Chou Kaguya Hime
Ngoại truyện 2: Nắng · Phần 8
Chúng tôi ngồi cạnh cửa sổ rất lâu.
Yachiyo gần như không nói gì trong suốt mấy phút đầu. Em chỉ nhìn xuống sân nội bộ phía dưới, nhìn chiếc xe chở hàng đang lùi vào khu bốc dỡ, nhìn mấy người đi ngang qua với gương mặt ngái ngủ của buổi sáng, rồi nhìn một con mèo hoang lẻn qua dưới gầm xe như thể đó là sinh vật bí ẩn nhất trong vũ trụ.
“Con đó… đang sống.”
Em nói rất khẽ.
“Ừ.”
Tôi đáp.
Yachiyo vẫn nhìn xuống.
“Và nó không biết gì về tám nghìn năm.”
Giọng em nhỏ đi, nghe như đang tự cười chính mình.
“Nó chỉ biết đói thì ăn. Mệt thì ngủ.”
Tôi quay sang nhìn em.
Ánh nắng bên cửa sổ đang rơi lên tóc em, mỏng và dịu, làm những sợi tóc sáng lên như có bụi sao mắc lại ở đó.
“Em cũng có thể như vậy.”
Tôi nói.
“Đói thì ăn. Mệt thì ngủ.”
Yachiyo cười.
Nhưng đó là kiểu cười rất nhạt, như thể chỉ nhếch môi lên một chút thôi đã mỏi rồi.
“Em từng nghĩ…” Em nhìn xuống đôi tay mình. “Nếu em cho phép mình ngủ, thì chị sẽ biến mất.”
Tôi thấy cổ họng mình thắt lại.
“Nên em không ngủ. Em giữ mình tỉnh. Giữ mình… nhớ.”
Tay tôi đặt trên bàn đã siết chặt lại từ lúc nào không biết.
Tôi với sang, nắm lấy tay em.
“Em đã làm đủ rồi.”
Tôi nói nhỏ.
“Từ giờ chị sẽ nhớ cùng em.”
Yachiyo cúi xuống nhìn bàn tay hai đứa đang đan vào nhau.
Em nhìn rất lâu.
Rồi cuối cùng cũng gật đầu, rất chậm, như thể chỉ riêng việc tin vào câu đó thôi cũng đã là một chuyện cần rất nhiều can đảm.
“Chị Iroha.”
“Hả?”
“Em muốn… đi xem phòng chị.”
Tôi chết lặng.
“Phòng của chị?”
“Ừ.”
Mắt em sáng lên một chút.
“Chỗ chị ngồi làm việc. Chỗ chị ngủ lúc thức trắng. Chỗ chị đã sống suốt mười năm để kéo em về.”
Tôi không trả lời ngay.
Bởi vì chỉ nghe em nói vậy thôi, ngực tôi đã thấy đau rồi.
Cuối cùng tôi chỉ gật đầu.
”…Được.”
Phòng nghỉ của tôi ở tầng cao hơn.
Nó nhỏ. Bừa bộn. Có mùi giấy, mùi cà phê, mùi máy móc và cả mùi của những đêm ngủ quá ít. Trên bàn vẫn còn mấy tờ ghi chú nằm chồng chéo lên nhau. Bút lăn lóc. Một chiếc áo khoác khác bị quăng lên lưng ghế. Trong góc phòng là cái futon mỏng đến mức chỉ nhìn thôi cũng biết người nằm trên đó chẳng hề tử tế với bản thân chút nào.
Yachiyo bước vào.
Rồi dừng lại.
Em không nói ngay, chỉ để mắt mình chậm rãi lướt qua từng thứ một. Qua mép bàn sứt, qua cái cốc cà phê chưa rửa, qua chồng giấy note dán lung tung, qua chiếc futon nhăn nhúm.
“Đây là… dấu vết.”
Em nói.
“Dấu vết gì?”
Tôi hỏi, dù thật ra trong lòng đã đoán ra rồi.
Yachiyo quay sang nhìn tôi.
“Dấu vết chị đã sống vì em.”
Ngực tôi bị bóp chặt lại.
Yachiyo bước tới gần bàn hơn. Em nhặt một tờ giấy note lên. Trên đó là nét chữ nguệch ngoạc của tôi, viết vào một đêm nào đó mà chính tôi cũng không còn nhớ nổi:
SYNC TEST 07 — vẫn delay 0.3s — đừng bỏ cuộc.
Em đọc nó rất chậm.
Rồi đặt nó xuống lại thật cẩn thận, như sợ chỉ cần mạnh tay hơn một chút thôi, mười năm của tôi sẽ nhàu đi mất.
“Chị đã viết ‘đừng bỏ cuộc’.”
Em nói nhỏ.
“Chị viết cho ai vậy?”
Tôi nhìn tờ giấy đó.
Một lúc lâu sau mới trả lời được.
”…Cho chị.”
Tôi thú nhận.
“Cho chị khỏi gục.”
Yachiyo im lặng.
Khi em quay sang nhìn tôi, mắt em đã ướt.
“Chị gục cũng được mà.”
Em nói.
“Em sẽ đỡ.”
Tôi bật cười.
Nhưng tiếng cười ấy vỡ ra ở giữa chừng, nghe chẳng khác gì một tiếng nghẹn.
“Giờ em mới nói.”
“Giờ em mới có tay.”
Yachiyo đáp ngay.
Rồi em bước tới, vòng tay ôm lấy cổ tôi.
Cái ôm của em chặt đến mức tôi gần như không còn thấy khoảng cách giữa hai cơ thể nữa. Như thể em đang cố dùng chính trọng lượng của mình để chứng minh rằng em thật sự ở đây.
“Cảm ơn chị.”
Em thì thầm bên vai tôi.
“Cảm ơn chị nhiều lắm.”
Tôi ôm em lại.
Siết chặt đến mức suýt nữa thấy sợ mình làm em đau.
“Vì đã không bỏ cuộc.”
Tôi nhắm mắt lại.
“Chị… không có lựa chọn nào khác.”
Tôi nói thật.
“Chị yêu em.”
Yachiyo im lặng một nhịp.
Rồi em khẽ cắn lên vai áo tôi.
Một cái cắn rất nhẹ thôi. Rất trẻ con.
Đến mức làm tôi suýt bật cười.
“Em biết mà.”
Giọng em lẫn vào tiếng cười nhỏ.
“Và em đã sống nhờ điều đó.”
Chúng tôi nằm xuống futon một lúc.
Không phải để làm gì cả.
Chỉ để ở cạnh nhau.
Yachiyo kéo chăn lên tới ngực, rồi vùi mặt vào người tôi. Bàn tay em nắm lấy vạt áo tôi như thể đang giữ một sợi dây cứu hộ.
“Chị Iroha.”
“Ừ?”
“Đồng hồ…”
Tôi khựng lại.
Tôi đã cố quên nó từ nãy đến giờ. Cố làm như hôm nay không có giới hạn, không có cảnh báo, không có con số nào hết. Nhưng chỉ cần em nhắc một chữ thôi, cái đồng hồ ấy lập tức hiện ra trong đầu tôi như một bóng ma ngoan cố.
Tôi ngồi dậy, với tay lấy máy đo cầm tay đặt cạnh bàn.
Màn hình sáng lên.
07:18:xx
Còn hơn bảy tiếng.
Nghe thì nhiều.
Nhưng cũng ít đến mức tàn nhẫn.
“Còn thời gian.”
Tôi nói, cố giữ cho giọng mình bình thản.
Yachiyo ngẩng lên nhìn màn hình.
Rồi nhìn tôi.
“Bảy tiếng.”
Em lặp lại, như đang thử nếm một thứ gì đó rất đắng.
“Ngày xưa em có bảy nghìn năm. Khi đó em đã nghĩ mình dư thời gian.”
Em dừng lại.
“Nhưng hóa ra… thời gian nhiều quá cũng chỉ để làm một việc.”
“Đợi.”
Tôi không nói gì.
Chỉ kéo tay em xuống, để em đặt bàn tay mình lên đó.
“Bảy tiếng bây giờ…” Yachiyo thì thầm. “Là để sống.”
Tôi gật đầu.
Mắt cay xè.
“Ừ.”
Tôi nói.
“Để sống.”
Đúng lúc đó, cổ tay em khẽ sáng lên một cái.
Ánh đèn nhỏ nằm ẩn dưới nút ruy băng đỏ nhấp nháy rất nhẹ. Không phải kiểu báo động. Chỉ là một nhịp sáng mờ như nhắc khẽ: đừng quên.
Yachiyo cúi nhìn cổ tay mình.
Rồi bật cười.
“Nút thắt… biết nói.”
Tôi ho khan.
“Chị gắn cảm biến vào đó.”
“Chị lúc nào cũng vậy.”
Em nói, nhưng không hề có ý trách.
Yachiyo đưa cổ tay lên môi, hôn rất nhẹ lên nút thắt.
“Vậy nó đang nói gì?”
Tôi nhìn đồng hồ.
Rồi nhìn em.
“Nó nói…” Tôi thở ra. “Chị phải tham.”
Yachiyo chớp mắt.
“Tham thêm một chút.”
Tôi nói tiếp.
“Tham thêm một giờ. Tham thêm một ngày. Tham… cả đời.”
Yachiyo nhìn tôi rất lâu.
Đôi mắt em long lanh lên ngay tức khắc.
“Chị đừng nói ‘cả đời’ kiểu đó.”
Em thì thầm.
“Em sẽ tin thật đấy.”
“Chị muốn em tin.”
Tôi nói.
“Chị sẽ làm tất cả mọi thứ.”
Yachiyo im lặng.
Rồi em gật đầu, rất chậm.
“Vậy… chị cho em thêm một thứ nữa được không?”
“Thứ gì?”
Em hơi đỏ mặt, rồi kéo chăn lên che mất nửa cằm, chỉ để lộ đôi mắt.
“Chị… chải tóc cho em.”
Tôi đứng hình.
“Chải tóc?”
“Ừ.”
Em gật.
“Em từng thấy người ta làm vậy. Và… em muốn được bình thường thêm một chút nữa.”
Tim tôi mềm xuống ngay lập tức.
”…Được.”