Chou Kaguya Hime

Ngoại truyện 2: Nắng · Phần 17

Chúng tôi ngồi yên ở đó, lặng lẽ nhìn nhau. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ để tôi nhận ra mình đang hạnh phúc biết bao.

Rồi Yachiyo đặt đầu ngón tay lên gói kẹo chua.

“Cái này trước.”

“Em chắc không?”

Tôi hỏi theo phản xạ.

Yachiyo phồng má lên rất nhẹ.

“Chị lúc nào cũng hỏi chắc không hết.” Em lẩm bẩm. “Em đã chờ tám nghìn năm rồi. Bây giờ em có quyền mạo hiểm chứ.”

Tim tôi mềm xuống ngay lập tức.

“Được rồi.”

“Nhưng nếu em nhăn mặt thì chị có quyền cười đấy nhé.”

“Không công bằng.”

Em nói, mắt nheo lại.

“Cuộc đời thường ngày mà.”

Tôi đáp.

“Không công bằng cũng là một phần của nó.”

Yachiyo nhìn tôi thêm một nhịp, rồi khẽ hừ.

“Vậy thì em học luôn.”

Em mở gói kẹo rất cẩn thận.

Cái kiểu cẩn thận quá mức ấy khiến một gói kẹo rẻ tiền trông giống như hộp trang sức nào đó vừa được mở ra trong phim. Bên trong là những viên kẹo nhỏ phủ một lớp bột trắng mỏng. Yachiyo cúi xuống ngửi thử trước.

“Có mùi chanh nè chị .”

Em nói.

Rồi sau một nhịp suy nghĩ, em sửa lại:

“Không. Có mùi… sáng.”

Tôi chớp mắt.

“Mùi chanh mà em tả như thơ ấy.”

Yachiyo nhìn tôi bằng vẻ mặt rất nghiêm túc, như thể tôi vừa nói một câu vô lý.

“Vì nó thật sự sáng mà.”

Tôi quyết định không tranh luận nữa.

Em cầm một viên lên, ngắm nó thêm một chút, rồi mới cho vào miệng.

Giây đầu tiên, gương mặt em vẫn bình thường.

Giây thứ hai, mắt em hơi nhíu lại.

Giây thứ ba.

Cả gương mặt co lại thành một biểu cảm đáng yêu đến mức nếu lúc đó tim tôi chưa thuộc về em từ lâu rồi, thì chắc cũng sẽ đầu hàng ngay tại chỗ.

Yachiyo lập tức lấy tay che miệng, trừng tôi.

“Nó…!”

Tôi cười đến mức suýt sặc.

“Chị đã bảo rồi mà!”

“Nhưng…” Em nói qua kẽ răng, rõ ràng vẫn đang vật lộn với vị giác. “Nhưng sao người ta vẫn ăn cái này tiếp được?”

Rồi điều làm tôi ngạc nhiên là em không nhả ra.

Yachiyo nhai rất chậm.

Chậm đến mức tôi thấy biểu cảm trên mặt em từ từ giãn ra.

“…Lạ.”

Em thì thầm.

“Chua trước. Rồi ngọt sau.”

“Ừ.”

Tôi chống cằm nhìn em.

“Chính là vậy.”

Yachiyo cúi xuống nhìn viên kẹo còn lại trong tay như thể vừa phát hiện ra một cơ chế hoạt động rất quan trọng của thế giới.

“Con người kỳ lạ thật.”

Em kết luận.

“Tại sao lại thích thứ làm mình đau trước, rồi mới dịu sau?”

Tôi vốn định đùa gì đó nhẹ nhàng. Nhưng không hiểu sao, khi nhìn em dưới mảng nắng ấy, nhìn đôi mắt vẫn còn đọng lại chút kinh ngạc trẻ con kia, tôi lại nói thật:

“Có lẽ vì… nếu chỉ ngọt thôi thì người ta không nhớ lâu.”

Yachiyo khựng lại.

Biểu cảm trên mặt em lặng đi.

Không còn là tò mò nữa.

Cũng không còn là vui vẻ.

Tôi nhìn thấy khoảnh khắc mình vừa vô tình chạm vào một chỗ nào đó rất sâu trong em, sâu đến mức chỉ một câu nói vu vơ cũng đủ làm mặt nước lay động.

Yachiyo cúi xuống nhìn viên kẹo trong tay.

Lâu đến mức tôi bắt đầu thấy hối hận vì câu nói vừa rồi.

Tôi đang định gọi em thì em lên tiếng trước, giọng nhỏ đến mức gần như tan trong tiếng máy lạnh.

“Hồi xưa… em từng giữ một viên đường.”

Tôi im lặng.

Không phải vì không biết nói gì.

Mà vì tôi biết, vào lúc này, điều duy nhất tôi nên làm là nghe.

Yachiyo vẫn nhìn viên kẹo.

Nhưng ánh mắt em đã đi xuyên qua nó, tới một nơi nào đó rất xa rồi.

“Có một khoảng thời gian rất ngắn, em từng có lại cơ thể một chút.”

Em kể chậm rãi.

“Lúc đó chắc con tàu có đủ năng lượng sau hàng trăm năm, nên em có thể tồn tại như con người trong vài tiếng. Thế là em đi dạo. Không phải dưới dạng Fushi nữa. Là bằng một cơ thể thật.”

Em mỉm cười rất nhạt.

“Ngày đó lạnh lắm. Kiểu lạnh mà gió lùa qua kẽ tay như lưỡi dao.”

Tôi thấy ngón tay mình siết lại trên mặt bàn.

“Em ở một thị trấn nhỏ. Em không nhớ rõ tên nữa. Chỉ nhớ trời xám, đường lầy, và chỉ vài tiếng sau em phải rời đi.”

Yachiyo xoay viên kẹo giữa hai ngón tay.

“Có một bà lão bán đồ ăn ven đường. Em giúp bà dọn hàng trước khi tuyết tới, nên bà cho em một viên đường.”

Em ngẩng lên nhìn tôi một chút.

“Chỉ một viên thôi. Nhỏ lắm.”

Em giơ ngón tay ra, diễn tả một khoảng bé xíu.

“Tại sao em không ăn ngay?”

Giọng tôi nhỏ đến mức gần như không phải giọng mình.

Yachiyo cười.

Một nụ cười dịu, buồn, nhưng không gãy.

“Vì em nghĩ… nếu ngọt đủ lâu, có lẽ nó sẽ thay được sự ấm áp.”

Câu nói đó đâm thẳng vào ngực tôi.

Tôi gần như phải nhịn thở.

Yachiyo vẫn không nhìn tôi. Em kể như thể chỉ cần ngẩng đầu lên một chút thôi, câu chuyện sẽ vỡ mất.

“Em không ăn.”

Em nói.

“Em giữ nó trong lòng bàn tay cho ấm. Rồi bỏ vào túi áo. Rồi lại lấy ra nhìn.”

Giọng em nhỏ dần.

“Em cứ nghĩ… khi nào lạnh quá thì dùng. Khi nào cô đơn quá thì dùng.”

Viên kẹo chua trong tay em bị những ngón tay khép lại quanh nó.

“Nhưng em chờ lâu quá.”

Em nói tiếp, và bây giờ giọng em mỏng như giấy.

“Đến khi em lấy viên đường ra… nó đã chảy nước. Dính hết vào lớp vải lót túi. Không còn hình nữa. Chỉ còn một mảng ngọt dính vào ngón tay.”

Tôi thấy mình không thở nổi.

Yachiyo cúi đầu cười rất khẽ.

“Lúc đó em mới biết…” Em thì thầm. “Ngọt không thay được ấm.”

Một khoảng lặng rất ngắn.

“Nó chỉ làm mình nhớ là mình đang thiếu điều gì.”

Tôi không kìm được nữa.

Tôi với tay qua bàn, nắm lấy tay em.

“Yachiyo.”

Em chớp mắt, như vừa được kéo về lại căn phòng này.

“Vâng?”

Tôi siết nhẹ những ngón tay đang khép lại của em.

“Bây giờ em có rồi.”

Tôi nói,đôi mắt tôi lại nhoè đi.

“Nên em không cần phải sống như vậy nữa.Không bao giờ nữa. Chị sẽ làm mọi thứ để em không bao giờ như vậy nữa.”

Yachiyo nhìn tôi.

Rất lâu.

Rồi ánh mắt em mềm đi chậm chạp, như băng đang tan trong lòng bàn tay ai đó.

“Nhưng em vẫn muốn thử.”

Em nói nhỏ.

“Vì em muốn biết… nếu có cả ngọt lẫn ấm thì sẽ như thế nào.”

“Vậy hôm nay em được có cả hai.”

Yachiyo gật đầu.

Rất chậm.

Rồi em cho thêm một viên kẹo chua vào miệng.

Lần này mặt em vẫn nhăn lại, nhưng khóe môi đã cong lên rõ rệt hơn.

“Chua.”

Em kết luận.

“Ừ.”

“Rồi ngọt.”

“Ừ.”

Yachiyo ngước lên nhìn tôi.

Đôi mắt em sáng như mảng nắng vừa chạm lên mặt bàn.

“Và ấm áp nữa.”

“Cái gì ấm?”

Yachiyo lẳng lặng luồn ngón tay mình vào tay tôi dưới mặt bàn.

“Chị.”

Em đáp rất đơn giản.

Như thể điều đó hiển nhiên đến mức không còn cần phải giấu.

Tôi quay mặt đi ngay lập tức.

Nhưng tai mình thì chắc chắn đã đỏ lên rồi.

Yachiyo khúc khích cười.

Tiếng cười ấy nhỏ thôi, nhưng đủ để làm tim tôi loạn cả lên như thể vừa bị bắt quả tang.

Rồi em quay sang thanh sô-cô-la.

“Cái này sau.”

“Em làm như đang mở khóa boss cuối ấy.”

“Em đang trải nghiệm cuộc sống đó.”

Yachiyo đáp rất nghiêm túc.

“Chị đừng phá cái khoảnh khắc này chứ.”

Tôi bật cười.

Thế là chúng tôi ngồi ở đó thật lâu.

Yachiyo thử từng thứ một.

Sô-cô-la khiến em im lặng gần nửa phút, rồi mới khẽ nói, như thì thầm với chính mình:

“Nó tan trên lưỡi.”

Bánh quy bơ làm em thích thú vì “nó vỡ ra rồi thơm hơn”.

Kẹo bạc hà khiến em rùng mình, mắt mở to:

“Sao lại lạnh ngay trong miệng được?”

Với mỗi món, em đều quay sang nhìn tôi sau miếng đầu tiên—như thể phản ứng của tôi cũng là một phần của hương vị.

“Cái này ngon hơn bánh quy lúc nãy.”

“Cái này ngọt quá… nhưng em hiểu vì sao người ta thích.”

“Chị thường ăn cái nào lúc thức khuya?”

Tôi trả lời hết.

Không phải vì mấy câu hỏi ấy đặc biệt quan trọng.

Mà vì em đang học cách sống một buổi sáng bình thường, và tôi muốn mình có mặt trong tất cả những câu trả lời đầu tiên của em.

SCROLL DOWN