Chou Kaguya Hime
Ngoại truyện 5: Minakanushi · Phần 7
Từ lúc màn hình hiện lên dòng ổn định hơn dự kiến, mọi thứ sau đó bỗng trôi theo một nhịp khác.
Không nhanh tới mức người ta thấy mình đang sống trong một khoảnh khắc phi thực tế.
Cũng không chậm tới mức có thể bình tĩnh ngồi xuống, uống một ngụm nước, rồi lần lượt gọi tên từng cảm xúc một cho đàng hoàng.
Nó giống hơn với việc cả căn phòng bỗng nhẹ đi đúng một chút.
Một chút thôi.
Phòng lab vẫn sáng lạnh như cũ. Điều hòa vẫn thổi đều đều. Mùi giấy, mùi kim loại, mùi nhựa nóng từ thiết bị chạy quá lâu vẫn phủ lên mọi thứ. Các màn hình vẫn xếp thành từng lớp trước mặt chúng tôi, trên đó là những đường biểu đồ, dòng trạng thái, những con số mà nếu đem cho người ngoài nhìn, có lẽ họ sẽ chỉ thấy khô khốc đến phát chán.
Nhưng chúng tôi thì không.
Chúng tôi đứng trước dòng chữ ấy như đứng trước một cánh cửa vừa hé ra.
Chưa mở hẳn.
Chưa đủ rộng để bước qua.
Nhưng sau rất nhiều đêm chỉ nhìn thấy một bức tường, chỉ riêng việc có một khe sáng nhỏ cũng đã làm người ta quên mất phải thở thế nào.
Tiến sĩ Clark không nói gì ngay.
Ông chỉ kéo màn hình lại gần hơn, đọc lại thêm một lần nữa, như thể ngay cả một dòng trạng thái như thế cũng cần được kiểm tra cẩn thận.
Rất giống ông.
Ngay cả hy vọng cũng phải qua kiểm định.
Mami im hẳn.
Một người bình thường có thể nói liên tục về cà phê đóng lon, bánh mì kẹp, nơ nhỏ trên túi pin phụ và “thiết bị cứu mạng cũng phải dễ thương”, vậy mà lúc này lại ngồi yên tới mức gần như không giống cô ấy.
Roka vẫn khoanh tay.
Nhưng đầu ngón tay vốn đặt trên khuỷu tay đối diện đã rời ra từ lúc nào. Một cử chỉ rất nhỏ thôi. Nếu không nhìn kỹ, có lẽ chẳng ai nhận ra. Nhưng sau từng ấy ngày ở chung trong phòng lab này, tôi bắt đầu hiểu rằng đối với Roka, như vậy gần như đã là một tiếng thở phào rất lớn rồi.
Còn tôi thì đứng đó.
Mắt nhìn chằm chằm vào năm chữ kia tới mức nếu nhìn thêm nữa, có lẽ chúng sẽ cháy thành một vệt sáng hằn luôn vào võng mạc.
Ổn định hơn dự kiến.
Tôi đáng lẽ nên vui ngay.
Đáng lẽ phải thở phào.
Đáng lẽ phải bật cười, quay sang nói với Yachiyo rằng thấy chưa, chúng ta thật sự đi đúng hướng rồi.
Nhưng lúc đó, thứ bật lên đầu tiên lại là một cảm giác rất khác.
Sợ.
Không phải sợ thất bại.
Mà sợ mừng quá sớm.
Sau một năm, tôi đã quá quen với việc chỉ cần vui quá tay một chút thôi, thực tế sẽ lập tức xuất hiện để nhắc mình rằng mọi thứ vẫn còn dang dở. Một dòng chỉ số tưởng đã ổn có thể lệch ở lần chạy sau. Một mô phỏng đẹp có thể vỡ khi thêm phản hồi nhiệt. Một hướng đi tưởng sáng có thể tự tắt chỉ vì một biến số nhỏ mà mình đã quá mệt để nhìn ra.
Thế nên tôi chỉ đứng đó.
Ngón tay vô thức siết nhẹ mép bàn.
Để tim mình đập thêm vài nhịp thật mạnh.
Rồi mới dám hỏi:
“Chạy lại lần nữa được không?”
Tiến sĩ Clark ngẩng lên nhìn tôi.
Ánh mắt ông không ngạc nhiên.
Có lẽ ông cũng đã đoán tôi sẽ nói như vậy.
Rồi ông gật đầu.
“Được.”
Chúng tôi chạy lại lần nữa.
Rồi thêm lần nữa.
Tiếp tục thêm lần nữa.
Không ai phàn nàn.
Không ai bảo như thế là đủ rồi.
Bởi vì tất cả đều hiểu: nếu đây là cánh cửa đầu tiên thật sự mở ra sau một năm, thì chúng tôi không thể chỉ nhìn nó một lần rồi tin ngay rằng phía sau không phải vực sâu.
Lần thứ hai, chỉ số vẫn giữ.
Lần thứ ba, tầng đệm có dao động nhẹ ở đoạn giữa, nhưng tự cân lại được.
Lần thứ tư, nguồn phụ tụt nhanh hơn lần đầu một chút, nhưng vẫn nằm trong vùng chấp nhận được.
Vẫn có lỗi.
Vẫn có chỗ lệch.
Vẫn chưa đủ để ai đó có thể nhìn vào và bảo mọi chuyện đã xong.
Nhưng càng chạy, một điều càng hiện ra rõ hơn:
Phần nền này thật sự đã khỏe hơn trước.
Chưa hoàn hảo.
Nhưng khỏe hơn.
Và đôi khi, trong một cuộc chiến quá dài, chỉ riêng hai chữ khỏe hơn thôi đã đủ làm người ta muốn gục xuống khóc rồi.
Tới lần chạy thứ tư, Mami mới thở ra một hơi rất dài.
“Được rồi.”
Cô ấy lầm bầm.
“Ít nhất thì cái nơ sẽ không bị uổng công.”
Tôi quay sang nhìn cô ấy.
Roka nhắm mắt một giây.
“Chúng ta vừa đứng trước một bước ngoặt của dự án.”
Cô nói.
“Và cậu vẫn nghĩ tới cái nơ.”
Mami chớp mắt.
“Thì nó vẫn quan trọng mà.”
Roka nhìn Mami.
Mami nhìn lại Roka.
Một khoảng im rất ngắn rơi xuống giữa hai người.
Tiến sĩ Clark day sống mũi, rõ ràng là đang cân nhắc xem việc giữ hai con người này trong phòng có thật sự là một quyết định hợp lý cho khoa học hiện đại hay không.
Còn tôi thì cuối cùng cũng bật cười.
Một tiếng rất nhỏ thôi.
Nhưng đủ để phần căng trong cổ họng dịu xuống một chút.
Phải rồi.
Chúng tôi vẫn đang ở đây.
Vẫn là cái phòng lab lạnh ngắt mùi giấy và máy móc này.
Vẫn là một dự án có thể làm tôi thức trắng tới sáng.
Vẫn là một tương lai còn quá nhiều chỗ chưa chắc.
Nhưng đồng thời, ở đâu đó giữa tất cả những thứ ấy, vẫn có một chiếc nơ rất nhỏ nằm trong kế hoạch.
Một chiếc nơ gắn trên túi pin phụ.
Một thứ ngốc nghếch đến mức nếu đem đưa vào báo cáo, chắc chắn Tiến sĩ Clark sẽ dùng bút đỏ gạch đi ngay.
Nhưng vì một lý do nào đó, chỉ riêng điều ấy thôi cũng làm tôi thấy dễ thở hơn.
Bởi vì nếu chúng tôi còn có thể tranh luận xem thiết bị cứu mạng có nên gắn nơ hay không, nghĩa là ở đâu đó trong lòng, tất cả đã bắt đầu tin rằng Yachiyo thật sự sẽ có ngày mang nó ra ngoài.
Không phải như một vật thí nghiệm.
Mà như một người chuẩn bị bước vào một cuộc sống mới.
Cuối cùng, tới lúc Tiến sĩ Clark nhìn đồng hồ rồi bảo:
“Đủ cho hôm nay rồi.”
Tôi mới nhận ra mình đã đứng cứng ở đó lâu tới mức hai chân bắt đầu mỏi.
Mami lập tức thả lưng vào ghế, như thể xương sống vừa hết hạn sử dụng.
Roka gấp tập tài liệu lại, nhưng mắt vẫn không rời màn hình chính.
Còn tôi thì vẫn nhìn dòng trạng thái ấy thêm một lúc nữa.
Ổn định hơn dự kiến.
Không biết vì sao, càng nhìn, nó lại càng không giống một kết quả kỹ thuật.
Nó giống một lời nhắn.
Rằng con đường này chưa chết.
Rằng cái cơ thể từng chỉ giữ được em mười tám tiếng không phải một thất bại đáng vứt bỏ.
Rằng nếu được sửa đúng chỗ, được đỡ đúng cách, được chia bớt gánh nặng, nó vẫn còn có thể mở cửa cho em đến bên cạnh tôi thêm một lần nữa.
Tiến sĩ Clark kéo một tập dữ liệu lại gần.
“Bước tiếp theo.”
“Chúng ta đưa tín hiệu giả lập vào sâu hơn. Kiểm tra phản hồi thực. Không kéo dài quá lâu. Không cố làm đẹp số liệu. Tôi muốn biết nó đang lỗi ở đâu trước.”
Tôi gật đầu.
Rất nhanh.
Không cần giải thích thêm.
Bởi vì từ giây phút ý tưởng “ra ngoài sớm hơn” được mở ra, tôi đã biết rồi: con đường này sẽ không phải kiểu đi một mạch tới phép màu.
Nó sẽ là sửa từng chỗ.
Chạy từng bước.
Đụng vào từng giới hạn một.
Nhìn xem cái gì đau trước, cái gì lệch trước, cái gì phải gánh bớt đi trước.
Không đẹp.
Không trơn tru.
Không giống một câu chuyện có sẵn nhạc nền và ánh sáng rơi đúng lúc.
Nhưng nếu cuối đường là em thì kể cả đó chỉ là một cánh cửa mở ra hẹp hơn tôi từng mong, tôi vẫn sẽ đi.
Hai ngày sau, chúng tôi thử lần đầu.
Không ai nói thành lời.
Nhưng cả phòng đều hiểu: đây mới là khoảnh khắc thật sự.
Không phải mô phỏng nữa.
Không phải dữ liệu chạy trên một cơ thể trống rỗng.
Không phải suy luận từ những tầng giả lập đã được kiểm soát.
Mà là đem tất cả những gì đã vá, đã đắp, đã gánh, đã chia kia đặt vào một thử nghiệm có em ở phía cuối.
Yachiyo.
Không phải một mã định danh.
Không phải một luồng tín hiệu.
Không phải “đối tượng đồng bộ”.
Mà là người đã ôm gối chờ tôi suốt một năm.
Người đã hỏi tôi ăn chưa mỗi ngày bằng những cách càng lúc càng giống một người vợ hiền quá mức tự nhiên.
Người từng nói cơ thể mình giống điện thoại di động.
Người tranh luận rất nghiêm túc về chiếc nơ trên túi pin phụ.
Người đã đợi tôi đi vòng qua rất nhiều nỗi sợ, rất nhiều đêm thức trắng, rất nhiều lần cố hoàn hảo, để cuối cùng tôi hiểu ra rằng: thứ em cần trước tiên không phải một đáp án đẹp nhất.
Mà là một đáp án tới kịp.
Sáng hôm nay trời rất trong.
Cái kiểu trong làm mọi thứ ngoài cửa kính sáng tới mức gần như quá đáng. Nắng rơi trên tường hành lang thành những mảng dài, mỏng, sạch sẽ, như thể thế giới bên ngoài không hề biết hôm nay chúng tôi sắp đặt tay lên một cánh cửa từng đóng lại đau đến thế nào.
Tôi tới lab sớm hơn thường lệ.
Dù đêm qua gần như không ngủ được bao nhiêu.
Không phải vì thức làm việc nữa.
Mà vì chỉ cần nhắm mắt lại, tôi sẽ thấy đồng hồ.
Thấy những đường chỉ số.
Thấy gương mặt em lúc nghe câu Clark đồng ý rồi.
Thấy mắt em ướt lên khi nghe tôi nói rằng cơ thể cũ sẽ được nâng cấp để ra ngoài sớm hơn.
Rồi tim tôi lại đập nhanh hơn một chút, làm giấc ngủ vốn đã mỏng càng mỏng thêm.
Tôi nghĩ Yachiyo chắc cũng vậy.
Bởi vì vừa đặt túi xuống, điện thoại tôi đã rung.
Tin nhắn từ em.
Em dậy rồi.
Tôi nhìn ba chữ ấy thêm một nhịp.
Rồi đáp lại:
Ừ. Chị cũng vậy.
Bên kia seen ngay.
Rồi hiện tiếp một dòng nữa:
Em đang run một chút.
Tôi tựa hông vào cạnh bàn, nhìn màn hình.
Có quá nhiều câu tôi muốn nói.
Đừng sợ.
Mình làm tới đây rồi.
Lần này khác trước.
Chị ở đây.
Nhưng nếu nói “đừng sợ”, nghe như thể nỗi sợ của em không có quyền tồn tại.
Nếu nói “lần này khác trước”, tôi lại sợ chính mình đang mừng quá sớm.
Nếu nói “chị ở đây”, lại đau vì thật ra một phần của em vẫn ở bên kia Tsukuyomi, còn phần sắp bước ra đây vẫn chưa biết có đứng vững được bao lâu.
Cuối cùng, tôi chỉ nhắn:
Chị cũng vậy.
Yachiyo trả lời sau đúng hai giây.
Vậy thì công bằng. Em sẵn sằng rồi.
Tôi bật cười.
Nhỏ thôi.
Nhưng đủ để phần run trong người mình dịu lại một chút.
Đúng là em.
Ngay cả vào buổi sáng mà cả hai đều sợ, em vẫn có thể đặt một câu như thế xuống giữa chúng tôi, nhẹ tới mức làm mọi thứ bớt căng thẳng đi.