Chou Kaguya Hime
Ngoại truyện 3: Tsukuyomi · Phần 10
Tôi không biết mình đã ngồi như thế bao lâu.
Có lẽ là khá lâu.
Lâu đến mức chân hơi tê. Lâu đến mức vai mỏi. Lâu đến mức giọng tôi cũng dần khàn đi vì cứ lặp đi lặp lại cùng một điều bằng những từ khác nhau.
“Yachiyo.”
“Người yêu của chị.”
“Chị ở đây.”
Ban đầu, em còn đáp lại.
Một tiếng “vâng” rất nhỏ. Hoặc một cái cựa đầu rất khẽ. Hoặc bàn tay đang nắm áo tôi hơi siết lại, như thể âm thanh ấy đã chạm đúng vào chỗ em cần nghe.
Sau đó thì không nữa.
Không phải vì em quay lưng.
Mà vì em đã thật sự ngủ rồi.
Giấc ngủ ấy không sâu như giấc ngủ trưa. Nó mong hơn. Chạm vào đâu cũng thấy phần sợ hãi còn sót lại trong người em, dù rất nhỏ. Thỉnh thoảng hàng mi khép lại lại run lên. Thỉnh thoảng vai em cứng lại trong một nhịp rất ngắn, như thể cơ thể vẫn nhớ phải đề phòng một điều gì đó.
Nhưng mỗi lần như vậy, tôi chỉ cần vuốt tóc em, hoặc khẽ gọi tên em thêm một lần, là em lại mềm xuống.
Tôi không nhìn đồng hồ.
Ít nhất là tôi cố không nhìn.
Nhưng có những thứ càng cố né thì lại càng nghe thấy rõ. Điện thoại úp trên bàn vẫn không rung. Không báo. Không nhắc. Thế mà chính cái sự ngoan ngoãn đáng ngờ ấy lại làm tôi thấy sợ hơn.
Bởi vì nó có nghĩa là con số vẫn đang chạy xuống một cách hoàn toàn bình thường.
Không cần đến âm thanh nào để đe dọa cả.
Rồi cuối cùng, như thể chính cơ thể tôi cũng chịu thua trước cơn tò mò đau đớn ấy, mắt tôi vẫn liếc sang.
Màn hình điện thoại tối đen nằm im trên mặt bàn.
Tôi cắn môi.
Rồi vẫn với tay lấy nó.
Ánh sáng bật lên giữa căn phòng nhỏ yên lặng.
02:59:41
Tôi thấy tim mình rơi xuống.
Không phải một cú rơi mạnh.
Mà là kiểu nhẹ hẫng, lạnh đi, rồi rơi mãi, rơi mãi vào một khoảng nào đó trong ngực mà tôi không nhìn thấy đáy.
Hai tiếng năm mươi chín phút.
Chỉ khác một giây thôi.
Chỉ ít hơn ba tiếng một chút thôi.
Nhưng cái mốc ấy lại chia đêm nay thành hai nửa rõ rệt như một lưỡi dao.
Trước đó, chúng tôi vẫn còn đang sống trong phần thời gian “còn nhiều”.
Sau đó nó trở thành phần thời gian mà chỉ cần chớp mắt thêm vài lần thôi, người ta sẽ bắt đầu phải dùng những từ như “sắp hết”, “gần hết”, “không còn bao nhiêu”.
Tôi tắt màn hình đi ngay, cứ như làm thế thì con số kia sẽ thôi hiện diện.
Nhưng nó không đi đâu cả.
Nó chỉ chuyển chỗ.
Từ mắt tôi xuống cổ họng.
Rồi từ cổ họng xuống giữa ngực.
Nằm im ở đó.
Lạnh ngắt.
Yachiyo khẽ cựa mình.
Toàn thân tôi lập tức căng lại.
Không phải vì tôi sợ đánh thức em.
Mà vì một ý nghĩ còn tệ hơn thế vừa lóe lên trong đầu: nếu em tỉnh vào đúng lúc này, liệu em có cảm nhận được điều tôi vừa thấy không? Liệu cơ thể mới này, nhịp tim mới này, cái phần mềm tôi cài để theo dõi ổn định sinh học của em, tất cả những thứ đó, liệu có đang thì thầm với em bằng ngôn ngữ riêng của chúng rằng mốc đáng sợ hơn đã tới rồi hay không?
Yachiyo không mở mắt ngay.
Em chỉ hơi nhíu mày. Bàn tay đang nắm áo tôi bỗng siết lại một cái rất chặt, rồi buông, như người đang ở trong mơ chạm phải thứ gì lạnh quá.
Tôi cúi xuống.
“Yachiyo.”
Tôi gọi rất khẽ.
“Chị ở đây.”
Hàng mi em run lên.
Rồi từ từ, em mở mắt.
Khác với hai lần trước.
Không còn cái ngơ ngác mềm của người vừa được kéo lên khỏi giấc ngủ ngon nữa. Cũng không có vẻ mơ màng đáng yêu của người vẫn chưa tỉnh hẳn.
Lần này, ánh mắt em mở ra đã có sẵn một thứ gì đó.
Một thứ im lặng, rất mỏng, rất sắc.
Giống như em không tỉnh vì đã ngủ đủ.
Mà tỉnh vì ở đâu đó trong người vừa có một cái chuông vô hình rung lên.
“…Chị.”
Giọng em hơi khàn đi.
Nhưng không mềm như trước.
“Ừ.”
Tôi đáp ngay.
“Chị đây.”
Yachiyo không hỏi mấy giờ rồi.
Em cũng không nhìn điện thoại.
Chỉ nhìn thẳng vào tôi.
Rất lâu.
Rồi em nói, nhỏ đến mức gần như không nghe thấy:
“Nó qua rồi à?”
Tôi cứng người.
Tôi biết em đang hỏi gì.
Không phải qua gì.
Mà là qua cái mốc đó rồi à.
Tôi không trả lời được ngay.
Sự im lặng của tôi có lẽ đã là một câu trả lời quá rõ rồi.
Bởi vì Yachiyo chớp mắt một cái.
Rồi rất chậm, em thở ra.
Không khóc.
Không hoảng.
Chỉ thở ra, như người vừa nghe chính bác sĩ đọc kết quả xét nghiệm của mình, và điều tệ nhất là mình đã đoán đúng từ trước rồi.
“Còn dưới ba tiếng.”
Em nói thay tôi.
Tôi cúi đầu.
“Ừ.”
Yachiyo nhìn lên trần nhà thêm vài giây.
Ánh đèn vàng trong phòng quá dịu để có thể gọi là tàn nhẫn. Nhưng vào lúc đó, tôi vẫn thấy nó như đang soi rõ từng thứ mà cả hai đều muốn tránh.
Con thỏ bông nằm ở mép giường.
Bát cá vàng nơi Bình Thường vẫn đang bơi một vòng rất vô tư.
Chiếc yukata gấp tử tế trên ghế.
Hai gói kẹo chua, một trong túi em, một trong túi tôi.
Cả căn phòng đầy những bằng chứng rằng ngày hôm nay đã thật sự xảy ra.
Và chính vì thế nên con số còn lại mới trở nên đáng sợ hơn.
Bởi vì bây giờ đã có quá nhiều thứ để mất rồi.
“Yachiyo.”
Tôi gọi.
Em quay sang nhìn tôi.
Mắt em vẫn rất sáng. Không phải sáng vì vui nữa. Mà là cái thứ sáng kỳ lạ người ta có khi bị dồn đến sát bờ.
“Chị xin lỗi.”
Câu đó rơi ra khỏi miệng tôi trước cả khi kịp nghĩ.
Yachiyo chớp mắt.
Rồi em gần như bật cười qua mũi.
“Chị lại xin lỗi.”
“Nhưng….”
“Đừng.”
Em ngắt lời tôi.
Không mạnh.
Chỉ là đủ để câu nói của tôi dừng lại, ngoan ngoãn như một đứa trẻ bị chạm vào trán.
“Chị đã cho em cả một ngày rồi.”
Giọng em nhỏ, nhưng rất rõ.
“Chị đừng làm như mình vừa làm không đủ.”
Tôi nhìn em.
Cổ họng nghẹn cứng.
Yachiyo ngồi dậy chậm rãi. Chăn trượt khỏi vai em một chút. Mái tóc sau khi ngủ dậy hơi rối, hàng mi vẫn còn vương dư âm của giấc ngủ, nhưng cái vẻ mềm đó bây giờ đã bị một thứ khác thay thế.
Không phải tuyệt vọng.
Cũng không hẳn là bình tĩnh.
Mà là một kiểu quyết tâm rất lặng.
Giống như em vừa đặt được viên đá cuối cùng vào đúng vị trí trong lòng mình.
“Chị Iroha.”
“Ừ?”
“Chương cuối bắt đầu rồi đúng không?”
Câu hỏi ấy làm toàn thân tôi lạnh đi.
Bởi em nói thẳng quá.
Không vòng vo.
Không tự dỗ mình.
Không giả vờ như vẫn còn ở phần giữa của câu chuyện.
Yachiyo chỉ đơn giản gọi đúng tên đoạn chúng tôi đang bước vào.
Chương cuối.
Tôi cắn môi.
Rồi gật đầu.
Rất chậm.
“Ừ.”
Không biết vì sao, sau khi nghe tôi xác nhận, Yachiyo lại dịu đi thấy rõ.
Như thể chỉ riêng việc gọi đúng tên mọi thứ thôi cũng đã khiến em dễ thở hơn một chút.
Em cúi xuống nhìn hai tay mình.
Mở ra.
Khép lại.
Như kiểm tra xem cơ thể này vẫn còn nghe lời tới đâu.
Rồi em ngẩng lên nhìn tôi.
“Vậy mình đừng làm nó xấu đi nhé.”
Tôi chớp mắt.
“Cái gì?”
“Chương cuối.”
Em nói.
“Đừng biến nó thành một chương chỉ toàn sự sợ hãi.”
Ngực tôi đau nhói.
Tôi hiểu ý em.
Em không muốn ba tiếng cuối này chỉ còn lại những cái nhìn đồng hồ, những câu còn bao lâu nữa, những khoảng lặng chết chìm trong hoảng sợ.
Em không muốn ký ức cuối cùng của cơ thể này chỉ là cái cách chúng tôi ngồi co rúm lại đợi thời gian tới lấy đi thứ đang có.
Yachiyo nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Em không muốn quay lại chỗ chỉ có đếm thời gian… trong khi chị đang ở đây.”
Giọng em run lên rất khẽ ở chữ cuối cùng.
“Em muốn… dùng nốt.”
Tôi phải mất vài giây mới nói được.
“Dùng nốt… như thế nào?”
Yachiyo im lặng.
Rồi rất chậm, em đưa tay chạm lên ruy băng ở cổ tay, lên gói kẹo trong túi áo, lên kẹp tóc, lên mép chăn, như thể đang điểm danh những thứ em đã có được hôm nay.
“Em muốn mọi thứ còn lại…” Em nói. “Vẫn là thật.”
Tôi nhìn em.
“Em muốn chị đừng để em sợ quá mức.”
“Ừ.”
“Nhưng cũng đừng nói dối em.”
Câu đó làm tôi thở ra.
Một hơi rất dài.
Bởi vì đó chính là điều tôi cũng đang sợ nhất rằng mình sẽ vì yêu em quá mà bắt đầu nói dối, bắt đầu dịu dàng sai cách, bắt đầu bảo không sao đâu trong khi cả hai đều biết rõ là có sao.
Tôi đưa tay ra.
Chạm lên má em.
“Được.”
Tôi nói.
“Chị sẽ không nói dối.”
Yachiyo nhắm mắt trong một nhịp ngắn.
Rồi áp má mình vào tay tôi thêm một chút.
“Em biết.”
Em mở mắt ra.
Và lần này, nụ cười xuất hiện trên môi em nhỏ đến mức suýt nữa thì không nhìn thấy.
Nhưng nó ở đó.
Rất thật.
“Vậy thì…” Em nói. “Chị cho em thêm một điều nhỏ nữa được không?”
Tôi gần như muốn cười, vì em lúc nào cũng xin bằng cái giọng như thể mình chỉ đang đòi thêm một cục kẹo, trong khi mỗi điều em muốn đều đi thẳng vào tim tôi.
“Điều gì?”
Yachiyo nghiêng đầu.
Nghĩ thật sự.
Rồi đáp:
“Đừng tắt đèn.”
Tôi ngẩn ra.
“…Chỉ vậy thôi à?”
“Vâng.”
Em gật đầu.
“Em không muốn tỉnh dậy giữa tối.”
Giọng em nhỏ đi.
“À không.”
Em tự sửa lại.
“Em không muốn… nếu lỡ có điều gì thay đổi, nó xảy ra trong bóng tối.”
Ngực tôi thắt lại.
Bởi vì đó cũng là một nỗi sợ rất Yachiyo.
Không phải sợ đau.
Không phải sợ biến mất.
Mà sợ mọi thứ thay đổi trong lúc mình không nhìn thấy.
Tôi quay sang chiếc đèn ngủ vàng dịu ở góc phòng.
Rồi gật đầu.
“Ừ.”
Tôi nói.
“Chị không tắt.”
Yachiyo thở ra.
Nhẹ đến mức nếu không ở gần như thế này, tôi đã không nghe thấy.
Em dịch người sát lại gần tôi hơn trên futon. Không hẳn ôm. Chỉ là chạm vai vào vai, như thể vào lúc này, khoảng cách giữa hai đứa dù chỉ thêm vài centimet thôi cũng là quá nhiều.
“Chị Iroha.”
“Ừ?”
“Nếu chương cuối thật sự bắt đầu rồi…”
“Ừ.”
“Thì chị gọi em thêm lần nữa đi.”
Tim tôi run lên.
“Chỉ một lần thôi à?”
Yachiyo lắc đầu.
“Không.”
Em cười rất khẽ.
“Rất nhiều lần.”
Tôi kéo em vào lòng.
Rất chậm.
Rất cẩn thận.
Như thể chính bàn tay mình cũng hiểu rằng từ đây trở đi, từng phút đều sẽ trở nên sắc hơn trước.
“Yachiyo.”
Tôi gọi.
“Vâng.”
“Người yêu của chị.”
Hàng mi em lại run lên.
Nhưng lần này em không cố làm nó dừng lại.
“Chị ở đây.”
Tôi nói.
“Ừm.”
Giọng em gần như đã mềm hẳn xuống.
Tôi ôm em chặt hơn một chút.
Ngoài cửa sổ, đêm vẫn tiếp tục sâu thêm.
Trong bát nước, Bình Thường bơi một vòng rất ngắn rồi dừng lại ở góc sáng hơn.
Chiếc điện thoại trên bàn nằm im, mặt úp xuống, như một con thú ngoan tạm thời chưa cắn ai.
Căn phòng rất nhỏ.
Nhưng chính vào lúc ấy, tôi có cảm giác nó là nơi duy nhất trên thế giới còn có nghĩa.
Bởi vì ở đây, em đang ở trong tay tôi.
Em còn tỉnh.
Em còn thở.
Em còn nghe thấy tên mình.
Và chương cuối cuối cùng cũng đã thật sự bắt đầu.
Không bằng tiếng chuông báo động.
Không bằng bi kịch ầm ĩ nào.
Mà bằng một điều nhỏ đến tàn nhẫn:
Khi cả hai đều biết chính xác nỗi sợ đang ở đâu,nhưng vẫn chọn ngồi lại gần nhau, bật đèn sáng, và gọi tên nhau cho tới khi nó tới.