Chou Kaguya Hime
Ngoại truyện 3: Tsukuyomi · Phần 2
Chúng tôi nằm yên như thế thêm một lúc nữa.
Không ngủ tiếp.
Cũng không nói gì.
Chỉ để nắng đầu chiều dịch thêm một chút trên mép chăn, để nhịp thở của cả hai chậm lại cho thật giống nhau, và để tôi có thêm vài phút nữa được tin rằng việc này việc em đang ở trong vòng tay tôi, việc em vừa có một giấc ngủ trưa ngon lành như một con người bình thường là sự thật.
Rồi Yachiyo cựa mình trước.
Em ngẩng đầu lên khỏi vai tôi rất chậm, như thể vẫn còn tiếc hơi ấm ở đó. Mái tóc em đã rối hơn lúc trước, mấy sợi mảnh vướng vào má, vào cổ, làm em chớp mắt liên tục.
“…Tóc em chắc nhìn thảm lắm.”
Em nói, giọng còn ngái ngủ.
Tôi bật cười.
“Ừ.”
“Chị xác nhận nhanh thế à?”
“Vì tóc chị chắc cũng chẳng khá hơn đâu.”
Yachiyo nhìn tôi một lúc, rồi đột nhiên phì cười.
Tiếng cười của em mềm, nhỏ, còn lẫn dư âm của giấc ngủ. Nghe như một thứ vừa mới được trả lại cho đúng chỗ của nó.
Em ngồi dậy trước. Tấm chăn tuột xuống khỏi vai, còn em thì ngơ ngác mất một nhịp như thể vẫn chưa quen với chuyện chỉ cần ngủ một giấc rồi ngồi dậy là trời đã đổi màu.
Tôi cũng chống tay ngồi theo, rồi với lấy điện thoại trên bàn.
08:09:xx
Yachiyo nhìn con số đó cùng tôi.
“Còn hơn tám tiếng.”
Em thì thầm.
“Ừ.”
Tôi tắt màn hình.
“Và chị không định để phí nó.”
Yachiyo quay sang nhìn tôi. Ánh mắt em sáng lên rất nhẹ, cái kiểu sáng mà chỉ cần một câu dịu dàng hơn bình thường một chút thôi là có thể biến thành nước mắt.
Nhưng lần này em không khóc.
Em chỉ mỉm cười.
“Vậy mình làm gì trước?”
Tôi nhìn mái tóc đang rối tung của em, rồi nhìn qua chiếc lược nhỏ vẫn còn nằm trên bàn cạnh gối.
“Chải tóc.”
Yachiyo chớp mắt.
Rồi cũng nhìn theo ánh mắt tôi.
“À.”
Em đưa tay lên sờ tóc mình, đầu ngón tay vướng ngay vào một nút rối nhỏ.
“…Có vẻ hợp lý.”
Tôi kéo chiếc ghế lại gần futon hơn, ngồi xuống, rồi khẽ vỗ lên khoảng trống trước mặt mình.
“Lại đây nào.”
Yachiyo ngoan ngoãn nhích xuống ngồi trước chân tôi. Em làm việc đó tự nhiên đến mức tôi phải mất một nhịp mới nhận ra tôi thực sự hạnh phúc vì một thứ nhỏ nhặt như thế.
Tôi cầm lược lên.
Lần này, mái tóc em đã khô hơn, nhưng vẫn còn giữ lại mùi dầu gội, mùi nắng trưa và một chút ấm áp của giấc ngủ.
“Chị kéo nhẹ nhé.”
Tôi nói.
Yachiyo cúi đầu rất khẽ.
“Vâng.”
Tôi chải thật chậm.
Từng đường lược đi xuống. Từng sợi tóc mềm nằm yên lại. Từng cái khựng rất nhỏ ở chỗ tóc rối cũng được tháo ra bằng kiên nhẫn, như thể tôi đang gỡ không chỉ tóc em, mà cả phần căng thẳng còn sót lại sau khi tỉnh dậy.
Yachiyo ngồi rất ngoan.
Rồi một lúc sau, em khẽ nói:
“Giấc ngủ vừa nãy… thật sự rất lạ.”
Tôi dừng tay một chút.
“Lạ thế nào?”
“Em tưởng khi mình ngủ xong, cảm giác đầu tiên sẽ là hoảng.”
Giọng em nhỏ.
“Kiểu như giật mình mở mắt ra rồi phải mất vài giây mới nhớ được chị ở đâu.”
Em ngừng một nhịp.
“Nhưng không phải.”
Tôi đặt lược nhẹ hơn.
“Vậy là gì?”
Yachiyo nghiêng đầu một chút, như đang tìm đúng từ.
“Là yên tâm.”
Em thì thầm.
“Em mở mắt ra… và người đầu tiên em thấy là chị. Nên đầu em không kịp sợ.”
Tôi không nói gì ngay.
Chỉ tiếp tục chải tóc cho em.
Nhưng tay tôi chậm đi.
“Chị Iroha.”
“Ừ?”
“Lần sau, nếu có thể…” Giọng em còn nhỏ hơn nữa. “Em vẫn muốn ngủ như vậy.”
Tim tôi thắt lại.
Theo cách dịu dàng nhất.
“Được chứ.”
Tôi đáp.
“Lần sau nữa, chị vẫn sẽ canh cho em ngủ nhé.”
Yachiyo không quay lại, nhưng khóe môi em cong lên rất rõ.
Tôi nhìn thấy điều đó qua bóng phản chiếu mờ trên màn hình máy tính để bàn đã tắt.
Đến khi chải xong, tôi đặt lược xuống. Mái tóc em giờ mềm và ngay ngắn hơn, đổ xuống lưng như một dòng nước đã chịu nằm yên.
Yachiyo đưa tay chạm thử vào tóc mình, rồi quay sang nhìn tôi.
“Em trông ổn chưa?”
Tôi nhìn em thật kỹ.
“Ổn rồi.”
Rồi sau một nhịp, tôi nói thêm:
“Đẹp quá .”
Mắt em mở lớn hơn một chút.
“Chị đừng nói đột ngột thế chứ.”
“Chị nói thật mà.”
Tai Yachiyo đỏ lên rất đáng ngờ. Em quay mặt đi, nhưng tôi vẫn thấy rõ nụ cười mỏng đang cố giấu ở khóe môi.
Tôi đứng dậy, lấy hai chai nước từ tủ lạnh mini trong góc phòng. Một chai áp lên má mình trước theo thói quen. Chai còn lại tôi đưa cho em.
Yachiyo nhận lấy bằng cả hai tay.
Rồi khựng lại.
“Lạnh.”
“Ừ.”
Tôi vặn nắp chai của em ra trước khi đưa lại.
“Uống từ từ thôi.”
Yachiyo nhấp một ngụm.
Rồi thêm một ngụm nữa.
Em nuốt xuống rất chậm, như thể ngay cả nước lọc bình thường cũng cần được ghi nhớ cho tử tế.
“Uống nước sau khi ngủ ngon… hóa ra ngon như vậy.”
Em nói.
Tôi bật cười.
“Cái gì qua miệng em cũng thành phát hiện mới.”
“Vì với em nó là vậy mà.”
Em đáp rất bình thản.
Rồi em nhìn chai nước trong tay một lúc, đột nhiên ngẩng lên.
“Chị có thấy không?”
“Thấy gì?”
“Em đang học làm một người bình thường.”
Câu đó làm tôi lặng đi.
Yachiyo mỉm cười với chai nước của mình như thể vừa bắt tay với một người bạn mới.
“Ngủ trưa xong. Uống nước. Chải tóc. Ngồi yên một chút.”
Em đếm rất khẽ.
“Nghe chẳng có gì đặc biệt cả.”
“Ừ.”
Tôi đáp, giọng cũng khẽ đi.
“Nhưng có lẽ vì thế nên nó mới quý giá nhỉ.”
Yachiyo nhìn tôi.
Rồi gật đầu.
Chúng tôi uống hết nước trong một khoảng lặng rất yên. Ngoài cửa sổ, nắng đã bắt đầu bớt gắt hơn. Tiếng người đi lại ngoài hành lang cũng thưa dần, như thể cả tòa nhà đang chậm lại cùng chúng tôi.
Tôi cất chai nước đi, rồi quay lại nhìn em.
“Em muốn đi dạo tiếp không?”
Yachiyo chớp mắt.
“Đi đâu cơ?”
“Chưa biết.”
Tôi nhún vai.
“Nhưng nếu còn hơn tám tiếng, chị nghĩ mình nên dùng hết.”
Mắt em sáng hẳn lên.
Cái vẻ sáng ấy làm em trông trẻ hơn, nhẹ hơn, gần với một Yachiyo đáng lẽ phải được sống từ rất lâu rồi.
“Đi thôi.”
Em đáp ngay.
Rồi sau đó, bằng một vẻ rất nghiêm túc:
“Em muốn dùng cho sạch.”
Tôi bật cười.
“Nghe như đang nói về pin điện thoại ấy.”
“Thì gần như thế mà.”
Em đứng dậy. Lần này vững vàng hơn hẳn. Cơ thể em dường như đã bắt đầu quen với việc tồn tại trong thế giới này, quen với trọng lực, với nhịp thở, với giấc ngủ, với một cơn khát nhỏ sau ngủ trưa, và với việc chỉ cần chìa tay ra là có người nắm lấy.
Yachiyo chìa tay thật.
Không nói gì cả.
Chỉ chìa tay ra.
Tôi nhìn bàn tay đó một giây.
Rồi nắm lấy.
Em lập tức luồn các ngón tay mình vào kẽ tay tôi, đan chặt như bản năng.
“Đi đâu cũng được.”
Em nói.
“Miễn là đi cùng chị.”
Tôi nhìn em.
Ánh mắt ấy không còn run như sáng nay nữa. Vẫn còn mềm. Vẫn còn dễ vỡ. Nhưng bên dưới đó đã có thêm một thứ khác, một chút yên tâm vừa mới được học, còn chưa thành thạo, nhưng đã có thật.
Tôi siết nhẹ tay em.
“Vậy thì mình đi nốt những tiếng còn lại.”
Yachiyo gật đầu.
Rồi em cười, cái cười cong cong rất quen của em cuối cùng cũng quay trở lại, nhưng lần này không phải để che giấu điều gì nữa.
Mà chỉ đơn giản vì em đang vui.
Chúng tôi đứng cạnh cửa thêm một lúc, như để chắc rằng mình đã mang theo đủ mọi thứ cần thiết. Điện thoại. Thẻ nhân viên. Sợi ruy băng ở cổ tay em. Viên kẹo trong túi áo. Và bàn tay người kia.
Rồi tôi mở cửa.
Ánh sáng ngoài hành lang tràn vào.
Yachiyo bước theo tôi ra ngoài, vai khẽ chạm vai.
Và tôi nghĩ nếu buổi sáng là khoảng thời gian để chúng tôi học cách gọi tên nhau,
thì có lẽ buổi chiều này sẽ là khoảng thời gian để chúng tôi học cách cùng nhau đi qua những điều bình thường cuối cùng.
Không vội.
Không trốn chạy.
Chỉ là đi.
Đi qua ánh nắng đã dịu lại.
Đi qua hành lang trắng toát của phòng thí nghiệm.
Đi qua hơn tám tiếng còn lại, như thể đó không phải là phần thời gian đang ít dần đi mà là một con đường.
Và lần này, chúng tôi đi trên nó cùng nhau.