gió chiều, và thấy như thế là đủ.

SCROLL DOWN