Chou Kaguya Hime
Ngoại truyện 5: Minakanushi · Phần 8
Tới giờ, Yachiyo kết nối vào hệ thống.
Không còn là cuộc gọi video ở căn phòng sáng vàng nữa.
Không còn là gương mặt ôm gối trong tablet.
Mà là giao diện Tsukuyomi.
Tín hiệu nhận diện.
Nhịp đồng bộ.
Đường kết nối.
Từng lớp xác nhận lạnh lùng hiện lên trên màn hình.
Và ở đâu đó phía bên kia lớp chữ ấy là em người đã sống qua một năm bằng những bữa ăn bình thường, những lời chúc ngủ ngon, những cuộc gọi chưa nỡ cúp, và đủ kiên nhẫn để vẫn cười với tôi cho tới tận sáng nay.
“Chúng ta bắt đầu.”
Tiến sĩ Clark nói.
Rất nhẹ.
Nhưng vẫn làm không khí cả phòng căng lên ngay lập tức.
Tôi ngồi xuống trạm điều khiển chính.
Mami ở bên phải tôi, tay đặt sẵn trên bảng theo dõi nguồn phụ. Hôm nay cô ấy không đùa. Hoặc đúng hơn, cô ấy đã định đùa mấy lần, nhưng mỗi lần mở miệng lại tự nuốt xuống, rồi chỉ im lặng nhìn màn hình.
Roka đứng phía sau, phụ trách lớp tải phụ và phản hồi biên. Tư thế vẫn bình tĩnh, nhưng tập giấy trong tay cô đã được giữ chặt hơn bình thường.
Tiến sĩ Clark đứng cạnh màn hình chính.
Không ai cần nói thêm gì nữa.
Từng lớp hệ thống khởi động.
Tôi nhìn những thanh chỉ số chạy lên.
Lõi: ổn.
Phản hồi nhiệt: ổn.
Nguồn phụ: nối được.
Tầng đệm: tiếp nhận tải trong ngưỡng.
Hơi thở tôi chậm đi.
Không phải vì bình tĩnh hẳn.
Mà vì đây là đoạn từ giờ trở đi, mọi nhịp quá nhanh đều có thể làm tôi bỏ lỡ thứ gì đó.
“Đồng bộ bắt đầu.”
Tôi nói.
Giọng chính mình nghe như phát ra từ nơi khác.
Và rồi, lần đầu tiên sau một năm cánh cửa lại mở.
Không có ánh sáng chói.
Không có âm thanh lớn.
Không có bất cứ dấu hiệu nào đủ kịch tính để xứng với những gì đang xảy ra trong lòng tôi.
Chỉ có những đường tín hiệu bỗng chạm vào nhau theo đúng thứ tự mà chúng tôi đã mất hàng trăm giờ để sắp lại.
Một lớp.
Rồi thêm một lớp nữa.
Dữ liệu đổ vào tầng đệm.
Nguồn phụ nhận bớt.
Phần lõi không còn bị quá tải vì phải hoạt động cùng lúc như trước.
Biểu đồ nhiệt dao động.
Nhưng không gãy.
Phản hồi bề mặt chậm đi một chút.
Rồi giữ được.
Tôi nín thở.
Không.
Phải nói đúng hơn là cả phòng đều nín thở.
Rồi trên màn hình bên cạnh, tín hiệu thị giác bật lên.
Gương mặt em hiện ra.
Yachiyo mở mắt.
Và trong đúng khoảnh khắc ấy, tôi thấy toàn bộ phần cố cứng trong người mình mềm ra cùng một lúc.
Em thật sự ở đây rồi.
Chưa chạm được.
Chưa bước xuống khỏi bàn thí nghiệm.
Chưa cười hẳn.
Nhưng ở đây.
Đúng nghĩa.
Mí mắt em run rất nhẹ. Ánh nhìn còn mất nửa nhịp để bám vào căn phòng, như thể chính em cũng đang phải đi qua một lớp nước mỏng giữa hai thế giới.
Rồi cuối cùng, mắt em tìm thấy tôi.
Và dừng lại ở đó.
“…Chị.”
Chỉ một chữ thôi.
Mà ngực tôi đau tới mức phải siết tay vào mép bàn.
“Ừ.”
Tôi đáp ngay.
“Chị đây.”
Yachiyo không cười ngay được.
Em chỉ nhìn tôi.
Rất lâu.
Như thể chỉ cần chớp mắt thôi, cảnh này sẽ biến mất.
Rồi môi em cong lên một chút rất nhỏ.
Không phải vì chưa vui đủ.
Mà là vì niềm vui lúc đó lớn quá, nên trước khi cười, nó phải đi qua phần run đã.
“Em ra được rồi.”
Em thì thầm.
Tiếng em không còn phát qua loa hay qua mạng nữa.
Nó ở trong cùng một không khí với tôi.
Cùng một căn phòng.
Cùng một lớp lạnh của điều hòa.
Cùng một thứ ánh sáng trắng rơi từ trần xuống.
Tôi không biết mình đã chờ câu đó bao lâu rồi.
Có lẽ lâu đến mức ngay cả lúc nghe thấy, tôi cũng không dám thở mạnh.
Tiến sĩ Clark là người lấy lại nhịp đầu tiên.
“Đừng để sự xúc động làm chậm tay.”
Ông nói, mắt vẫn không rời khỏi màn hình chính.
“Tải trái đang lệch.”
Tôi giật mình nhìn xuống.
Đúng thật.
Bàn tay trái của em có độ trễ.
Không lớn.
Không tới mức làm mọi thứ sụp đi ngay.
Nhưng rõ.
Yachiyo cũng nhận ra. Em hơi nhìn xuống tay mình, cử động các ngón một chút, rồi nghiêng đầu rất nhẹ.
“Bên này chậm hơn.”
“Ừ.”
Tôi đáp, tay đã chạy trên bàn phím.
“Đừng cố quá.”
Phản hồi trái được bù lại một phần.
Chỉ số nhích lên.
Chưa hết.
Nhưng đỡ hơn.
Mami nghiêng người nhìn bảng nguồn phụ.
“Iroha…Pin tụt nhanh hơn dự kiến.”
Giọng cô ấy làm cả người tôi lạnh đi một nhịp.
Tôi kéo cửa sổ sang.
Đúng thật.
Nguồn phụ đang tụt nhanh hơn mô hình ban đầu một đoạn đáng kể.
Không hỏng.
Nhưng nhanh hơn.
Nhanh hơn nghĩa là thời gian sẽ ngắn hơn.
Nhanh hơn nghĩa là nếu không sửa, những ngày sau này của em vẫn sẽ bị cắt bớt.
Roka phía sau lên tiếng ngay:
“Tải nhiệt đang đổ vào phụ quá nhiều. Giảm phần bề mặt.”
Tôi chỉnh lại.
Tiến sĩ Clark nhìn chỉ số thêm một nhịp.
“Không được dồn hết vào những chỉ số. Chỉ giữ an toàn.”
“Rõ.”
Tôi đáp.
Một lúc sau, Yachiyo khẽ rùng mình.
Không mạnh.
Chỉ là một cái siết rất nhỏ đi qua vai.
Vậy mà tôi vẫn ngẩng phắt lên.
“Yachiyo?”
Em chớp mắt.
Nhìn sang chiếc cốc kim loại đặt trên bàn cạnh giường thử nghiệm.
Đầu ngón tay em vừa chạm vào nó thôi, sắc mặt em đã thay đổi một chút.
“Lạnh quá.”
Giọng em nhỏ hơn bình thường.
Không phải than đau.
Chỉ là cái kiểu cơ thể chưa quen với việc cái lạnh ấy đi thẳng vào phản hồi bề mặt mà không có đủ lớp đệm mềm.
Xúc giác quá tải khi chạm vật lạnh.
Tôi thấy tim mình như ngừng đập.
Trong đầu, cùng lúc, hiện lên rất nhiều thứ.
Gió lạnh hôm đó.
Vệt cảnh báo đỏ.
Cổ tay em từng lạnh đi trong tay tôi.
Cái cách thời gian đã bắt đầu chạm vào em bằng một thứ nhỏ đến đáng sợ.
Tôi gần như phải cắn nhẹ vào môi mới giữ mình không để nỗi sợ kéo ngược lại.
Bây giờ khác rồi.
Em vẫn ở đây.
Chỉ số vẫn trong vùng kiểm soát.
Cái lạnh này là dữ liệu.
Không phải dấu chấm hết.
Tiến sĩ Clark nói rất nhanh:
“Ghi lại.”
Tôi gõ.
Tay trái delay.
Pin tụt nhanh hơn dự kiến.
Bề mặt lạnh gây quá tải xúc giác.
Tất cả đều hiện ra.
Rõ ràng.
Không hoàn hảo.
Nhưng em vẫn đang ở đó.
Vẫn nhìn tôi.
Vẫn cười được.
Và chính điều đó làm tất cả những khiếm khuyết kia bỗng nghe như một việc có thể làm tiếp, chứ không còn là một cánh cửa đóng lại nữa.
Thời gian trôi.
Tôi không nhìn đồng hồ lúc đầu.
Cũng không dám.
Chỉ nhìn chỉ số.
Nhìn pin.
Nhìn tay trái của em.
Nhìn sắc mặt em lúc chạm vào một thứ gì đó lạnh hơn bình thường.
Nhìn cách em dần quen lại với trọng lượng của cơ thể này, chậm hơn mong đợi nhưng rõ ràng là đang bám được.
Yachiyo thử ngồi dậy.
Chậm.
Rất chậm.
Tầng đệm phản hồi chuyển tải theo từng nhịp. Nguồn phụ tụt thêm một đoạn. Tay trái em hơi trễ khi chống xuống mặt bàn, nhưng bên phải giữ được tốt hơn.
Mami lập tức đọc chỉ số.
Roka đánh dấu thời điểm.
Tiến sĩ Clark chỉ nói:
“Tiếp tục. Nhưng ngắn thôi.”
Tôi gật đầu.
Yachiyo nhìn tôi.
“Em ngồi được rồi.”
“Ừ.”
Tôi đáp.
Mắt vẫn dán vào bảng số liệu.
“Nhưng đừng vội.”
“Em biết.”
Em cười rất nhỏ.
“Lần này em sẽ không thắng trọng lực bằng lòng tự trọng đâu.”
Mami phì cười.
Roka thở ra rất nhẹ.
Còn tôi thì vừa muốn mắng em đừng đùa vào lúc này, vừa thấy chính câu đùa đó làm mình thở được hơn một chút.
Yachiyo đưa mắt nhìn quanh phòng lab.
Rất chậm.
Như thể phải ghi nhớ từng thứ một.
Màn hình.
Dây nối.
Đèn trần.
Bàn điều khiển.
Cốc kim loại phản bội em bằng độ lạnh quá mức.
Mami.
Roka.
Tiến sĩ Clark.
Rồi cuối cùng là tôi.
Mắt em dừng lại ở đó lâu nhất.
“Chị Iroha.”
“Ừ?”
“Phòng lab thật sự lạnh ghê.”
Tôi bật cười.
“Câu đầu tiên em nói khi ra lại ngoài đời là phàn nàn điều hòa à?”
“Em đã nói ‘chị’ trước rồi mà.”
“Đúng là có.”
“Vậy câu thứ hai được quyền phàn nàn.”
Tôi muốn cười thêm.
Nhưng mắt lại nóng lên.
Đúng là em.
Thật sự là em.
Ngay cả khi tay trái còn trễ, pin phụ tụt nhanh, xúc giác quá tải khi chạm lạnh, em vẫn có thể ngồi đó và nghiêm túc phản ánh chất lượng điều hòa của phòng lab.
Có lẽ chính vì thế, tôi mới yêu em tới mức này.
Rồi tới một lúc, Tiến sĩ Clark khẽ nói:
“Dừng ở đây.”
Tôi chớp mắt.
Chưa kịp hiểu.
Ông chỉ vào màn hình nguồn phụ.
“Không được để mọi thứ rơi vào ngưỡng xấu trong lần đầu.”
Tôi nhìn theo.
Pin phụ vẫn chưa chạm mức nguy hiểm, nhưng đã tụt đủ để không ai trong phòng muốn tỏ ra liều lĩnh.
Một phần trong tôi lập tức thấy hụt hẫng.
Không phải vì thất vọng.
Mà là vì tham lam.
Vì sau một năm chờ, một khi đã thấy em ở đây rồi, người ta sẽ muốn thêm nữa.
Thêm một phút.
Thêm một giờ.
Thêm một lần chạm.
Thêm một câu nói.
Thêm một chút thời gian để chỉ nhìn em ngồi trong cùng căn phòng này, dưới cùng ánh đèn này, hít thở cùng lớp không khí này.
Tôi biết phải dừng.
Tôi hiểu lý do.
Nhưng hiểu là một chuyện.
Còn buông ra trước khi tim mình kịp thỏa mãn lại là chuyện khác.
Đúng lúc đó, Yachiyo bật cười.
Một tiếng cười nhỏ thôi.
Còn dính nước mắt rất mỏng ở khóe mi.
“Em hiểu mà.”
Em nói, như thể đang dỗ chính bản thân tôi.
“Lần đầu mà.”
Tôi nhìn em.
Rồi trong khoảnh khắc ấy, cuối cùng cũng thấy điều quan trọng nhất.
Em không thất vọng.
Không hề.
Tôi nhìn rõ điều đó trên gương mặt em hơn bất cứ chỉ số nào trên màn hình.
Em mệt.
Có.
Bàn tay trái em chậm đi.
Có.
Pin tụt nhanh.
Có.
Chạm lạnh thì quá tải.
Có.
Và lát nữa em vẫn phải quay về để “sạc”, để hệ thống nghỉ, để chúng tôi mổ xẻ lại từng lỗi.
Nhưng em không thất vọng.
Em vui.
Vui tới mức mắt em ướt đi rất rõ.
Vui tới mức đôi môi còn đang cười mà hơi thở đã run mất một nhịp.
Vui tới mức chỉ riêng việc cánh cửa này thật sự mở ra lần nữa thôi cũng đã đủ làm em như sắp vỡ ra thành nước mắt.
“Yachiyo.”
Em ngước lên nhìn tôi.
Và đúng như tôi nghĩ…em đang khóc thật.
Không lớn.
Không bi thương.
Chỉ là nước mắt cứ thế trào ra vì hạnh phúc tới muộn mà cuối cùng cũng chịu tới.
“Em ra được rồi.”
Em lặp lại lần nữa.
Nhỏ hơn.
Ngốc hơn.
Đáng yêu tới mức đau lòng hơn.
“Dù chưa trọn vẹn…”
Em cười qua nước mắt.
“…nhưng chị đã thật sự mở được cánh cửa đó cho em rồi.”
Ngực tôi thắt lại dữ dội.
Bởi vì sau tất cả những lần mô phỏng, chỉnh sửa, chia tải, pin phụ, nơ nhỏ, tài liệu và đêm trắng em vẫn chọn nhìn vào đúng chỗ đó trước.
Không phải thứ còn thiếu.
Mà là cánh cửa đã mở.
Tôi cười.
Rồi mắt mình cũng nóng lên.
“Ừ.”
Tôi đáp.
“Lần này là thật rồi.”
Yachiyo lau nước mắt bằng mu bàn tay rất vụng về, rồi lại nhìn quanh căn phòng một chút, như thể ngay cả cái lạnh của điều hòa, mùi thiết bị điện tử và ánh đèn trắng trên trần cũng đáng để nhớ.
“Chị Iroha.”
“Ừ?”
“Lần sau…”
Em ngập ngừng một chút.
“…em sẽ thử chạm ít đồ lạnh hơn.”
Mami ở bên cạnh tôi bật cười thành tiếng trước.
Roka cũng phải quay mặt đi.
Ngay cả Tiến sĩ Clark cũng nhắm mắt lại trong đúng một giây, vẻ mặt giống như đang tự nhắc mình rằng đây đúng là đối tượng thử nghiệm quan trọng nhất dự án, không phải một đứa trẻ vừa tuyên bố sẽ tránh gây khó khăn cho tủ lạnh.
Còn tôi thì vừa khóc vừa cười theo.
Đúng là em.
Ngay cả vào khoảnh khắc thế này, em vẫn có thể dùng một câu rất nhỏ để kéo toàn bộ phần nghèn nghẹn trong ngực người khác xuống nhẹ hơn một chút.
“Không.”
Tôi nói.
Yachiyo chớp mắt.
“Không ạ?”
“Lần sau chị sẽ làm cho em chạm được đồ lạnh mà không thấy quá tải.”
Em nhìn tôi.
Mắt vẫn ướt.
Rồi rất khẽ, môi em cong lên.
“Vậy thì lần sau em sẽ chạm lại cái cốc đó.”
“Em thù dai với cốc kim loại à?”
“Vâng.”
Em đáp rất nghiêm túc.
“Em không muốn thua một cái cốc đâu.”
Mami cười tới mức phải cúi đầu xuống bàn.
Roka lầm bầm: “Thêm mục kiểm soát tự tôn khi gặp vật lạnh được đấy chứ nhỉ.”
Tôi thật sự không biết nên khóc hay nên cười nữa.
Có lẽ cả hai.
Thử nghiệm dừng lại sau đó.
Không quá lâu hơn nữa.
Chúng tôi đưa em trở về trước khi mọi chỉ số vượt ngưỡng xấu.
Không ồn ào.
Không hoảng loạn.
Không có cái cảm giác đồng hồ đang cắn vào da thịt như mười tám tiếng năm xưa nữa.
Chỉ là từng lớp tín hiệu được tháo ra chậm rãi.
Nguồn phụ ngừng tải.
Tầng đệm hạ xuống.
Lõi đồng bộ lùi về ngưỡng an toàn.
Yachiyo nhìn tôi suốt quá trình đó.
Không quay đi.
Tôi cũng vậy.
Khi hình ảnh em nhạt dần trên màn hình, em vẫn còn cười.
Nước mắt chưa khô hẳn.
Nhưng cười.
“Chị Iroha.”
“Ừ?”
“Lần sau nhé.”
Tôi siết tay.
Rồi gật đầu.
“Ừ.”
“Lần sau.”
Tín hiệu rút đi.
Căn phòng trở lại với tiếng máy móc rất nhỏ.
Nhưng lần này, cái yên sau đó không giống những lần kết thúc trước.
Không giống mất mát.
Không giống một khoảng trống lạnh đi trong tay.
Nó giống một dấu phẩy.
Một chỗ tạm dừng.
Một câu chưa viết xong nhưng đã chắc chắn sẽ có dòng tiếp theo.
Tôi nhìn màn hình.
Rồi mới nhìn sang đồng hồ.
Và chính lúc ấy, tôi khựng lại.
Con số trên đó không còn là mười tám.
Không còn là cái mốc từng hằn vào đầu tôi như một lời tuyên án ngọt ngào nhưng tàn nhẫn nữa.
Lần này, nó đã khác rồi.
Chưa đủ để gọi là tự do.
Chưa đủ để ngừng sợ.
Chưa đủ để tôi thôi nghĩ về pin phụ, tay trái, xúc giác lạnh, và tất cả những lỗi vừa được ghi lại.
Nhưng đã khác.
Rõ ràng khác.
Tôi nhìn đồng hồ thêm một nhịp.
Rồi nhìn lại chỗ em vừa ở.
Ngực mình đau lên rất nhẹ.
Không phải vì mất.
Mà vì lần đầu tiên sau rất lâu, tôi thật sự hiểu:
Từ bây giờ, những con số sẽ không còn là thứ chỉ dùng để đếm lùi nữa.
Chúng có thể lớn dần lên.