Chou Kaguya Hime
Ngoại truyện 5: Minakanushi · Phần 78
Chou Kaguya Hime - Ngoại truyện 5 : Minakanushi - Phần 78
” Một Note nhỏ trước khi các bạn đọc nhen ^^
Có một số từ nghe tiếng Nhật nó sẽ hay hơn nhưng mình dịch qua tiếng Việt lun.
Như bé Thỏ Bông Chứng Cứ tên là : Shouko
Bé Cá Vàng Bình Thường tên là : Fuu Chan nha (tại Futsuu tiếng Nhật là Bình thường á ^^)
Cái cây tên là Mai mà Yachiyo đặt tên là : Koume Chan nhen”
Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã đọc và ủng hộ mình nha.”
- YachiSuzu
Sau buổi sinh nhật đầu tiên của Yachiyo, căn phòng vẫn còn thoảng mùi dâu.
Hương kem đã nhạt đi nhiều so với lúc Mami mở hộp bánh giữa phòng khách, trịnh trọng đến mức tôi suýt tưởng cậu ấy sắp tuyên bố khai mạc một lễ hội quốc gia. Nhưng mỗi khi nhớ cách Yachiyo cầm nĩa ăn miếng đầu tiên, tôi lại thấy như vị ngọt vẫn còn ở đầu lưỡi. Cả khóe mắt đỏ lên lúc em đọc tên mình trên bánh, tôi cũng nhớ rất rõ.
Ở mép đĩa còn dính một chút kem. Yachiyo nhất quyết chưa cho lau.
“Đừng lau vội. Nó cũng là dấu vết của sinh nhật mà.”
Tôi nhìn chiếc đĩa một lúc rồi quyết định coi như chưa thấy.
Trong nhà ngày càng có nhiều thứ được giữ lại vì lý do ấy. Túi giấy từ buổi hẹn lần trước của chúng tôi, đến cả chiếc hộp bánh hơi móp méo từ lần cãi nhau đầu tiên. Móc khóa cá vàng được treo cạnh bát của Bình Thường, còn kẹp tóc hình trăng nằm bên nhật ký giấc mơ. Đến giấy gói quà của Roka cũng được em gấp lại vuông vức. Theo Yachiyo, cách cậu ấy gói quà “rất có tính cách”, nên bỏ đi thì tiếc.
Giờ đến lượt một vệt kem dâu.
Cứ thế này, căn phòng sớm muộn cũng thành bảo tàng những điều bình thường của Yachiyo mất.
Mà tôi cũng chẳng thấy phiền.
Tôi vẫn nhớ giọng em đứt quãng trong tiếng nhiễu, nhớ cơ thể ấy chỉ có thể ở lại trong một khoảng thời gian giới hạn. Đồng hồ cứ đếm ngược, còn tôi thì chưa bao giờ thấy chừng ấy là đủ. Ngay cả những lúc hạnh phúc nhất, tôi cũng không dám yên tâm, vì biết rồi em sẽ lại biến mất trước mắt mình. Bây giờ, Yachiyo muốn giữ một tờ giấy gói quà, một chiếc túi cũ hay cả vệt kem trên đĩa, tôi nghĩ cũng không sao. Những thứ ấy nhắc tôi nhớ cả những ngày chẳng có chuyện gì lớn xảy ra, chỉ có em cùng tôi đi chơi, ăn bánh, mang vài món đồ về nhà.
Nếu ai đó chỉ vào chiếc túi cũ và hỏi: “Cái này giữ làm gì?”, tôi biết mình sẽ trả lời thế nào.
“Vì hôm đó, Yachiyo đã ở đây.”
Sau đêm sinh nhật, Yachiyo vừa nằm xuống đã ngủ, nhanh đến mức tôi còn chưa kịp hỏi em có muốn uống nước không.
Em nằm nghiêng, một tay ôm con thỏ bông vẫn đội mũ sinh nhật, tay kia đặt gần Sổ Bình Thường. Nhìn bàn tay ấy, tôi có cảm giác ngay cả khi ngủ, em vẫn muốn giữ bên mình dòng chữ Hôm nay em có sinh nhật đầu tiên.
Tôi ngồi bên giường thêm một lúc, nhìn em ngủ.
Nếu Clark thấy cảnh này, chắc ông lại bảo tôi nên bỏ thói quen canh người khác ngủ như giám sát thiết bị. Nhưng tối nay, tôi không thấy bất an. Tôi chỉ muốn nhìn em thêm một chút. Yachiyo đã có một sinh nhật. Em được nhận chiếc bánh có tên mình, thổi ngọn nến đầu tiên và giữ lại một điều ước mà chẳng ai biết. Nghĩ đến đó, tôi vẫn thấy khó tin.
Tôi đưa tay vuốt nhẹ tóc em. Yachiyo không tỉnh giấc, chỉ khẽ cựa mình, giống như dù là trong mơ em cũng nhận ra bàn tay tôi.
“Ngủ ngon.”
Tôi thì thầm rồi chậm rãi đứng dậy.
Món quà của tôi vẫn chưa được trao.
Tôi đã chuẩn bị sẵn, nhưng chưa muốn đưa ra giữa lúc mọi người đang hát, cắt bánh, vừa cười vừa lau nước mắt. Yachiyo còn đang tập quen với việc nhận lời chúc mừng của từng người. Tôi muốn để em tận hưởng buổi tối ấy.
Món quà này, tôi sẽ đợi đến sáng mai.
Khi em đã ngủ một giấc, vị bánh dâu trên đầu lưỡi nhạt bớt và căn phòng chỉ còn hai chúng tôi. Tôi muốn có thời gian ngồi cạnh em, nhìn em mở nó mà không phải vội. Thật ra, đó cũng chẳng phải món quà khiến Mami vừa thấy đã reo lên. Nó không có gì lấp lánh, cũng không được buộc một chiếc nơ lớn.
Chỉ là một chiếc ví nhỏ màu nâu nhạt.
Bên trong có tấm thẻ nhận dạng tạm thời, một mảnh giấy gấp, một tấm ảnh nhỏ và dòng tên em:
Runami Yachiyo.
Tôi đã chuẩn bị nó từ vài ngày trước, khi chúng tôi còn chưa chọn được sinh nhật cho em.
Clark và Roka đều giúp tôi một tay. Riêng Mami tuyên bố rằng “thẻ nhận dạng tạm thời có thể khô khan, nhưng ví đựng nó tuyệt đối không được như vậy”, rồi gửi hơn ba mươi mẫu ví nhỏ chỉ trong một buổi tối.
Tôi chọn chiếc đơn giản nhất.
Mami chê tôi “thiếu tinh thần sinh nhật”. Roka ủng hộ lựa chọn ấy, còn Clark nhận xét ngắn gọn:
“Kích thước phù hợp với giấy tờ.”
Yachiyo thì vẫn chưa biết về món quà.
Tôi vuốt nhẹ lớp da mềm màu nâu nhạt rồi mở ví. Tấm thẻ tạm thời nằm ngay ngắn trong ngăn trong suốt. Trên thẻ vẫn còn dấu tạm. Những thủ tục để hoàn tất hồ sơ còn dài đến mức chỉ nghĩ tới, tôi đã muốn uống thêm cà phê.
Nhưng giờ trên đó đã có tên em, ngày sinh vừa chọn và một tấm ảnh chụp em ngoài đời. Trong ảnh, tóc em buộc thấp, ánh mắt hơi căng thẳng. Em cố giữ vẻ bình tĩnh, nhưng khóe môi vẫn để lộ chút lúng túng.
Lúc chụp tấm ảnh ấy, Yachiyo đã hỏi:
“Ảnh thẻ có được cười không ạ?”
“Cười nhẹ nhàng thôi.”
“Nhẹ thì bao nhiêu là nhẹ?”
Câu ấy thì tôi chịu.
Thế là Yachiyo ngồi trước phông trắng, cố cười cho ra dáng “người trưởng thành có giấy tờ”. Trông em lại giống một học sinh lên nhận giấy khen hơn. Tôi phải quay mặt đi để giấu nụ cười. Suốt mười phút sau đó, em cứ nhìn tôi đầy nghi ngờ.
Dù sao, tấm ảnh vẫn dùng được.
Bây giờ nó nằm trong chiếc ví tôi đang cầm. Cái tên tôi vẫn gọi mỗi ngày, từng được viết trong Sổ Bình Thường rồi trên bánh sinh nhật, đã có thêm một chỗ ở đây. Nó nằm gọn trong một ngăn ví, để em có thể mang theo khi ra ngoài.
Trong chiếc ví nhỏ là tấm thẻ có ngày sinh mới và bức ảnh Yachiyo còn hơi ngượng. Tôi đặt ví vào hộp, buộc bên ngoài một sợi ruy băng xanh nhạt, cùng màu mực em vẫn dùng viết sổ. Gói xong, tôi cất món quà vào ngăn kéo bàn làm việc.
Và chờ đợi sáng mai.
Sáng hôm sau, lúc tôi mang cốc nước ấm vào phòng, Yachiyo vừa ngồi dậy. Tóc em rối, mắt còn lim dim. Chiếc mũ sinh nhật của thỏ bông đã tuột xuống gối.
Em nhìn quanh, ngơ ngác như đang cố nhớ xem hôm qua là thật hay mơ.
“Chào buổi sáng.”
Yachiyo chớp mắt rồi quay sang tôi.
“Chào buổi sáng…”
Giọng em hơi khàn. Tôi đưa cốc nước, em đón bằng hai tay rồi uống một ngụm nhỏ.
Sau đó, ánh mắt em dừng ở chiếc bàn. Sổ Bình Thường nằm cạnh bó hoa Mami mang đến và hộp đựng phần bánh dâu còn lại. Thỏ bông ở ngay bên gối, cạnh chiếc mũ vừa rơi.
Yachiyo nhìn mọi thứ một lượt.
“Hôm qua là thật. Em có sinh nhật, còn được thổi nến nữa.”
Tôi ngồi xuống cạnh em, gật đầu.
“Ừ.”
“Chị Mami khóc thật.”
“Rất thật.”
“Tiến sĩ Clark cũng hát thật.”
“Cũng rất thật.”
Em ôm cốc nước trong tay.
“Em cứ tưởng mình sẽ mơ về sinh nhật.”
“Vậy em có mơ không?”
“Em không nhớ rõ nữa.”
Yachiyo tựa đầu vào vai tôi.
“Nhưng em ngủ rất ngon.”
Tôi ngồi yên cho em dựa. Sau những ngày phải lo chuyện ở lab, giấy tờ, những giấc mơ rồi cả các buổi stream, tôi thấy nhẹ nhõm vì lúc này chẳng có gì cần làm ngay.
Yachiyo ngồi yên thêm một lúc rồi hỏi:
“Chị Iroha, hôm nay mình có cần làm gì đặc biệt không?”
“Không đâu.”
“Không còn sinh nhật nữa ạ?”
“Hôm qua là sinh nhật rồi mà.”
“Vậy hôm nay là ngày sau sinh nhật.” Em ngẫm nghĩ một chút. “Sau sinh nhật thì làm gì?”
Tôi nghĩ một lát.
“Ăn nốt bánh.”
Yachiyo lập tức ngồi thẳng dậy.
“Đúng rồi. Bánh không được bị bỏ rơi.”
Nhưng vừa nói xong, em lại nhìn tôi.
“Ăn bánh trước bữa sáng có được không ạ?”
“Em muốn nghe câu trả lời của người yêu hay người quản lý sức khỏe?”
Yachiyo cân nhắc rất nghiêm túc.
“Người yêu trước.”
“Được.”
“Còn người quản lý sức khỏe?”
“Ăn sáng xong đã.”
Em phồng má.
“Vậy người yêu thắng chẳng được bao lâu.”
“Người yêu cũng muốn em không bị đau bụng mà.”
“Lý lẽ quá mạnh.”
Cuối cùng, chúng tôi ăn sáng trước. Bữa sáng có cơm, trứng cuộn và canh miso với lượng nấm vừa phải. Yachiyo bảo sau sinh nhật hôm qua, trứng cuộn hôm nay cũng phải “trưởng thành hơn”.
“Trứng cuộn trưởng thành là thế nào?”
“Em nghĩ là không bị sụp giữa chừng.”
May mà lần này, cuộn trứng giữ được nguyên hình. Em nhìn thành quả của mình đầy tự hào, còn tôi thì suýt vỗ tay chúc mừng.
Ăn sáng xong, chúng tôi chia nhau phần bánh còn lại, mỗi người một miếng nhỏ. Lần này chẳng có nến hay tiếng hát. Kem đã mềm hơn, dâu cũng bớt tươi so với tối qua, nhưng Yachiyo vẫn cẩn thận xắn từng miếng.
“Bánh sau sinh nhật cũng ngon chị nhỉ.”
“Ừm.”
Em nhìn miếng bánh trên đĩa rồi mỉm cười.
“Hôm nay không rực rỡ như hôm qua, nhưng lại dịu dàng hơn. Em thích cả hai.”
Tôi nhìn em thêm một lúc. Có lẽ đã đến lúc lấy món quà ra rồi.
Thấy tôi đứng dậy, Yachiyo ngẩng lên.
“Chị đi đâu vậy?”
“Lấy một thứ cho em.”
Tôi đến bàn làm việc, mở ngăn kéo. Chiếc hộp nhỏ vẫn nằm ở đó, sợi ruy băng xanh nhạt buộc ngay ngắn bên ngoài.
Cầm nó lên, tôi bỗng thấy tim mình đập nhanh.
Khi tặng em chiếc kẹp tóc hay những món đồ nhỏ khác, tôi chỉ mong em thích. Lần này, tôi còn muốn gửi theo món quà một điều mình vẫn chưa biết nói sao cho đủ.
Tôi đã nói rằng mình muốn bảo vệ em. Giờ tôi cần làm những việc cụ thể để em có thể tin vào lời ấy. Chúng tôi đã có ảnh chụp cùng nhau, có một album riêng để giữ lại những ngày đáng nhớ. Tôi muốn em có thêm cả những thứ có thể mang theo khi bước ra khỏi nhà: một chiếc ví, bên trong là giấy tờ mang tên em, với ngày sinh và tấm ảnh hơi ngượng mà tôi đã phải cố nhịn cười khi chụp.
Tấm thẻ ấy vẫn còn là thẻ tạm thời. Phía trước còn nhiều việc phải lo, nhưng tôi không muốn vì thế mà cứ cất nó trong ngăn kéo của mình.
Nó nên ở trong tay Yachiyo.
Tôi quay lại bàn. Em nhìn chiếc hộp, mắt mở lớn hơn một chút.
“Chị Iroha?”
Tôi đặt món quà xuống trước mặt em.
“Đây là…Quà sinh nhật chị tặng em.”
“Nhưng hôm qua chị đã…”
“Hôm qua là tiệc mà. Còn đây là quà riêng chị tặng em.”
Tôi đẩy chiếc hộp lại gần. Yachiyo nhìn nó rồi ngẩng lên nhìn tôi.
“Em mở được không?”
“Được chứ, em mở đi.”
Em lần tay theo sợi ruy băng, chậm rãi gỡ nút thắt. Nhìn em, tôi nhớ ánh mắt khi em thấy tên mình trên bánh tối qua. Cũng là vẻ nâng niu xen lẫn ngập ngừng ấy, như thể em vẫn cần thêm chút thời gian để tin món quà đã thuộc về mình.
Yachiyo mở nắp hộp.
Chiếc ví màu nâu nhạt nằm bên trong, giản dị, gần như không có trang trí ngoài một hình trăng nhỏ được dập chìm ở góc dưới. Đó là chi tiết duy nhất tôi dặn thêm khi chọn ví. Tôi muốn em tìm thấy một chút gì quen thuộc trên món đồ sẽ mang theo mỗi ngày.
“Ví ạ?”
Em cầm lên, khẽ lật qua lật lại.
“Đẹp quá…”
Tôi chưa kịp kể về hình trăng thì em đã mở ví. Rồi dừng lại.
Sau lớp nhựa trong là tấm ảnh thẻ của em, ngày sinh vừa chọn và dòng tên:
Runami Yachiyo.
Yachiyo nhìn rất lâu. Đến khi những ngón tay em bắt đầu run, tôi mới nghe thấy một tiếng gọi gần như không thành lời.
“Chị…”
Tôi ngồi xuống cạnh em. Vẫn quen lo trước, tôi vội giải thích:
“Đây vẫn là thẻ nhận dạng tạm, em nhé. Còn vài bước nữa mới hoàn tất, có chỗ cần Clark xác nhận, có thông tin sau này sẽ phải cập nhật lại.”
Yachiyo vẫn nhìn tấm thẻ. Tôi chậm giọng xuống.
“Nhưng trên đó đã có tên em, cả ngày sinh em chọn nữa.”
Một giọt nước mắt rơi xuống ví. Tôi định đưa tay lau rồi lại thôi, ngồi yên bên em. Yachiyo chạm vào dòng tên, ngón tay chậm rãi miết qua lớp nhựa trong.
“Runami Yachiyo…”
Em đọc rất nhỏ, mắt vẫn dừng ở từng chữ.
Tôi đã nghe cái tên ấy trên sân khấu, đã gọi em bằng tên ấy biết bao lần. Tối qua, nó còn nằm trên mặt bánh sinh nhật. Vậy mà nhìn em đọc lại lúc này, tôi vẫn thấy lòng mình nghẹn lại. Bây giờ, tên em đã được in trên một tấm thẻ nhỏ, cất vừa trong ví. Em có thể mang nó theo khi ra ngoài mua đồ, đi tàu, rồi lấy ra khi cần cho ai đó biết mình là ai.
Yachiyo hít vào chậm rãi, ngón tay vẫn đặt trên dòng tên.
“Đây là em… ở ngoài đời ạ?”
“Ừ.”
“Không phải avatar hay một ký hiệu tạm trong hệ thống sao?”
Tôi nhìn em, phải nuốt nghẹn mới trả lời được.
“Là em đấy, Yachiyo.”
Em cúi đầu, ôm chiếc ví vào ngực rồi bật khóc. Tiếng khóc rất nhỏ, nhưng vai em run lên từng đợt. Tôi vòng tay ôm em từ bên cạnh, để em tựa vào mình.
Một lúc lâu sau, em mới cất tiếng.
“Chị Iroha… lần đầu tiên…”
Em nghẹn lại, cố lấy hơi để nói hết.
“Lần đầu tiên em có giấy tờ của riêng mình để mang theo ra ngoài.”
Tôi nhắm mắt, siết nhẹ vòng tay.
Tôi đã mong em vui khi nhận quà. Nhưng nghe em nói câu ấy, tôi vẫn thấy nghẹn ngào. Tôi nhớ những lần chuẩn bị cho em ra ngoài, chúng tôi phải kiểm tra pin phụ, dây cảm biến, tính xem cơ thể em còn chịu được bao lâu. Bây giờ, em đang ôm một chiếc ví. Trong đó có tên, ảnh và ngày sinh của em, cùng những ngăn còn trống mà tôi bỗng muốn thấy nó đầy lên.
“Sau này trong ví sẽ có thêm nhiều thứ nữa,” tôi nói.
Yachiyo ngẩng lên, mắt còn ướt.
“Vé tàu, hóa đơn mua bánh… cả thẻ thư viện, nếu em muốn.”
“Thẻ thư viện…”
“Và một tấm ảnh nhỏ.”
Em nhìn tôi.
“Ảnh ạ?”
Tôi lấy tấm ảnh đã chuẩn bị trong hộp ra, đưa cho em. Đó là bức ảnh đầu tiên của chúng tôi trong album Chỗ em có mặt, được in vừa một lòng bàn tay. Ánh sáng trong ảnh hơi vàng. Thỏ bông ngồi nghiêng phía sau, Bình Thường chỉ hiện lên như một vệt cam mờ. Còn chúng tôi đứng cạnh nhau, tay nắm tay, mắt vẫn đỏ nhưng đều đang cười.
Yachiyo đón lấy. Một giọt nước mắt nữa rơi xuống má em.
“Chị in ra sao?”
“Ừ.”
Em cúi sát hơn, nhìn kỹ bức ảnh.
“Nhưng mắt em đỏ quá.”
“Chị cũng vậy.”
“Thỏ bông trông hơi kỳ.”
“Lúc nào nó chẳng vậy.”
“Bình Thường thì mờ nữa.”
“Nhưng có mặt.”
Yachiyo bật cười qua nước mắt.
“Đúng rồi.”
Em cẩn thận luồn ảnh vào ngăn phía sau tấm thẻ. Ảnh vẫn hơi lớn, phải gập một mép mới vừa. Nhìn nếp gấp nhỏ ấy, em khựng tay, vẻ tiếc rõ ràng.
“Để chị in lại tấm nhỏ hơn nhé.”
“Không cần đâu. Tấm này được rồi ạ.”
“Nhưng bị gập mất một góc rồi.”
“Vậy mới biết nó sống trong ví thật.”
Tôi nhìn em rồi mỉm cười, để em tự cất nốt tấm ảnh vào.
Yachiyo đóng ví lại, sau đó mở ra. Em làm thế vài lần, lần nào cũng dừng lại nhìn tấm thẻ và bức ảnh phía sau. Tên, ngày sinh, gương mặt em vẫn ở nguyên đó, cùng bức ảnh hai chúng tôi nắm tay nhau.
Rồi em ngẩng lên.
“Chị Iroha, em mang cái này ra ngoài được không?”
Tôi thấy lòng mình thắt lại. Chiếc ví đã ở trong tay em, vậy mà em vẫn chờ tôi cho phép mang theo.
Tôi đưa tay chạm nhẹ lên má em.
“Đó là ví của em mà. Em muốn mang đi đâu thì cứ mang.”
“Không cần hỏi chị ạ?”
“Không cần.”
Yachiyo nhìn tôi thêm một lúc rồi ôm ví vào ngực.
“Vậy em sẽ mang theo khi đi mua bánh, ra ga… cả lúc mình hẹn hò nữa.”
Tôi gật đầu.
“Đi mua hành cũng mang, dù có khi mình lại quên mua.”
Tôi bật cười.
“Nhớ mang ví rồi thì cố nhớ cả hành nữa nhé.”
“Em sẽ cố mà.”
Em cúi nhìn chiếc ví, vuốt nhẹ lên hình trăng ở góc.
“Cả khi đến lab nữa. Và… nếu sau này em có thể tự ký tên ở đâu đó, em cũng muốn mang theo.”
Mắt tôi lại nóng lên.
“Ừ. Nhất định rồi.”
Yachiyo mỉm cười, đưa chiếc ví lên ngắm thêm lần nữa.
“Nó nhỏ thật. Nhưng em thấy như đang cầm một cánh cửa.”
Tôi nhìn chiếc ví nằm gọn trong tay em. Bỗng nhiên, tôi hình dung ra cảnh Yachiyo đứng ở quầy thanh toán, mở ví lấy tiền rồi cất tiền thừa cùng một tờ hóa đơn vào ngăn nhỏ. Có hôm em sẽ giữ thêm vé tàu, có hôm là một mẩu giấy ghi chú. Tấm thẻ mang tên em và bức ảnh hơi gập góc của chúng tôi sẽ ở đó, theo em ra ngoài rồi cùng em trở về.
“Vậy mình cứ từ từ mở cánh cửa ấy thôi,” tôi nói. “Không cần vội, nhưng mình sẽ không đóng lại.”
Yachiyo nhìn tôi một lúc rồi gật đầu.
“Vâng.”
Buổi chiều hôm ấy, Yachiyo nhất quyết muốn dùng chiếc ví ngay. Em chọn một việc rất đơn giản: xuống cửa hàng tiện lợi gần nhà mua sữa. Mọi khi, em chỉ bỏ tiền lẻ vào túi áo. Hôm nay, em cẩn thận cất tiền vào ví, đặt ví trong ngăn túi nhỏ rồi mới đeo lên vai.
Thấy em đứng trước cửa, tôi hỏi:
“Em muốn chị đi cùng không?”
Yachiyo nghĩ một chút rồi gật đầu.
“Có ạ.”
“Em lo chuyện gì à?”
Em lắc đầu, đặt tay lên chỗ chiếc ví nằm.
“Em muốn chị nhìn thấy lần đầu em dùng nó.”
Tôi nhìn em rồi mỉm cười.
“Ừ. Chị đi cùng em.”
Chúng tôi men theo con đường quen xuống cửa hàng. Cửa kính tự động mở ra cùng tiếng chuông như mọi lần. Dưới ánh đèn trắng hơi chói, kệ đồ uống vẫn ở bên phải, bánh quy bên trái, còn tạp chí được xếp phía trong.
Yachiyo đi tới kệ sữa, lấy hộp có hình con mèo. Em đứng nghĩ thêm một lát rồi chọn một gói kẹo nhỏ.
“Em muốn ăn vặt à?”
“Vâng.”
Em ôm hai món đồ ra quầy. Nhân viên thu ngân còn trẻ, tóc buộc gọn, cất lời chào bằng giọng đều đều:
“Xin chào quý khách.”
Yachiyo đặt đồ xuống. Tôi đứng sau em một bước, nghe tiếng máy quét mã vang lên hai lần.
“Ba trăm tám mươi yên.”
Em mở túi lấy ví. Tôi thấy những ngón tay em hơi run lúc mở ra.
Tấm thẻ mang tên em thoáng hiện dưới lớp nhựa trong. Nhân viên thu ngân vẫn chờ nhận tiền, người khách phía sau đang xem điện thoại. Chẳng ai để ý đến tấm thẻ ấy.
Nhưng tôi nhìn thấy.
Yachiyo lấy tiền trả, rồi nhận lại tiền thừa cùng hóa đơn. Em cúi nhìn tờ giấy, mở ngăn nhỏ trong ví và cẩn thận gấp nó lại cho vừa. Chỉ một động tác ấy thôi mà mắt tôi bỗng cay xè. Tôi phải quay mặt đi một chút. Đó là hóa đơn mua sữa và một ít đồ ăn vặt, một tờ giấy mỏng em vừa nhận sau khi tự trả tiền. Giờ nó nằm trong chiếc ví của em, cùng tấm thẻ mang tên mình và bức ảnh của chúng tôi. Buổi sáng, chúng tôi còn nói về những tờ hóa đơn sau này em sẽ giữ. Đến chiều, em đã cất vào đó tờ đầu tiên.
Ra khỏi cửa hàng, Yachiyo dừng dưới mái hiên, lấy hóa đơn ra xem thêm lần nữa. Trời chiều trong, gió thổi nhẹ. Tôi đứng chờ bên cạnh.
“Hóa đơn có gì đặc biệt à?”
“Không ạ.” Em nhìn tờ giấy rồi mỉm cười. “Chỉ là tờ đầu tiên em cất vào ví của mình thôi.”
Tôi nhìn em, chẳng biết nói thêm gì.
Yachiyo gấp hóa đơn lại, cất vào ngăn nhỏ rồi đóng ví. Em giữ nó trước ngực một lúc mới quay sang tôi.
“Chị Iroha, sau này nó sẽ đầy lên chứ?”
“Đầy hóa đơn à?”
“Không chỉ hóa đơn. Còn vé tàu, thẻ, ảnh, giấy ghi chú… cả những thứ bây giờ em còn chưa biết tên.”
Tôi gật đầu.
“Rồi sẽ đầy lên thôi.”
“Nếu đầy quá thì sao?”
“Thì chị sẽ mua ví lớn hơn cho em.”
Yachiyo bật cười.
“Hóa ra cuộc sống bình thường cũng cần nâng cấp dung lượng nhỉ.”
Rồi em nhìn xuống chiếc ví, giọng dịu đi.
“Nhưng lần này không phải nâng cấp để sống sót.”
“Ừ,” tôi nói. “Lần này là vì có quá nhiều thứ em muốn giữ lại.”
Yachiyo cúi đầu, mắt lại ươn ướt.
“Em thích câu đó.”
“Vậy tối mình ghi vào sổ nhé?”
“Vâng.”
Ngay sau bữa tối, Yachiyo mở Sổ Bình Thường, đặt chiếc ví bên cạnh. Em xem lại tấm thẻ, bức ảnh và tờ hóa đơn một lượt rồi mới cầm bút.
Tôi ngồi bên cạnh, im lặng chờ em viết.
Hôm nay em có chiếc ví đầu tiên. Trong đó có tấm thẻ mang tên mình và một tờ hóa đơn em muốn giữ lại.
Đọc xong, tôi thấy lòng mình dịu xuống. Tôi cầm bút viết bên dưới:
Hôm nay tên em đã có một chỗ trong chiếc ví chị tặng, bên cạnh tờ hóa đơn mua sữa hình mèo.
Yachiyo đọc hết câu, im một lát rồi bật cười.
“Câu của chị đang cảm động, tự nhiên lại có sữa hình mèo.”
“Nhưng hôm nay mình mua sữa hình mèo thật mà.”
“Em biết. Em thích thế.”
Em ôm cuốn sổ cùng chiếc ví vào lòng.
“Nếu toàn những câu cảm động thôi, em lại thấy như chuyện ở đâu xa lắm. Có sữa hình mèo, em mới thấy đúng là ngày hôm nay của mình.”
Tôi mỉm cười, gật đầu.
Yachiyo đặt sổ xuống rồi lại mở ví. Em nhìn từng ngăn, ngón tay dừng ở tấm thẻ, sau đó chạm nhẹ lên mép ảnh hơi gập. Em ngắm thêm một lúc lâu mới khép lại.
“Chị Iroha, cảm ơn chị.”
Em ngẩng lên. Nước mắt đã đọng ở khóe mắt, nhưng em vẫn cười.
“Chị không chỉ tặng em một món đồ đẹp đâu.”
Tôi lặng đi khi em nói tiếp:
“Chị tặng em cả một thế giới đó Iroha….”
Tôi đưa tay ôm lấy em, chưa kịp đáp lời. Yachiyo tựa vào tôi, chiếc ví được giữ chặt giữa hai chúng tôi. Căn phòng gần như vẫn vậy. Chỉ có chiếc ví mới trong tay em là sáng nay còn nằm trong hộp quà, đến chiều đã có thêm một tờ hóa đơn.
Tôi nghĩ đến những lần sau em mang nó ra ngoài, cất bên cạnh điện thoại và túi pin phụ. Rồi sẽ có thêm thẻ mới, vé tàu, ảnh chụp; có cả những hóa đơn mà nhìn vào, hai đứa mới nhớ ra mình lại quên mua hành. Nghĩ đến những ngày sắp tới, tôi vẫn còn lo. Nhưng lúc này, nhìn chiếc ví trong tay Yachiyo, tôi cũng muốn biết rồi em sẽ mang thêm những gì về.
Em đã phải chờ lâu đến thế mới có thể ngồi đây, ôm một món đồ của riêng mình mà vừa khóc vừa cười. Tôi muốn cùng em đi qua những ngày đủ nhiều để chiếc ví nhỏ ấy thật sự không còn chỗ cất.