Chou Kaguya Hime
Ngoại truyện 2: Nắng · Phần 7
Chúng tôi quay trở lại bên trong, nhưng không đi thẳng về phòng lab.
Yachiyo đang nắm tay tôi bỗng kéo nhẹ một cái, rẽ sang hành lang phụ.
“Em muốn đi đâu nữa?”
Tôi hỏi.
“Đi hẹn hò.”
Em đáp ngay, như thể đó là chuyện hiển nhiên nhất trên đời.
“Chị hứa rồi mà.”
Tôi bật cười.
“Hẹn hò ở đâu cơ?”
Yachiyo không trả lời ngay, chỉ giơ tay chỉ về phía cuối hành lang.
Một chiếc máy bán nước tự động đang đứng đó, sáng rực giữa khoảng không vắng vẻ như một nhân vật phụ quá mức nổi bật.
Tôi chết lặng.
“…Thật à?”
“Thật.”
Yachiyo gật đầu, rất nghiêm túc.
“Em muốn thử nước có ga.”
“Em có biết nước có ga là gì không?”
“Là nước… nổi bọt.”
Em đáp với cái vẻ chắc nịch đến mức tôi phải quay đi cắn môi mới ngăn được tiếng cười.
Tôi bỗng nhớ đến cái vẻ mặt hạnh phúc vô cớ của em khi chạm vào bọt dầu gội lúc nãy, và thế là càng thấy không ổn hơn.
“Rồi.” Tôi thở ra. “Vậy em muốn vị gì?”
Yachiyo đứng trước máy bán hàng, nhìn dãy nút sáng như thể đang chọn nhân vật trong game.
Em nghiêng đầu qua trái.
Rồi nghiêng sang phải.
Suy nghĩ rất lâu.
Cuối cùng mới chậm rãi kết luận:
“Vị màu xanh.”
“Không có vị màu xanh.”
Tôi phản đối ngay.
“Có.”
Em chỉ vào lon màu xanh trong máy.
“Đấy.”
“Cái đó là màu vỏ, không phải vị.”
“Nhưng em muốn uống cái màu đó.”
Tôi nhìn em.
Yachiyo cũng nhìn lại tôi bằng ánh mắt rất vô tội, cái kiểu ánh mắt mà cứ như thể người đang vô lý ở đây là tôi chứ không phải em.
Thế là tôi thua.
Một lần nữa.
“…Được rồi. Vị màu xanh.”
Tôi bấm nút.
Chiếc lon rơi xuống khay với một tiếng “cạch” thỏa mãn. Yachiyo cúi xuống nhặt lên ngay, hai tay ôm lấy nó như ôm báu vật.
“Lạnh ghê.”
Em nói, rồi áp luôn lon nước lên má.
Ngay lập tức em rùng mình, nhưng lại cười.
“Nhưng em thích.”
Tôi bật nắp giúp em.
Tiếng “xì” rất nhỏ vang lên.
Yachiyo đứng hình.
“Cái gì vậy?”
“Tiếng ga.”
Tôi cười.
Em đưa lon lên gần mũi ngửi trước. Xong mới cẩn thận nhấp thử một ngụm.
Giây đầu tiên, em nhíu mày.
Giây thứ hai, mắt em mở to.
Giây thứ ba.
Yachiyo ho sặc vì ga.
Tôi hoảng hồn, vội vỗ lưng em.
“Từ từ thôi!”
Yachiyo vừa ho vừa cười, đến mức gần như không thở nổi.
“Nó…!”
“Ừ. Là ga đó.”
“Có cái gì nổ trong lưỡi em.”
Em nói, mặt đỏ lên vì ho nhưng mắt thì sáng rực.
“Vui quá.”
Tôi nhìn em.
Và chẳng hiểu sao trong ngực mình lại trào lên một cảm giác vừa ấm vừa đau.
Tám nghìn năm.
Em đã đi qua ngần ấy thời gian.
Vậy mà thứ làm em vui đến thế, lúc này, chỉ là một lon nước có ga mua từ cái máy bán hàng ở góc hành lang.
Thế giới này đúng là tàn nhẫn.
Nhưng rồi ngay lúc tôi còn đang mắc kẹt trong suy nghĩ đó, Yachiyo đã quay sang đưa lon cho tôi.
“Chị uống.”
Em nói.
“Uống cùng em.”
Tôi nhận lấy, nhấp một ngụm nhỏ.
Ga nổ nhẹ trên đầu lưỡi.
Một vị rất bình thường.
Một thứ bình thường đến mức trước giờ tôi chưa từng nghĩ mình sẽ phải ghi nhớ nó.
Nhưng khi Yachiyo nhìn tôi bằng ánh mắt như thể tôi vừa làm được điều gì đó kỳ diệu, cái bình thường ấy bỗng nhiên trở thành một thứ xa xỉ đến khó tin.
“Ngon không?”
Em hỏi.
“Ngon.”
Tôi đáp.
Rồi cũng không hiểu vì sao mình lại nói thêm:
“Nhưng không bằng em.”
Yachiyo đứng hình.
“…Chị vừa nói gì?”
“Tự dưng chị nói linh tinh thôi.”
Tôi quay mặt đi, cảm thấy tai mình nóng bừng lên một cách rất đáng xấu hổ.
Nhưng ngay sau đó, Yachiyo khúc khích cười.
Rồi em nghiêng người tới, hôn rất nhanh lên má tôi.
“Em thích chị nói linh tinh.”
Em thì thầm.
Chúng tôi đi xuống tầng dưới.
Ở đó có một khu pantry nhỏ và một chiếc bàn dài kê sát cửa sổ. Nắng sáng đã lên hẳn, rơi thành từng mảng vàng nhạt trên sàn. Cái kiểu nắng rất bình thường của một buổi sáng đi làm, vậy mà hôm nay nhìn thế nào cũng thấy dịu đi vài phần.
Yachiyo ngồi xuống ghế trước.
Em đặt tay lên mặt bàn, gõ khẽ vài cái như đang nghe tiếng gỗ.
“Nơi này giống quán cà phê.”
“Quán cà phê của nhân viên nghèo.”
Tôi đáp.
“Quán cà phê của chị.”
Em sửa ngay, không cần nghĩ.
Tôi thở dài.
“Em đúng là…”
“…ngang ngược.”
Yachiyo nói nốt phần còn lại, rồi cười.
Tôi lấy túi đồ ngọt Mami đưa hôm qua ra, lục một lúc rồi đặt gói bánh quy lên bàn.
Yachiyo nhìn chằm chằm.
Cái vẻ mặt ấy làm tôi suýt bật cười, cứ như em vừa gặp lại một người bạn cũ vậy.
“Đây là… đồ ngọt.”
Em nói bằng cái giọng trang trọng quá mức cần thiết.
“Ừ. Nhưng lần này em ăn được rồi.”
Yachiyo cầm lấy một chiếc bánh quy.
Rồi cắn một miếng rất nhỏ.
Em nhắm mắt, nhai chậm đến mức tôi có cảm giác em đang cố giữ từng vụn bánh lại thêm một chút trong miệng mình.
Đến khi mở mắt ra, điều đầu tiên em làm không phải là cười.
Mà là nhìn tôi.
“Em muốn đem cái này về.”
Tôi sững người.
“…Đem về đâu?”
Yachiyo không trả lời ngay.
Em đưa tay chạm lên sợi ruy băng đỏ ở cổ tay, đầu ngón tay dừng rất khẽ trên nút thắt.
“Về nơi em sẽ quay lại.”
Giọng em nhỏ dần.
“…Nếu em phải quay lại.”
Cổ họng tôi nghẹn lại.
Tôi muốn nói gì đó. Muốn phủ nhận. Muốn bảo em đừng nghĩ đến chuyện đó. Muốn hứa một câu chắc chắn hơn tất cả những gì mình đang có.
Nhưng cuối cùng tôi không nói được gì ngay.
Yachiyo cúi đầu, bẻ chiếc bánh quy làm đôi.
Em giữ một nửa lại cho mình.
Rồi đưa nửa còn lại cho tôi.
“Chị giữ đi.”
Em nói.
“Để em khỏi sợ.”
Tôi nhận lấy.
Nửa chiếc bánh nhẹ tênh, vậy mà lúc nằm trong tay tôi lại nặng đến mức gần như giống một lời thề.
“Vì nếu chị giữ…”
Yachiyo nói tiếp, mắt vẫn nhìn chiếc bánh trong tay mình.
“Thì nghĩa là chị sẽ đợi em thêm một lần nữa, nếu cần.”
Tôi siết nhẹ những ngón tay lại.
“Chị sẽ không để em phải quay lại.”
Tôi nói, giọng khàn đi.
Rồi sau một nhịp rất ngắn, tôi nói tiếp:
“Nhưng nếu thật sự phải thế… chị vẫn sẽ đợi.”
Yachiyo ngẩng lên nhìn tôi.
Lần này em không cười theo kiểu trêu chọc nữa.
Không còn cái vẻ tinh nghịch, cũng không còn cái cách nói chuyện như thể mọi thứ đều có thể biến thành một trò đùa dễ thương.
Chỉ là một nụ cười rất yên.
Rất mỏng.
Rất thật.
Giống nụ cười của một người đã chờ đợi quá lâu, cuối cùng cũng được nghe câu chị vẫn đợi từ chính người mình yêu, thay vì phải lặp đi lặp lại nó một mình trong suốt tám nghìn năm.
“Vâng.”
Em thì thầm.
“Với em… như vậy là đủ rồi.”