Chou Kaguya Hime
Ngoại truyện 5: Minakanushi · Phần 77
Chou Kaguya Hime - Ngoại truyện 5 : Minakanushi - Phần 77
” Một Note nhỏ trước khi các bạn đọc nhen ^^
Có một số từ nghe tiếng Nhật nó sẽ hay hơn nhưng mình dịch qua tiếng Việt lun.
Như bé Thỏ Bông Chứng Cứ tên là : Shouko
Bé Cá Vàng Bình Thường tên là : Fuu Chan nha (tại Futsuu tiếng Nhật là Bình thường á ^^)
Cái cây tên là Mai mà Yachiyo đặt tên là : Koume Chan nhen”
Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã đọc và ủng hộ mình nha.”
- YachiSuzu
Yachiyo đứng dậy, bước đến gần bảng. Ánh mắt em lướt qua những mốc Giáng Sinh, năm mới, giấc mơ đầu tiên, rồi đến Sổ Bình Thường và bức ảnh đầu tiên của chúng tôi.
Cuối cùng, ngón tay em dừng lại ở một ngày.
Tôi nhận ra ngay.
Đó chẳng phải ngày chúng tôi ăn sushi, lần đầu em ngủ được hay buổi stream khiến fan bắt đầu nghi ngờ. Điều khiến tôi nhớ đến ngày ấy là một dòng em viết trong Sổ Bình Thường:
Ngày mai, em sẽ không cố biến nó thành phép màu nữa. Em sẽ thử để nó là một ngày bình thường.
Yachiyo giữ đầu ngón tay ở mốc ấy rồi quay lại nhìn tôi.
“Ngày này… có được không ạ?”
Tôi phải im lặng một lúc. Nếu trả lời ngay, có lẽ nước mắt sẽ rơi trước cả lời nói.
Chúng tôi đã đi qua những ngày đầy khó khăn, và những khoảnh khắc khiến tất cả bật khóc vì phép màu. Vậy mà ngày em chọn lại là lúc em quyết định thôi cố biến mọi thứ thành điều kỳ diệu, để một ngày bình thường được là một ngày bình thường.
Có lẽ đó chính là ngày em bắt đầu sống cuộc đời của mình.
Tôi gật đầu.
“Được.”
Yachiyo nhìn sang Clark. Ông cũng gật đầu.
“Nếu đó là ngày cô chọn, nó sẽ là ngày phù hợp.”
Em cúi đầu, một nụ cười chậm rãi hiện lên trên môi.
“Vậy… đó là sinh nhật của em ạ?”
Clark không trả lời ngay. Khoảng lặng chỉ kéo dài một nhịp, nhưng ở một người thường đáp lời ngắn gọn và dứt khoát như ông, chừng ấy cũng đủ khiến tôi chú ý. Ông vẫn đứng trước bảng trắng, tay cầm bút, lặng lẽ nhìn mốc ngày Yachiyo vừa chọn. Những dòng chữ phản chiếu mờ nhạt trên tròng kính của ông: ngày kích hoạt, ngày đồng bộ, Giáng Sinh, giấc mơ đầu tiên và thời điểm hồ sơ của em bắt đầu thành hình. Mỗi mốc đều có thể được lý giải bằng dữ liệu, một bước tiến kỹ thuật hay thủ tục pháp lý. Nhưng khi nhìn sang Yachiyo, ông không còn mang vẻ mặt của người đang cân nhắc hồ sơ.
Ánh mắt ấy dịu đi theo một cách khiến tôi khựng lại. Trong đó có điều gì riêng tư hơn sự ân cần của một nhà nghiên cứu hay vẻ trìu mến của người lớn trước một sinh nhật đầu tiên. Tôi có cảm giác ông vừa nghe lại một câu hỏi từng được đặt ra ở đâu đó rất xa: một người bắt đầu sống từ lúc nào, và liệu có ngày nào đủ dịu dàng để gọi là ngày họ thật sự được sinh ra.
Clark chậm rãi tháo kính, lấy khăn lau qua hai tròng kính gần như chẳng có vết bụi. Động tác vẫn bình thản như mọi khi, nhưng tôi có cảm giác ông đang cần một cái cớ rất nhỏ để quay mặt đi.
“Tiến sĩ Clark?”
Ông ngừng tay rồi đeo kính trở lại. Khi quay về phía chúng tôi, giọng ông vẫn thấp và rõ như thường lệ.
Clark đẩy kính lên.
“Về mặt hồ sơ, chúng ta còn vài bước cần xử lý.”
Yachiyo thoáng sững lại. Tôi suýt bật cười qua nước mắt, nhưng ông đã nói tiếp:
“Còn về cuộc sống, câu trả lời là đúng.”
Em ngẩng lên. Clark nhìn em, nói rõ từng lời:
“Đó là sinh nhật của cô.”
Lần này, Yachiyo bật khóc. Em khóc rất khẽ, nhưng nước mắt cứ trào ra, cơ thể đã thay em trả lời trước khi em kịp nói gì. Tôi bước tới ôm em vào lòng. Yachiyo tựa vào tôi ngay, hai tay bám lấy áo.
“Em có sinh nhật rồi Iroha….”
Tôi siết nhẹ vòng tay. Em lại gọi, giọng run lên như vẫn chưa tin:
“Chị Iroha… em có sinh nhật rồi.”
“Ừ, em có sinh nhật rồi.”
Giọng tôi cũng vỡ ra khi nói những lời ấy. Bên cạnh, Clark quay đi lấy khăn giấy rồi đưa cho tôi. Vẻ mặt ông vẫn bình thản như thường lệ, nhưng tôi thấy rất rõ, động tác ấy chậm hơn bình thường một chút.
Dĩ nhiên, sau khi kể cho Mami biết, chuyện ấy không thể kết thúc bằng việc điền thêm một ngày vào hồ sơ.
“Không được!” cậu ấy tuyên bố qua cuộc gọi video ngay khi biết tin. “Sinh nhật đầu tiên của Yaccho mà chỉ có bảng trắng với khăn giấy của Clark thì nghèo cảm xúc quá!”
Đứng bên cạnh tôi, Clark bình thản đáp:
“Khăn giấy của tôi có chất lượng tốt.”
“Tiến sĩ Clark, đó không phải vấn đề.”
Roka ngồi cạnh Mami, và gật đầu.
“Đúng là nên có một bữa tiệc nhỏ.”
“Phải có bánh với nến nữa!” Mami giơ tay.
“Cả quà và Sổ Bình Thường nữa,” Roka bổ sung.
Yachiyo ngồi sát bên tôi, mắt vẫn còn hơi đỏ.
“Không cần làm lớn quá đâu ạ…”
“Yaccho, sinh nhật đầu tiên phải thật lớn trong lòng chứ.”
“Nhưng…”
“Chỉ có chúng ta thôi, không cần mời đông người,” Roka nhẹ giọng.
Mami gật đầu ngay.
“Đúng. Nhưng bánh phải đủ lớn để vừa nhìn vào đã biết đây là một ngày rất quan trọng.”
“Vậy trên bánh ghi gì?” tôi hỏi.
Mắt Mami sáng lên.
“Chúc mừng chức năng sinh nhật đã online!”
Yachiyo ngẩn ra.
“Không,” tôi và Roka gần như lên tiếng cùng lúc.
“Về mặt kỹ thuật, câu đó không sai,” Clark nhận xét.
Tôi quay sang nhìn ông.
“Tiến sĩ Clark.”
Ông im lặng còn Mami hơi xịu xuống.
“Vậy ghi ‘Happy Birthday, Yaccho’ nhé?”
Roka suy nghĩ một chút rồi gật đầu. Nhưng trước khi mọi người kịp chốt lại, Yachiyo khẽ hỏi:
“Có thể ghi tên thật của em không ạ?”
Cả nhóm chợt yên lặng, em cúi nhìn hai bàn tay mình.
“Runami Yachiyo. Em muốn trên bánh có tên đó.”
Không ai phản đối. Lần thứ hai trong hai ngày, Mami vội đưa tay lau mắt rồi làm như chẳng có gì vừa xảy ra.
“Được,” cậu ấy nói rất nhanh. “Bánh kem sẽ ghi Runami Yachiyo. Một lời chúc sinh nhật thật đẹp, không có kỹ thuật gì hết.”
Clark gật đầu.
“Tốt.”
Roka nhìn Yachiyo, dịu giọng hỏi:
“Em muốn vị gì?”
Yachiyo suy nghĩ nghiêm túc đến mức tôi tưởng em đang chọn thông số cho một hệ thống quan trọng.
“Dâu.”
Mami lập tức ghi lại, còn Roka hỏi:
“Vì em thích dâu à?”
Yachiyo nhìn tôi rồi khẽ cúi đầu.
“Vì màu đỏ ấy… làm em nhớ đến lần đầu thấy mình chảy máu, khi vô ý cắt vào tay lúc nấu ăn.”
Tôi khựng lại. Cả nhóm cũng lặng đi. Yachiyo vội xua tay, hơi hoảng trước phản ứng của chúng tôi.
“Không, không….Em không có ý nói chuyện đó vì buồn đâu ạ. Chỉ là lúc đó, em chợt nghĩ: à, cơ thể mình thật sự đang ở đây.”
Tôi nắm lấy tay em. Yachiyo nhìn tôi, rồi nhỏ giọng nói thêm:
“Nhưng bánh dâu thì vui hơn vết cắt.”
Mami hít một hơi thật sâu.
“Yaccho, em nói thế thì chị phải đặt thêm trái tim trang trí trên bánh rồi.”
“Cho phép,” Roka gật đầu.
Clark vẫn rất nghiêm túc:
“Miễn là cô không dị ứng dâu thì ổn.”
Yachiyo bật cười qua nước mắt. Tôi cũng cười theo, cảm thấy không khí trong phòng nhẹ hẳn đi. Vậy là bữa tiệc sinh nhật đầu tiên của Yachiyo được quyết định. Một bữa tiệc nhỏ, riêng tư, không có fan hay pháo hoa; chỉ có Mami, Roka, Clark và tôi ở bên em, vài món ăn cùng chiếc bánh dâu ghi tên thật của em.
Một ngày được chọn vì cuộc sống của chính em, chứ không phải vì dữ liệu.
Buổi tiệc tối hôm ấy diễn ra ngay trong căn phòng nhỏ của chúng tôi.
Mami mang bánh đến trước. Không biết cậu ấy đã xoay xở thế nào, nhưng chiếc bánh vừa nhỏ xinh vừa được chăm chút đến mức tôi nghi người đặt đã nhắn cho tiệm ít nhất mười lần.
Trên lớp kem trắng, dâu tươi xếp thành vòng quanh dòng chữ màu hồng :
Happy Birthday, Runami Yachiyo
Bên cạnh tôi, Yachiyo đứng lặng trước bánh. Em chưa đưa tay chạm vào, chỉ chăm chú nhìn dòng chữ ấy. Roka đặt lên bàn một hộp quà nhỏ bọc giấy xanh. Clark mang đến một phong bì đựng bản in đầu tiên của hồ sơ cá nhân, trong đó ngày sinh của Yachiyo vừa được ghi chú tạm thời. Dù chưa phải bản cuối cùng, đó vẫn là một bước tiến mới.
Ngoài bánh, Mami còn mang cả mũ sinh nhật. Tôi phản đối. Yachiyo lại nhìn chiếc mũ có hình ngôi sao một lúc rồi khẽ nói:
“Em muốn đội thử.”
Vậy là Mami thắng.
Sinh nhật đầu tiên của Yachiyo cứ thế bắt đầu: em đội chiếc mũ hơi lệch, đứng bên chiếc bánh dâu có tên thật của mình. Gần đó, Clark trông như vừa bị kéo vào một nghi lễ ngoài chuyên môn, nhưng vẫn nghiêm túc tham dự.
Mami vỗ tay.
“Được rồi! Nhân vật chính phát biểu!”
Yachiyo giật mình.
“Phát biểu ạ? Nhưng em chưa chuẩn bị…”
“Không sao. Hôm nay là sinh nhật em, em nói gì cũng đúng hết.”
“Trừ khi nói không ăn bánh,” Roka bình tĩnh thêm vào.
“Cái đó thì có vẻ là sai nghiêm trọng,” Mami gật đầu.
Yachiyo nhìn mọi người rồi quay sang tôi. Tôi mỉm cười với em.
“Không cần nói gì hay đâu.”
“Vậy em phải nói gì ạ?”
“Nói thật lòng mình thôi.”
Em lặng đi một lúc rồi chậm rãi nhìn về phía chiếc bánh. Nến vẫn chưa được thắp. Giữa lớp kem trắng là tên em:
Runami Yachiyo.
Lần này, cái tên ấy nằm trên một chiếc bánh sinh nhật, thay vì màn hình, dữ liệu hay những trang hồ sơ. Chiếc bánh rồi sẽ được cắt ra, ăn hết và không còn nữa. Vậy mà chính sự ngắn ngủi ấy lại khiến nó có vẻ thật hơn rất nhiều thứ bền vững khác.
“Em không biết nên nói gì trong sinh nhật đầu tiên của mình.”
Mọi người lặng lẽ chờ em nói tiếp.
“Cũng không biết mình có xứng đáng với một ngày như thế này không nữa.”
Bàn tay tôi khẽ siết lại. Mami mím môi như sắp khóc, Roka cúi mắt xuống, còn Clark vẫn yên lặng.
“Nhưng hôm nay, khi thấy tên mình trên bánh…”
Giọng Yachiyo run lên.
“Em đã nghĩ, à, thì ra tên mình cũng có thể được viết lên một thứ chỉ để chúc mừng.”
Nước mắt tôi trào lên. Yachiyo vẫn mỉm cười, dù giọng còn run.
“Ở đây, tên em không dùng để xác nhận dữ liệu, làm thủ tục hay kiểm tra điều gì, cũng chẳng phải để gọi em trở về.”
Em cúi nhìn chiếc bánh.
“Chỉ để chúc mừng em đã ở đây.”
Mami bật khóc, lần này chẳng buồn che giấu.
“Yacchoooo…”
Roka đưa khăn giấy cho cậu ấy bằng một động tác đã quá quen thuộc. Clark cũng chuẩn bị sẵn khăn giấy. Thấy tôi nhìn sang, ông bình thản giải thích:
“Tôi đã dự đoán khả năng này.”
Đúng là Clark.
Yachiyo bật cười qua nước mắt.
Mami thắp một ngọn nến giữa chiếc bánh dâu. Chỉ một ngọn, dành cho sinh nhật đầu tiên của em. Không ai nhắc đến tám nghìn năm hay cố biến quãng thời gian ấy thành một câu đùa đau lòng. Yachiyo nhìn ánh lửa nhỏ, ấm áp ấy như nhìn một mặt trời bé xíu được trao riêng cho mình. Rồi Mami bắt nhịp hát. Roka hát nhỏ nhưng đúng tông, còn Clark nghiêm túc đến mức gần như chỉ đọc theo nhịp. Tôi hát theo, giọng vỡ ra mấy lần. Yachiyo đứng giữa chúng tôi, hai tay nắm trước ngực, chiếc mũ sinh nhật vẫn đội trên đầu. Ánh nến khẽ rung trong đôi mắt ướt của em.
Bài hát vừa dứt, Mami nhắc:
“Ước đi, Yaccho.”
Em chớp mắt.
“Ước?”
“Sinh nhật thì phải ước chứ.”
“Nhưng em đã có nhiều quá rồi.”
Câu ấy khiến mọi người lặng đi. Yachiyo vẫn nhìn ngọn nến.
“Em đã có một mái nhà, một cái tên, những giấc mơ… và chị Iroha.”
Mặt tôi nóng lên giữa nước mắt.
“Còn có mọi người, cả Bình Thường nữa.”
Trong bát, Bình Thường bơi ngang qua đúng lúc ấy. Mami khóc mạnh hơn. Roka nhìn bát cá với vẻ mặt như vừa chứng kiến một nhân vật phụ hoàn thành vai trò quan trọng.
Yachiyo cúi đầu.
“Nhưng nếu vẫn được ước…”
Em nhắm mắt rất lâu rồi mới thổi nến.
Ngọn lửa tắt, để lại một làn khói mỏng tan dần trong ánh đèn vàng. Mami và Roka lập tức vỗ tay, còn Clark chậm hơn nửa nhịp. Tôi chỉ nhìn Yachiyo. Em mở mắt mà không nói điều ước của mình là gì, tôi cũng không hỏi. Có những điều, khi đã được gửi vào ánh nến, nên có một chỗ riêng để lớn lên.
Chúng tôi cắt bánh, dành phần đầu tiên cho Yachiyo. Em cầm nĩa rất cẩn thận, giống như chỉ cần chạm sai một chút, miếng bánh cũng có thể vỡ. Khi em ăn miếng đầu tiên, một chút kem dâu dính lại ở môi.
“Ảnh! Phải chụp ảnh!” Mami lập tức nói.
Yachiyo đỏ mặt. Tôi quay sang em.
“Em muốn chụp không?”
Em nhìn chiếc bánh rồi nhìn tôi, khẽ gật đầu.
“Muốn.”
Thế là mọi người lần lượt bước vào khung hình.
Chúng tôi chụp Yachiyo bên chiếc bánh, Mami ôm em chặt đến mức gương mặt em gần như vùi vào mái tóc cậu ấy. Roka đứng bên cạnh, mỉm cười rất nhẹ, còn Clark cầm đĩa bánh với vẻ nghiêm túc như đang dự hội nghị, dù ánh mắt đã dịu hơn thường ngày.
Sau cùng là tấm ảnh tôi và Yachiyo đứng cạnh nhau, tay trong tay, trước chiếc bánh có tên em. Tôi thêm tấm ảnh ấy vào album Chỗ em có mặt.
Bức thứ hai của chúng tôi.
Yachiyo nhìn hai tấm ảnh trong album rồi nói:
“Đã có hai tấm rồi.”
Em ngước lên nhìn tôi.
“Sau này sẽ nhiều hơn chứ?”
“Mình sẽ còn chụp thêm mà.”
“Rất nhiều?”
Tôi mỉm cười với em.
“Chị nghĩ sẽ không đủ chỗ chứa đâu nhỉ.”
Mắt Yachiyo lại ươn ướt. Nhưng lần này, em đã mỉm cười trước khi nước mắt kịp rơi.
Sau khi Mami, Roka và Clark ra về, căn phòng yên tĩnh trở lại. Trên bàn vẫn còn
hộp bánh, đĩa và nĩa chưa rửa, giấy gói quà cùng vài vệt kem sót lại sau buổi tiệc.
Tôi ngồi xuống cạnh em trên thảm. Yachiyo ôm đầu gối, nhìn phần bánh còn lại.
“Em có mệt không?”
“Một chút thôi. Nhưng vui lắm.”
“Vui đủ không?”
Em quay sang tôi rồi bật cười.
“Không có mức vui tối thiểu mà.”
“Đúng nhỉ.”
“Chị học tốt ghê.”
“Nhờ giáo viên tốt đó chứ.”
Yachiyo đỏ mặt rồi tựa đầu vào vai tôi.
“Chị Iroha.”
“Sao thế?”
“Hôm nay là sinh nhật đầu tiên của em. Vậy năm sau sẽ là lần thứ hai, rồi năm sau nữa là thứ ba, đúng không?”
“Đúng rồi.”
“Rồi em sẽ có rất nhiều sinh nhật nữa?”
“Ừm sẽ còn rất nhiều.”
Yachiyo nhắm mắt.
“Lạ thật.”
“Lạ gì?”
“Trước đây, thời gian của em dài lắm, nhưng chẳng có ngày nào thuộc về em như thế này.”
Tôi yên lặng nghe em nói tiếp.
“Tám nghìn năm dài đến thế, vậy mà hôm nay, một ngọn nến nhỏ lại khiến em thấy mình thật hơn.”
Tôi quay sang đúng lúc Yachiyo mở mắt. Dưới ánh đèn vàng, mắt em vẫn sáng, như còn giữ lại chút ánh nến ban nãy.
Em cúi nhìn tên mình trên phần bánh còn lại, rồi hỏi bằng giọng gần như chỉ còn là hơi thở:
“Vậy… hôm nay là ngày em được sinh ra thật sự à?”
Nước mắt tôi rơi trước khi kịp trả lời. Câu hỏi ấy dịu dàng đến đau lòng, chạm đúng vào điều chúng tôi vừa cùng nhau tìm thấy.
Tôi nắm tay em, đưa lên môi hôn rất nhẹ.
“Ừ. Nhưng những ngày em đã sống vẫn có ý nghĩa. Tám nghìn năm ấy sẽ không vì hôm nay mà bị xóa đi.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt em.
“Từ hôm nay, em có thêm một ngày để được chúc mừng vì đã đến được đây.”
Yachiyo bật khóc…Và lần này, em để nước mắt cứ thế rơi, chẳng che mặt hay xin lỗi vì mình đã khóc quá nhiều.
Tôi ôm em vào lòng.
Dưới ánh đèn vàng quen thuộc, căn phòng còn vương mùi bánh dâu, trà nguội và giấy gói quà. Yachiyo tựa vào tôi, tay nắm chặt mép áo như một đứa trẻ vừa nhận ra mình thật sự có nhà. Trên bàn, chiếc bánh vẫn còn tên em. Album Chỗ em có mặt đã có bức ảnh thứ hai, và ngày sinh mới cũng đang chờ được điền chính thức vào hồ sơ.
Tối ấy, Yachiyo suy nghĩ rất lâu trước khi viết vào Sổ Bình Thường:
Hôm nay em có sinh nhật đầu tiên.
Tôi viết bên dưới:
Hôm nay chị hiểu rằng một người không chỉ cần được cứu để sống, mà còn cần một ngày để được chúc mừng vì đã sống.
Yachiyo đọc xong rồi ôm cuốn sổ vào lòng.
“Chị Iroha, năm sau mình lại ăn bánh dâu nhé. Năm sau nữa cũng vậy.”
“Ừ, mình hẹn thế nhé.”
“Nhưng nếu có năm em muốn ăn bánh khác thì sao?”
“Thì mình đổi cái khác.”
“Còn nếu em muốn hai chiếc?”
“Cái đó cần cân nhắc.”
“Chị keo kiệt quá.”
“Chị còn phải nghĩ đến sức khỏe của em nữa.”
“Lại quản lý em nữa….”
“Chị chỉ quan tâm người yêu của chị thôi.”
Yachiyo bật cười. Tiếng cười còn vương nước mắt, nhưng đã trong trẻo hơn.
Tôi nhìn em rồi đưa mắt quanh căn phòng.
Lần đầu tiên, tôi cảm thấy sinh nhật không chỉ là dịp kỷ niệm ngày một người bắt đầu tồn tại. Đôi khi, nó còn là một lời tuyên bố rất khẽ với thế giới:
Người này đã đến đây, với một cái tên, một chỗ ngồi bên chiếc bánh và những người vui mừng vì sự có mặt của họ. Phía trước còn có năm sau để mong chờ. Một cuộc đời đang mở ra, từ nay không chỉ được tính bằng những gì đã chịu đựng, mà còn bằng những lần thổi nến từ hôm nay trở đi.