Chou Kaguya Hime
Ngoại truyện 2: Nắng · Phần 13
Sau cái ôm dài đó, chúng tôi vẫn chưa buông nhau ra ngay.
Không phải vì tôi tham lam.
Cũng không phải vì Yachiyo cố tình dính lấy tôi để trêu như mọi khi.
Chỉ là có những khoảnh khắc, nếu buông ra quá sớm, người ta sẽ sợ rằng mình vừa chạm phải một giấc mơ đẹp quá mức, đẹp đến nỗi chỉ cần lùi một bước thôi là nó sẽ tan mất.
Yachiyo vẫn ôm tôi.
Trán em tựa lên vai tôi. Hơi thở em phả lên cổ tôi, ấm và thật, khiến tôi phải nhắc đi nhắc lại trong đầu rằng em đang ở đây. Không phải ánh sáng sau lớp kính. Không phải một giọng nói đi qua loa. Không phải một thứ tôi chỉ có thể gọi bằng cái tên an toàn là “dữ liệu”.
Mà là Yachiyo của tôi.
Tôi vuốt tóc em, chậm rãi.
“Em ổn không?”
Tôi hỏi nhỏ.
Yachiyo không trả lời ngay.
Em chỉ gật rất khẽ, như thể sợ cái gật mạnh quá sẽ làm rơi mất một thứ gì đó quý giá mà mình vừa nhận được.
Rồi em ngẩng lên nhìn tôi.
Đôi mắt ấy vẫn còn đỏ, nhưng sáng lên theo một cách rất lạ. Giống như một ngọn đèn đã tắt quá lâu, cuối cùng cũng được ai đó châm lửa lại.
“Chị Iroha…”
Em gọi, giọng vẫn còn run.
“Ừ.”
Yachiyo chớp mắt.
Cái chớp mắt ấy làm tôi có cảm giác em đang cân nhắc rất nhiều thứ trong đầu. Rồi cuối cùng, em thử gọi thật nhỏ:
“…Iroha.”
Tim tôi khựng lại.
Không phải vì đây là lần đầu em gọi tên tôi. Em đã gọi rồi.
Nhưng lần này lại khác.
Nó không còn là tiếng gọi lạc ra từ nỗi nhớ nữa.
Cũng không phải tiếng gọi cẩn thận đứng lại bên ngoài ranh giới.
Mà là tiếng gọi của một người vừa được cho phép bước tới gần hơn.
Tôi nhìn em.
“Sao tự nhiên lại gọi chị vậy?”
Yachiyo nhìn tôi chằm chằm, như thể muốn nhìn cho ra phản ứng của tôi thay đổi đến đâu.
“Em đang thử.”
Em nói, rất nghiêm túc.
“Thử gì?”
“Thử xem…” Em ngập ngừng một nhịp. “Chữ nào làm chị ở lại.”
Ngực tôi nhói lên.
Tôi đưa tay chạm vào má em. Da em vẫn còn hơi ấm của nước tắm, mềm đến mức chỉ chạm thôi cũng thấy đau lòng.
“Chị ở lại vì em.”
Tôi nói nhỏ.
“Không phải vì chữ nào hết.”
Yachiyo im lặng.
Rồi khóe môi em cong lên rất khẽ.
“Em biết.”
Em thì thầm.
“Nhưng em vẫn muốn thử.”
Em lùi ra một chút, vừa đủ để nhìn rõ mặt tôi hơn. Rồi em đặt tay lên ngực mình, như cảm nhận lại nhịp tim thật vẫn còn đang đập dưới lớp da ấy. Cái nhịp tim đó dường như lúc nào cũng làm em vừa vui, vừa sợ.
Yachiyo hít vào.
“…Chị.”
Tôi chớp mắt.
Chỉ một chữ rất nhỏ.
Rất quen.
Nhưng khi phát ra từ chính thân thể này, nó lại mang một sức nặng khác hẳn. Cổ hơn. Sâu hơn. Giống như phía sau nó là vô số đêm em chỉ dám gọi như thế ở trong đầu, rồi dừng lại ở đó, không dám đi thêm một bước nào nữa.
Yachiyo nhìn tôi. Ánh mắt em chùng xuống.
“Em đã gọi chị như vậy… rất lâu rồi.”
Em nói nhỏ.
“Trong đầu.”
Tôi gật.
“Ừ.”
Yachiyo cắn môi.
“Vì ‘chị’ an toàn.”
Em nói, như đang tự nhắc lại điều vừa thú nhận với tôi ban nãy.
“Vì ‘chị’ không đòi hỏi gì cả. Vì ‘chị’ không làm em bị đuổi khỏi câu chuyện.”
Tôi lắc đầu gần như ngay lập tức.
“Không bao giờ có chuyện đó.”
Yachiyo cười nhạt.
Không phải em không tin tôi.
Mà là em không tin thời gian. Không tin thế giới. Không tin những thứ đã quá nhiều lần lấy mất mọi thứ của em.
“Em biết chị không làm như vậy.”
Em nói rất khẽ.
“Nhưng em… đã sống quá lâu để tin vào những điều không có bằng chứng.”
Tôi kéo em lại gần, áp trán mình lên trán em.
Khoảng cách giữa hai đứa gần đến mức chỉ cần một nhịp thở thôi cũng đủ làm người kia rung lên.
“Giờ thì em có rồi mà.”
Tôi thì thầm.
“Da. Hơi thở. Tim. Ôm.”
Yachiyo nhắm mắt lại, thở ra.
“Vâng.”
Khi em mở mắt ra lần nữa, tôi có cảm giác em đang đứng trước một cánh cửa khác.
Một cánh cửa mà từ đầu tới giờ em chỉ dám nhìn từ xa.
Cánh cửa có tên là “danh phận”, hay “chỗ đứng”, hay có lẽ đơn giản chỉ là một nơi mà cuối cùng em được phép bảo rằng: cái này là của mình.
Rồi em thử gọi:
“…Người yêu.”
Tôi đứng hình.
Từ đó, khi nằm trên môi em, có một cảm giác rất kỳ lạ.
Vừa ngại.
Vừa ngọt.
Vừa nặng đến mức làm tim tôi chao đi.
Nặng như thể em vừa lấy cả tám nghìn năm chờ đợi để đặt vào đúng hai chữ ấy.
Tôi thấy tai mình nóng bừng.
“Em—”
Tôi lúng túng đến mức chính mình cũng thấy xấu hổ.
“Em gọi kiểu đó làm chị… không biết phải phản ứng thế nào luôn.”
Yachiyo nhìn tôi.
Mặt em cũng đỏ.
Nhưng mắt lại sáng rực như thể em vừa thắng một trò chơi rất khó.
“Chị có bỏ chạy không?”
Em hỏi rất nhanh.
Rất thẳng.
Tôi khựng lại.
Rồi lắc đầu.
“Không.”
Yachiyo chớp mắt, như vừa thở phào.
Rồi em lại gọi, chậm hơn một chút, rõ hơn một chút:
“Người yêu.”
Lần này em không cười.
Không trêu.
Không làm ra vẻ nghịch ngợm nữa.
Chỉ nhìn thẳng vào mắt tôi, nghiêm túc đến mức tôi không thể xem đây là trò đùa được.
“Chị Iroha.”
Giọng em run rất khẽ.
“Khi em gọi chị như vậy… em có cảm giác như mình đang đặt tay vào một thứ rất mong manh.”
“Cái gì?”
“Vị trí của em.”
Em đáp.
“Em sợ chị sẽ bảo đừng gọi như thế. Sợ chị sẽ cười rồi cho qua. Sợ chị sẽ….”
Tôi siết tay em.
“Chị không làm vậy đâu.”
Tôi nói chắc.
“Nếu em muốn gọi, thì em cứ gọi.”
Yachiyo nhìn tôi rất lâu.
Cái nhìn ấy làm tôi có cảm giác em đang cố chép từng chữ của tôi xuống một nơi thật sâu, nơi không gì có thể lấy mất được nữa.