Chou Kaguya Hime

Ngoại truyện 5: Minakanushi · Phần 10

Còn 23 ngày.

Con số ấy nằm trong đầu tôi suốt cả đoạn đường từ hành lang về bàn làm việc.

Không sáng rực lên như một lời tiên tri.

Không đè nặng xuống như một bản án.

Nó chỉ ở đó thôi.

Rõ.

Ngắn.

Và đủ để mọi thứ từ buổi sáng hôm ấy trở đi bỗng chạy theo một nhịp khác.

Không phải hốt hoảng.

Không phải cuống cuồng tới mức làm người ta quên mất mình đang đi về đâu.

Mà là cái kiểu khi cuối cùng đã có một điểm đến đủ cụ thể, từng bước chân vốn lặp đi lặp lại hằng ngày cũng bắt đầu có trọng lượng mới.

Hai mươi ba ngày.

Hai mươi ba buổi sáng.

Hai mươi ba buổi tối.

Hai mươi ba lần chúc nhau ngủ ngon, nếu mọi thứ vẫn đi đúng như nó đang đi.

Và nếu đi kịp thì sau đó, có thể sẽ là một Giáng Sinh không cần màn hình ở giữa.

Tôi ngồi xuống bàn.

Mở lại bảng theo dõi.

Tạo thêm một cột mới.

Mốc mục tiêu: Giáng Sinh.

Rồi nhìn dòng chữ ấy thêm một nhịp.

Không hiểu sao, chỉ riêng việc dám gõ nó ra thành chữ thôi cũng đã làm tim tôi đập nhanh hơn một chút.

Phía sau lưng, Mami nghiêng đầu nhìn qua.

“Cậu thật sự ghi hẳn ra luôn à?”

Tôi không ngẩng lên.

“Ừ.”

“Ghê vậy.”

Roka đặt tập log vừa in xuống bàn, giọng bình thản như thể đang nói về thời tiết.

“Ít nhất thì vậy còn hơn để cậu ấy tự đếm trong đầu rồi phát điên.”

Tôi bật cười.

“Cảm ơn vì niềm tin của hai cậu dành cho sự ổn định tinh thần của tớ.”

“Không có gì.”

Mami đáp rất tỉnh.

“Bọn tớ đang hỗ trợ mà .”

Tôi nhìn lại dòng chữ trên màn hình.

Mốc mục tiêu: Giáng Sinh.

Rõ ràng chỉ là vài chữ.

Nhưng nó làm cả phòng lab giống như vừa có thêm một chiếc đồng hồ mới.

Không treo trên tường.

Không phát ra tiếng tích tắc.

Chỉ nằm trong đầu mỗi người.

Và rồi, những ngày chạy đua bắt đầu như thế.

Ban đầu là những thay đổi rất nhỏ.

Nhỏ tới mức nếu chỉ nhìn một ngày riêng lẻ, có lẽ chẳng ai thấy có gì đặc biệt.

Nhưng khi chúng nối vào nhau, ngày nọ chạm ngày kia, một lần thử ngắn chồng lên một lần thử ngắn khác, tự nhiên cả đời sống của em bỗng dày lên thêm từng lớp một.

Ngày đầu tiên sau lần thử đầu, chúng tôi tối ưu lại phần phân tải ở tay trái.

Đúng hơn là cả nhóm tối ưu, còn tôi là người ngồi lì nhất ở bàn điều khiển và không chịu rời khỏi đó ngay cả khi Mami đã mang cà phê tới tận nơi với vẻ mặt hết sức từ bi.

“Uống đi.”

Cô ấy nói.

“Không thì tay trái của Yachiyo còn chưa hết delay, não cậu đã lag trước rồi đấy.”

Tôi đưa tay nhận ly.

“Cảm ơn.”

Mami chống tay lên lưng ghế tôi, nhìn màn hình nơi các lớp phản hồi đang chồng lên nhau như một đống dây bị ai đó buộc nhầm rồi bắt chúng tôi gỡ trong hai mươi ba ngày.

“Vậy là nếu xong chỗ này…”

“Ừ.”

Tôi gật đầu.

“Ít nhất em ấy sẽ bám được tốt hơn ở phía bên trái.”

“Nghe như đang canh chỉnh nhân vật game.”

“Tớ mà nghe cậu ví thiết bị cứu mạng như game nữa là sẽ cấm cửa cậu khỏi khu vực này đấy nhé.”

“Xin lỗi.”

Cô ấy cười hì hì.

“Nhưng tớ nghĩ Yaccho sẽ thích cách giải thích đó.”

Đáng ghét ở chỗ, đúng là Yachiyo sẽ thích thật.

Thế nên tối hôm đó, lúc gọi video, tôi kể cho em nghe.

Yachiyo đang ôm gối, tóc còn hơi rối sau khi vừa stream xong. Nghe tới khúc “tay trái đang được chỉnh lại cho bớt delay”, em lập tức giơ tay trái mình lên trước camera, cử động mấy ngón tay rất nghiêm túc.

“Vậy sau này em sẽ vẫy tay gọi chị giống như vầy đúng không?”

Tôi bật cười.

“Em đang tự đánh giá thấp bản thân à?”

“Không.”

Em chớp mắt.

“Em đang hỗ trợ chị đặt kỳ vọng thực tế.”

Tôi phải quay mặt đi một chút.

Bởi vì rõ ràng càng tới gần, em lại càng có cái kiểu dùng những câu rất ngốc để kéo phần nghèn nghẹn trong người tôi xuống nhẹ hơn.

“Vậy thì chị sẽ cố chỉnh sao cho thật đẹp.”

“Không cần đẹp quá đâu.”

“Sao vậy?”

Yachiyo ôm gối chặt hơn, nghiêng đầu suy nghĩ rất nghiêm túc.

“Đẹp quá thì sau này lúc em vẫy chị ở siêu thị, chị sẽ đứng hình mất. Như vậy nguy hiểm lắm.”

“Nguy hiểm cho ai?”

“Cho danh dự của chị.”

“Em lo xa ghê.”

“Em đang chuẩn bị cuộc sống tương lai mà.”

Câu đó nhẹ quá.

Nhẹ đến mức em nói xong, chính em cũng không nhận ra nó vừa làm lòng tôi mềm xuống thế nào.

Một cụm từ trước đây nghe xa tới mức chỉ cần nghĩ đến thôi cũng sợ.

Vậy mà bây giờ, nó đã có thể xuất hiện trong một câu đùa về chuyện vẫy tay ở siêu thị.

Ba ngày sau, nguồn phụ được chỉnh lại.

Chưa xong hẳn.

Nhưng đủ để thêm một đoạn rất nhỏ trong thử nghiệm tiếp theo.

Lần đó, khi ra ngoài, Yachiyo ngồi cạnh cửa sổ lâu hơn trước.

Chưa lâu tới mức gọi là thừa thãi.

Chỉ hơn một chút thôi.

Nhưng hơn thật.

Không còn cái cảm giác pin đang tụt như cát chảy giữa kẽ tay nữa.

Em ngồi ở đó, nắng sáng rất nhạt rơi lên tóc, tay đặt trên mép bàn, mắt nhìn ra ngoài như thể chỉ riêng việc được ngồi thêm một chút thôi cũng đã là một chuyện đáng để nhớ.

Tôi vừa nhìn chỉ số vừa nhìn em.

Rồi không hiểu sao, ngực mình lại đau rất nhẹ.

Không phải đau vì sợ.

Mà là vì có những thứ bình thường tới mức đáng lẽ ai cũng phải có, nhưng tới tay em lại biến thành quý giá.

“Yachiyo.”

“Vâng?”

“Em ổn chứ?”

Em quay sang nhìn tôi.

Rồi rất chậm, rất nhỏ:

“Em đang ở đây lâu hơn rồi.”

Tôi không nói được gì ngay.

Chỉ biết gật đầu.

“Ừ.”

Em mỉm cười.

Một nụ cười nhỏ thôi.

Nhưng từ đó về sau, tôi biết mình sẽ nhớ mãi buổi sáng đó buổi sáng đầu tiên em ngồi cạnh cửa sổ lâu hơn mà không bị pin kéo xuống quá nhanh như trước.

Rồi tới siêu thị mini.

Ý tưởng đó ban đầu là của em.

Nói đúng hơn, là em nhìn thấy một cửa hàng mini ở đầu phố trong lúc thử ra ngoài lần kế tiếp, rồi đột nhiên rất nghiêm túc bảo:

“Chị.”

“Ừ?”

“Em muốn vào đó.”

Tôi nhìn em.

“Bây giờ á?”

“Ừ.”

Em gật đầu.

Rồi, như thể sợ tôi không hiểu hết tầm quan trọng của vấn đề, em bổ sung thêm:

“Em muốn thử đứng trong một nơi không có gì đặc biệt cả.”

Câu đó làm tôi khựng lại.

Không có gì đặc biệt cả.

Một cửa hàng mini.

Đèn trắng.

Kệ bánh.

Nước đóng chai.

Mấy món giảm giá.

Mùi máy lạnh trộn với mùi nhựa và đồ ăn nhanh.

Một nơi mà người bình thường sẽ chẳng ai nhớ nổi mình đã đứng ở đó bao lâu.

Vậy mà với em, nó lại là một mục tiêu.

Thế là chúng tôi thử.

Lần đầu, chỉ đi được rất ngắn.

Ngắn tới mức tôi gần như không kịp nhìn hết một kệ hàng thì đã phải kéo mắt về chỉ số nguồn phụ.

Nhưng Yachiyo vui.

Vui theo kiểu khiến người ta không dám nói câu “chỉ vậy thôi à”.

Em đứng trước kệ pudding mất gần một phút.

Nhìn rất chăm chú.

Rồi quay sang tôi, mắt sáng lên rất trẻ con.

“Có tận ba vị.”

Tôi nhìn ba cái hộp pudding xếp ngay ngắn dưới đèn.

Thứ mà một năm trước, tôi có lẽ sẽ chỉ lướt qua.

Còn bây giờ, chỉ riêng việc em đứng đó, ở một siêu thị mini rất bình thường, nhìn pudding như nhìn một bí mật lớn của thế giới, đã đủ làm trái tim tôi mềm xuống như bị ai đó chạm tay vào.

“Ừ.”

Tôi cười khẽ.

“Ba vị.”

“Sau này em muốn thử hết.”

Tôi đáng lẽ nên trả lời ngay là được.

Nhưng không hiểu sao, lúc ấy tôi lại phải nuốt xuống một nhịp.

Bởi vì đằng sau câu thử hết ấy, không chỉ có pudding.

Nó là thời gian.

Là số ngày đủ dài để em có thể nói một câu như vậy mà không thấy mình tham lam.

“Được.”

Cuối cùng tôi cũng đáp.

“Chị sẽ mua cho em thử hết.”

Em nhìn tôi.

Rồi cười.

Không nói gì thêm.

Nhưng cái cách em cười lúc đó đủ làm tôi biết em đã cất câu đó vào trong lòng rồi.

Mỗi ngày, đời sống của em đổi đi một chút như thế.

Nhỏ.

Và thật.

Em bắt đầu thích chạm vào thìa.

Ban đầu là vì lần thử vị giác với pudding, em bảo phải có thìa mới ra dáng.

Sau đó thành một trò rất kỳ lạ: cứ ra ngoài được là em sẽ muốn cầm thử một cái thìa, xoay xoay nó trong tay, gõ rất nhẹ lên thành cốc, rồi nhìn tôi như chờ tôi xác nhận rằng đó đúng là một hành vi cực kỳ quan trọng về mặt khoa học.

“Em đang làm gì vậy?”

Tôi hỏi một lần.

“Kiểm tra.”

Em đáp ngay.

“Kiểm tra cái gì?”

“Kiểm tra cảm giác thìa.”

Tôi bật cười.

“Nghe rất chuyên môn.”

“Vì em là đối tượng thử nghiệm chuyên nghiệp mà.”

Rồi tới ly nước.

Tay nắm cửa.

Mép bàn.

Góc chăn.

Cạnh áo của tôi.

Và tóc tôi.

Ban đầu, tôi không để ý ngay.

Cho tới một buổi tối thử ra ngoài ngắn sau khi chỉnh lại xúc giác bề mặt, Yachiyo đứng sau lưng tôi thêm một lúc lâu hơn bình thường.

Chỉ là rất khẽ thôi.

Đầu ngón tay em lướt qua một lọn tóc rơi xuống vai tôi, rồi dừng lại ở đó như thể đang xác nhận điều gì.

Tôi quay lại.

“Gì vậy?”

Yachiyo chớp mắt.

Rồi rất tỉnh:

“Em đang kiểm tra.”

“Kiểm tra tóc chị?”

“Ừ.”

“Vì sao?”

Em nghĩ một chút.

Rồi nói thật tới mức tôi không kịp đề phòng:

“Vì em thích cảm giác này.”

Tôi đứng hình đúng một nhịp.

Còn em thì, sau khi ném ra câu đó, lại cúi xuống nhìn tay mình như thể đó là phần duy nhất đáng quan tâm của tình huống này.

“Trước đây lúc chạm, có những chỗ em biết là tóc chị, nhưng cảm giác nó không trọn lắm.”

Em nói.

Rất chậm.

“Còn bây giờ…” Em nhíu mày rất nhẹ, như đang cố gọi đúng tên một cảm giác quá mới. “…nó mềm hơn.”

Ngực tôi bỗng thắt lại.

Chỉ là cái ấm rất sâu, rất chậm, khiến người ta bỗng thấy mình không dám cử động mạnh hơn nữa.

Tôi nhìn em.

Rồi nhỏ giọng:

“Em kiểm tra được cái gì nữa không?”

Yachiyo ngước lên.

Miệng cong rất khẽ.

“Chị đỏ mặt nữa.”

Tôi quay phắt đi.

“Không có.”

“Có.”

Giọng em nhẹ như gió chạm cửa kính.

“Rõ lắm.”

“Đó là phản ứng sinh lý bình thường.”

“Vậy em ghi vào log được không?”

“Không được.”

“Vì sao?”

“Vì đó không phải dữ liệu cần lưu.”

Yachiyo nhìn tôi một lúc.

Rồi cười.

“Nhưng là kỷ niệm cần lưu mà.”

Tôi không trả lời được.

Thật sự không.

Có những lúc em chỉ cần thêm một câu như vậy thôi, tất cả hệ thống phòng thủ trong tôi đều trở nên vô dụng.

Những ngày ấy, em bắt đầu nhắn cho tôi nhiều ảnh hơn.

Không phải ảnh quá đẹp.

Không phải selfie được chỉnh sáng tử tế như lúc stream.

Mà là những tấm rất đời thường.

Một hộp cơm.

Một cốc nước.

Một góc bàn.

Một cái bánh bao hơi méo.

Một đôi đũa đặt lệch.

Một cái thìa em bảo là “đối tượng thử nghiệm số 2”.

Và gần như tấm nào cũng đi kèm đúng một câu hỏi.

Chị ăn chưa?

Ban đầu, nó chỉ là vậy.

Rồi tới lúc nào đó, em bắt đầu biến tấu.

Ngày thì:

Hôm nay chị có ngoan không?

Ngày khác:

Người được em cho phép sống sót qua chiều nay đã ăn gì chưa?

Ngày khác nữa:

Báo cáo tình trạng nạp năng lượng đi ạ.

Rồi một tối, ngay lúc tôi vừa ngồi xuống sau một buổi họp kéo dài hơn mức cần thiết, điện thoại sáng lên với một bức ảnh bát mì của em và dòng chữ:

Vợ hiền đang ăn tối. Chị còn định phản kháng bao lâu nữa?

Tôi nhìn màn hình tới mức Mami đi ngang qua phải dừng lại.

“Gì vậy?”

Tôi khóa điện thoại lại ngay.

“Không có gì.”

Mami nhướn mày.

“Bà mà nói ‘không có gì’ bằng cái mặt đó thì một trăm phần trăm là có đấy nhé.”

Tôi quay đi lấy nước.

“Cậu nhiều chuyện quá.”

“Không.”

Mami đáp rất thản nhiên.

“Tớ đang bảo vệ môi trường làm việc trong sạch.”

“Vậy thì đừng nhìn điện thoại người khác.”

“Tớ đâu có nhìn. Tớ nhìn mặt cậu mà.”

Câu đó quá đúng nên tôi không phản bác được.

Chỉ đành uống nước.

Chỉ riêng việc nhớ tới dòng chữ vợ hiền đang ăn tối kia thôi cũng đủ làm tai tôi nóng lên thêm một chút rồi.

Cũng trong những ngày chạy đua ấy, stream của Yachiyo bắt đầu khác.

Không phải khác lớn tới mức người ngoài nhìn vào là hiểu được ngay.

Mà là cái kiểu thay đổi rất nhỏ mà ai theo em đủ lâu cũng sẽ cảm thấy được.

Em cười nhanh hơn.

Những khoảng im giữa câu ngắn lại.

Giọng lúc chào đầu buổi sáng hơn một chút.

Cả cái cách em nhìn camera cũng khác không phải kiểu đang cố để được yêu quý nữa, mà là kiểu có gì đó ấm hơn nằm phía dưới, khiến mỗi câu đùa, mỗi cái nghiêng đầu, mỗi lần bật cười đều nghe như có thêm một nơi để quay về.

Fan không biết gì về pin phụ, tầng đệm, tải lõi hay những đêm tôi thức trắng.

Nhưng họ biết Yachiyo đang khác.

Bình luận bắt đầu có những câu như:

Hôm nay Yaccho vui ghê.

Dạo này ánh mắt Yaccho vui hơn hẳn.

Không biết có chuyện gì tốt không mà nhìn như đang phát sáng vậy.

Có một lần, tôi vừa mở stream vừa sửa log thì thấy dòng bình luận:

Yaccho có gì đó giống người đang được yêu quá trời luôn á.

Tay tôi dừng lại trên bàn phím.

Rồi rất chậm, tôi ngẩng lên nhìn màn hình phụ.

Yachiyo lúc ấy đang đọc chat.

Tôi không biết em có thấy đúng dòng đó không.

Chỉ biết vài giây sau, em cười.

Không lớn.

Chỉ là khóe môi cong lên một chút rất nhỏ.

Rồi nói với cái giọng tỉnh tới đáng ghét:

“Bí mật.”

Tôi ngồi giữa lab lạnh ngắt, trước mặt là log phân tải và ba cột dữ liệu chưa kịp gộp, mà vẫn phải đưa tay lên che mắt đúng một lúc vì thấy tim mình vừa bị bóp nhẹ theo một cách hoàn toàn không chuyên nghiệp.

Mami, bằng một năng lực rất đáng sợ, lại xuất hiện đúng lúc đó.

“Lại không có gì à?”

“Không có gì.”

“Ừ. Chắc là không có gì làm tai bà đỏ lên thôi.”

“Mami.”

“Rồi rồi, tớ đi đây.”

Cô ấy đi thật.

Nhưng đi được ba bước lại quay đầu.

“Nhớ ăn tối.”

Tôi nhìn cô ấy.

“Cậu bị Yachiyo nhập à?”

“Không. Tớ chỉ không muốn bị Yachiyo mắng lây.”

Tôi không nhịn được, bật cười.

Những ngày chạy đua trôi như thế.

Vừa nhanh.

Vừa ngọt.

Có lúc bừa bộn tới mức không biết hôm nay đã là ngày thứ mấy, nếu không có cột Mốc mục tiêu: Giáng Sinh trên bảng theo dõi nhắc lại.

Có lúc mệt tới mức tôi ngủ gục đúng mười một phút trên bàn, rồi tỉnh dậy thấy điện thoại có tin nhắn của Yachiyo:

Em cho phép chị ngủ thêm. Không phải xin lỗi.

Tôi nhìn dòng đó rất lâu.

Rồi lại thấy mình muốn làm tiếp.

Không phải vì bị ép.

Mà vì có người đang đợi tôi theo một cách dịu dàng đến mức tôi không nỡ chậm lại quá lâu.

Tất cả đang tốt lên.

Nhưng chưa xong.

Điều đó hiện ra rất rõ vào ngày thứ mười tám kể từ lúc chúng tôi bắt đầu đếm ngược tới Giáng Sinh.

Hôm ấy gió lạnh hơn hẳn những ngày trước.

Không phải cái rét cắt da, nhưng đủ để người đi ngoài đường phải kéo cao cổ áo thêm một chút. Trời xám và trong cùng lúc, cái kiểu báo trước mùa đông đã thật sự chạm vào thành phố rồi.

Lần thử hôm đó đáng ra chỉ ngắn.

Chúng tôi vừa tối ưu thêm một lớp đệm nhiệt bề mặt, nên muốn xem phản hồi với gió ngoài trời ra sao. Yachiyo đã có thể ngồi cạnh cửa sổ lâu hơn, đi siêu thị mini thêm vài phút nữa, thậm chí chiều hôm trước còn dùng thìa khuấy hộ tôi một cốc cacao mà tay không run nhiều như trước.

Mọi thứ đều có vẻ đang tốt lên.

Thế nên khi bước ra ngoài, tôi đã cho phép mình mềm đi một chút.

Chỉ một chút thôi.

Yachiyo đứng bên cạnh tôi, quàng khăn rất vụng về vì rõ ràng vẫn chưa quen với chuyện phải tự quấn cái gì đó quanh cổ. Đầu khăn bị lệch sang một bên, trông vừa buồn cười vừa dễ thương tới mức tôi phải đưa tay chỉnh lại cho em.

“Đừng cử động.”

Tôi nói.

“Em đang cử động à?”

“Em đang làm cho cái khăn trông như mới đánh nhau xong.”

Yachiyo chớp mắt.

Rồi mím môi cười.

“Chị chỉnh lại cho em đi.”

Tôi kéo lại đầu khăn cho ngay hơn, đầu ngón tay vô thức chạm qua tóc em.

Cảm giác ấy vẫn làm tim tôi mềm xuống như cũ.

Gió lướt qua mặt đường.

Mũi em hơi đỏ đi một chút vì lạnh.

Môi em mím lại, nhưng mắt thì sáng.

Và trong đúng khoảnh khắc đó, nếu có ai hỏi tôi hạnh phúc có hình dạng thế nào, có lẽ tôi sẽ chỉ vào đúng cảnh này thôi.

Một người đứng trong gió lạnh.

Khăn quàng hơi lệch.

Tóc bị thổi rối.

Tay tôi chỉnh lại mép khăn cho em.

Và trong đầu tôi, lần đầu tiên sau rất lâu, Giáng Sinh không còn là một mục tiêu trên bảng theo dõi nữa.

Nó giống một chuyện có thể xảy ra thật.

Rồi hệ thống rung.

Không mạnh.

Chỉ một nhịp rất ngắn.

Nhưng đủ để tôi lạnh cả sống lưng.

Yachiyo là người nhận ra đầu tiên. Em khựng lại giữa một hơi thở, rất nhẹ thôi. Nhưng tôi nhìn thấy ngay.

“Yachiyo?”

“Em…”

Em chớp mắt.

Rồi nhíu mày.

“Bên trong nó vừa rung một cái.”

Cùng lúc đó, đồng hồ đeo theo dõi ở cổ tay tôi lóe lên.

Đỏ.

Một vệt đỏ rất nhỏ.

Nhưng đủ để tất cả phần bình tĩnh trong người tôi lập tức co chặt lại.

Tôi nhìn xuống.

Cảnh báo rung tải nhiệt.

Tầng đệm bề mặt đang bị gió lạnh làm hện thống quá tải hơn dự kiến.

Nguồn phụ chưa tụt mạnh, nhưng tín hiệu cảnh báo đã kịp bật đỏ lên theo cái cách làm trái tim tôi đập hụt mất một nhịp.

Tiếng gió ngoài đường vẫn vậy.

Khăn vẫn nằm quanh cổ em.

Bầu trời vẫn xám nhạt.

Mọi thứ trông bình thường tới mức đáng ghét.

Chỉ có cái vệt đỏ nhỏ xíu trên màn hình là không.

Tôi ngẩng phắt lên nhìn em.

“Vào trong.”

Giọng mình thấp hơn bình thường.

Nhanh hơn bình thường.

Yachiyo cũng hiểu ngay.

Không cãi.

Không hỏi.

Chỉ gật đầu thật nhanh rồi đi theo tôi trở ngược vào trong, tay vẫn còn giữ mép khăn nơi cổ.

Đằng sau lưng, chuông cửa cửa hàng gần đó leng keng một tiếng rất nhỏ khi tôi đẩy cửa kính mở ra.

Hơi ấm trong nhà ập ra.

Nhưng phần lạnh trong ngực tôi thì vẫn chưa chịu tan đi.

Bởi vì cái vệt đỏ kia, nhỏ tới vậy thôi, cũng đã đủ nhắc tôi nhớ:

đúng là chúng tôi đang tiến lên.

Nhưng mùa đông thật sự vẫn chưa buông tha dễ dàng như thế.

SCROLL DOWN