Chou Kaguya Hime
Ngoại truyện 2: Nắng · Phần 15
Yachiyo nhìn tôi.
Rồi em mỉm cười và im lặng.
Không phải kiểu im lặng xa cách.
Mà là kiểu im lặng của một người vừa nhận được quá nhiều thứ trong một khoảng thời gian quá ngắn, đến mức trái tim đã đi trước mất rồi, còn tâm trí thì vẫn đang loay hoay chạy theo. Em ngồi bên mép bàn, hai tay nắm lấy vạt hoodie. Ngón cái vô thức vuốt qua chỗ giấu hai tờ giấy, rồi chạm lên chiếc kẹp tóc tôi vừa cho, rồi lại khẽ lướt qua cổ tay, nơi dấu hôn chắc vẫn còn âm ấm.
Tôi đứng nhìn em một lúc.
Nhìn cái cách em kiểm tra từng thứ một, như thể nếu không chạm lại thì chúng sẽ tan mất.
Cái nhìn đó làm ngực tôi vừa ấm vừa đau.
“Yachiyo.”
Tôi gọi khẽ.
Em ngẩng lên, chớp mắt như vừa bị kéo khỏi một nơi rất xa.
“Dạ?”
“Em mệt không?”
Yachiyo không trả lời ngay. Em cúi xuống nhìn tay mình, co duỗi từng ngón như kiểm tra xem cơ thể mới này còn ngoan ngoãn nghe lời đến đâu, rồi mới nói:
“Em hơi… choáng.”
“Choáng à?”
“Vâng.”
Em gật đầu rất nhẹ.
“Kiểu như… mọi thứ đều quá nhiều.”
Em quay sang nhìn ô cửa sổ nhỏ, nơi nắng đang tràn vào thành một mảng vàng nhạt.
“Ánh sáng nhiều.” Em nói. “Mùi nhiều. Tiếng nhiều. Chạm nhiều.”
Em ngừng một chút.
Rồi cười rất khẽ.
“Vui cũng nhiều. Hạnh phúc cũng nhiều.”
Tôi nhìn em.
Có lẽ người bình thường sẽ không mô tả hạnh phúc như một thứ có thể làm mình choáng váng.
Nhưng Yachiyo thì có thể.
Bởi vì em đã chờ tám nghìn năm chỉ để được chìm vào những thứ quá đỗi tầm thường này một cái ôm, một chữ “người yêu”, hai mẩu giấy viết tay, một dấu hôn còn ấm trên da.
Tôi kéo ghế lại gần em hơn.
“Vậy nghỉ một chút nhé?”
Yachiyo nhìn tôi.
Rồi ánh mắt em chậm rãi trượt sang bên trái, nơi cánh cửa nhỏ dẫn vào kho snack mini đang hé mở một khe.
Ngay lập tức, vẻ mặt em đổi khác.
Không hẳn là trẻ con.
Mà giống một con mèo vừa nghe thấy tiếng giấy gói sột soạt ở đâu đó.
“Chị Iroha.”
Tôi nhìn theo hướng em chỉ.
“Gì?”
“Ở đó là gì?”
Tôi chớp mắt.
“Kho đồ ăn.”
“Kho đồ ăn…”
Em lặp lại rất chậm, như đang nếm thử từ đó.
“Là nơi để đồ ăn à?”
“Ừ.”
“Là nơi để nhiều đồ ăn à?”
“Ừ.”
“Là nơi em được vào à?”
Tôi bật cười.
“Em hỏi ba câu mà thật ra chỉ là một câu thôi.”
“Thì chị trả lời ba lần đi.”
“Ừ. Ừ. Và ừ.”
Ngay khi nghe đến chữ cuối cùng, Yachiyo gần như bật dậy khỏi ghế.
Rồi ngay lập tức em khựng lại một nhịp, như vừa nhớ ra mình vẫn đang mang một cơ thể còn chưa quen với mọi chuyển động. Bàn tay em vịn lên mép bàn theo phản xạ. Tôi cũng đứng lên theo phản xạ.
“Cẩn thận.”
Yachiyo quay sang nhìn tôi. Khóe môi em cong lên rất nhẹ.
“Chị lại giữ em.”
“Vì em suýt ngã đấy.”
“Vâng.”
Mắt em dịu xuống.
“Nhưng em thích được như vậy lắm.”
Tôi thở ra một hơi gần như bất lực.
Rồi đưa tay ra.
Yachiyo nắm lấy ngay, tự nhiên đến mức cứ như giữa hai việc “đi xem kho snack” và “nắm tay tôi”, em chưa từng nghĩ mình phải chọn một trong hai.
Tôi mở cửa.
Bên trong lạnh hơn bên ngoài một chút.
Mấy chiếc kệ sắt gắn sát tường, trên đó là đủ loại đồ ăn dùng để cứu người ta qua một đêm thức trắng: mì ly, súp gói, bánh quy, thanh protein, sô-cô-la, kẹo cứng, kẹo dẻo, kẹo chua, snack khoai tây, hạt rang, lon cà phê, nước có ga, trà đóng chai, mấy cốc pudding ăn liền, thậm chí ở góc trên cùng còn có một hộp mochi mà ai đó chắc hẳn đã giấu đi để dành.
Với tôi, nơi này chưa bao giờ đẹp.
Nó chỉ là chỗ tôi từng chui vào ngồi một mình sau những lần thí nghiệm thất bại. Một nơi có mùi đồ ngọt rẻ tiền và cảm giác mọi thứ lại phải bắt đầu từ đầu.
Nhưng Yachiyo đứng ở ngưỡng cửa như thể vừa bị một thế giới khác giữ chân lại.
Em không bước vào ngay.
Chỉ đứng đó, mắt mở to, nhìn từng hàng màu sắc trước mặt như thể mình vừa bước vào một căn phòng đầy kho báu.
“…Ồ.”
Chỉ một âm thôi.
Nhưng cái “ồ” ấy làm tim tôi nhói lên.
Tôi đã thấy em nhìn trăng.
Nhìn nắng.
Nhìn làn nước chảy từ vòi sen.
Nhìn bọt xà phòng tan trên đầu ngón tay.
Bây giờ em lại nhìn một giá snack rẻ tiền bằng đúng ánh mắt đó.
“Em làm như lần đầu thấy cửa hàng tiện lợi ấy.”
Tôi cố nói đùa.
Yachiyo chớp mắt, quay sang nhìn tôi.
“Thì đúng là gần như vậy mà.”
Nụ cười của tôi mắc lại ở cổ họng.
Đúng rồi.
Gần như mọi thứ đối với em đều là lần đầu.
Không phải vì em chưa từng thấy đồ ăn.
Mà vì em chưa từng đứng trong một nơi như thế này với một cơ thể thật sự, với nhịp tim thật sự, với người mình yêu đứng cạnh, và biết rằng mình có quyền chỉ vào một món đồ vớ vẩn nào đó rồi nói: em muốn thử cái này.
Yachiyo bước vào trong.
Rất chậm.
Đầu tiên em chạm lên cạnh kệ sắt, như thể đang xác nhận xem nơi này có thật hay không. Sau đó ngón tay em lướt dọc qua từng gói snack xếp thành hàng. Đỏ. Vàng. Xanh. Hồng. Tím. Những màu mà trước giờ tôi chưa từng buồn để ý, bây giờ lại phản chiếu trong mắt em như những viên kẹo bằng kính.
“Nhiều quá…”
Em thì thầm.
“Chỉ là đồ ăn vặt thôi mà.”
Tôi đáp theo thói quen.
Yachiyo quay phắt sang nhìn tôi. Vẻ mặt em nghiêm túc hẳn lên.
“‘Chỉ là’ đồ ăn vặt?”
Em nhắc lại, như thể tôi vừa xúc phạm một thứ gì đó rất thiêng liêng.
Tôi bật cười.
“Được rồi. Là kho báu.”
Yachiyo gật đầu ngay.
“Kho báu.”
Rồi em quay lại, tiếp tục đi dọc theo kệ. Mỗi món em nhìn đều bằng cái vẻ như đang học một ngôn ngữ mới.
“Cái này là gì?”
“Kẹo dẻo.”
“Còn cái này?”
“Bánh gạo.”
“Còn cái này có hình con tôm?”
“Snack vị tôm.”
“Người ta làm snack hình con tôm chỉ để ăn chơi thôi à?”
“Ừ.”
Yachiyo im lặng hai giây.
Rồi kết luận:
“Con người thật sự quá xa xỉ.”
Tôi nhìn nghiêng gương mặt em dưới ánh đèn kho, trong lòng vừa buồn cười vừa đau đến lạ.
Với Yachiyo, một thế giới có thể làm ra hàng chục loại kẹo khác nhau chỉ để người ta chọn xem hôm nay thích vị nào đúng là quá xa xỉ thật.
Em cúi xuống nhìn hàng kẹo xếp trong một hộp carton nhỏ. Bao bì loại nào cũng đang cố làm ra vẻ mình là một cuộc phiêu lưu riêng.
Yachiyo chỉ vào một gói màu vàng xanh chói lọi. Trên đó là hình một quả chanh méo mó với vẻ mặt dữ dằn đến buồn cười.
“Cái này?”
“Kẹo chua.”
Em đọc lại rất cẩn thận.
“Kẹo… chua.”
Rồi em quay sang tôi, đôi mắt sáng hẳn lên.
“Em muốn thử cái ‘kẹo chua’.”
Tôi bật cười.
“Sao em cứ chọn thứ nguy hiểm trước vậy? Nó chua lắm đấy nhé.”
“Vì em muốn biết.”
Em đáp ngay.
“Muốn biết tại sao người ta lại thích thứ làm mình nhăn mặt.”
Tôi khoanh tay tựa vào kệ, vừa nhìn em vừa cười.
“Chị nói cho em rồi mà. Chua là kiểu vị tấn công trước, rồi mới dịu sau.”
“Nghe không đáng tin.”
Em đáp rất nhanh.
“Giống kiểu người ta bảo ‘đau một chút rồi sẽ ổn’ ấy.”
“Ờ thì…”
Tôi cười méo.
“Cũng không hẳn sai.”
Yachiyo nheo mắt, như thể vừa bắt được tôi lỡ miệng nói ra một câu sâu hơn dự tính. Nhưng em không bắt bẻ. Em chỉ rất nghiêm túc cầm gói kẹo chua lên, rồi cầm thêm một thanh sô-cô-la, một gói bánh quy bơ nhỏ, và một viên kẹo bạc hà bọc riêng.
“Em lấy nhiều vậy làm gì?”
Tôi hỏi.
Yachiyo ôm đống đồ vào ngực như đang ôm một bó châu báu.
“Để so sánh.”
“So sánh cái gì?”
“Cuộc đời thường ngày.”
Em đáp, bình thản như vừa nói ra một chân lý hiển nhiên.
Tôi bật cười thành tiếng.
“Em đang làm nghiên cứu à?”
“Vâng.”
Yachiyo nói chắc nịch.
“Em đang nghiên cứu sự ‘bình thường’.”
Yachiyo ôm kho báu của mình quay lại bàn, đặt chúng xuống cạnh cửa sổ thành một hàng thẳng tắp đến mức gần như buồn cười. Có lẽ nếu tôi không ngăn, em còn sẽ phân loại theo màu, độ ngọt và khả năng gây choáng ngợp nữa.
Tôi kéo ghế ngồi xuống đối diện.
Ánh nắng hắt qua cửa sổ, rơi lên mặt bàn, lên những gói bánh kẹo rẻ tiền ấy, làm chúng trông long trọng đến mức kỳ cục.
Yachiyo nhìn những món đồ trước mặt bằng ánh mắt vừa háo hức vừa cẩn thận, như thể em biết rõ đây chỉ là bánh kẹo thôinhưng cũng biết rõ rằng, với em, chúng còn là bằng chứng.
Bằng chứng rằng có những ngày bình thường thật sự tồn tại.
Và hôm nay, em đang ở trong một ngày như thế.