Chou Kaguya Hime
Ngoại truyện 5: Minakanushi · Phần 74
Chou Kaguya Hime - Ngoại truyện 5 : Minakanushi - Phần 74
” Một Note nhỏ trước khi các bạn đọc nhen ^^
Có một số từ nghe tiếng Nhật nó sẽ hay hơn nhưng mình dịch qua tiếng Việt lun.
Như bé Thỏ Bông Chứng Cứ tên là : Shouko
Bé Cá Vàng Bình Thường tên là : Fuu Chan nha (tại Futsuu tiếng Nhật là Bình thường á ^^)
Cái cây tên là Mai mà Yachiyo đặt tên là : Koume Chan nhen”
Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã đọc và ủng hộ mình nha.”
- YachiSuzu
Sau buổi stream hôm ấy, mọi thứ trong nhà vẫn bình thường.
Ít nhất, nếu chỉ nhìn qua thì là như vậy.
Tôi vẫn pha trà, còn Yachiyo vẫn ngồi trên thảm ôm gối. Chỉ có điều, mặt em lại đỏ lên mỗi khi nhớ đến những dòng chat như:
[Nụ cười đó khai hết rồi]
[Ghế bên cạnh là ai?]
[Yaccho hạnh phúc nhé]
Khung cảnh ấy rất bình thường, đồng thời cũng chẳng bình thường chút nào. Bởi từ hôm ấy, một cánh cửa nhỏ dường như đã hé mở. Nó chỉ mở ra một chút, chưa đủ rộng để người bên ngoài nhìn rõ căn phòng phía sau.
Dù vậy, cả tôi lẫn Yachiyo đều biết thế giới đã bắt đầu nhìn thấy một phần rất nhỏ, thứ mà chúng tôi vẫn luôn cất trong ngăn kéo dịu dàng nhất. Họ chưa biết tên tôi, chưa nhìn thấy bất kỳ bức ảnh nào, cũng chưa nghe một lời công khai. Những gì họ có chỉ là một nụ cười quá thật, chiếc kẹp tóc hình trăng và vài câu lỡ miệng về hộp cơm, canh miso cùng chiếc ghế bên cạnh.
Vậy mà chừng ấy cũng đủ khiến lòng tôi vừa ấm áp, vừa căng lên.
Yachiyo thì ngược lại. Sau đợt xấu hổ ban đầu, em dường như nhẹ nhõm hơn. Đó chưa phải sự vô tư hoàn toàn, mà là cảm giác nhẹ đi của một người đã thử hé cửa và nhận ra bên ngoài quả thật có gió, có tiếng ồn, có những ánh mắt tò mò…
Nhưng cũng có rất nhiều giọng nói ấm áp.
“Em nghĩ… bị nghi ngờ cũng không đáng sợ như em từng tưởng tượng.”
Tôi đang dọn những cốc trà thì bàn tay chợt dừng lại.
“Thật sao?”
“Vâng.”
“Em không thấy bất an à?”
“Có chứ ạ,” em nói. “Nhưng không đến mức muốn trốn ngay.”
Yachiyo ngồi trên thảm, đầu tựa vào thành sofa, mái tóc rơi xuống một bên vai. Ánh đèn vàng phủ lên gương mặt em, khiến sắc đỏ còn vương trên vành tai cũng trở nên dịu dàng hơn.
“Lúc chat hỏi, em rối lắm.”
“Ừm….”
“Nhưng khi mọi người nói rằng chỉ cần em vui là được…”
Em cúi đầu.
“Em cảm thấy như có thêm một chỗ nhỏ được mở ra.”
“Một chỗ nhỏ?”
“Vâng.”
Yachiyo đặt tay lên ngực.
“Em không muốn công khai tất cả, cũng chưa cần nói với mọi người rằng người đó là chị. Nhưng ít nhất, em có cảm giác… niềm vui của mình không cần phải bị giấu kín đến mức chẳng một ai được nhìn thấy.”
Tôi không thể trả lời ngay. Câu nói ấy rất dịu dàng, nhưng cũng khiến nỗi lo trong tôi khẽ nhúc nhích.
Tôi hiểu.
Tất nhiên tôi hiểu.
Yachiyo đã sống quá lâu trong những hình dạng chưa bao giờ được gọi đúng tên: avatar, AI, streamer, dữ liệu, cơ thể thử nghiệm…Có lẽ bây giờ, khi cuối cùng em đã có một căn phòng, một cái tên trên giấy, một cuốn Sổ Bình Thường, một cái nắm tay giữa nơi công cộng và một tình yêu đủ ấm để khiến em cười quá thật trên stream, em chỉ muốn được thế giới nhìn thấy một chút.
Không phải để khoe hay gây ồn ào, chỉ để tự xác nhận một điều:
Mình thật sự có mặt.
Nhưng điều đó không khiến nỗi sợ trong tôi biến mất. Nỗi sợ ấy mang một hình dạng rất thực tế. Nếu fan biết nhiều hơn thì sao? Nếu họ tìm ra tôi, hoặc ai đó bắt đầu đào bới về dự án, cơ thể, danh tính và những giấy tờ chưa hoàn chỉnh của em thì sao? Nếu một trò đùa về “Yaccho đang yêu” biến thành những lời suy đoán độc ác hơn thì sao? Nếu ánh sáng ngoài kia không chỉ ấm áp? Nếu nó tàn nhẫn hơn thì tôi và em phải làm như thế ào?
Tôi đặt cốc trà xuống bàn.
“Yachiyo.”
“Vâng?”
“Chị nghĩ mình vẫn nên cẩn thận.”
Em nhìn tôi. Nụ cười trên môi chợt tắt.
“Cẩn thận?”
“Ừ.”
“Cẩn thận đến mức nào ạ?”
Tôi biết câu hỏi ấy không hề đơn giản. Nhưng lúc đó, tôi vẫn để phần quen thuộc nhất của mình lên tiếng, những phần chỉ biết phân tích rủi ro, từng sống quá lâu trong phòng lab và luôn tin rằng nếu dự đoán đủ nhiều, thế giới sẽ có ít cơ hội hơn để làm đau người mình yêu.
“Ít nhất, em nên tránh để lộ thêm những chi tiết quá cụ thể,” tôi nói. “Chẳng hạn như hộp cơm, canh miso hay chiếc ghế bên cạnh…”
Yachiyo nhìn xuống hai bàn tay.
“Vâng.”
“Chiếc kẹp tóc hôm nay cũng…”
Tôi dừng lại, nhưng đã quá muộn. Yachiyo ngẩng lên.
“Kẹp tóc cũng vậy sao ạ?”
“Chị không có ý nói em không được đeo,” tôi vội giải thích. “Chỉ là nếu em mang những món đồ gắn với buổi hẹn của chúng ta lên stream, fan sẽ bắt đầu liên kết mọi thứ.”
“Nhưng nó chỉ là một chiếc kẹp tóc thôi mà.”
“Với em là vậy,” tôi đáp. “Nhưng với họ, nó có thể trở thành một dấu hiệu.”
“Dấu hiệu rằng em đang có một cuộc sống hạnh phúc thật sự bên ngoài sao?”
Tôi im lặng, tôi biết Yachiyo không hề có ý chất vấn. Nhưng chính sự nhẹ nhàng ấy khiến tôi không thể trả lời ngay.
“Dấu hiệu rằng em có một người bên cạnh,” tôi nói. “Và chuyện đó có thể kéo theo rất nhiều sự chú ý.”
Yachiyo nhìn tôi.
“Chị không muốn họ biết em có một người bên cạnh sao?”
“Không phải.”
“Vậy chị không muốn họ biết người đó là chị?”
“Chuyện đó phức tạp hơn.”
“Em biết…Nhưng em đang hỏi chuyện khác.”
Tôi nhìn em.
“Chị không muốn họ biết em đang yêu sao?”
Căn phòng lặng đi, tôi nghe rất rõ từng chữ một.
“Chị chỉ không muốn em bị tổn thương.”
Yachiyo im lặng sau câu trả lời ấy. Câu trả lời của tôi không sai, nhưng cũng không thật sự trả lời thẳng vào điều em vừa hỏi.
Cả hai chúng tôi đều biết. Em cúi mặt xuống chiếc gối.
“Vâng.”
Chỉ vậy thôi. Yachiyo không cãi lại, không để lộ vẻ buồn, cũng không rút tay ra. Thế nhưng một sợi chỉ rất mảnh trong không khí đã âm thầm căng lên giữa hai chúng tôi.
Tôi biết cảm giác này.
Nó giống hệt khoảnh khắc trước cuộc cãi nhau đầu tiên, trước khi quả trứng được đặt xuống bàn, trước khi em nói:
Em không muốn chỉ là thứ chị giữ cho không vỡ.
Một điều gì đó đang chậm rãi đi về phía chúng tôi. Không vội, nhưng tôi biết chắc chắn nó đã xuất hiện thêm một lần nữa.
Trong buổi stream ngày hôm sau, Yachiyo không đeo chiếc kẹp tóc hình mặt trăng. Thay vào đó, em chọn một chiếc kẹp trơn, bình thường đến mức chẳng gắn với buổi hẹn hay bất kỳ câu chuyện nào. Fan vẫn trêu. Sau buổi hôm trước, họ đã chính thức lập ra một “hồ sơ Yaccho đang yêu” hoàn toàn tự chế. Nhưng lần này, Yachiyo phòng thủ tốt hơn. Em không nhắc đến hộp cơm hay canh miso, không nói “ghế bên cạnh”, cũng không nhìn sang tôi quá nhiều hoặc lỡ cười quá thật.
Buổi stream trôi qua rất an toàn.
Thực sự quá an toàn. An toàn đến mức khi mọi thứ kết thúc, lòng tôi lại chẳng nhẹ đi như đã tưởng. Yachiyo tắt stream, tháo tai nghe rồi ngồi yên một lúc. Tôi bước đến gần.
“Hôm nay em làm tốt lắm.”
Em quay sang.
“Vâng.”
“Chat vẫn vui.”
“Vâng.”
“Không ai hỏi gì nhiều như lần trước nữa.”
“Vâng.”
Mọi câu trả lời đều đúng, chỉ có giọng em là không còn sáng như thường lệ.
Tôi ngồi xuống bên cạnh.
“Yachiyo.”
“Em nghe.”
“Em giận chị à?”
Yachiyo nhìn tôi rồi khẽ lắc đầu.
“Không ạ.”
“Thật không?”
“Thật.”
Nghe vậy, lòng tôi mới nhẹ đi đôi chút. Nhưng ngay sau đó, Yachiyo nói tiếp:
“Em chỉ hơi…”
Em ngập ngừng, mất một lúc mới tìm được từ.
“Nhỏ lại.”
Một từ rất nhẹ, nhưng với chúng tôi lại nặng đến mức gần như làm cả căn phòng chùng xuống. Yachiyo cầm chiếc kẹp tóc trơn trên bàn, chậm rãi xoay nó giữa hai ngón tay.
“Hôm nay em không nói sai gì, không lỡ miệng, không làm chat nổ tung… cũng không khiến chị phải lo.”
“Ừ.”
“Nhưng em thấy mình giống trước đây hơn.”
“Trước đây?”
“Lúc em biết rõ điều gì nên nói và điều gì không.”
Em nhìn xuống chiếc kẹp tóc.
“Lúc em đứng trên sân khấu, cười rất đúng, trả lời rất đúng và giữ mọi thứ ở đúng chỗ.”
Tôi không biết phải nói gì. Yachiyo không hề trách tôi. Thế nhưng từng lời em nói lại giống như đang chậm rãi thu lại một phần bản thân mà hôm qua em vừa đặt ra ngoài ánh sáng.
“Em không ghét việc phải cẩn thận,” em nói. “Em hiểu vì sao mình cần làm vậy vì giấy tờ của em chưa hoàn chỉnh, vì cơ thể em vẫn còn những điều không thể giải thích, và vì chị không muốn mọi chuyện trở nên nguy hiểm.”
Em im lặng một nhịp.
“Em hiểu hết những điều đó.”
Yachiyo ngẩng lên.
“Nhưng chị Iroha.”
“Ừ?”
“Nếu cẩn thận có nghĩa là trước khi gặp mọi người, em phải rút hết những phần đang sống của mình lại…”
Em dừng lại.
“Thì em không biết mình đang bảo vệ điều gì nữa.”
Câu nói ấy khiến cả người tôi lạnh đi vì em đã đúng theo một cách tôi chưa từng dám nghĩ đến. Nếu để bảo vệ hạnh phúc, tôi lại bắt em giấu đi tất cả những gì cho thấy em đang hạnh phúc, vậy rốt cuộc tôi còn bảo vệ điều gì?
Hạnh phúc của em? Hay chỉ là một chiếc vỏ an toàn nhưng trống rỗng?
“Chị không muốn điều này xảy ra….”
“Nhưng hôm nay em đã làm như vậy.”
Yachiyo đáp, không hề trách móc. Em chỉ nói ra sự thật.
“Vì em không muốn chị lo.”
Lại nữa.
Một câu nói rất nhẹ nhành, nhưng cũng chính vì như vậy nên nó làm tôi đau hơn nhiều so với nếu em nổi giận. Em đã từng tự làm mình nhỏ lại để tôi yên tâm. Và bây giờ, em lại bắt đầu làm như thế, ngay trên sân khấu của em, nơi mà lẽ ra em phải được rực rỡ nhất theo cách mà em muốn.
Tôi đưa tay về phía em, nhưng dừng lại giữa chừng.
“Chị có thể nắm tay em không?”
Yachiyo nhìn bàn tay tôi rồi gật đầu.
Tôi nắm lấy tay em.
“Chị xin lỗi.”
“Chị đâu làm gì xấu.”
“Không làm gì xấu không có nghĩa là chị được phép làm em buồn.”
Yachiyo im lặng ,tôi nói tiếp:
“Chị vẫn chưa biết ranh giới nằm ở đâu.”
“Vâng…”
“Giữa việc bảo vệ em và giấu em đi.”
Bàn tay Yachiyo hơi siết lại. Câu nói ấy dường như đã chạm đúng vào điều em vẫn nghĩ nhưng chưa thể nói thành lời.
Tôi hít vào thật chậm.
“Chị không muốn giấu em điều gì nữa.”
“Vâng.”
“Nhưng chị sợ thế giới ngoài kia sẽ không dịu dàng với em như chị và căn phòng này.”
“Em cũng sợ,” Yachiyo đáp ngay. “Nhưng em vẫn muốn nói ra những gì mình muốn.”
Tôi nhìn em.
“Em không muốn xuất hiện ở mọi nơi, cũng không muốn kể hết mọi chuyện. Em không cần ai cũng biết chị là ai, càng không định đưa cả cuộc sống của mình ra cho mọi người xem.”
Em đặt bàn tay còn lại lên ngực.
“Nhưng em muốn được xuất hiện một chút…Muốn được gọi bằng tên thật và có thể nói hôm nay em ăn cơm rất ngon mà không phải sợ mọi người sẽ hỏi ai nấu. Em cũng muốn đeo chiếc kẹp tóc mình thích mà không cần tự hỏi nó có quá giống một buổi hẹn không.”
Tôi lặng lẽ nghe từng câu. Trong lòng có thứ gì đó vừa nhói lên, vừa chậm rãi mở ra.
Yachiyo tiếp tục, giọng nhỏ hơn:
“Và…”
Em ngập ngừng. Có lẽ đây mới là điều khó nói nhất.
Tôi siết tay em.
“Ừ?”
Yachiyo nhìn tôi.
“Em muốn một ngày nào đó được đứng cạnh chị trong ảnh.”
Tôi lặng đi.
Không phải chúng tôi chưa từng chụp ảnh.
Chúng tôi đã chụp đồ ăn, bàn sushi, hộp cơm, cả bát cá của Bình Thường vào hôm Yachiyo quyết định rằng nó “có vẻ đang tạo dáng”. Nhưng ảnh chụp hai chúng tôi thì…Gần như không có. Không phải vì chúng tôi không muốn, chỉ là mỗi khi có cơ hội chụp, tôi lại nghĩ: chưa phải lúc.
Giấy tờ của em chưa hoàn chỉnh và danh tính vẫn chưa ổn định. Nếu tấm ảnh bị lộ thì sao? Nếu một thiết bị nào đó nhận diện được em thì sao? Nếu có người nhận ra thì sao? Nếu một ngày nào đó, nó rơi vào tay người không nên nhìn thấy thì sao?
Tôi cứ chờ.
Chờ đến khi mọi thứ an toàn hơn. Giống như trước đây, khi tôi từng muốn chờ cho đến lúc có thể trao cho em một cơ thể hoàn hảo.
Yachiyo nhìn tôi.
“Không phải để đăng đâu,” em vội nói, như sợ tôi hiểu lầm. “Cũng không phải cho fan xem hay để công khai.”
“Chỉ là…”
Em khẽ cắn môi.
“Em muốn có một bức ảnh mà trong đó em đứng cạnh chị.”
“Không phải ảnh bàn ăn, ảnh tay hay một vật chứng.”
Em siết tay tôi thêm một chút.
“Mà là em và chị…Ở cùng một chỗ.”