Chou Kaguya Hime
Ngoại truyện 2: Nắng · Phần 1
Phòng thí nghiệm về đêm có một kiểu yên tĩnh rất lạ.
Không phải kiểu yên tĩnh vì không có ai.
Mà là kiểu yên tĩnh của một nơi vốn quen ồn ào, đến khi mọi âm thanh rút cả vào trong máy móc, chỉ còn chừa lại một khoảng trống vừa đủ để trái tim người ta bắt đầu làm loạn.
Tiếng cửa thang máy đóng lại đã từ lâu. Tiếng cười của Roka, lời dặn của anh hai, cả giọng Noi than nóng cũng đã tan hết ngoài hành lang.
Bây giờ chỉ còn tôi.
Và em.
Và trên chiếc giường kim loại ở giữa phòng, một “hình nhân” đang nằm im lìm, trắng đến mức nếu nhìn lâu quá sẽ thấy sống lưng lạnh đi.
Tôi nuốt khan.
“Chị lại thở mạnh nữa rồi.”
Giọng Yachiyo vang lên từ chiếc máy tính bảng đặt trên bàn điều khiển.
Tôi quay sang. Trên màn hình, em đang chống cằm, nhìn tôi với đôi mắt long lanh như vừa xem xong trailer một bộ phim hay và sắp sửa lao thẳng vào rạp.
“Chị không có thở mạnh.”
“Vậy là chị đang thở rất nghiêm túc.”
”…Yachiyo.”
“Em xin lỗi mà.”
Em cười khúc khích, nhưng rồi nụ cười ấy cũng dịu xuống.
“Nhưng chị có run không?”
Tôi nhìn sang cơ thể nguyên mẫu số một. Cái nhãn nhỏ dán ở đầu giường phản chiếu dưới ánh đèn, chữ Kaguya hiện lên rõ ràng đến mức giống như đang cố tình trêu tôi.
Run chứ.
Tôi đã đợi ngày này mười năm.
Mười năm cặm cụi. Mười năm nhai nát từng bản thiết kế, từng lần thử thất bại, từng đêm thức trắng, từng cái buổi sáng mở mắt ra mà cảm giác như cả thế giới chỉ nhích lên được đúng một milimet rồi lại tụt ngược trở về vạch xuất phát.
Nhưng ngay cả mười năm đó…
vẫn ngắn đến mức đáng xấu hổ, nếu đặt cạnh tám nghìn năm của em.
Tôi bước tới, đặt tay lên mép giường.
Kim loại lạnh xuyên qua da.
“Chị không run.” Tôi nói dối.
Yachiyo nheo mắt.
“Iroha.”
Em gọi tên tôi bằng cái giọng không hề đùa nữa, mà chính cái giọng ấy mới làm tôi thấy mình bị nhìn thấu sạch sẽ.
Tôi thở ra.
”…Chị run.”
Cổ họng tôi khô khốc.
“Nhưng chị vẫn muốn làm.”
Ở bên kia màn hình, ánh mắt em mềm đi rất khẽ.
“Vậy thì làm thôi.”
Em nói nhỏ, dịu như một cái chạm.
“Em ở đây.”
Ba chữ đó luôn có sức nặng rất kỳ lạ.
Giống như có ai đó ném một cái neo xuống đáy biển, kéo tôi ra khỏi vòng xoáy của những câu hỏi “nếu thất bại thì sao”.
Tôi quay lại bàn điều khiển, kiểm tra lần cuối.
Đồng bộ cảm giác: ON.
Mô-đun vị giác: BETA.
Khứu giác: BETA.
Giới hạn an toàn: 18 giờ.
Nhiệt độ cơ thể: 36.7°C.
Mọi thứ đều đã sẵn sàng.
Tôi ngẩng lên.
“Yachiyo. Em nghe rõ không?”
“Rõ~”
Em giơ tay chào như đang mở stream.
Tôi bật cười.
Rồi vừa cười xong, tôi lại thấy mình muốn khóc.
“Chị sẽ bắt đầu chuyển tải.” Tôi nói chậm hơn, như sợ nói nhanh quá thì khoảnh khắc này sẽ vụt đi mất. “Khi xong, em sẽ không còn ở trong máy tính bảng nữa.”
“Vâng.”
“Cơ thể này chỉ là bản thử. Nếu có gì bất thường, chị sẽ—”
“Chị sẽ kéo em về.”
Yachiyo nói tiếp, bình thản như đọc thuộc lòng.
“Em biết mà. Chị nói câu đó cả trăm lần rồi.”
”…Chị xin lỗi.”
“Đừng xin lỗi nữa.”
Em mỉm cười.
“Chị đã đợi em. Em cũng đã đợi chị.”
Ánh mắt em dịu xuống.
“Hôm nay… chỉ là ngày chúng ta thôi không đợi nữa.”
Tôi đặt tay lên nút kích hoạt.
Và trong đúng một giây trước khi nhấn xuống, tôi lại nghĩ đến tám nghìn năm.
Tám nghìn năm là bao nhiêu đêm lạnh?
Bao nhiêu lần thức dậy mà không có ai gọi tên mình?
Bao nhiêu lần đưa tay ra nắm lấy một thứ, để rồi nhận ra nó chỉ là ánh sáng, là dữ liệu, là giấc mơ, là ảo giác?
Tôi hít sâu.
Rồi nhấn.
Âm thanh đầu tiên là một tiếng “tít” kéo dài.
Sau đó là hàng loạt tiếng “tách, tách” của rơ-le nối nhau vang lên giữa căn phòng trắng toát.
Trên màn hình giám sát, một dòng chữ hiện ra.
NEURAL LINK ESTABLISHED.
Tim tôi đập như có ai đó giật mạnh sợi dây nối thẳng vào lồng ngực.
“Yachiyo?”
Tôi gọi.
Trên máy tính bảng, em đang nhắm mắt.
Không phải kiểu chớp mắt.
Mà là kiểu nhắm mắt của một người sắp bước qua một cánh cửa mà bên kia có thể là tất cả… hoặc cũng có thể là chẳng còn gì hết.
“Em đây.”
Giọng em rất nhỏ.
Nhỏ đến mức tôi phải nín thở mới nghe rõ.
Và cùng lúc đó, ngón tay của cơ thể trên giường khẽ động đậy.
Tôi chết lặng.
Ngón tay ấy co vào. Rồi duỗi ra.
Một chuyển động vụng về, non nớt, như thể một đứa trẻ vừa mới học được cách điều khiển chính bàn tay của mình.
”…Whoa.”
Giọng Yachiyo vang lên.
Nhưng không còn phát ra từ máy tính bảng nữa.
Nó đi ra từ cổ họng của thân thể trên giường. Một giọng nói có hơi thở, có độ khàn nhẹ, có tiếng rung thật của dây thanh.
Tôi còn chưa kịp phản ứng thì mắt đã nhòe đi mất.
Cơ thể ấy mở mắt.
Đôi mắt đó không hoàn toàn giống Yachiyo trên màn hình.
Không phải khác về hình dáng.
Mà khác ở ánh nhìn.
Như thể có cả một bầu trời đêm rất sâu đã đi qua nơi đó, và bây giờ đang lặng lẽ nhìn lại tôi.
Em nhìn tôi.
Rồi môi em cong lên rất khẽ.
“Iroha.”
Chỉ một tiếng gọi thôi.
Không phải qua loa. Không phải qua micro. Không phải qua tín hiệu số.
Mà là một âm thanh được thở ra ngay trước mặt tôi.
Tôi đứng im tại chỗ như kẻ bị thôi miên.
Yachiyo chậm rãi ngồi dậy.
Áo bệnh nhân trượt xuống khỏi vai em một chút. Làn da trắng mỏng hằn lên dưới ánh đèn, nhưng bên dưới đó đã có màu máu thật. Tôi nhìn thấy mạch đập rất nhẹ nơi cổ em.
Em đưa tay lên, chạm vào mặt mình.
Rồi chạm vào tóc.
Rồi chạm lên mí mắt.
“Em… có cảm giác.”
Giọng em run lên.
“Da… tóc… mí mắt…”
Tôi lao đến gần, gần như quên sạch mọi quy trình an toàn.
“Đừng cử động mạnh.”
Em bật cười.
“Chị giống ông lão thật.”
“Đừng có lôi chuyện đó ra ngay bây giờ!”
Tiếng cười của em bật ra thêm một lần nữa.
Rồi vỡ vụn.
Nước mắt trào xuống gò má em.
Không phải biểu tượng nước mắt trên màn hình.
Không phải một hiệu ứng mô phỏng.
Mà là những giọt nước mắt thật, ấm, lấp lánh dưới ánh đèn, trượt xuống làn da mới có được.
“Em xin lỗi.”
Em vội đưa tay lên quệt mắt, lúng túng như trẻ con.
“Em… không kìm được.”
Tôi cũng không kìm được.
Tôi đưa tay lên chạm vào má em.
Da em ấm.
Ấm thật.
Yachiyo nín thở.
Em nhắm mắt lại, như thể chỉ cần mở mắt ra thì mọi thứ này sẽ tan biến mất.
Bàn tay em nâng lên.
Những ngón tay khẽ chạm vào tay tôi, rồi bấu lại. Nhẹ thôi, nhưng quyết liệt đến mức làm tim tôi đau nhói.
“Iroha.”
Em gọi thêm một lần nữa.
“Chị ấm quá.”
Tôi cắn môi.
Giọng mình khàn đi lúc nào không biết.
“Em cũng ấm.”
Tôi nói.
“Em đang ở đây.”
Em mở mắt ra nhìn tôi.
Nhìn rất lâu, như vẫn chưa dám tin.
“Em ở đây.”
Em lặp lại, rất chậm.
“Em ở đây thật.”
Tôi gật đầu liên tục như một kẻ ngốc.
Rồi em kéo tôi lại.
Không mạnh.
Nhưng đủ để tôi chúi người về phía trước, trán chạm vào trán em.
Một hơi thở.
Rồi thêm một hơi thở nữa.
Và môi em chạm vào môi tôi.
Nụ hôn đầu tiên.
Không có mặt kính lạnh ngăn cách.
Không có mô phỏng rung động.
Không có độ trễ của tín hiệu.
Chỉ có em.
Yachiyo hôn tôi rất vụng về, như thể đang học một điều hoàn toàn mới.
Nhưng cũng như thể em đã thuộc lòng khoảnh khắc này từ rất lâu rồi, chỉ là mãi đến hôm nay mới có cơ hội thực hiện.
Tôi vòng tay ôm lấy em.
Toàn thân em run bắn lên.
“Chị… ôm em.”
Em thốt ra, giọng vỡ hẳn.
“Ừ.”
Tôi thì thầm ngay sát môi em.
“Chị đang ôm em.”
Thế là em bật khóc luôn trong vòng tay tôi.
“Em đã tưởng…” Giọng em vùi vào vai tôi, từng chữ đứt quãng. “Em đã tưởng mình sẽ quên mất cảm giác này.”
Tôi siết chặt hơn.
“Quên mất… tay người ta nặng ra sao. Ấm ra sao. Và tim người ta đập thế nào.”
Ngực tôi đau đến mức không thở nổi.
“Em không phải nhớ một mình nữa.”
Tôi nói khẽ.
“Nếu nặng quá… thì đưa cho chị.”
Yachiyo bật cười trong nước mắt.
“Chị nói cứ như chị có cái túi đựng được tám nghìn năm vậy.”
“Chị có mà.”
Tôi đáp ngay.
“Ở đây.”
Tôi chạm lên ngực mình.
Yachiyo nhìn theo.
Rồi em chậm rãi cúi xuống, áp tai lên ngực tôi.
Tôi nín thở.
Một lúc sau, em nói rất nhỏ.
“Tình yêu… đập to quá.”
“Đừng trêu.”
“Em không trêu.”
Em ngẩng lên nhìn tôi, mắt vẫn đỏ mà sáng rực.
“Em đang xác nhận dữ liệu.”
”…Trời ạ.”
Tôi vừa nói xong thì em lại kéo tay tôi.
“Chị Iroha.”
“Gì?”
“Em đói.”
Tôi đơ người.
“Ngay bây giờ à?”
“Ngay bây giờ.”
Em gật đầu rất nghiêm túc.
“Em muốn ăn.”
Tôi quay sang nhìn bảng thông số theo phản xạ.
Vị giác: BETA.
Khứu giác: BETA.
Đồng bộ cảm giác: ON.
Tôi đã chuẩn bị cho chuyện này rồi. Đã biết trước rồi. Vậy mà tim vẫn thót lên như bị ai đó nắm chặt.
“Em chắc chứ?”
Tôi hỏi.
Yachiyo nhìn tôi rất thẳng.
“Em đã chờ tám nghìn năm.”
Giọng em bình tĩnh đến mức làm tôi suýt bật khóc lần nữa.
“Nếu hôm nay không ăn… em sẽ tức chết mất.”
Tôi đầu hàng.
Hoàn toàn.
”…Được rồi.”
Tôi thở ra.
“Em muốn ăn gì?”
Yachiyo chớp mắt.
Rồi em cười, một nụ cười vừa ấm vừa sáng đến mức căn phòng trắng bệch kia bỗng dưng như có nắng.
“Bánh kếp.”
Tôi bật cười thành tiếng.
“Em bị ám ảnh với bánh kếp à?”
“Bởi vì lần trước em chỉ được nhìn.”
Em đáp rất thật.
Chân thật đến mức tim tôi đau mềm đi.
“Lần này… em muốn biết nó thật sự như thế nào.”