Chou Kaguya Hime

Ngoại truyện 2: Nắng · Phần 18

Một lúc sau, Yachiyo gom những gói đã mở lại thành một cụm gọn gàng. Em nhìn chúng, rồi nhìn xuống túi hoodie của mình nơi hai tờ giấy gấp, chiếc kẹp tóc, và chắc cả mùi của tôi vẫn còn đang ở đó.

Em chạm lên túi áo rất nhẹ.

Rồi nói, giọng nhỏ đi:

“Chị Iroha.”

“Ừ?”

“Em… muốn mang một thứ về.”

Tôi khựng lại.

“Về đâu?”

Tôi hỏi, dù thật ra tôi đã biết.

Yachiyo cúi mắt xuống.

“Về chỗ bên kia.”

Em nói.

“…Nếu em phải quay lại.”

Ngực tôi siết lại như bị ai bóp.

Yachiyo ngước lên, ánh mắt vừa ngập ngừng vừa quyết tâm.

“Em muốn khi về lại đó…”

Em thì thầm.

“Em vẫn còn một cái gì đó bình thường.”

Bàn tay em siết nhẹ lên túi áo.

“Một thứ không phải dữ liệu. Không phải mô phỏng. Không phải chỉ là trí nhớ thôi. Một thứ mà chỉ cần chạm vào, em sẽ biết… hôm nay là thật.”

Tôi nhìn quanh mặt bàn.

Kẹo. Bánh. Sô-cô-la.

Những thứ quá mức tầm thường, đến nỗi người bình thường ăn xong rồi sẽ quên ngay.

Nhưng với Yachiyo, lúc này chúng sáng lên như những lá bùa hộ mệnh.

Tôi đưa tay ra, cầm gói kẹo chua lên.

Yachiyo chớp mắt.

“Cái này?”

Tôi gật đầu.

“Vì sao?”

Tôi mở gói, đổ ra hai viên. Rồi đặt chúng vào lòng bàn tay em.

“Vì nó giống em.”

Tôi nói.

Yachiyo mở to mắt.

“Hả?”

“Chua trước. Ngọt sau.”

Tôi đáp, không nhịn được cười.

“Làm chị nhăn mặt rồi mới dịu đi.”

“Chị!”

Em phản đối ngay, mặt đỏ bừng.

Nhưng tôi vẫn tiếp tục, giọng mình chậm lại.

“Và vì… em đã nói một điều đúng.”

Yachiyo nhìn tôi rất chăm chú.

“Kẹo không thay được ấm.”

Tôi nói.

“Nhưng nó có thể nhắc em rằng… ấm áp là thứ có thật.”

Mắt em ướt đi rất nhanh.

Tôi khép những ngón tay em lại quanh hai viên kẹo nhỏ.

“Em cầm nó.”

Tôi nói chậm.

“Khi nào sợ, em chạm vào. Em nhớ rằng hôm nay em đã ăn nó cùng chị. Đã nhăn mặt. Đã cười. Đã nắm tay chị dưới mặt bàn.”

Tôi nuốt khan.

“Đã nghe chị nói em là người yêu chị.”

Yachiyo cúi đầu nhìn nắm tay mình.

Hai viên kẹo chua nhỏ xíu nằm trong đó, tầm thường đến mức buồn cười, nhưng dưới nắng lại sáng lên như thể chúng thật sự đang giữ lại một phần của buổi sáng này.

Rồi em khép tay lại.

Rất chặt.

Như thể đang giữ một thứ mong manh hơn cả đường.

“Vậy…”

Giọng em run rất khẽ.

“Lần này em sẽ không đợi đến lúc nó tan mất nữa.”

Tôi không nói được gì.

Chỉ biết đưa tay ra, chạm vào nắm tay đang khép của em.

Và trong khoảnh khắc ấy, giữa mùi cà phê cũ, mùi bánh ngọt rẻ tiền, mùi chanh giả của kẹo chua và ánh nắng đang trượt rất chậm qua mặt bàn, tôi bỗng thấy một điều bình thường đến đau lòng:

rằng hạnh phúc, hóa ra, đôi khi chỉ là có ai đó muốn mang một viên kẹo về bên kia của nỗi cô đơn,

và tin rằng nó sẽ không còn chỉ là vị ngọt nữa.

Nó sẽ là bằng chứng rằng có một ngày em đã được ở đây.

Với tôi.

Tôi nhìn nắm tay em thêm một lúc.

Rồi, trước khi Yachiyo kịp khép nó lại hoàn toàn, tôi nhẹ nhàng chen ngón tay mình vào, tách những ngón tay em ra một chút.

Yachiyo chớp mắt.

“…Chị?”

Tôi lấy một viên kẹo ra.

Chỉ một viên thôi.

Viên còn lại vẫn nằm yên trong lòng bàn tay em, nhỏ xíu, phủ một lớp bột trắng mỏng đến mức nếu không nhìn kỹ sẽ tưởng đó chỉ là một mẩu ánh sáng bị mắc lại.

Yachiyo nhìn viên kẹo trong tay tôi, rồi nhìn tôi.

“Chị lấy làm gì?”

Giọng em không phải trách.

Chỉ là ngạc nhiên.

Tôi ngồi thẳng người lại, đặt viên kẹo lên giữa lòng bàn tay mình như thể đó là một vật chứng nhỏ bé nào đó vừa được trịnh trọng lấy ra giữa phiên tòa.

“Để đối chứng.”

Tôi nói.

Yachiyo chớp mắt thêm một lần nữa.

“…Đối chứng?”

“Vâng.”

Tôi gật đầu.

“Em giữ một viên. Chị giữ một viên.”

Em nhìn tôi rất chăm chú, như thể đang đợi tôi nói tiếp.

Tôi bỗng nhiên thấy mình hơi ngượng.

Bởi vì rõ ràng đây chỉ là hai viên kẹo chua mua từ một cái kho snack mà thôi. Nhưng chẳng hiểu sao, vào lúc đó, nó lại mang dáng vẻ của một lời hứa lớn đến mức tôi không dám nói nhanh.

“Khi nào em sợ…”

Tôi nói chậm.

“Em chạm vào viên của em.”

Yachiyo im lặng nghe.

“Khi nào chị sợ… chị cũng chạm vào viên của chị.”

“Vậy thì, dù đang ở đâu, hai đứa mình cũng sẽ biết… người kia đang nhớ cùng một chuyện.”

Mắt Yachiyo mở lớn hơn một chút.

Ánh nắng từ cửa sổ rơi lên hàng mi em, khiến những giọt nước còn sót lại ở khóe mắt sáng lên mỏng như thủy tinh.

“Chị cũng sẽ sợ à?”

Em hỏi rất nhỏ.

Tôi bật cười.

Một tiếng cười nhẹ, nhưng chính tôi cũng nghe ra trong đó có cái gì đó không hẳn là vui.

“Chị tưởng em biết rồi chứ.”

Tôi xoay viên kẹo giữa hai ngón tay.

“Chị sợ em biến mất. Sợ đồng hồ chạy nhanh hơn dự tính. Sợ mình làm không đủ. Sợ mình sẽ phải nhìn em quay về bên kia mà không kéo lại được.”

Tôi ngẩng lên nhìn em.

“Nên chị cũng cần một thứ để chạm vào.”

Yachiyo không nói gì.

Em chỉ cúi xuống nhìn viên kẹo còn lại trong tay mình, rồi chậm rãi khép các ngón tay lại.

Rất cẩn thận.

Rất nhẹ.

Như thể em đang sợ làm đau một thứ vốn chẳng hề biết đau.

“Vậy…” Em ngập ngừng. “Hai viên này là một cặp à?”

Câu hỏi ấy làm tim tôi mềm xuống ngay lập tức.

“Ừ.”

Tôi đáp.

“Một cặp.”

Yachiyo ngước lên nhìn tôi.

Rồi khóe môi em cong lên.

Không phải cái cười nghịch nữa.

Mà là cái cười nhỏ, yên, dịu đến mức chỉ cần nhìn thôi cũng thấy ngực mình nhói lên.

“Nghe giống tụi mình.”

Em thì thầm.

Tôi định bảo em đừng làm mọi thứ trở nên dễ thương đến vậy nữa, vì trái tim tôi chịu không nổi. Nhưng cuối cùng tôi chỉ đưa tay về phía em.

“Cho chị xem.”

“Xem gì ạ?”

“Tay em.”

Yachiyo mở bàn tay ra lần nữa.

Tôi lấy từ túi áo ra một mẩu giấy note nhỏ, xé thành một dải thật hẹp. Rồi tôi gói viên kẹo của em lại cẩn thận hơn một chút, gấp thành một gói nhỏ xíu, giống như cách người ta gói một món đồ rất vụn vặt nhưng lại không muốn nó rơi mất.

Yachiyo cúi xuống nhìn ngón tay tôi làm việc.

Cái nhìn chăm chú ấy làm tôi có cảm giác mình đang thực hiện một nghi thức gì đó rất quan trọng, dù nguyên liệu chỉ là giấy note và một viên kẹo chua.

“Chị làm khéo ghê.”

Em nói.

“Không.”

Tôi cười nhạt.

“Chị chỉ đang cố đừng để nó tan trong túi em thôi.”

Yachiyo im lặng.

Rồi em hỏi, giọng bé xíu:

“Lần này… nó sẽ không chảy mất nữa chứ?”

Ngực tôi thắt lại.

Tôi buộc gói giấy nhỏ lại, rồi đặt nó vào tay em.

“Không.”

Tôi nói.

“Lần này em không phải giữ nó một mình nữa.”

Yachiyo nhìn gói giấy nhỏ trong lòng bàn tay như thể vừa được trao một báu vật không thể định giá.

SCROLL DOWN