Chou Kaguya Hime
Ngoại truyện 5: Minakanushi · Phần 73
Chou Kaguya Hime - Ngoại truyện 5 : Minakanushi - Phần 73
” Một Note nhỏ trước khi các bạn đọc nhen ^^
Có một số từ nghe tiếng Nhật nó sẽ hay hơn nhưng mình dịch qua tiếng Việt lun.
Như bé Thỏ Bông Chứng Cứ tên là : Shouko
Bé Cá Vàng Bình Thường tên là : Fuu Chan nha (tại Futsuu tiếng Nhật là Bình thường á ^^)
Cái cây tên là Mai mà Yachiyo đặt tên là : Koume Chan nhen”
Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã đọc và ủng hộ mình nha.”
- YachiSuzu
Lần đầu là trong buổi stream hai hôm trước. Hôm ấy, Yachiyo đang chơi một tựa game nấu ăn, trong đó nhân vật chính phải mở nhà hàng và sắp xếp ghế ngồi cho khách.
Nhìn màn hình, em rất tự nhiên nói:
“Ghế bên cạnh nên để trống chứ nhỉ?”
Khi chat hỏi vì sao, em đáp:
“Vì nếu người quan trọng đến sau, họ sẽ có chỗ ngồi.”
Chỉ một câu ấy đã khiến khung chat chạy nhanh đến mức tôi không đọc kịp.
Hôm nay, từ khóa ấy lại xuất hiện, Yachiyo cố giữ bình tĩnh.
“Không, không…có ghế bên cạnh nào ở đây cả.”
Đó là một câu trả lời rất dở. Tôi biết, và em cũng nhận ra ngay khi vừa nói xong.
[Không ai nói ở đây]
[Tự khai tiếp này]
[Ở đây không có, vậy chỗ khác có đúng không?]
[Yaccho ơi phòng thủ của em tan rồi]
Tôi lấy điện thoại, gửi cho em một tin nhắn riêng:
Thở đều. Uống nước. Chuyển chủ đề sang game đi !!!
Yachiyo liếc thấy dòng chữ trên màn hình phụ. Lần này, em không quay đầu mà chỉ hít vào, rồi mỉm cười với camera.
“Được rồi, mọi người trêu Yaccho đủ rồi nhé. Sang game nào.”
Giọng em dần lấy lại nhịp. Chat vẫn chạy liên tục, nhưng buổi stream đã tạm trở về nội dung chính. Tôi thở phào, yên tâm được đúng mười phút trước khi trò chơi hôm ấy phản bội chúng tôi.
Yachiyo vẫn chọn một game quản lý quán ăn nhỏ, nơi nhân vật phải nấu món, sắp bàn và phục vụ khách. Ban đầu, mọi thứ khá vui vẻ. Em đặt tên quán là “Bình Thường”, và tôi lập tức biết đây là một quyết định nguy hiểm.
Chat không biết hết bối cảnh, chỉ thấy cái tên ấy đáng yêu:
[Quán Bình Thường www]
[Yaccho đặt tên cute ghê]
[Bình thường mà không bình thường chút nào]
Khách hàng đầu tiên trong game gọi canh miso. Yachiyo lập tức nói:
“Canh miso thì nấm không được quá ít đâu nhỉ.”
Tôi nhắm mắt.
Xong.
[LẠI CỤ THỂ]
[Hôm trước thiếu nấm à?]
[Ai nấu canh miso cho Yaccho?]
[Yaccho là kiểu người ghi nhớ lượng nấm trong canh miso]
Em cố giải thích:
“Đây là kinh nghiệm trong mơ thôi.”
Nghe còn tệ hơn.
[TRONG MƠ CŨNG ĂN CANH MISO VỚI AI ĐÓ À?]
[Yaccho mơ thấy ăn cơm với người thương?]
[Trời ơi càng giải thích càng đáng nghi]
Tôi đặt trán xuống mặt bàn. Yachiyo vẫn cố cứu vãn:
“Không phải, tôi chỉ mơ thấy sushi thôi.”
[Sushi?]
[Sushi date?]
[Trứng? Cá hồi áp chảo? Tempura?]
Tôi ngẩng phắt đầu lên.
Tại sao chat lại đoán được tempura? Chắc chỉ vì đó là một món phổ biến thôi. Tôi cố tự trấn an, nhưng vẫn có cảm giác cả thế giới đang thông đồng với nhau.
Yachiyo thì rõ ràng đã quên mất mình chưa từng kể kỹ chuyện sushi trên stream. Em buột miệng:
“Tempura trong mơ vẫn ngon hơn ngoài đời một chút.”
Trên màn hình, chat vẫn chạy loạn. Căn phòng nơi chúng tôi đang ngồi lại lặng đi, yên đến mức tôi nghe rõ cả tiếng Bình Thường quẫy nước từ phía cửa sổ.
[CÓ THẬT ĂN TEMPURA RỒI KÌA]
[YACCHO SO SÁNH TRONG MƠ VỚI THẬT]
[ĐÃ ĂN SUSHI THẬT VỚI AI???]
[Ghế bên cạnh, sushi, hộp cơm, canh miso, cà phê, kẹp tóc mới…]
[Đủ bằng chứng rồi]
[Yaccho dạo này có người thương đúng không?]
Lần này, Yachiyo thật sự đứng hình. Trên màn hình, em vẫn mỉm cười, nhưng đó là nụ cười của một hệ thống phòng thủ vừa bị đánh sập đến tầng cuối cùng.
Tôi vừa định nhắn thêm để cứu viện thì khung trò chuyện nhóm với Mami và Roka hiện tin nhắn mới. Đó là kênh nội bộ Yachiyo đã mở sẵn trên màn hình phụ để nhận hỗ trợ kỹ thuật, hoàn toàn không xuất hiện trên stream.
Mami: YA-CC-HO~ bị bắt quả tang chưa em?
Roka: Bình tĩnh. Em càng phủ nhận thì càng lộ đó.
Yachiyo liếc thấy, mặt càng đỏ hơn.
Mami: Chị có thể vào chat guest để cứu không?
Roka: Không. Cậu vào thì cháy lớn hơn đó.
Mami: Tớ chỉ định nói “Yaccho nhà chúng tôi dạo này rất hạnh phúc” thôi mà.
Roka: Đó gọi là đổ thêm xăng vào đấy.
Đọc được những dòng ấy trên màn hình phụ, tôi lại suýt bật cười. Còn Yachiyo thì có vẻ đang bị tấn công từ ba phía: chat, Mami và chính những ký ức đời thường của mình.
Yachiyo hít sâu một hơi rồi nhìn thẳng vào camera.
“Được rồi.”
Khung chat lập tức càng hỗn loạn:
[Được rồi cái gì???]
[Yaccho chuẩn bị khai???]
[Tim tôi sẵn sàng rồi]
Em cầm cốc nước lên, uống một ngụm rồi đặt xuống. Khi lên tiếng, giọng em nghiêm túc hơn hẳn:
“Đúng là gần đây mình có nhiều chuyện vui hơn trước.”
Khung chat chạy nhanh đến mức gần như hóa thành một dải trắng. Tôi bất giác ngồi thẳng dậy.
Yachiyo tiếp tục:
“Chỉ là những chuyện rất bình thường thôi. Ăn cơm, ngủ ngon, đi dạo, mua vài món không thật sự cần thiết… thỉnh thoảng còn làm hỏng trứng cuộn.”
Mami: TRỨNG CUỘN XUẤT HIỆN RỒI.
Roka: Im lặng đi!!!
Yachiyo quyết định không nhìn sang khung phụ nữa. Ánh mắt em dịu xuống, vẻ hoảng hốt ban nãy cũng dần tan đi. Có lẽ em đã quyết định không tiếp tục phòng thủ bằng cách giấu kín tất cả.
“Trước đây, mình cứ nghĩ những chuyện vui phải thật đặc biệt.”
Em dừng lại một chút rồi nói tiếp:
“Nhưng gần đây, mình nhận ra…”
Yachiyo mỉm cười.
“Những chuyện bình thường cũng có thể làm người ta hạnh phúc lắm.”
Tôi nhìn em.
Câu ấy không nhắc đến tên tôi, tình yêu hay “người thương”. Nhưng trong đó có quá nhiều điều thuộc về chúng tôi và ở đó còn có một người đang ngồi ngoài khung hình, cố không khóc trước một câu nói quá đỗi dịu dàng như vậy.
Khung chat, kỳ lạ thay, chậm lại đôi chút. Không hẳn yên, nhưng giữa cơn bùng nổ ấy, những dòng bình luận nhẹ nhàng hơn bắt đầu xuất hiện:
[Nghe giọng Yaccho hạnh phúc thật]
[Dạo này giọng em dịu hơn là vì vậy à]
[Không biết là ai, nhưng mong người đó đối xử tốt với Yaccho]
[Nếu Yaccho vui thì tốt rồi]
[Yaccho xứng đáng có thật nhiều chuyện bình thường vui vẻ như thế]
Yachiyo đọc được vài dòng. Mắt em hơi ướt, nhưng nụ cười vẫn ở đó.
“Cảm ơn mọi người.”
Ngay sau đó, như để kéo bầu không khí trở lại, em lập tức quay về với trò chơi:
“Được rồi, quán Bình Thường hôm nay phải kiếm đủ tiền mua thêm ghế.”
[GHẾ CHO AI???]
Yachiyo đứng hình lần thứ hai trong ngày.
Tôi gục xuống bàn.
Trong khung chat phụ, Mami gửi liên tiếp một tràng sticker pháo hoa.
Roka: Không cứu nổi.
Từ đó trở đi, buổi stream gần như biến thành một lễ hội điều tra. Yachiyo cố tập trung chơi game, nhưng mọi chi tiết xuất hiện đều bị chat biến thành bằng chứng.
Khách vừa gọi hộp cơm, chat đã hỏi:
[Cho người thương à?]
Yachiyo đặt thêm một chiếc ghế:
[Ghế bên cạnh à?]
Nhân vật trong game mua nguyên liệu nấu canh miso:
[NẤM ĐÂU?]
Đến lúc Yachiyo làm món trứng, chat lập tức nhắc:
[ĐỪNG QUÁ NGỌT NHÉ]
Mỗi lần như vậy, mặt em lại đỏ thêm một chút. Em cố chống đỡ bằng những câu như “mọi người tập trung vào game đi” hoặc “đây là quán ăn, không phải tòa án tình yêu”. Tôi phải thừa nhận, câu “tòa án tình yêu” không giúp được gì cả.
Khung chat nhanh chóng đặt tên cho buổi stream là:
“Cuộc điều tra Yaccho đang yêu hay chưa”
Mami: Tên hay đó.
Roka: Không hay…
Mami: Nhưng tớ thích.
Roka: Chính vì cậu thích nên mới càng nguy hiểm.
Tôi đọc đến đó thì cười đến đau cả bụng. Yachiyo liếc sang tôi, ánh mắt em vừa xấu hổ vừa bất lực, nhưng không còn vẻ hoảng hốt ban nãy. Có lẽ vì dù chat trêu chọc rất nhiều, em vẫn nhận ra trong đó không có ác ý. Sự tò mò của họ ồn ào, nhộn nhịp và hơi đáng sợ, nhưng cũng đầy thương mến. Họ nhận ra em đã thay đổi, rằng em vui hơn và giọng em trở nên quá thật mỗi khi nhắc đến canh miso hay hộp cơm. Họ đùa, nghi ngờ và hét ầm lên, nhưng cuối cùng vẫn chọn chúc em được vui. Tất cả những điều đó khiến tôi nhẹ lòng hơn cả tôi tưởng.
Đến gần cuối stream, Yachiyo đọc được một câu hỏi:
[Yaccho, nếu thật sự bạn có người thương thì có nói cho tụi mình biết không?]
Cả khung chat dường như nín lại.
Tôi cũng nín thở.
Yachiyo nhìn câu hỏi ấy rất lâu, lâu hơn bất kỳ lần nào trước đó. Rồi em mỉm cười, không vội lảng tránh, không dùng từ “bí mật” để trêu chat, cũng không phủ nhận. Nụ cười ấy rất nhẹ nhàng, rất chân thật, giống hệt nụ cười em đã có trên cây cầu hôm qua, khi hỏi tại sao một buổi hẹn bình thường lại không có pháo hoa.
“Ừm…”
Em chậm rãi lên tiếng:
“Nếu có một ngày mình muốn nói…”
Trong một khoảnh khắc kỳ lạ, khung chat cũng chậm lại.
“Thì chắc mình sẽ nói theo một cách rất bình thường thôi.”
Yachiyo nhìn thẳng vào camera.
“Yaccho sẽ không làm mọi người giật mình đâu.”
[Không thể, tụi tui chắc chắn sẽ giật mình]
[Giọng này là có rồi]
[Yaccho ơi…]
[Được rồi, tụi mình sẽ chờ]
[Miễn là Yaccho hạnh phúc]
Yachiyo mỉm cười.
Lần này, nụ cười ấy không còn chút phòng thủ nào. Quá thật, quá sáng, quá giống nụ cười của một cô gái vừa nghĩ đến người mình yêu đang ngồi ngoài khung hình.
Khung chat lập tức bùng nổ dữ dội đến mức những dòng chữ cuộn qua như một cơn bão:
[CÁI CƯỜI ĐÓ!!!]
[YACCHO CƯỜI KIỂU ĐÓ LÀ SAO]
[KHÔNG CẦN KHAI NỮA, NỤ CƯỜI KHAI HẾT RỒI]
[TÔI ĐÃ THẤY TÌNH YÊU]
[Yaccho hạnh phúc quá trời ơi]
[Người đó là ai, mau bước ra đây nhận phúc phần]
[Đây là nụ cười của người có ghế bên cạnh]
[HỘP CƠM, CANH MISO, GHẾ BÊN CẠNH, CÀ PHÊ, BÁNH, KẸP TRĂNG HỒ SƠ HOÀN TẤT]
Yachiyo lập tức che kín mặt. Ngay trên stream, mọi nỗ lực cứu vãn hay phòng thủ đều kết thúc ở đó. Trước camera chỉ còn một cô gái vừa bị fan bắt quả tang vì đã cười quá hạnh phúc. Ở ngoài khung hình, tôi cũng đưa tay che mặt theo. Nếu không làm thế, có lẽ tôi sẽ thật sự bật cười thành tiếng.
Mami gửi một tin nhắn thoại qua kênh phụ. Rất may, chỉ chúng tôi nghe thấy:
“Yacchooooo, em thua rồi!”
Roka: Chúc mừng. Phòng thủ sụp đổ nhưng không có thương vong.
Yachiyo vẫn che mặt. Khi lên tiếng, giọng em nhỏ hơn thường lệ:
“Mọi người… đừng trêu mình nữa.”
[KHÔNG THỂ]
[ĐÁNG YÊU QUÁ, KHÔNG DỪNG ĐƯỢC]
[Được rồi, tụi tôi không trêu nữa, tụi tôi chỉ khóc thôi]
[Yaccho đang yêu thật rồi phải không?]
Yachiyo hạ tay xuống. Gương mặt em đỏ bừng, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự hạnh phúc.
Em nhìn khung chat rồi nói một cách nhẹ nhàng :
“Hôm nay đến đây thôi nhé.”
[TRỐN RỒI]
[Chạy án kìa!]
[OtsuYacchooo]
[Yaccho hạnh phúc nhé]
[Ngủ ngon nha, nhớ chúc ai đó ngủ ngon nữa]
Yachiyo suýt đưa tay che mặt lần nữa.
“Ngủ ngon nhé, mọi người.”
Ngay trước khi tắt stream, em bỗng dừng lại. Không hiểu vì sao, tôi có cảm giác em đang nhìn mình qua camera, dù ánh mắt trên màn hình vẫn hướng về phía khán giả.
“Và…”
Yachiyo mỉm cười rất nhẹ.
“Ai chưa ăn tối thì nhớ ăn nhé.”
[LẠI DẶN AI ĐÓ RỒI]
Màn hình stream tắt đi khi khung chat vẫn còn đang bùng nổ.
Căn phòng yên trở lại. Tôi và Yachiyo ngồi cách nhau vài bước, không ai lên tiếng ngay. Màn hình stream đã tắt, nhưng gương mặt em vẫn đỏ bừng.
Rất đỏ.
Tôi cố giữ vẻ nghiêm túc. Thật sự đã cố, nhưng chỉ duy trì được đúng ba giây.
“Yaccho.”
“Chị Iroha.”
Giọng em mang rõ ý cảnh cáo.
“Nè… ghế bên cạnh là sao vậy?”
“Chị đừng nói nữa.”
“Canh miso thiếu nấm?”
“Chị.”
“Trứng cuộn không được quá ngọt?”
“Chị Iroha!”
Tôi bật cười.
Yachiyo đứng dậy, nhấc chiếc gối trên ghế rồi ném nhẹ về phía tôi. Cú ném không đau chút nào, chỉ đủ để thể hiện sự sụp đổ đầy dễ thương của một streamer vừa bị fan điều tra chuyện tình yêu ngay trên sóng.
Tôi bắt lấy chiếc gối.
“Em đã làm rất tốt mà.”
“Chị có biết em vừa làm chat nổ tung không hả?”
“Đó cũng là một dạng làm tốt.”
“Không phải!”
Em ngồi phịch xuống bên cạnh tôi, mặt vẫn đỏ bừng.
“Tất cả là tại chị.”
“Ơ… chị làm gì?”
“Chị cười.”
“Em nhìn sang chị trước mà.”
“Vì chị cười đó!”
“Vì em nói cà chua bi.”
Yachiyo ôm mặt.
“Cà chua bi phản bội em…”
Tôi còn cười thêm một lúc rồi mới chậm rãi dịu xuống.
“Em có sợ không?”
Yachiyo im lặng một lúc, sau đó hạ tay xuống.
“Lúc đầu thì có….”
Tôi khẽ gật đầu, chờ em nói tiếp.
“Vì họ nhận ra nhiều quá. Em cứ tưởng mình giấu kỹ lắm rồi.”
Tôi nhìn em.
“Em không giấu kỹ lắm đâu.”
“Thật ạ?”
“Thật.”
“Ngay cả chị cũng nhận ra sao?”
“Chị là nguyên nhân nên không tính.”
Yachiyo lập tức đỏ mặt quay đi.
“Nhưng…Sau đó, em không còn sợ nhiều nữa.”
“Vì sao?”
“Vì mọi người vẫn cười và trêu em rất nhiều.”
“Rất nhiều luôn đó.”
“Nhưng họ không làm em cảm thấy mình đã làm điều gì sai.”
Yachiyo nhìn về phía màn hình đã tắt.
“Em từng nghĩ nếu người khác nhận ra mình đang hạnh phúc vì một ai đó, em sẽ cảm thấy như đang đứng giữa ánh sáng.”
Em đặt một tay lên ngực.
“Nhưng hôm nay… nó không giống như vậy.”
“Vậy nó giống gì?”
“Giống như họ nhìn thấy một chút ánh sáng hắt ra từ cửa sổ.”
Tôi nhìn em.
“Họ chỉ đứng ngoài đó và la hét rất ồn.”
Tôi bật cười.
“Ẩn dụ đang đẹp như vậy mà mà.”
“Nhưng đúng là họ rất ồn.”
Yachiyo cũng cười rồi khẽ tựa đầu lên vai tôi.
“Nhưng nó ấm áp lắm…”
Tôi đặt tay mình lên tay em.
“Chị hiểu rồi.”
Tối hôm ấy, Sổ Bình Thường có thêm một trang mới. Yachiyo viết trước, nét chữ vẫn còn hơi run vì xấu hổ:
Hôm nay fan bắt đầu nghi ngờ em có người thương, và em đã cười quá thật.
Tôi đọc xong, không nhịn được mà bật cười thêm lần nữa.
Yachiyo lườm tôi.
Tôi lập tức cầm bút viết dòng của mình:
Hôm nay chị biết có những bí mật không bị lộ bằng lời, mà bằng cách một người mỉm cười.
Yachiyo nhìn dòng chữ ấy rất lâu rồi cúi đầu, nhỏ giọng nói:
“Chị viết hay quá nên em không mắng được.”
“Vậy là chị được tha sao?”
“Được.”
Em khép sổ lại rồi tựa vào tôi thêm một chút.
Trên bàn, chiếc kẹp tóc hình trăng nằm cạnh cốc trà. Một món đồ nhỏ từ buổi hẹn hôm qua. Hôm qua, nó vẫn chỉ là kỷ niệm của riêng hai chúng tôi. Hôm nay, nó đã xuất hiện trước hàng nghìn ánh mắt. Không ai biết trọn vẹn câu chuyện phía sau nó. Họ không biết về Tsukuyomi, đêm mười tám tiếng, giấc mơ có tuyết, cái tên được viết trên giấy hay lần đầu tiên em nắm tay tôi ở ga.
Nhưng họ đã nhìn thấy em cười.
Và có lẽ, chỉ vậy thôi cũng đủ để thế giới bắt đầu nhận ra rằng:
Runami Yachiyo không chỉ đang sống.
Em đang yêu.
Và lần đầu tiên, điều ấy không còn chỉ thuộc về căn phòng nhỏ của chúng tôi nữa.