Chou Kaguya Hime

Ngoại truyện 2: Nắng · Phần 20

Yachiyo khép bàn tay lại quanh hai viên kẹo chua nhỏ xíu.

Tôi cũng khép tay lại quanh gói của mình.

Một lúc lâu sau, cả hai đứa đều không nói gì.

Không phải vì hết chuyện để nói.

Mà vì có những lúc, lời hứa vừa được nói ra sẽ cần một khoảng lặng để nằm yên đúng chỗ trong tim người ta.

Ánh nắng tiếp tục trượt rất chậm qua mặt bàn. Trên điện thoại trong túi áo tôi, ứng dụng theo dõi sinh học rung lên rất nhẹ một cái. Tôi lấy ra nhìn.

10:03:xx

Còn lại mười tiếng.

Con số đó làm tôi khựng lại.

Đủ lâu để ăn một bữa trưa.

Đủ ngắn để chỉ cần chớp mắt thêm vài lần thôi là mất.

Yachiyo nhìn mặt tôi, rồi nhìn xuống màn hình.

“Còn mười tiếng à.”

Em đọc rất nhỏ.

Không phải giọng sợ hãi.

Chỉ là một kiểu nhận ra.

Giống như người ta đứng trước mặt biển, cuối cùng cũng chấp nhận rằng sóng vẫn sẽ tiếp tục vào bờ, mặc mình có muốn hay không.

“Ừ.”

Tôi tắt màn hình đi.

“Nhưng mười tiếng vẫn là mười tiếng.”

Yachiyo chớp mắt.

Rồi em mỉm cười.

“Vậy mình dùng nó đi.”

“Dùng vào việc gì?”

“Ăn trưa.”

Em đáp ngay, như thể đó là việc quan trọng nhất thế giới.

Tôi bật cười.

“Em đúng là…”

“Em biết.”

Em đáp tỉnh bơ.

“Em ngang ngược.”

Tôi định bảo đúng là thế, nhưng rồi ngay lúc đó bụng Yachiyo khẽ reo lên.

Rất nhỏ thôi.

Nhưng giữa căn phòng yên tĩnh ấy, nó vang lên rõ đến mức cả hai cùng đứng hình một nhịp.

Yachiyo chậm rãi cúi xuống nhìn bụng mình.

Rồi ngẩng lên nhìn tôi.

Biểu cảm em nghiêm túc đến buồn cười.

“Nó phản đối việc trì hoãn.”

Tôi bật cười thành tiếng.

“Ừ. Vậy mình nghe lời nó.”

Nhà ăn nhân viên nằm ở tầng dưới.

Giờ này đã qua đợt đông nhất, nhưng vẫn còn vài người ngồi rải rác. Tiếng khay chạm nhau, tiếng muỗng chạm vào thành tô, tiếng máy nước nóng, mùi cơm mới, mùi súp miso, mùi dầu chiên cũ… tất cả trộn lại thành một thứ mùi rất quen, rất người, rất trưa.

Yachiyo đi sát bên tôi.

Hôm nay em đội mũ hoodie lên thêm, cúi mặt một chút theo lời tôi dặn. Nhưng bàn tay nắm lấy tay tôi dưới mép áo thì lại siết chặt hơn bình thường.

“Lo à?”

Tôi hỏi khẽ.

“Không.”

Em lắc đầu.

Rồi nghĩ một chút.

“Chỉ là… em đang cố hiểu tại sao người ta có thể coi đây là bình thường.”

Tôi nhìn quanh nhà ăn.

Một bác bảo vệ đang ăn rất nhanh như thể còn phải quay lại ca trực. Hai nhân viên ở góc phòng vừa xem điện thoại vừa bới cơm. Có người còn ngáp đến chảy nước mắt.

“Vì người ta không biết nó quý đến mức nào.”

Tôi đáp.

Yachiyo im lặng.

Rồi em siết tay tôi một cái.

Tôi lấy cho em một khay cơm đơn giản. Cơm trắng, cá nướng, trứng cuộn, một ít rau luộc, canh miso và một hộp sữa nhỏ.

Yachiyo nhìn khay cơm được đặt xuống trước mặt mình bằng ánh mắt rất lạ.

Không còn là kiểu nhìn “kho báu” nữa.

Mà giống như em đang nhìn một thứ gần gũi đến mức không biết nên chạm vào từ đâu trước.

“Đây là… bữa trưa à?”

“Ừ.”

Tôi kéo ghế ngồi xuống đối diện em.

“Bữa trưa rất bình thường.”

Yachiyo cúi xuống nhìn bát cơm.

“Trông đẹp ghê.”

“Em đừng làm mọi thứ trở nên long trọng thế chứ.”

“Nhưng nó đúng là long trọng mà.”

Em nói rất nghiêm túc.

“Một bữa trưa ở giữa ngày, không phải vội chạy trốn, không phải vì cần nạp năng lượng để tiếp tục chờ đợi. Chỉ là… bữa trưa.”

Ngực tôi mềm đi.

Thế là tôi đẩy đôi đũa về phía em.

“Rồi. Công chúa của chị. Học ăn trưa đi.”

Yachiyo nhận lấy đũa bằng cả hai tay. Cách em cầm vẫn còn hơi vụng, nên tôi phải chỉ lại cho em một chút. Đầu ngón tay tôi chạm vào tay em dưới gầm bàn. Em khẽ run lên, rồi ngoan ngoãn để tôi chỉnh.

“Như vậy.”

Tôi nói.

Yachiyo gật đầu rất chăm chú.

Như thể đây là một bài học khó hơn cả tám nghìn năm.

Miếng đầu tiên em gắp là trứng cuộn.

Em cắn thử.

Rồi đứng yên.

Tôi lập tức căng thẳng theo.

“Không ngon à?”

Yachiyo lắc đầu.

Rồi mắt em mở to.

“…Mềm.”

Chỉ một từ thôi mà tim tôi đã nhói.

Em nhai rất chậm. Nuốt xuống. Rồi gắp thêm một miếng cá.

Miếng thứ ba là cơm trắng.

Đến lúc đó, Yachiyo đặt đũa xuống, nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm túc lạ thường.

“Chị Iroha.”

“Hả?”

“Cơm trắng… ngon thật.”

Tôi bật cười.

“Em nói như vừa phát hiện ra bí mật quốc gia vậy.”

“Vì nó đúng là như vậy mà.”

Em đáp.

“Không có vị gì mạnh cả. Nhưng nó làm mọi thứ còn lại dễ chịu hơn.”

Tôi nhìn em.

Rồi không biết vì sao, tôi lại thấy khóe mắt mình cay.

Yachiyo cúi xuống nhìn bát cơm một lúc nữa.

Rồi rất nhỏ, em nói:

“Hóa ra thứ giữ người ta sống qua ngày… không phải lúc nào cũng là thứ rực rỡ nhất.”

Tôi không trả lời ngay.

Chỉ gắp cho em thêm một miếng cá, đặt vào bát.

“Ừ.”

Tôi nói.

“Có khi chỉ là cơm trắng thôi.”

Bữa trưa của chúng tôi trôi qua chậm đến lạ.

Yachiyo thử canh miso, rồi ngẩn ra vì “nó mặn mà lại ấm”. Em uống sữa và cười vì “hộp nhỏ mà giữ được cả vị ngọt”. Em còn bẻ đôi miếng trứng cuộn, đẩy một nửa sang phía tôi.

“Chị ăn cùng em.”

“Chị có phần của chị mà.”

“Nhưng em muốn chị ăn phần này.”

Giọng em không lớn. Cũng không nũng nịu.

Chỉ là một câu rất bình thường.

Nhưng tôi vẫn làm theo.

Bởi với Yachiyo, chia một miếng trứng cuộn giữa trưa có lẽ cũng quan trọng chẳng kém chia một đời người.

Khi ăn gần xong, em bỗng chống cằm nhìn tôi.

“Sao thế?”

Tôi hỏi.

“Không có gì.”

Em cười khẽ.

“Chỉ là… em đang nghĩ nếu sau này em nhớ bữa trưa đầu tiên của mình, có lẽ em sẽ nhớ tiếng chị bảo ‘ăn chậm thôi’ hơn là mùi canh.”

Tôi im lặng.

Rồi cúi xuống bát cơm của mình để giấu đi khóe mắt vừa nóng lên.

Lúc quay về phòng, Yachiyo đi chậm hơn.

Không phải vì mệt .

Mà vì mí mắt em đang nặng xuống từng chút một.

Bụng no, người ấm, trời trưa dịu, tay còn nắm tay tôi. Chừng ấy điều có lẽ đã đủ để kéo cơn buồn ngủ đến một cách dịu dàng hơn bất cứ lời dỗ nào.

Về tới phòng nghỉ, Yachiyo gần như thả người xuống futon ngay lập tức.

Em vẫn còn cố chống đỡ bằng chút kiêu hãnh cuối cùng.

“Em không buồn ngủ đâu.”

Em nói, trong khi vừa nói vừa ngáp.

Tôi đứng nhìn em, không nhịn được cười.

“Ừ. Chị tin.”

“Chị đừng cười chứ.”

“Vậy em nhắm mắt đi.”

Yachiyo ngập ngừng một chút.

Rồi em ngước lên nhìn tôi.

Ánh mắt ấy làm tim tôi khựng lại.

“Em ngủ… chị vẫn ở đây chứ?”

Câu hỏi đó nhẹ hều.

Nhưng nó nặng bằng cả tám nghìn năm.

Tôi quỳ xuống bên futon, kéo chăn lên tới ngực em.

“Ừ.”

Tôi đáp ngay.

“Chị vẫn ở đây. Hôm nay chị gạt tất cả công việc qua một bên. Chỉ dành cho em thôi.”

Yachiyo vẫn nhìn tôi.

Như thể em muốn nghe thêm.

Như thể một câu trả lời vẫn chưa đủ để xoa dịu thói quen sợ hãi đã sống quá lâu trong người.

Thế là tôi đặt tay lên trán em, vuốt tóc em ra sau.

“Em ngủ đi.”

Tôi nói nhỏ.

“Khi em mở mắt, điều đầu tiên em sẽ thấy vẫn là chị.”

Hàng mi em run lên.

Rồi Yachiyo chậm rãi chìa tay ra khỏi chăn.

“Vậy… chị nắm tay em được không?”

Tôi nắm.

Bàn tay em ấm. Hơi mềm đi vì buồn ngủ. Nhưng khi những ngón tay em khẽ siết lại quanh tay tôi, tôi vẫn nghe được cái phần sợ hãi bé xíu đang cố nấp ở đâu đó bên dưới.

“Chị Iroha.”

“Ừ?”

“Nếu em ngủ say quá… chị đừng đi đâu nhé.”

“Chị không đi.”

“Nếu em mơ…”

Em nói chậm dần.

“Chị cũng ở trong đó nhé.”

Ngực tôi đau đến mức phải mỉm cười mới chịu nổi.

“Được.”

Tôi đáp.

“Chị sẽ vào đó.”

Yachiyo cười rất nhỏ.

Rồi em kéo tay tôi xuống gần má mình, áp mu bàn tay tôi vào đó như muốn giữ luôn cả hơi ấm của tôi lại.

Chỉ vài phút sau, nhịp thở em đã chậm dần.

Đều hơn.

Mềm hơn.

Tôi ngồi bên futon, một tay vẫn để em nắm, tay kia khẽ vuốt tóc em ra khỏi trán. Nhìn gương mặt khi ngủ của em, tôi bỗng thấy có gì đó vừa lạ vừa quen.

Lạ vì đây là lần đầu tiên em thật sự ngủ như một con người ở ngay trước mắt tôi.

Quen vì cái vẻ mặt ấy hơi nhíu mày, hơi như đang đề phòng một điều gì đó rất xa, làm tôi nghĩ, có lẽ suốt tám nghìn năm qua, em chưa từng có được một giấc ngủ hoàn toàn yên tâm.

Thế là tôi cúi xuống, chạm môi thật nhẹ lên trán em.

“Ngủ đi nào Yachiyo của chị.”

Tôi thì thầm.

“Lần này chị sẽ canh.Sẽ bảo vệ em bằng mọi giá……”

Có lẽ em không nghe thấy nữa.

Nhưng bàn tay đang nắm tay tôi khẽ siết một cái rất nhỏ.

Như thể phần nào đó trong em đã nghe.

Tôi cứ ngồi như vậy thêm một lúc.

Ngoài kia, nắng trưa dần đặc hơn. Tiếng người trong tòa nhà lắng xuống thành một lớp xa xa. Căn phòng nhỏ yên đến mức tôi nghe rõ cả nhịp thở của em, tiếng đồng hồ điện tử, và nhịp tim mình đang chậm lại theo từng phút.

Rồi có lẽ vì quá yên bình.

Hoặc vì lần đầu tiên sau rất lâu, tôi không còn phải chống mình bằng căng thẳng nữa.

Hoặc vì Yachiyo đang ở đây, đang ngủ trong tầm tay tôi, và điều đó làm toàn bộ cơ thể tôi thôi báo động.

Tôi cúi xuống nằm nghiêng bên cạnh em.

Vẫn không rút tay ra.

Yachiyo vẫn nắm lấy như bản năng.

Tôi kéo chăn lên cao hơn cho cả hai đứa. Chỉ định nhắm mắt một lúc thôi. Chỉ để nghe chắc hơn rằng em vẫn đang thở ở đây. Chỉ để nghỉ một chút trước khi đồng hồ lại nhắc chúng tôi rằng thời gian vẫn còn đó.

Nhưng ngay khi đầu vừa chạm gối, tôi đã thấy một thứ ấm áp rất chậm lan ra trong lồng ngực.

Bàn tay em trong tay tôi.

Mùi xà phòng còn vương trên tóc em.

Mùi nắng trưa trên chăn.

Mùi cà phê và giấy trong phòng tôi.

Tất cả trộn vào nhau thành một thứ bình yên mềm đến mức tôi gần như sợ cử động.

Yachiyo cựa rất nhẹ trong lúc ngủ.

Rồi vô thức kéo sát lại gần hơn, trán em chạm vào vai tôi.

Chỉ một động tác đó thôi cũng đủ làm mắt tôi cay lên.

Tôi khẽ mở mắt nhìn em lần cuối.

Rồi thì thầm, gần như chỉ nói cho chính mình nghe:

“Đây chắc chắn là giấc ngủ trưa ngon nhất đời chị.”

Không có ai trả lời.

Chỉ có hơi thở đều đều của Yachiyo chạm lên cổ tôi.

Và một lúc sau, tôi cũng chìm xuống.

Không phải kiểu ngất đi vì kiệt sức như những lần ngủ gục trước bàn thí nghiệm.

Không phải kiểu nhắm mắt mà đầu óc vẫn còn chạy.

Mà là một giấc ngủ thật sự.

Sâu. Ấm. Yên.

Cái kiểu giấc ngủ mà người ta chỉ có được khi cuối cùng cũng biết, lúc mình mở mắt ra, điều quý nhất sẽ vẫn còn ở đó.

Với tôi, đó là lần đầu tiên sau rất lâu.

Còn với Yachiyo có lẽ đó là giấc ngủ trưa đầu tiên trong suốt tám nghìn năm mà em không cần phải vừa ngủ vừa canh chừng nỗi cô đơn của chính mình.

SCROLL DOWN