Chou Kaguya Hime
Ngoại truyện 5: Minakanushi · Phần 9
Cả phòng lab yên đi rất lâu sau đó.
Không phải kiểu yên vì hết chuyện để nói.
Cũng không phải kiểu yên nặng nề sau một thất bại, khi người ta tránh nhìn nhau vì không biết phải mở miệng thế nào cho đỡ tàn nhẫn.
Mà là kiểu yên chỉ có sau khi tất cả vừa chạm tay vào một thứ quá mong manh để có thể reo lên ngay. Mấy màn hình vẫn sáng.
Những đường biểu đồ vẫn còn nằm đó, xanh đỏ chồng lên nhau như chưa hề biết mình vừa làm trái tim mấy con người trong căn phòng này lệch đi bao nhiêu nhịp. Mùi điều hòa lạnh, mùi kim loại, mùi cà phê cũ vẫn phủ lên mọi thứ. Những sợi dây nối vẫn nằm nguyên trên bàn. Cốc kim loại vừa khiến Yachiyo rụt tay vì lạnh vẫn đứng ở đó, vô tội tới mức làm tôi muốn dán lên nó một tờ giấy ghi “đối tượng cần theo dõi đặc biệt”. Nếu một người không biết gì bước vào lúc này, có lẽ họ sẽ thấy căn phòng chẳng khác gì trước đó.
Chỉ có chúng tôi là khác.
Mami là người thở ra trước.
Một hơi rất dài.
Dài tới mức nghe như cậu ấy vừa tự kéo linh hồn mình quay lại đúng vị trí sau khi nín thở quá lâu.
Rồi chống tay lên lưng ghế, lẩm bẩm như nói với chính mình:
“Được rồi… vậy là cái nơ chưa phải hi sinh vô ích.”
Roka nhắm mắt lại một giây rất sâu.
Sau đó, quay mặt đi như thể đang cố giấu thứ gì đó mềm hơn thường lệ trong ánh mắt.
“Cậu thật sự định để câu đầu tiên sau thử nghiệm là về cái nơ à?”
“Không phải câu đầu tiên.”
Mami đáp rất nghiêm túc.
“Nhưng nó vẫn quan trọng.”
“Chúng ta vừa xác nhận bản nâng cấp đầu tiên có khả năng đưa Yachiyo ra ngoài.”
“Và thiết bị cứu mạng của em ấy vẫn cần dễ thương.”
Roka nhìn Mami.
Mami nhìn lại Roka.
Tiến sĩ Clark đứng cạnh màn hình chính, day nhẹ sống mũi.
Còn tôi thì cuối cùng cũng bật cười.
Một tiếng rất nhỏ thôi.
Nhưng đủ để phần căng đang mắc lại dịu xuống một chút.
Phải rồi.
Chúng tôi vẫn ở đây.
Vẫn là căn phòng lab lạnh ngắt này.
Vẫn là một dự án có thể khiến tôi thức trắng tới sáng.
Vẫn là một tương lai còn quá nhiều chỗ chưa chắc.
Nhưng đồng thời, ở đâu đó giữa tất cả những thứ ấy, vẫn có một chiếc nơ rất nhỏ nằm trong kế hoạch.
Và vì một lý do nào đó, chỉ riêng điều ấy thôi cũng làm tôi thấy dễ thở hơn.
Tôi cúi xuống ghi lại những lỗi của lần thử đầu tiên.
Tay trái delay.
Pin tụt nhanh hơn dự kiến.
Xúc giác quá tải khi chạm vật lạnh.
Cần tối ưu lại tầng đệm ở phản hồi biên.
Cần xem lại nhịp phân tải vào nguồn phụ.
Tôi ghi hết.
Từng dòng một.
Chậm rãi.
Rất bình tĩnh.
Ít nhất là trên mặt giấy.
Bởi vì bên trong, có thứ gì đó đang ấm dần lên.
Không phải kiểu vui bùng lên ngay lập tức.
Mà là kiểu một cục than nhỏ được đặt vào đúng chỗ mình lạnh nhất, rồi từ từ cháy sáng. Một lúc sau, Mami ra khỏi phòng trước với lý do “đi lấy cái gì đó ngọt nếu không chắc tim sẽ tụt đường huyết vì hồi hộp mất”. Trước khi đi, còn không quên liếc cái cốc kim loại trên bàn rồi nói:
“Lần sau đổi sang cốc gỗ đi. Tớ không muốn thiết bị thử nghiệm của chúng ta thua một cái cốc ngay từ cảnh mở màn.”
Roka ôm tập dữ liệu phụ đi sang khu xử lý để backup ngay phần log của thử nghiệm vừa rồi. Khi đi ngang qua tôi, Roka dừng lại một chút.
“Lần này tốt hơn thật.”
Tôi ngẩng lên.
Roka không nhìn tôi ngay.
Cậu ấy chỉ nói thêm :
“Nhưng cũng vì thế nên từ giờ sẽ khó hơn.”
Tôi gật đầu. “Ừ.”
Roka nhìn tôi, ánh mắt bình tĩnh như mọi khi.
“Vậy thì cậu đừng làm mọi thứ một mình nhé.”
Nói xong, Roka đi luôn.
Không chờ tôi đáp.
Đến khi cửa khép lại, phòng lab chỉ còn tôi và Tiến sĩ Clark.
Ông vẫn đứng bên cạnh màn hình chính.
Một tay đút túi áo blouse.
Tay kia giữ tập ghi chú.
Gương mặt ông không biểu lộ gì nhiều hơn thường lệ. Nhưng sau nhiều năm làm việc cùng ông, tôi biết rồi cái kiểu im như thế này là lúc ông đang nghĩ nghiêm túc hơn bất kỳ câu nói nào. Tôi gom lại mấy bản in trước mặt mình, xếp gọn hơn một chút.
Đáng lẽ tới đây rồi thì chỉ nên làm việc thôi.
Sửa lỗi.
Tối ưu lại.
Chúng tôi vừa mở được cánh cửa một chút. Không có lý do gì để tôi đứng đây nghĩ xa hơn vào lúc này cả.
Tôi biết vậy.
Vậy mà không hiểu sao, khi nhìn các dòng log vẫn còn sáng trên màn hình, khi nhớ lại cách Yachiyo vừa cười vừa khóc và bảo chị đã thật sự mở được cánh cửa rồi, một điều khác lại từ từ nổi lên trong đầu tôi.
Ban đầu nó chỉ là một cảm giác rất mơ hồ.
Không phải ý tưởng kỹ thuật.
Cũng không phải một nỗi sợ.
Mà giống như một ngày nào đó ở phía trước vừa chạm nhẹ vào ngực tôi, khiến tim mình khựng lại một nhịp.
Tôi nhìn lên góc màn hình phụ.
Ngày tháng hiện ở đó rất nhỏ.
Chỉ một dòng thôi.
Vậy mà đủ để làm tôi hiểu mình đang nghĩ tới điều gì.
Tiến sĩ Clark hạ mắt nhìn bản log cuối cùng thêm một lượt, rồi nói:
“Chúng ta có thể đẩy tiến độ nhanh hơn dự tính ban đầu.”
Tôi ngẩng lên.
“…Vâng.”
“Nhưng không có nghĩa là được phép mất bình tĩnh.”
“Tôi biết.”
Ông gật nhẹ.
Rồi im lặng.
“Tôi…”
Tôi mở miệng.
Rồi dừng lại một nhịp.
Tiến sĩ Clark quay sang nhìn tôi.
Không thúc.
Không hỏi.
Chỉ nhìn thôi.
Tôi siết nhẹ mép tập giấy trong tay.
Rồi nói tiếp, chậm hơn mình tưởng:
“Tôi muốn đón Giáng Sinh và năm mới cùng em ấy.”
Căn phòng im đi.
Tiếng quạt máy tính.
Tiếng tín hiệu rất nhỏ từ màn hình theo dõi.
Tiếng điều hòa thổi qua dãy đèn trên trần.
Tất cả vẫn vậy.
Chỉ có câu vừa rồi đang nằm giữa tôi và ông.
Nhẹ tới mức nếu là một người khác, có lẽ họ đã cười trước.
Hoặc khuyên tôi đừng mơ quá sớm.
Hoặc ít nhất cũng nhướn mày một cái như thể tôi vừa nói ra thứ gì đó quá lãng mạn cho một phòng thí nghiệm lạnh ngắt, nơi chưa đầy mười phút trước, chúng tôi còn đang nghiêm túc ghi lại lỗi tay trái delay và quá tải xúc giác khi chạm vật lạnh. Nhưng Tiến sĩ Clark không cười.
Ông cũng không gạt đi.
Ông chỉ nhìn tôi thêm một lúc.
Rất lâu.
Cái nhìn đó không làm tôi thấy xấu hổ.
Nó làm tôi có cảm giác ông đang đặt câu nói ấy vào đúng nơi ông vẫn đặt mọi thứ khác: lên bàn cân của thực tế. Ánh mắt ấy khiến tôi bỗng có cảm giác câu nói của mình vừa đi xa hơn một đề xuất nghiên cứu.
Như thể nó không chỉ chạm vào phần lý trí của ông, mà còn khẽ gõ lên một nơi nào đó cũ hơn, sâu hơn, nơi từng có một lời hứa khác được đặt xuống rất lâu rồi.
Rồi Tiến sĩ Clark rời mắt khỏi tôi.
Ông nhìn sang màn hình vẫn còn lưu biểu đồ thử nghiệm của Yachiyo. Dòng sáng lạnh phản chiếu trên mắt kính khiến tôi không đọc rõ vẻ mặt ông trong một khoảnh khắc rất ngắn.
Khi ông lên tiếng lại, giọng vẫn bình tĩnh.
Rồi ông quay lại màn hình.
“Tiếp tục đi,” ông nói. “Nếu muốn tới được mùa đông đó, chúng ta phải tính lại toàn bộ lịch trình.”
Tôi nuốt câu hỏi xuống.
Bởi trước mắt tôi lúc này, Giáng Sinh vẫn đang ở đó.
Và lần đầu tiên, nó không còn chỉ là một điều ước nữa.
Không phải “nghe có đẹp không”.
Mà là “có đường đi tới không”.
Ông hỏi tiếp
“Giáng Sinh năm nay?”
Tôi gật đầu.
“Vâng.”
Giọng mình nhỏ hơn bình thường một chút.
Nhưng không run.
“Và năm mới.”
Tiến sĩ Clark hạ mắt xuống chỗ log vẫn còn mở.
“Lý do?”
Nếu là một năm trước, có lẽ tôi đã trả lời bằng một đoạn rất dài.
Về mốc tinh chỉnh.
Về tốc độ sửa lỗi.
Về ưu tiên nguồn phụ.
Về khả năng nếu tối ưu đúng phần xúc giác và nhiệt độ, cộng thêm việc nâng sức chịu tải ở bên trái, chúng tôi có thể thêm được bao nhiêu thời lượng trước khi phải trả em về để sạc. Tôi biết những câu đó.
Tôi có thể nói chúng rất trơn tru.
Thậm chí có thể khiến chúng nghe đủ hợp lý để che đi phần thật sự đang đập trong ngực mình. Nhưng bây giờ thì không.
Bây giờ, sau một năm, sau tất cả những gì em và tôi đã đi qua, tôi đã biết rồi: có những lý do không cần phải được dịch sang ngôn ngữ học thuật mới đáng tin hơn. “Tôi muốn em ấy có một mùa đông ở ngoài này.”
Tôi nói.
Rất khẽ.
Nhưng từng chữ đều rõ.
“Không phải chỉ một lần bước ra rồi lại biến mất trong thời gian đếm ngược.”
Tôi nhìn thẳng vào Tiến sĩ Clark.
“Là một mùa đông thật sự.”
Lần này, ông không hỏi tiếp ngay.
Tôi nghĩ ông hiểu.
Hoặc ít nhất, ông hiểu đủ để không bắt tôi giải thích thêm rằng Giáng Sinh nghĩa là gì đối với một người đã chờ quá lâu cho một đời sống bình thường. Giáng Sinh không chỉ là ngày lễ.
Nó là đèn vàng ngoài phố.
Là khăn choàng.
Là tay lạnh.
Là hơi thở trắng trong gió mùa.
Là hai người đi chậm lại vì tuyết rơi quá nhẹ hoặc vì một người cố tình viện cớ lạnh để nắm tay người kia lâu hơn.
Là một cái bàn ăn có đồ nóng bốc khói.
Là một lời chúc năm mới không phải nói qua màn hình.
Là ở cạnh nhau đủ lâu để ngay cả đếm ngược cũng không còn đáng sợ nữa. Là một đêm mà khi đồng hồ chạy sang ngày mới, tôi có thể quay sang nhìn em ngay bên cạnh, không cần mở tablet, không cần chờ tín hiệu, không cần sợ câu “mai gặp lại” bị kéo ra quá xa bởi một thế giới khác.
Tiến sĩ Clark rời mắt khỏi tôi, nhìn sang bảng lịch treo bên mép phòng. Không hẳn vì cần xem ngày.
Mà như đang tự đặt câu nói ấy vào một đường thời gian thật sự trong đầu mình. Rồi ông hỏi:
“Cô nghĩ sẽ kịp sao?”
Tôi hít vào thật sâu.
Rồi trả lời thật.
“Không chắc.”
Ông gật đầu.
Không trách móc.
Không cắt ngang.
Không bảo một người nghiên cứu thì không nên nói những câu như vậy.
Tôi nói tiếp:
“Nhưng lần đầu tiên, tôi thấy nó không còn là một giấc mơ.”
Giọng tôi chậm lại.
“Chỉ là… một mục tiêu lớn hơn một chút.”
Tiến sĩ Clark im thêm một lúc.
Rồi rất khẽ, tôi thấy một thứ gì đó nơi ánh mắt ông đổi đi.
Không mềm đến mức có thể gọi tên.
Nhưng đủ để biết ông không còn nhìn câu vừa rồi như một cô gái trẻ vừa đem chuyện tình cảm đặt giữa phòng lab nữa.
Ông nhìn nó như một cột mốc.
Một đích đến có rủi ro.
Có áp lực.
Nhưng có đường đi.
“Giáng Sinh và năm mới.”
Ông nhắc lại.
Không phải với vẻ giễu cợt.
Mà như đang thử độ nặng của cụm từ ấy trong tay mình.
Tôi gật đầu lần nữa.
Rồi đứng yên.
Không nói thêm nữa.
Bởi vì đến đây, mọi thứ quan trọng nhất tôi đã đặt ra rồi.
Tiến sĩ Clark khép tập ghi chú lại.
Một tiếng phập rất nhỏ.
Rồi nói, rất bình tĩnh:
“Vậy từ hôm nay, chúng ta sẽ làm việc với mục tiêu đó.”
Tim tôi đập mạnh lên một nhịp.
Không phải hoảng.
Mà là kiểu chính mình cũng không ngờ ông sẽ nói thẳng tới vậy.
“Tôi không hứa.”
Ông nói tiếp.
“Nhưng nếu đã có một con đường, thì phải có một cột mốc để đi nhanh hơn.”
Tôi không nói được gì trong một giây.
Rồi cuối cùng chỉ có thể đáp:
“Vâng.”
Ông nhìn lại đống dữ liệu.
“Cô sẽ phải bỏ thói quen muốn mọi thứ đẹp toàn vẹn.”
“Vâng.”
“Và chấp nhận rằng có thể tới được mùa đông trước, rồi mới sửa cho hoàn hảo dần về sau.”
“Vâng.”
“Làm được không?”
Tôi siết nhẹ tay.
Rồi gật đầu.
“Làm được.”
Lần này, khóe môi Tiến sĩ Clark động rất khẽ.
Không hẳn là cười.
Nhưng rõ ràng là một thứ gần như thế.
“Được rồi.”
Ông nói.
“Vậy đừng phí thời gian nữa.”
Tôi cúi đầu nhìn chồng dữ liệu của mình.
Không hiểu sao, tới lúc ấy tôi mới thật sự thấy phần run rất nhỏ trong người từ nãy tới giờ.
Không phải vì sợ.
Mà vì mục tiêu kia vừa được kéo từ chỗ mơ hồ về thành thứ có thể đặt lên lịch.
Một đêm Giáng Sinh.
Một giao thừa.
Một mùa đông ở ngoài này.
Không còn là nghĩ thôi nữa.
Mà là thứ chúng tôi vừa chính thức cho phép bản thân đi tới.
Tôi ôm lại tập tài liệu.
Nhưng trước khi bước ra, Tiến sĩ Clark lại lên tiếng:
“Sakayori.”
Tôi quay lại.
“Vâng?”
Ông nhìn bảng lịch thêm một giây.
Rồi nói bằng giọng rất bình thản, nhưng câu chữ lại làm tôi hơi khựng lại:
“Có những mục tiêu nghe như cảm tính.”
Tôi im.
Ông tiếp tục:
“Nhưng đôi khi, chính những thứ đó mới giữ một con người có thể vượt qua giới hạn và đi được xa nhất có thể.”
Câu ấy rơi xuống rất nhẹ.
Nhẹ tới mức nếu không phải tôi đang đứng yên nhìn ông, có lẽ nó đã lẫn vào tiếng máy móc trong phòng.
Tôi không biết vì sao, trong khoảnh khắc đó, ánh mắt ông lại có vẻ xa hơn bình thường một chút.
Như thể câu nói kia không chỉ dành cho tôi.
Như thể đâu đó phía sau vẻ bình tĩnh ấy, ông cũng từng biết một người đã đi qua rất nhiều thứ chỉ nhờ bám vào một lời hứa nghe có vẻ cảm tính như thế.
Nhưng khoảnh khắc đó rất ngắn.
Chỉ một nhịp.
Rồi Tiến sĩ Clark lại quay về màn hình.
“Cô đi làm việc mình cần làm đi.”
Tôi nhìn ông thêm một giây.
Rồi cúi đầu.
“Vâng.”
Tôi bước ra khỏi phòng sau đó.
Hành lang vẫn sáng.
Vẫn lạnh.
Vẫn chẳng có gì thay đổi với bất kỳ ai đi ngang qua.
Nhưng tôi thì thấy rõ rồi:
mọi thứ đã khác.
Tôi đi được vài bước.
Rồi dừng lại ở góc hành lang gần cửa sổ.
Điện thoại vẫn ở trong túi áo.
Tôi lôi ra.
Không gọi.
Không nhắn ngay.
Chỉ mở lịch.
Tháng hiện ra trên màn hình.
Những ô vuông rất nhỏ, xếp ngay ngắn, trắng và bình thường tới mức khó tin là đôi khi cả trái tim người ta có thể bị giữ lại chỉ vì một dãy số nằm im như thế.
Tôi kéo sang đúng tháng mười hai.
Rồi dừng lại ở ngày hai mươi lăm.
Ngón tay lặng đi trên màn hình.
Giáng Sinh.
Tôi nhìn ô vuông nhỏ đó rất lâu.
Trong đầu, nó không còn chỉ là một ngày lễ nữa.
Nó là em trong chiếc khăn quàng được chỉnh đi chỉnh lại.
Là túi pin phụ có thể sẽ gắn một cái nơ rất nhỏ.
Là bàn tay trái có thể vẫn còn hơi chậm, nhưng sẽ nắm lấy tay tôi.
Là em đứng dưới đèn đường mùa đông, ngẩng lên nhìn tôi, rồi nói bằng cái giọng vừa nghẹn vừa ngang ngược rằng cuối cùng em cũng thắng được một cơn gió.
Rồi tôi kéo tiếp thêm một chút.
Cuối năm.
Năm mới.
Ánh sáng ngoài cửa sổ hắt lên màn hình điện thoại một vệt mỏng.
Tôi nhìn dãy ngày tháng ấy rất lâu.
Không phải vì cần đếm thật chính xác.
Mà vì tôi muốn để cho chính mình cảm nhận nó.
Cái khoảng cách từ hôm nay tới đó.
Nó không còn là một khoảng mờ nữa.
Không phải thứ chỉ dùng để sợ.
Nó đã thành một đoạn đường.
Còn dài.
Nhưng có điểm đến.
Tôi tự đếm trong đầu.
Không lớn tiếng.
Không cần viết ra.
Chỉ là để câu trả lời ấy tự rơi xuống đúng chỗ nó cần rơi trong tim mình.
Rồi tôi khóa màn hình lại.
Hít vào.
Thở ra.
Và ở cuối chương ấy, trong đầu tôi chỉ còn lại đúng một dòng rất ngắn.
Còn 23 ngày.