Chou Kaguya Hime

Ngoại truyện 2: Nắng · Phần 14

Rồi em cười.

Một nụ cười rất nhỏ.

Nhưng thật.

Không có lớp “vui vẻ” quen thuộc phủ lên trên nữa.

“Vậy em gọi.”

Em thì thầm.

“Iroha.”

Rồi em đổi ngay.

Như thể đang thử một nốt khác trong cùng một bài hát.

“Iroha.”

Tôi thấy tim mình đập nhanh hơn.

Yachiyo nghiêng đầu quan sát.

“Chữ này làm chị đỏ mặt.”

Em nhận xét, thản nhiên đến mức tôi muốn bỏ chạy thật.

“Em đừng có phân tích chị như thí nghiệm nữa!”

“Em học từ chị mà.”

Em đáp ngay.

Rồi giọng em mềm xuống.

“Chị làm thí nghiệm về em mười năm. Em làm thí nghiệm về chị… một buổi sáng thôi.”

Tôi bật cười.

Nhưng mắt lại cay.

Yachiyo nhìn tôi thêm một lúc nữa.

Rồi em lại gọi:

“…Chị.”

Tôi khựng nhẹ.

“Chữ này…”

Giọng em thấp xuống.

“…làm em nhớ.”

“Nhớ gì?”

Yachiyo quay đầu nhìn ra cửa sổ. Nắng sáng rơi lên hàng mi em, khiến mắt em long lanh như có nước.

“Nhớ những đêm em chỉ dám gọi như vậy.”

Em nói.

“Nhớ cái cảm giác gọi một chữ rồi tự dặn mình: thôi, dừng ở đây đi. Đừng đi xa hơn.”

Tôi kéo em lại gần.

“Giờ em đi xa hơn được rồi.”

Tôi thì thầm.

Yachiyo quay lại nhìn tôi.

“Xa tới đâu?”

Em hỏi.

Tôi nhìn em.

Rồi nói một câu khiến chính tôi cũng thấy nóng bừng mặt:

“Xa tới mức… em có thể gọi chị là của em.”

Yachiyo mở to mắt.

Mặt em đỏ bừng lên ngay lập tức, như thể vừa uống nước có ga thêm một lần nữa.

“Chị…”

Em thở dốc.

“Chị nói cái gì vậy…”

“Chị nói linh tinh.”

Tôi quay mặt đi, cố giấu khuôn mặt đỏ rực của mình.

Nhưng Yachiyo không cho tôi trốn.

Em đưa tay nắm lấy cằm tôi, kéo mặt tôi quay lại. Động tác vẫn còn vụng về, nhưng đủ kiên quyết để tôi không né được.

“Chị đừng né.”

Em nói, giọng run.

“Nếu chị nói… em phải nghe rõ.”

Tôi đứng im.

Yachiyo nhìn tôi.

Mắt em lại ướt.

“Chị Iroha.”

“Ừ?”

“Em muốn thử thêm một chữ nữa.”

“Chữ gì?”

Em hít sâu.

Như thể đang đứng trước một bờ vực, và biết chỉ cần bước thêm một bước thôi là sẽ không quay lại được nữa.

Rồi em nói, thật chậm:

“…Iroha của em.”

Tôi chết lặng.

Cả căn phòng như im thêm một lớp nữa.

Tiếng máy lạnh, tiếng đồng hồ, tiếng gió ngoài cửa sổ tất cả đều lùi ra xa.

Chỉ còn tiếng tim tôi đập.

Và tiếng tim em đập.

Như hai cái trống nhỏ đang đánh vào nhau trong một căn phòng quá hẹp.

Yachiyo nhìn tôi như sợ tôi sẽ phủ nhận.

“Em… gọi vậy có sai không?”

Em hỏi, giọng nhỏ xíu.

Tôi nhìn em.

Rồi lắc đầu.

“Không sai.”

“Không sai chút nào.”

Yachiyo chớp mắt.

Nước mắt tràn ra.

Rồi em lao vào ôm chặt tôi.

Cái ôm ấy không còn giữ lại chút hình tượng nào nữa. Không còn lớp “ổn mà”, “em vẫn cười được”, “em quen rồi” gì hết.

Chỉ còn lại đúng một điều trần trụi đến đau lòng:

Đừng rời đi.

Tôi ôm em, vỗ nhẹ lên lưng em thật chậm.

“Chị không biến mất.”

Tôi thì thầm.

“Chị ở đây.”

Yachiyo dụi mặt vào cổ tôi.

“Em đã gọi chị bằng rất nhiều cách trong đầu.”

“Nhưng em chỉ dám giữ lại một cách an toàn. Hôm nay em… được phép gọi đúng rồi.”

Tôi hôn lên tóc em.

“Em gọi đúng.”

Tôi nói.

“Và chị nghe hết.”

Yachiyo thở dốc một lúc.

Rồi bất ngờ ngẩng lên, mắt còn ướt mà khóe môi đã cong cong trở lại.

“Vậy em thử thêm lần nữa nhé.”

“Em còn muốn thử gì nữa..”

“Người yêu.”

Em nói.

Rồi cười khúc khích.

“Người yêu của em.”

Tôi đỏ mặt đến tận tai.

“Yachiyo!”

Em bật cười.

Rồi nhanh như chớp, hôn lên má tôi một cái.

Một nụ hôn rất nhanh.

Rất gọn.

Rất có ý “đánh dấu chủ quyền”.

Khi lùi lại, em nhìn tôi như nhìn một chiến lợi phẩm vừa giành được.

“Chị vẫn ở đây.”

Em kết luận, nghiêm túc đến mức tôi không biết nên cười hay nên khóc.

Tôi thở ra.

Bất lực.

Nhưng cũng ấm áp và hạnh phúc đến mức đau lòng.

“Ừ.”

Tôi đáp.

“Chị vẫn ở đây.”

Yachiyo gật đầu, như ghi nhận dữ liệu.

Rồi giọng em dịu xuống rất bất ngờ.

“Vậy… nếu em lỡ sợ, em phải gọi chữ nào?”

Tôi nhìn em.

Và trong câu hỏi ấy, tôi thấy cả quãng đời dài em đã phải tự dỗ mình một mình.

Tôi nắm tay em, đặt lên ngực tôi.

“Em gọi ‘Iroha’ cũng được.”

Tôi nói.

“Hoặc ‘chị’. Hoặc ‘người yêu’.”

Tôi nhìn thẳng vào em.

“Gọi gì cũng được hết.”

Yachiyo chớp mắt.

“Nhưng em không được gọi một mình nữa.”

Tôi siết bàn tay em trên ngực mình.

“Mình biến nó thành điều bình thường.”

Yachiyo nhìn tôi.

Rồi gật rất mạnh.

“Vâng .”

Em nói.

“Bình thường.”

Yachiyo mỉm cười.

Nước mắt vẫn còn đọng nơi hàng mi, nhưng lần này không rơi xuống nữa.

“Chị ở đây.”

Em nói.

Tôi cúi xuống, hôn lên trán em.

“Em cũng ở đây.”

Tôi đáp.

Và giữa cái pantry bình thường ấy, chúng tôi làm một việc rất bình thường là gọi tên nhau.

Nhưng cũng hạnh phúc đến lạ.

Chúng tôi học cách gọi nhau.

Để mỗi chữ gọi ra đều trở thành một sợi dây.

Một sợi dây đủ chắc để kéo người kia quay về.

SCROLL DOWN