Chou Kaguya Hime
Ngoại truyện 3: Tsukuyomi · Phần 12
未来は、こんなにもささやかなものだった (Mirai wa, konna ni mo sasayaka na mono datta) Tương lai hóa ra chỉ là một điều giản đơn
“Đến lượt chị.”
Yachiyo nhắc khẽ.
Giọng em không lớn. Cũng không thúc ép. Chỉ là một câu nói rất nhẹ, rơi vào giữa khoảng yên tĩnh của căn phòng như một viên sỏi nhỏ chạm mặt nước. Thế nhưng nó vẫn đủ làm tôi chớp mắt, như thể vừa bị kéo ra khỏi một nơi nào đó sâu hơn tôi tưởng.
“Gì cơ?”
Tôi hỏi lại, dù thật ra tôi nghe rất rõ.
“Chị cũng phải nói.”
Em ngẩng lên nhìn tôi. Ánh đèn vàng đổ xuống làm hàng mi em mềm đi, còn đôi mắt thì trong đến mức khiến người ta không có chỗ nào để trốn. Tôi biết cái nhìn ấy. Đó là cái nhìn của Yachiyo mỗi khi em thực sự muốn nghe một điều gì đó từ tôi, không phải vì tò mò, mà vì em đang đặt cả lòng mình ra trước mặt và chờ tôi đặt phần của mình xuống cạnh nó.
“Chị từng tưởng tượng ra điều gì.”
Tôi im lặng.
Không phải vì không có.
Mà là vì quá lâu rồi tôi không cho phép mình nghĩ xa đến thế.
Quá lâu rồi, tôi chỉ biết đi tiếp.
Chỉ biết làm từng bước một. Chỉ biết nhìn vào dữ liệu, nhìn vào bản vẽ, nhìn vào những bảng tính, những mô phỏng, những lần thử rồi thất bại, những lỗi sai phải sửa, những đêm trắng nối nhau thành một đường mờ mịt. Tôi cứ bấu vào từng việc trước mắt như thế mà sống, như thể chỉ cần không ngẩng đầu lên thì sẽ không nhìn thấy khoảng cách giữa “bây giờ” và “điều mình thật sự muốn”.
Có những người vì quá yếu đuối nên không dám mơ lớn.
Còn tôi thì hình như vì quá hiểu cái giá của việc hy vọng, nên mới học cách cắt nó thành những mẩu nhỏ đến mức chính mình cũng không nhận ra đó là hy vọng nữa.
Nhưng Yachiyo vẫn đang đợi.
Và có những câu hỏi, một khi đã được hỏi bằng ánh mắt như vậy, thì không thể né tránh thêm nữa.
Tôi hít vào thật chậm.
“Chị từng tưởng tượng…” Tôi nói, nghe chính giọng mình cũng chậm đi một nhịp. “Một sáng chủ nhật nào đó, em sẽ dậy trước chị.”
Yachiyo chớp mắt.
“Em ạ?”
“Ừ.”
“Không hợp lý lắm .”
Tôi bật cười.
“Chị biết chứ.”
“Chị biết mà vẫn tưởng tượng vậy à?”
“Ừ.”
“Vô lý thật.”
“Nhưng em nghe tiếp đi nào.”
Yachiyo nhìn tôi một lúc, rồi ngoan ngoãn ngồi im trở lại. Cái dáng vẻ ấy làm môi tôi mềm ra thành một nụ cười rất nhỏ. Em vẫn luôn như vậy. Than thì than, càm ràm thì càm ràm, nhưng mỗi khi biết tôi đang nói điều gì nghiêm túc, em lại ngoan một cách kỳ lạ.
“Em sẽ đi lòng vòng trong nhà với mái tóc rối tung.” Tôi nói. “Chắc sẽ còn đang ngái ngủ nữa, nên bước chân cũng lề mề. Kiểu như người vẫn chưa tỉnh hẳn nhưng lại cố tỏ ra mình đã thức được rất lâu rồi.”
Khóe môi em giật giật.
“Em không đến mức đó.”
“Có chứ.”
“Không có.”
“Có.”
Yachiyo khẽ nheo mắt nhìn tôi, như muốn phản bác đến cùng, nhưng rõ ràng lực sát thương trong cái nhìn đó còn chẳng bằng một cái chạm tay. Tôi giả vờ như không thấy, tiếp tục nói:
“Rồi em sẽ mở tủ lạnh ra.”
“Em đói.”
“Chị chưa nói gì hết.”
“Ánh mắt chị nói rồi.”
Tôi cười.
“Ừ, thì em sẽ mở tủ lạnh ra, đứng nhìn rất lâu… như thể bên trong đó không phải sữa với trứng, mà là cánh cổng dẫn tới một chiều không gian khác.”
Lần này em bật cười qua mũi.
“Nghe hơi quá đáng.”
“Chưa hết đâu.”
Tôi đưa mắt nhìn lên khoảng không trước mặt. Không phải vì ở đó có gì cả. Chỉ là tôi bỗng thấy cái buổi sáng chủ nhật mà mình đang nói đến hiện lên rất mờ, rất xa, như thể nó nằm ở cuối một hành lang dài của tương lai. Không rõ ràng đến mức có thể với tay chạm vào, nhưng cũng không mơ hồ tới mức không thể hình dung.
“Chị sẽ tỉnh dậy vì nghe tiếng em làm rơi cái gì đó trong bếp.”
“Em đâu có vụng về đến vậy.”
“Em có.”
“Không.”
“Rất có.”
“Ví dụ em làm rơi gì?”
Tôi nghiêng đầu nghĩ, như thể đang thật sự đứng ở đó, trong căn bếp của một ngày chưa từng tồn tại.
“Có thể là muỗng.”
“…”
“Có thể là nắp nồi.”
“…”
“Có thể là cái kẹp gắp bánh mì.”
“Nghe còn hợp lý.”
“Hoặc có thể là cả lòng kiêu hãnh của chị.”
Yachiyo quay sang nhìn tôi, không nói nên lời trong vài giây, rồi cuối cùng mới bật ra được:
“Câu cuối là chị cố tình đúng không?”
“Chị đâu có.”
“Có.”
“Không.”
Em trừng mắt nhìn tôi. Nhưng đúng như mọi khi, cái kiểu trừng mắt ấy của Yachiyo chưa bao giờ làm ai sợ được. Nó chỉ làm tim tôi lệch đi một nhịp thôi.
“Rồi sao nữa chị?” Em hỏi, giọng nhỏ đi một chút.
Tôi nhìn xuống bàn tay chúng tôi vẫn đang chạm nhau.
“Rồi chị sẽ bước ra khỏi phòng.”
Chỉ mới nói đến đó thôi, lòng ngực tôi đã khẽ nhói lên.
Có lẽ bởi vì cảnh tượng ấy quá bình thường. Bình thường đến mức người ta vẫn sống qua nó mỗi tuần, mỗi tháng, mỗi năm mà chẳng ai thấy cần phải quý trọng. Thế nhưng chính vì quá bình thường, nó mới trở thành thứ xa xỉ với những người như chúng tôi.
“Chị sẽ thấy em đứng giữa bếp.” Tôi nói tiếp. “Tóc vẫn rối. Áo mặc chưa ngay ngắn. Mặt thì nghiêm túc như đang xử lý một cuộc khủng hoảng cấp quốc gia, trong khi thứ em đang đối đầu chỉ là chảo chống dính và một lát bánh mì.”
Yachiyo khẽ cúi đầu cười. Nụ cười ấy không lớn, nhưng rất mềm.
“Xong chị sẽ làm gì?”
“Chị sẽ đứng nhìn em một lúc.”
“Tại sao?”
“Vì buồn cười.”
“Quá đáng.”
“Và cũng vì…” Tôi dừng lại một nhịp. “…chị nghĩ chỉ riêng việc được thấy em ở trong căn bếp của mình vào một buổi sáng như thế thôi cũng đã đáng để nhìn lâu một chút rồi.”
Nụ cười trên môi em khựng lại.
Tôi biết mình vừa lỡ nói quá thật.
Nhưng đến lúc này rồi, có lẽ những điều quá thật cũng không cần giấu nữa.
Tôi khẽ siết tay em rồi nói tiếp, như thể nếu mình dừng lâu hơn một chút, cổ họng sẽ không giữ nổi giọng bình thường nữa.
“Rồi chị sẽ lại gần, nhìn mớ hỗn độn em bày ra, thở dài một cái cho có lệ.”
“Cho có lệ thôi à?”
“Ừ. Vì thật ra chị sẽ không giận.”
“Nhưng chị phải mắng chứ.”
“Sao em cứ thích bị mắng thế?”
“Vì như thế mới giống thật.”
Câu nói ấy làm tim tôi chùng xuống một nhịp.
Lại là thật.
Từ nãy tới giờ, tất cả những gì em muốn đều xoay quanh chữ đó. Không phải một điều kỳ diệu nào đó. Không phải một phép màu lóa mắt nào. Chỉ là thật. Thật đến mức có thể bực mình nhau vì mấy chuyện vụn vặt. Thật đến mức có thể lười biếng, ngái ngủ, bừa bộn, làm rơi đồ trong bếp vào sáng chủ nhật mà không cần thấy xấu hổ.
“Được rồi.” Tôi thuận theo em. “Chị sẽ mắng một chút.”
“Nghe thử xem.”
“Yachiyo, em đừng có đứng ngây ra trước tủ lạnh nữa, tránh ra để chị làm.”
“Không đủ.”
“Yachiyo, em vừa mới làm rơi cái gì vậy?”
“Cũng không đủ.”
“Thế em muốn kiểu gì?”
Yachiyo nghiêm túc suy nghĩ thật.
“Tông giọng phải giống người mới ngủ dậy.”
Tôi bật cười.
“Em còn có yêu cầu về diễn xuất nữa à?”
“Có chứ.”
Tôi lắc đầu, rồi cố ý hạ giọng xuống thật thấp, khàn khàn một chút như người vừa thức dậy.
“…Yachiyo, mới sáng ra em đã bày cái gì trong bếp vậy?”
Lần này em cười thành tiếng thật. Tiếng cười nhỏ thôi, nhưng làm căn phòng sáng lên thêm một chút.
“Được.” Em gật đầu hài lòng. “Câu đó đạt.”
“Khó chiều thật đấy.”
“Người yêu chị mà.”
Tôi khựng lại trong thoáng chốc.
Không phải vì bất ngờ nữa. Mà là vì dù đã nghe em nói như vậy rồi, trái tim tôi vẫn không cách nào quen nổi. Hai chữ ấy, mỗi lần đi qua môi em, đều làm tôi có cảm giác như một điều gì đó quá mong manh vừa được em cẩn thận đặt vào lòng bàn tay tôi.
Tôi ngoảnh đi, giấu nửa nụ cười.
“Rồi sau đó,” tôi tiếp tục, cố giữ giọng bình thường, “chị sẽ nấu cái gì đó đơn giản.”
“Ví dụ?”
“Trứng.”
“Ừm.”
“Cơm.”
“Bữa sáng mà?”
“Cơm rang cũng là cơm.”
“Cũng đúng.”
“Aaa…Bánh kếp nữa.”
“Em đúng là thích bánh kếp thật đấy nhỉ. ”.
“Hoặc chỉ nướng bánh mì thôi. Với pha cà phê. Còn em thì ngồi ở bàn, giả vờ muốn giúp nhưng thật ra chỉ cắn cắn mép ly và nhìn chị.”
“Em ngoan hơn chị nghĩ đấy.”
“Không. Em sẽ lén ăn mất một miếng trước khi xong.”
“…Cái này thì có thể.”
Tôi cúi xuống nhìn hai bàn tay đang chạm nhau.
“Rồi mình sẽ ăn sáng muộn.Chị sẽ trễ giờ làm.”
Câu nói vừa rời khỏi môi, căn phòng bỗng yên hẳn đi.
Yachiyo không đáp.
Sự im lặng ấy kéo dài đủ lâu để tôi phải quay sang nhìn em.
Em đang nhìn tôi bằng một ánh mắt rất lạ.
Không phải kiểu vui quá mà sáng bừng lên.
Không phải kiểu ngượng tới mức không dám nhìn thẳng.
Mà là ánh mắt của người vừa được ai đó đặt vào tay một vật gì đó rất mỏng manh, rất dễ vỡ, và trong khoảnh khắc đầu tiên chỉ biết ngơ ngác nhìn nó, như thể vẫn chưa tin mình thật sự được chạm vào.
“Chỉ vậy thôi à?”
Em hỏi.
“Ừ.”
“Đó là tưởng tượng lớn nhất của chị sao?”
Tôi gật đầu.
“Ừ.”
Yachiyo cúi mắt xuống. Hàng mi em run nhẹ.
“Chị có thấy nó nhỏ bé quá không?”
Tôi nhìn em.
Không, tôi không thấy nhỏ.
Hoặc đúng hơn, tôi đã từng nghĩ nó nhỏ. Từng nghĩ nếu một người chỉ mong có vậy thôi thì có lẽ người đó thật tầm thường, thật yếu đuối, thật không biết đòi hỏi số phận. Nhưng đến khi thật sự có một người mình muốn cùng đi tới, tôi mới hiểu có những ước mơ nhìn qua thì bé đến mức buồn cười, nhưng để có được chúng, người ta phải bước qua biết bao nhiêu đêm dài.
“Không.” Tôi đáp ngay. “Chị thấy nó lớn đến mức nếu nghĩ kỹ hơn, chị sẽ sợ.”
Em khẽ chớp mắt.
“Sợ gì?”
Tôi cười rất khẽ. Một nụ cười gần như không còn là cười nữa.
“Sợ mình muốn nó quá.”
Căn phòng lặng đi.
Tôi không nhìn đi đâu khác được nữa. Chỉ nhìn em thôi.
Nhìn cách đôi mắt em mở lớn hơn một chút. Nhìn bờ môi em mấp máy như muốn nói gì đó nhưng lại thôi. Nhìn hàng mi khẽ run như thể vừa có một cơn gió rất nhỏ lướt qua đáy mắt em.
Rồi em nói:
“Em cũng muốn nữa.”
Chỉ bốn chữ.
Nhẹ hều.
Vậy mà nó đè xuống ngực tôi bằng toàn bộ trọng lượng của tám nghìn năm.
Tôi nghe rõ nhịp tim mình.
“Muốn cái gì?”
Tôi hỏi, dù thật ra đã biết.
“Cái sáng chủ nhật đó.”
Em đáp.
Không do dự.
“Muốn nghe chị than vì em làm rơi gì đó. Muốn nhìn chị ngái ngủ bước ra khỏi phòng, tóc còn rối hơn cả em. Muốn bị chị giành cái vá trên tay vì chị thấy em làm chậm quá. Muốn có một cái bàn nhỏ để hai đứa ngồi ăn sáng muộn. Muốn có chuyện để bị chị mắng.”
Tôi bật cười.
Mà mắt thì cay lên.
“Em đúng là có sở thích kì lạ đấy Yachiyo.”
“Vì em muốn biết…” Em ngập ngừng, giọng nhỏ dần. “Một ngày hoàn toàn không có gì đặc biệt sẽ như thế nào.”
Tôi kéo tay em lại gần hơn.
Không mạnh. Chỉ đủ để khoảng cách giữa hai đứa biến mất thêm một chút nữa.
“Nó sẽ trông như thế.”
Tôi nói.
“Lộn xộn. Buồn cười. Và hơi phiền phức.”
Em nhìn tôi.
“Nghe tuyệt quá.”
Tôi đáng lẽ phải cười thêm một câu gì đó. Đáng lẽ phải trêu em. Đáng lẽ phải làm cho bầu không khí nhẹ đi như từ nãy đến giờ.
Nhưng tôi không làm được.
Bởi vì tôi hiểu em đang nói gì.
Không phải em thích cái cảnh sáng chủ nhật đó hơn mọi điều khác trên đời. Cũng không phải em thật sự quan tâm đến bánh mì, chảo chống dính hay việc làm rơi muỗng trong bếp.
Điều em muốn là được bước vào một ngày không có gì để ghi nhớ cả.
Một ngày không phải đêm diễn.
Không phải kỳ tích.
Không phải chia ly.
Không phải cứu rỗi.
Chỉ là một ngày bình thường đến mức nếu sống trong nó, người ta thậm chí sẽ chẳng buồn đem kể lại.
Vậy mà với em, nó lại là thứ có thể gọi tên bằng giọng run run như một giấc mơ.
Tôi đưa tay chạm lên má em.
“Rồi sẽ có ngày như thế. Chắc chắn”
Lời vừa nói ra, tôi mới biết mình đã nói bằng giọng chắc đến mức nào.
Không phải vì tôi thật sự biết tương lai sẽ ra sao.
Mà vì vào khoảnh khắc này, tôi muốn tin.
Tin đến cùng.
Tin thay cho cả phần em đã chờ đợi quá lâu.
Yachiyo nhìn tôi, như thể muốn hỏi rằng chị đang hứa đấy à.
Tôi không nói thêm.
Chỉ khẽ vuốt má em một lần nữa, rồi tựa trán mình vào trán em.
“Nếu đến được ngày đó,” tôi thì thầm, “chị sẽ để em đứng trước tủ lạnh thật lâu.”
Em cười khẽ.
“Và làm rơi muỗng?”
“Có thể.”
“Và bị chị mắng?”
“Chắc chắn.”
“Nghe đúng là tương lai rồi.”
Tôi nhắm mắt lại.
Ngoài cửa sổ, đâu đó có tiếng gió lướt qua. Bình Thường chắc vẫn đang bơi vòng vòng trong bát cá như thể thế giới này chẳng có gì đáng bận tâm. Căn phòng vẫn nhỏ như thế. Ánh đèn vẫn vàng như thế. Bàn tay em trong tay tôi vẫn ấm như thế.
Mọi thứ đều ở ngay đây.
Vậy mà chỉ với một câu nói về sáng chủ nhật, tương lai bỗng không còn là một nơi quá xa nữa.
Nó không còn mang hình dạng của những thứ lớn lao, huy hoàng, không thể với tới.
Hóa ra nó chỉ là một căn bếp nhỏ.
Một mái tóc rối.
Một lát bánh mì.
Một tiếng muỗng rơi.
Một câu càm ràm vì người kia quá vụng.
Một bữa sáng muộn.
Một ngày không đặc biệt.
Và người ngồi đối diện mình.
Chỉ vậy thôi.
Nhưng cũng chính vì chỉ vậy thôi, nên mới khiến người ta muốn giữ lấy điều đó nhiều đến mức có thể đánh đổi bằng tất cả những gì mình có thể.