Chou Kaguya Hime
Ngoại truyện 2: Nắng · Phần 6
Chúng tôi quay trở vào trong sau khi ở sân thượng một lúc lâu, rồi đi thẳng đến phòng tắm của nhân viên.
Nơi đó có mùi xà phòng, mùi khăn đã giặt nhiều lần, và cả thứ hơi ẩm cũ kỹ luôn bám lại ở những căn phòng ít nắng. Tôi đóng cửa, xoay chốt lại. Tiếng “cạch” vang lên rất nhỏ, nhưng trong cái không gian hẹp ấy lại nghe rõ đến lạ.
Yachiyo đứng sát bên tôi, tay vẫn giữ cổ áo hoodie.
“Chị… đứng ngoài hay là…”
Em ngập ngừng.
Tôi đỏ mặt ngay.
“Chị đứng ngoài là được.” Tôi đáp, cố làm giọng mình bình thường. “Em… tự làm được không?”
Yachiyo nhìn vòi sen.
Rồi nhìn mấy chai dầu gội, sữa tắm xếp trên kệ.
Cái vẻ mặt ấy giống hệt một người vừa bị quăng vào buồng lái tàu vũ trụ mà không có sách hướng dẫn.
“…Em không biết.”
Em thú nhận rất thành thật.
Tôi im lặng một nhịp.
Rồi thở ra.
“Được rồi.” Tôi nói, giọng mềm xuống. “Chị sẽ chỉ em. Nếu thấy khó chịu ở đâu thì nói ngay nhé.”
Yachiyo gật đầu.
“Vâng.”
Tôi quay mặt đi một chút để em thay đồ, rồi lục trong tủ đồ dự phòng lấy cho em khăn và một bộ quần áo sạch. Sau lưng tôi, tiếng vải sột soạt vang lên rất khẽ. Chỉ là âm thanh bình thường thôi, vậy mà mặt tôi vẫn nóng bừng lên một cách vô lý.
“Đầu tiên là mở nước.”
“Cái này ạ?”
“Ừ. Vặn sang trái.”
Ngay khi em làm theo, nước ào xuống.
Yachiyo giật mình.
“Ồ.”
Tôi bật cười.
“Đừng sợ. Chỉ là nước thôi mà.”
“Nhưng nó…” Em đứng dưới vòi sen, giọng chậm lại. “Nó rơi lên da em.”
Rồi em im bặt.
Tôi quay lại.
Yachiyo đang đứng yên dưới làn nước ấm. Nước chảy qua tóc em, qua vai, qua cổ, qua xương quai xanh mảnh đến mức chỉ nhìn thôi cũng thấy mình phải nín thở. Nhưng thứ làm tôi lặng người không phải là cảnh đó.
Mà là vẻ mặt của em.
Em đứng đó như thể vừa bị cả thế giới chạm vào.
“Nó… ấm.”
Em thì thầm.
“Ừ.”
Tôi khẽ đáp.
“Và nặng nữa.”
Yachiyo đưa tay ra hứng nước. Những giọt nước đập vào lòng bàn tay em, vỡ ra rồi trôi xuống cổ tay.
“Nước nặng ghê.”
Tôi khựng lại.
Không phải vì câu nói ấy kỳ lạ.
Mà vì cái cách em nói. Như thể nước không còn là nước nữa, mà là một thứ xa xỉ em chưa từng được quyền có.
“Yachiyo.”
Tôi gọi rất nhẹ.
Em quay sang nhìn tôi. Nước bám trên hàng mi, long lanh như ánh sáng mắc lại.
“Chị Iroha.”
“Ừ?”
“Đây là thật sao?”
Câu hỏi ấy nhỏ đến mức gần như tan vào tiếng nước.
Tôi gật đầu.
Rồi cười, dù cổ họng mình đang nghẹn lại.
“Ừ. Thật đấy.”
Tôi đưa cho em dầu gội, chỉ em cách lấy vừa đủ, cách xoa cho lên bọt. Yachiyo làm theo rất nghiêm túc. Bọt nhanh chóng tràn ra tay em, trắng và mềm.
Em chớp mắt.
Rồi bật cười.
“Xốp.”
“Ừ. Xốp.”
Tôi đáp, cũng không giấu nổi tiếng cười trong giọng mình.
Yachiyo cúi đầu gội tóc. Một lúc sau em ngẩng lên, trên trán còn dính lại một cục bọt trắng nhỏ xíu. Nhìn vừa buồn cười vừa đáng yêu đến mức tôi phải quay đi che miệng.
“Em có giống công chúa không?”
Em hỏi với vẻ mặt nghiêm túc quá mức.
Tôi suýt nữa bật cười thành tiếng.
“Giống.”
Tôi nói, cố giữ cho giọng mình không lộ ra quá nhiều.
“Công chúa… bọt xà phòng.”
Yachiyo trừng mắt nhìn tôi.
Rồi cuối cùng em cũng cười theo. Tiếng cười của em trộn vào tiếng nước, khiến căn phòng tắm chật hẹp bỗng trở nên sáng hơn một cách vô lý.
Hóa ra cái “hẹn hò bí mật” của chúng tôi lại bắt đầu bằng chuyện gội đầu.
Nghe buồn cười thật.
Mà cũng hạnh phúc đến đau lòng thật.
Khi Yachiyo tắm xong, tóc em vẫn còn ướt, người thơm mùi xà phòng dịu nhẹ.
Em đứng trước gương rất lâu.
Lâu đến mức tôi tưởng em đang quên mất tôi vẫn còn ở đây.
“Em trông… khác ghê.”
Em nói, mắt vẫn nhìn hình phản chiếu của chính mình.
“Khác vì sạch.”
Tôi đáp theo phản xạ.
Yachiyo gật đầu. Rồi em đưa tay lên chạm cổ mình, chạm tóc mình, như thể vẫn muốn xác nhận thêm một lần nữa rằng tất cả chuyện này là thật.
“Em thích.”
Em nói.
Rồi quay sang tôi, khóe mắt cong lên.
“Chị cũng phải tắm.”
Tôi đứng hình.
“…Hả?”
“Chị cũng phải bình thường.”
Yachiyo nhấn mạnh, nghiêm túc như đang ban bố một quy tắc rất quan trọng.
Rồi em nói tiếp, vẫn bằng cái giọng tỉnh bơ ấy:
“Với lại, em muốn nhìn chị lúc tóc ướt.”
“Yachiyo”
“Em đùa thôi.”
Em nói ngay.
Rồi mím môi.
“Một nửa.”
Tôi tắm rất nhanh, cố giữ cho mọi thứ “bình thường” nhất có thể, trong khi Yachiyo ngồi trên chiếc ghế cao tôi kéo vào phòng tắm, chân khẽ đung đưa, nhìn tôi bằng ánh mắt của một người đang xem một chương trình quý hiếm mà mình không muốn bỏ lỡ dù chỉ một giây.
Khi tôi bước ra, tóc vẫn còn nhỏ nước, Yachiyo chớp mắt.
Rồi em nói nhỏ:
“…Đẹp quá.”
Tôi cảm thấy tai mình nóng bừng lên ngay lập tức.
“Em thôi đi.”
“Em nói thật mà.”
Yachiyo đáp.
Rồi sau một nhịp rất ngắn, giọng em dịu xuống.
“Ngay từ lần đầu gặp, em đã thấy chị đẹp rồi.”
Câu đó làm tôi không biết nên phản ứng thế nào cho đúng. Cười cũng không xong. Mắng em cũng không xong. Thế là cuối cùng tôi chỉ biết đứng đó như một kẻ ngốc, tay vẫn cầm khăn, tóc vẫn còn đang nhỏ nước.
Yachiyo bước tới.
Em lấy chiếc khăn từ tay tôi.
“Em lau cho chị.”
“Không cần đâu”
“Cần.”
Em nói rất chắc.
Tôi im lặng.
Thật ra là vì không cãi nổi.
Yachiyo đứng rất gần. Gần đến mức tôi ngửi thấy mùi dầu gội trên tóc em, ngửi thấy cả cái mùi sạch sẽ mới mẻ của xà phòng vẫn còn đọng lại trên da em. Em lau tóc cho tôi hơi vụng về. Có lúc kéo mạnh quá làm tôi suýt kêu lên. Nhưng rồi em khựng lại, như nhận ra, và động tác chậm dần xuống.
Nhẹ hơn.
Cẩn thận hơn.
Giống như em đang học một thứ gì đó rất quan trọng bằng chính đôi tay mình.
“Chị Iroha.”
Em thì thầm trong lúc lau tóc cho tôi.
“Ừ?”
“Em có cảm giác…”
Giọng em nhỏ đến mức gần như lẫn vào tiếng nước nhỏ giọt từ mái tóc tôi.
“Nếu em làm việc này, thì chị sẽ không biến mất.”
Tôi định nói “chị không biến mất đâu” như mọi lần.
Nhưng lần này, khi câu ấy đi tới cổ họng, nó lại run lên.
“Chị không biến mất.”
Tôi vẫn nói.
Chỉ là giọng mình không còn vững như trước nữa.
Yachiyo dừng tay lại.
Em nhìn tôi rất lâu.
Rồi bước thêm nửa bước, đặt trán mình lên trán tôi.
Rất nhẹ.
Nhẹ đến mức tưởng như chỉ cần ai đó thở mạnh hơn một chút thôi, khoảnh khắc này sẽ trôi đi mất.
“Ừ.”
Em nói khẽ.
“Em đang cố tin.”
Tôi nhắm mắt lại.
Rồi đưa tay ôm lấy cổ tay em, nơi hơi ấm vẫn còn đọng lại sau làn nước, như thể chỉ cần giữ như vậy thêm một lúc nữa thôi, niềm tin của em sẽ không còn phải học một mình nữa.