Chou Kaguya Hime
Ngoại truyện 2: Nắng · Phần 2
Tôi lấy cho em một chiếc áo khoác rộng từ tủ đồ dự phòng trong phòng nghỉ của nhân viên, rồi dìu em sang góc bếp nhỏ.
Yachiyo đi như một người vừa mới học cách làm người.
Không phải kiểu không biết đi.
Mà là kiểu mỗi bước chân đều giống một khám phá mới. Sàn nhà cứng. Gạch lạnh. Tiếng vải cọ lên da. Trọng lực kéo tóc rơi xuống sau lưng. Chỉ từng đó thôi mà em cũng ngước nhìn, ngỡ ngàng như thể thế giới này hào phóng với em quá mức cần thiết.
Đến trước tủ lạnh, em dừng lại.
Rồi mở ra.
Và đứng nhìn chằm chằm vào bên trong như thể thứ đang nằm đó không phải sữa, trứng và một hộp bơ bé xíu, mà là cả một vũ trụ thu nhỏ.
“…Đây là mùi à?”
Em hỏi khẽ, mắt mở to.
“Là mùi lạnh.”
Tôi bật cười.
Nhưng vừa cười xong thì mắt lại cay.
“Đó là… mùi của tủ lạnh thôi.”
“Nhưng em ngửi thấy.”
Giọng em run lên rất khẽ.
“Em ngửi thấy thật.”
Tôi quay đi, vờ như mình đang bận bẻ trứng vào tô.
Nếu cứ tiếp tục nhìn em với cái vẻ mặt ấy, chắc tôi sẽ khóc mất.
Tôi cho bột vào, thêm sữa, rồi cầm phới khuấy đều. Bên cạnh, Yachiyo đứng rất ngoan. Hai tay em nắm vạt áo khoác, chăm chú nhìn từng động tác của tôi như thể đây là một nghi lễ chỉ cần bỏ lỡ một chút thôi cũng sẽ hối tiếc.
“Chị làm quen tay ghê.”
Tôi lỡ miệng đáp:
“Chị làm mười năm rồi.”
Ngay sau đó tôi mới nhận ra mình vừa nói gì.
Tay đang khuấy của tôi khựng lại.
“…À không, ý chị là—”
Yachiyo im lặng một lúc.
Rồi em khẽ đáp:
“Vâng.”
Chỉ một tiếng thôi.
Nhưng đủ làm ngực tôi mềm xuống.
“Chị xin lỗi.”
Tôi nói nhỏ.
“Không sao.”
Yachiyo lắc đầu.
“Mười năm của chị… là tình yêu mà.”
Tôi không nói được gì.
Chỉ đổ bột xuống chảo.
Tiếng “xèo” bật lên, giòn và sáng, vang giữa căn phòng yên tĩnh như một dấu chấm than rất nhỏ.
Yachiyo khẽ giật mình.
Rồi em bật cười.
“Nghe vui ghê.”
“Chảo nóng đấy nhé.”
“Em biết mà.”
Em đáp vậy, nhưng tay lại vô thức đưa tới gần, như muốn thử chạm vào.
Tôi lập tức nắm lấy cổ tay em kéo lại.
“Đừng.”
Giọng tôi bật ra nhanh hơn cả suy nghĩ.
“Em sẽ bị bỏng.”
Yachiyo nhìn tay tôi đang giữ tay em.
Rồi em im lặng.
Một kiểu im lặng rất nguy hiểm.
“…Sao thế?”
Tôi hỏi, bỗng thấy mình lo lắng một cách vô lý.
Khi ngẩng lên nhìn tôi, đôi mắt ấy lại sáng ướt một cách làm tim người ta rối tung.
“Chị vừa giữ em lại.”
Giọng em rất nhỏ.
“Chị vừa bảo vệ em.”
Tôi sững người.
Hóa ra trên đời có những điều bình thường đến mức người ta chẳng bao giờ coi là đặc biệt…
nhưng với một người nào đó, nó lại đủ khiến cả trái tim vỡ vụn.
Tôi nới tay ra theo phản xạ.
Nhưng ngay lập tức, Yachiyo lại nắm lấy tay tôi, kéo bàn tay ấy áp lên má em.
“Chị cứ giữ như vậy đi.”
Em nói, gần như thì thầm.
“Em thích lắm.”
Tôi quay mặt đi, giả vờ tập trung vào cái bánh trong chảo.
“Em đúng là… ngang ngược.”
“Em học từ chị mà.”
Em đáp nhanh đến mức tôi suýt bật cười.
Tôi lật bánh. Mặt dưới đã vàng đều.
Thêm một miếng bơ nhỏ. Một ít mật ong.
Mùi ngọt ấm lập tức lan ra, mềm mại như thể căn bếp nhỏ xíu của phòng thí nghiệm này cũng vừa được kéo ra khỏi thế giới máy móc lạnh lẽo, đổi thành một nơi có người sống.
Tôi đặt bánh ra đĩa, quay sang em.
“Rồi. Thử đi nào.”
Được một nửa câu, tôi mới nhớ ra một chuyện.
“À… em cầm nĩa được không?”
Yachiyo nhận lấy chiếc nĩa từ tay tôi.
Em nhìn nó như nhìn một món đồ phép thuật.
Rồi thử xiên một miếng bánh nhỏ, nâng lên thật chậm.
Khoảnh khắc miếng bánh chạm môi, em bỗng đứng yên.
Tôi căng thẳng đến mức suýt giật ngược cái đĩa về.
“Yachiyo? Có sao không? Em thấy—”
Em nhai.
Rất chậm.
Chậm đến mức tôi nghe rõ nhịp tim mình đang đập trong cổ họng.
Rồi mắt em mở to.
“…Ngọt.”
Em thì thầm, như đang nói về một điều gì đó quá đỗi thiêng liêng.
“Mềm nữa… ấm nữa… và ngọt.”
Nước mắt rơi xuống.
Không ồn ào.
Không kịch tính.
Chỉ là rơi xuống rất tự nhiên, như mưa.
“Ngon quá.”
Giọng em vỡ ra.
“Iroha… em ăn được rồi.”
Tôi đứng đó, hoàn toàn bất lực.
Không biết nên cười trước hay khóc trước.
Có lẽ cả hai.
Yachiyo bẻ một miếng nhỏ khác.
Rồi em đưa nó về phía tôi.
“Chị ăn với em nhé.”
“Chị làm mà.”
“Chị ăn với em.”
Lần này em nhấn mạnh hơn một chút, như thể đang ra lệnh.
“Ăn cùng em.”
Tôi cúi xuống, cắn miếng bánh từ tay em.
Ngón tay em chạm khẽ lên môi tôi.
Chỉ là vô tình thôi.
Nhưng Yachiyo giật mình như thể bị bỏng.
Không phải bởi nhiệt.
Mà bởi một cảm giác khác.
“Chị…”
Em gọi tôi, giọng nhỏ đến mức gần như tan đi.
Tôi ngẩng lên.
Yachiyo đang nhìn tôi bằng ánh mắt sâu đến mức tôi có cảm giác nếu cứ nhìn tiếp, mình sẽ rơi luôn xuống đó.
“Em đã ăn bánh kếp.”
Em nói chậm, như đang tự tổng kết một kỳ tích rất lớn.
“Em đã nắm tay chị. Em đã hôn chị.”
Ngón tay cầm nĩa của em run lên rất khẽ.
“Nếu đây là mơ… em không muốn tỉnh.”
Tôi đưa tay lên đặt sau gáy em, kéo em lại gần hơn một chút.
“Vậy thì đừng tỉnh.”
Tôi thì thầm.
“Chị sẽ canh cho em.”
Yachiyo cười.
Rồi em bất ngờ chồm lên, hôn tôi một cái rất nhanh.
Nhanh như một con mèo ăn vụng.
“Canh cả đêm luôn.”
“…Em tham quá rồi đó.”
“Em đã chờ tám nghìn năm.”
Em nói, bình thản như đang nhắc lại một sự thật đơn giản.
“Em có quyền tham chứ.”
Tôi không cãi được.
Thật ra là từ đầu đến giờ tôi vốn chưa từng cãi lại em được.
Cơ thể nguyên mẫu có giới hạn.
Tôi không thể quên chuyện đó, cho dù có muốn quên đến đâu.
Sau khi em ăn xong, tôi kiểm tra lại các chỉ số một lần nữa. Đồng bộ cảm giác có dao động nhẹ, nhưng vẫn nằm trong ngưỡng an toàn. Nhịp tim ổn định. Nhiệt độ cũng ổn.
Chỉ có mí mắt Yachiyo là bắt đầu nặng xuống.
“Em buồn ngủ.”
Em nói, giọng mang theo chút ngạc nhiên rất thật, như vừa phát hiện ra trong cơ thể mới này có thêm một chức năng lạ lùng.
Tôi mỉm cười.
“Buồn ngủ là bình thường mà.”
“Bình thường…”
Em lặp lại từ đó rất chậm, như đang nhai một thứ gì khác ngoài ngôn ngữ.
Tôi dẫn em vào phòng nghỉ nhỏ cạnh phòng thí nghiệm.
Ở đó có một tấm futon gấp, một cái chăn mỏng, và một chiếc đèn ngủ tỏa ánh vàng dịu đến mức chỉ nhìn thôi cũng thấy vai mình nhẹ đi.
Yachiyo đứng ở cửa.
Nhìn tấm đệm.
Rồi nhìn tôi.
“Ngủ… cùng chị ạ?”
Giọng em nhỏ đến mức gần như chỉ còn là hơi thở.
Tim tôi mềm ra ngay lập tức.
“Ừ.”
Tôi đáp.
“Nếu em muốn.”
Yachiyo bước vào.
Em chạm tay lên futon, ấn xuống một chút, rồi rụt tay lại như thể sợ làm hỏng mất thứ gì đó mong manh.
“Thật lạ.”
Em nói.
“Nệm… mềm.”
“Lên đi nào.”
Tôi kéo chăn ra.
“Chị ở đây.”
Yachiyo ngồi xuống trước.
Rồi rất chậm rãi nằm xuống.
Mái tóc bạch kim xõa ra trên gối. Dưới ánh đèn vàng, em vừa giống Yachiyo mà tôi vẫn biết, lại vừa giống một ai đó khác hẳn — một người đã sống quá lâu, đi quá xa, cuối cùng mới được phép thừa nhận rằng mình cũng có quyền mệt mỏi.
Tôi nằm xuống bên cạnh em, kéo chăn lên.
Yachiyo quay sang nhìn tôi.
Rồi em đưa tay ra, ôm lấy eo tôi.
Tôi giật mình.
Bởi cảm giác đó thật quá.
Bàn tay em nóng, áp lên lưng tôi, kéo tôi lại gần như thể chỉ cần lơi ra một chút thôi là khoảng cách sẽ sinh ra trở lại.
“Em ôm chị được không?”
Em hỏi.
Nhưng thật ra tay đã ôm rồi.
“Tất nhiên rồi.”
Tôi khẽ thì thầm.
“Ôm chị đi.”
Yachiyo vùi mặt vào cổ tôi.
Hơi thở em phả lên da tôi, ấm và run.
“Iroha.”
“Ừ?”
“Chị có nghe em kể không?”
“Kể gì?”
“Về tám nghìn năm.”
Tôi im lặng một nhịp.
Rồi gật đầu.
“Em kể đi.”
Cánh tay đang ôm tôi của em siết nhẹ hơn, như thể em phải gom hết can đảm mới mở được cánh cửa đó.
“Có những ngày… em không nhớ mình đã làm gì.”
Giọng em rất đều.
Nhưng chính vì đều quá nên tôi mới càng nghe rõ thứ đang run ở dưới đáy.
“Em chỉ nhớ là mình phải đợi. Đợi cho đúng thời điểm. Đợi để không làm hỏng quỹ đạo. Đợi để không khiến chị biến mất.”
Tôi ôm em chặt hơn một chút.
Em tiếp tục, chậm rãi:
“Em đã học cách cười.”
Một khoảng lặng rất ngắn.
“Cười để mình không cô đơn. Cười để mình không… hóa đá.”
Tôi đặt tay lên lưng em, vuốt nhẹ.
“Em giỏi lắm.”
“Không.”
Yachiyo lắc đầu.
Giọng em nghẹn lại.
“Em không giỏi.”
Em ngẩng lên nhìn tôi. Mắt đỏ.
“Có lúc em… ghét chị.”
Tôi chết lặng.
Yachiyo cắn môi dưới, nhưng vẫn nói tiếp, như thể nếu không nói bây giờ thì cả đời em cũng sẽ không nói nổi nữa.
“Em ghét vì chị vẫn sống bình thường.”
Từng chữ một rơi xuống, nặng đến mức tôi gần như nghe thấy.
“Chị có bạn bè. Có mùa hè. Có bánh kếp. Có futon.”
Giọng em run lên.
“Còn em thì chỉ có một bầu trời đêm không bao giờ kết thúc.”
Ngực tôi đau đến mức không hít nổi.
“Em ghét vì… em yêu chị quá nhiều.”
Nước mắt em lại trào ra.
“Yêu đến mức chỉ cần nghĩ tới chị thôi, em lại tiếp tục đợi.”
Tôi mở miệng.
Và câu đầu tiên rơi ra vẫn là:
“Chị xin lỗi.”
Nhưng Yachiyo lập tức đặt ngón tay lên môi tôi.
“Đừng xin lỗi.”
Em thì thầm.
“Em chỉ muốn chị biết.”
Tôi gật đầu.
Nước mắt mình cũng đã rơi từ lúc nào.
“Chị biết.”
Tôi nói, giọng khàn hẳn.
“Và bây giờ chị ở đây.”
Yachiyo nhìn tôi rất lâu.
Rồi em cúi xuống hôn tôi.
Nụ hôn lần này không còn vụng về như lúc ở phòng lab nữa.
Nó chậm hơn. Sâu hơn.
Giống như một người đã nhịn thở quá lâu, cuối cùng cũng được phép thở ra toàn bộ nỗi nhớ của mình.
Tôi đáp lại.
Bàn tay luồn vào tóc em.
Toàn thân Yachiyo run lên, rồi em bấu lấy vai tôi như sợ mình sẽ trôi đi mất.
“Chị Iroha…”
Em thở dốc.
“Chị đừng biến mất.”
“Chị không biến mất.”
Tôi áp trán mình vào trán em.
“Chị ở đây.”
“Em sợ…”
Giọng em vỡ ra.
“Em sợ ngủ dậy rồi lại quay về màn hình. Em sợ tất cả chuyện này chỉ là… mười hai giờ.”
Ngực tôi thắt lại.
Nhưng lần này, tôi không né câu đó nữa.
“Vậy thì mình sẽ dùng mười hai giờ này.”
Tôi nói chậm rãi.
“Khắc nó vào nhau.”
Hàng mi em run lên.
“Để cho dù chuyện gì xảy ra sau đó, em vẫn biết… chị đã thật sự ở đây.”
Yachiyo nhìn tôi, đôi mắt long lanh như bị nỗi đau và niềm vui cùng lúc đẩy đến bờ.
“Chị cho phép em… ích kỷ không?”
Tôi nuốt khan.
“Bất cứ điều gì em muốn.”
Yachiyo lại hôn tôi.
Lần này, bàn tay em không chỉ ôm nữa.
Nó tìm đến tôi, run rẩy nhưng kiên quyết, như một người bơi qua bão cuối cùng cũng chạm được bờ. Tôi nghe tên mình tan ra trong hơi thở của em, nghe như một lời cầu xin, mà cũng như một lời xác nhận.
Cơ thể em áp vào tôi.
Ấm. Nặng. Thật.
Và vào khoảnh khắc ấy, tôi hiểu ra có những nỗi nhớ không thể được xoa dịu chỉ bằng lời nói.
Nó phải được trả bằng da thịt.
Bằng nhịp tim.
Bằng việc ở cạnh nhau theo cái nghĩa đơn giản nhất của từ đó.
Tôi hôn lên mí mắt ướt của em.
“Yachiyo.”
“Vâng…”
“Chị yêu em.”
Yachiyo cười trong nước mắt.
Một nụ cười nhỏ xíu, như thể chỉ cần lớn hơn chút nữa thôi là nó sẽ vỡ ra.
“Em biết.”
Em thì thầm.
“Vì em đã sống nhờ câu đó suốt tám nghìn năm.”
Tôi ôm em chặt hơn.
Đêm bên ngoài vẫn dài.
Nhưng lần đầu tiên, cái dài đó không còn giống một hình phạt nữa.
Dưới ánh đèn vàng mỏng, chúng tôi để hơi thở tìm thấy nhau, để những nụ hôn kéo dài hơn, để những cái chạm dần bớt run rẩy — cho đến lúc ngôn ngữ không còn cần thiết nữa.
Đêm ấy, chúng tôi ở bên nhau rất lâu.
Tôi tỉnh dậy vào sáng sớm vì một thứ âm thanh rất nhỏ.
Tiếng thở.
Tôi mở mắt.
Yachiyo đang ngủ.
Ngủ ngon đến mức hàng mày hơi nhíu lại, như thể trong giấc mơ em vẫn còn đang giận dỗi ai đó. Mái tóc rối nhẹ trên gối. Môi hé ra một chút.
Tôi đưa tay lên chạm vào má em.
Ấm.
Chỉ thế thôi mà tôi đã phải cắn môi để ngăn mình bật khóc.
Yachiyo chớp mắt.
Rồi từ từ mở mắt ra nhìn tôi, mơ màng như một người vừa bơi lên khỏi đáy giấc ngủ.
“Iroha…”
Em lẩm bẩm.
“Chị vẫn ở đây à?”
Tôi bật cười qua nước mắt.
“Ừ.”
Tôi nói.
“Chị vẫn ở đây.”
Yachiyo chớp mắt thêm một lần nữa, như để xác nhận rằng mình không nghe nhầm.
Rồi em kéo chăn lên che nửa mặt, trông hiếm khi nào đáng yêu đến vậy.
“…Vậy là không phải mơ.”
“Không phải.”
Một bàn tay thò ra khỏi chăn.
Tìm lấy tay tôi.
“Chị nắm tay em được không?”
Tôi nắm.
Yachiyo khẽ thở ra, rất dài, như thể cuối cùng cũng đặt được xuống một vật nặng mà em đã ôm trong lòng từ hàng nghìn năm trước.
“Em đã chờ đủ rồi.”
Em thì thầm.
“Từ giờ… tới lượt em sống tiếp.”
Tôi gật đầu.
“Ừ.”
Tôi siết tay em.
“Chúng ta sẽ sống cùng nhau.”
Bên ngoài, phòng thí nghiệm đã bắt đầu có tiếng người đi lại. Một ngày mới đang đến. Và chắc chắn nó sẽ mang theo thêm hàng đống vấn đề kỹ thuật, thêm những cuộc họp, thêm những thứ phải sửa chữa với cái tốc độ vô lý mà thế giới này luôn đòi hỏi.
Nhưng ngay vào khoảnh khắc đó, khi tay em đang ở trong tay tôi, khi hơi thở em còn vương trên cổ tay áo ngủ của tôi…
tôi chỉ nghĩ đến một điều.
Bình thường.
Cuối cùng thì…
nó cũng trở thành một điều bình thường.
Và tôi sẽ làm mọi thứ để giữ lấy cái bình thường ấy.