Chou Kaguya Hime

Ngoại truyện 2: Nắng · Phần 19

Sau đó em ngước lên.

“Vậy chị cũng phải gói lại.”

“Ừ.”

Tôi đáp.

“Chị cũng sẽ gói nó lại nhé.”

Em nhìn theo khi tôi làm tương tự với viên của mình. Hai gói nhỏ nằm cạnh nhau trên mặt bàn, bình thường đến buồn cười. Một người khác đi ngang qua chắc thậm chí còn không buồn để ý.

Nhưng với chúng tôi, chúng giống hệt hai cái neo nhỏ vừa được ném xuống, để giữ cho khoảnh khắc này không bị nước cuốn đi.

Yachiyo đưa đầu ngón tay chạm vào gói kẹo của tôi.

“Chị Iroha.”

“Ừ?”

“Vậy mình hứa một chuyện nữa được không?”

Tôi nhìn em.

“Chuyện gì?”

Em suy nghĩ rất lâu.

Lâu đến mức tôi tưởng em đang cân đo một điều gì cực kỳ lớn lao. Nhưng cuối cùng, thứ em nói ra lại nhỏ đến đau lòng.

“Mỗi ngày…”

Em ngập ngừng.

“À, không phải mỗi ngày.”

Em tự sửa lại, rất nghiêm túc.

“Mỗi lần có một chuyện bình thường xảy ra… chị kể cho em nghe.”

Tôi chớp mắt.

“Chuyện bình thường?”

“Ừ.”

Yachiyo gật đầu.

“Ví dụ như hôm nay chị ăn gì. Trời có mưa không. Máy bán nước có hết vị màu xanh chưa. Có con mèo nào lại chui dưới gầm xe không. Đại loại vậy.”

Em cúi xuống, chạm vào gói kẹo của mình.

“Vì nếu chị kể cho em những chuyện bình thường… thì em sẽ biết cuộc sống của chị vẫn đang tiếp tục. Và em cũng sẽ có cái để chờ, ngoài chờ chị.”

Tôi không nói được gì ngay.

Chỉ là một lời hứa nhỏ thôi.

Nhỏ đến mức gần như chẳng đáng gọi là lời hứa.

Nhưng chính vì nhỏ như thế, nó mới đau .

Tám nghìn năm.

Em đã đi qua từng ấy thời gian, cuối cùng điều em xin tôi lại chỉ là: khi có chuyện gì bình thường xảy ra, chị kể cho em nghe nhé.

Tôi đưa tay qua bàn, nắm lấy tay em.

“Được.”

Tôi nói.

Giọng mình khàn đến mức suýt không nghe ra.

“Và em cũng phải kể lại cho chị.”

Yachiyo chớp mắt.

“Em kể gì cơ?”

“Bên đó có gì.”

Tôi nhìn thẳng vào em.

“Trăng hôm đó sáng không. Em có ngủ được không. Em có chạm vào viên kẹo không. Em có nhớ chị nhiều đến mức khó chịu không.”

Yachiyo bật cười qua mũi.

Một tiếng cười rất nhỏ, nghe như sắp khóc.

“Câu cuối không cần kể đâu.” Em lẩm bẩm. “Chị biết rồi mà.”

“Chị vẫn muốn nghe.”

Tôi đáp.

“Nghe từ em.”

Mắt em lại ướt đi.

Nhưng lần này em không để nước mắt rơi. Em chỉ hít vào một hơi, rất sâu, rồi gật đầu.

“Vâng.”

Em nói.

“Vậy mình hứa.”

“Mình hứa.”

Tôi lặp lại.

Yachiyo nhìn quanh bàn như thể còn thiếu thứ gì đó.

Rồi em bỗng chìa ngón út ra.

Tôi ngớ người.

“…Em học cái này ở đâu thế?”

“Em từng thấy người ta làm.”

Em đáp, vẻ mặt nghiêm túc quá mức.

“Khi hứa chuyện quan trọng.”

Tôi bật cười.

Rồi cũng chìa ngón út mình ra móc vào ngón út em.

Một động tác trẻ con đến mức buồn cười.

Nhưng chính vì thế mà nó lại làm ngực tôi đau hơn.

Bởi có lẽ trên đời này, không có gì bình thường hơn một lời hứa được giữ bằng một ngón tay út.

Và cũng không có gì xa xỉ hơn thế, với Yachiyo.

Em lắc tay tôi rất khẽ.

“Không được quên đâu nhé.”

“Chị không quên.”

“Chị không được quên thật đấy.”

“Ừ.”

Tôi cười.

“Chị mà quên thì em sẽ bắt nạt.”

Yachiyo cong mắt.

“Người yêu của chị có quyền mà.”

Lần này đến lượt tôi đứng hình.

Em rõ ràng biết mình vừa làm gì. Bởi ngay sau đó, Yachiyo đã cười khúc khích như một con mèo vừa cắp được cá.

Tôi thở ra, vừa bất lực vừa ấm đến phát đau.

“Em đúng là…”

“…Ngang ngược.”

Em nối lời tôi, rồi nghiêng đầu nhìn hai gói kẹo nhỏ trên bàn.

Ánh nắng đã dịch sang một chút, trượt qua mặt giấy, làm chúng sáng lên như hai thứ hoàn toàn không thuộc về một kho snack rẻ tiền.

Yachiyo lấy gói của mình, cẩn thận bỏ vào túi hoodie, ngay sát chỗ giấu hai mẩu giấy.

“Ở đây nhé.”

Em thì thầm, như đang dặn dò một sinh vật bé xíu.

Rồi em nhìn tôi bỏ gói của mình vào túi áo blouse.

Khi tôi vừa nhét xong, em bỗng vươn tay tới, đặt lòng bàn tay lên chỗ túi áo đó.

“Vậy là chị mang rồi.”

“Ừ.”

“Không được làm mất.”

“Chị biết rồi.”

Yachiyo vẫn không rút tay lại ngay.

Em đứng đó, lòng bàn tay áp lên túi áo tôi, mắt nhìn tôi rất lâu, như thể đang xác nhận lần cuối rằng đúng, viên kẹo ở đây, tôi ở đây, buổi sáng này ở đây, tất cả đều ở đây.

Rồi em mỉm cười.

Một nụ cười nhỏ thôi.

Nhưng yên đến mức tôi bỗng thấy cả căn phòng dịu lại.

“Bây giờ,” em nói khẽ, “nếu em phải quay lại bên kia… em sẽ có một việc bình thường để làm.”

“Việc gì?”

Yachiyo chạm lên túi áo mình.

“Chạm vào cái này.”

Rồi em chạm lên túi áo tôi.

“Và tin là ở đâu đó, chị cũng đang làm y như thế.”

Tôi thấy cổ họng mình nghẹn lại.

Thế là tôi cúi xuống, hôn thật nhẹ lên trán em.

“Ừ.”

Tôi thì thầm.

“Ở đâu đó, chị cũng sẽ làm y như thế.”

Và giữa mùi cà phê cũ, mùi bánh ngọt rẻ tiền, mùi chanh giả của kẹo chua và ánh nắng đang trượt rất chậm qua mặt bàn, chúng tôi lập ra một lời hứa nhỏ đến buồn cười.

Rằng khi sợ, sẽ chạm vào một viên kẹo.

Khi nhớ, sẽ kể cho nhau nghe một chuyện bình thường.

Khi gọi, người kia sẽ trả lời.

Nghe thật đơn giản.

Thật đời thường.

Nhưng có lẽ chính vì vậy, nó mới đẹp đến thế.

Bởi vì sau tất cả những gì đã xảy ra, sau tám nghìn năm, sau đợi chờ, sau lỡ mất, sau quay lại thứ chúng tôi muốn giữ nhất, cuối cùng, vẫn chỉ là khả năng được cùng nhau chạm vào những điều bình thường.

SCROLL DOWN