Chou Kaguya Hime
Ngoại truyện 5: Minakanushi · Phần 72
Chou Kaguya Hime - Ngoại truyện 5 : Minakanushi - Phần 72
” Một Note nhỏ trước khi các bạn đọc nhen ^^
Có một số từ nghe tiếng Nhật nó sẽ hay hơn nhưng mình dịch qua tiếng Việt lun.
Như bé Thỏ Bông Chứng Cứ tên là : Shouko
Bé Cá Vàng Bình Thường tên là : Fuu Chan nha (tại Futsuu tiếng Nhật là Bình thường á ^^)
Cái cây tên là Mai mà Yachiyo đặt tên là : Koume Chan nhen”
Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã đọc và ủng hộ mình nha.”
- YachiSuzu
Sáng hôm sau, Yachiyo có lịch stream. Em đã ngủ đủ giấc, ăn sáng, tưới nước cho Mai và chào Bình Thường; đến tóc cũng được kiểm tra trước gương những hai lần. Mọi thứ đều đâu vào đấy, chỉ có vẻ mặt bình thản là em vẫn phải cố giữ khi túi đồ lặt vặt mua từ buổi hẹn hôm qua còn nằm ngay trên bàn.
Vấn đề quan trọng ở đây là, Yachiyo càng cố tỏ ra bình thường, trông em càng đáng nghi. Tôi ngồi ở bàn ăn với cốc trà trong tay, nhìn em gắn chiếc kẹp tóc hình mặt trăng lên rồi lại tháo xuống. Sau lần gắn lại, Yachiyo nghiêng đầu ngắm bên trái, bên phải, cuối cùng quay sang tôi với vẻ mặt hết sức nghiêm túc.
“Chị Iroha, cái này có quá giống hẹn hò không ạ?”
Tôi nhìn chiếc kẹp tóc, rồi nhìn em.
“Em sợ fan chỉ nhìn một cái kẹp tóc là biết hôm qua mình đi hẹn hò à?”
Yachiyo im lặng vài giây, sau đó chậm rãi tháo nó xuống.
Tôi bật cười.
“Chị đùa thôi.”
“Không được đùa kiểu đó trước giờ stream. Em sẽ nghĩ là thật đấy.”
Em ôm chiếc kẹp vào ngực, hai má đã đỏ lên.
“Nhưng em muốn đeo nó mà đúng không ?.”
“Muốn ạ.”
“Vậy thì em cứ đeo đi.”
“Nhỡ fan hỏi thì sao?”
“Em cứ nói là em mua.”
“Rồi nếu họ hỏi em mua cùng ai?”
“Thì bảo là bí mật.”
Yachiyo nhìn tôi chằm chằm.
“Chị đang khuyến khích em làm chat nổ tung à?”
“Chị chỉ gợi ý một câu trả lời ngắn gọn.”
“Ngắn, nhưng rất nguy hiểm.”
“Người nguy hiểm là em mới đúng. Em chỉ cần nói ‘bí mật’ thôi là chat đã cháy rồi.”
Yachiyo cúi đầu, giọng nhỏ hẳn:
“Em đâu có cố ý.”
Tôi không đáp, chỉ tiếp tục nhìn em.
Vừa ngẩng lên bắt gặp ánh mắt ấy, Yachiyo đã lập tức quay đi.
“… Không phải lúc nào cũng cố ý.”
Lần này thì tôi không nhịn được cười. Đúng là không phải lúc nào cũng cố ý. Nhưng gần đây, Yachiyo bắt đầu có hơi nhiều chuyện “không cố ý” khiến fan nghi ngờ. Ban đầu, sự thay đổi chỉ nằm trong giọng nói của em. Tôi là người nhận ra trước, cũng bởi mỗi buổi sáng làm việc ở lab, tôi đều mở stream của Yachiyo trên màn hình phụ. Thói quen ấy đã ăn sâu đến mức gần như trở thành một phần hệ thần kinh của tôi.
Giọng Yachiyo khi lên stream vốn có một độ rực rỡ rất lạ, chỉ cần một lời chào buổi sáng cũng đủ khiến một góc Tsukuyomi có thêm bụi sao. Gần đây, giọng em vẫn sáng như thế, nhưng dịu dàng hơn. Tất nhiên, fan cũng nhận ra điều đó. Theo kinh nghiệm của tôi, fan của Yachiyo có khả năng nghe ra sự thay đổi trong nửa nhịp thở của oshi, rồi dùng chừng ấy bằng chứng để viết một bài phân tích dài ngang một bài luận văn.
Hôm kia, Yachiyo vừa mở stream thì khung chat đã chạy liên tục:
[Giọng Yaccho hôm nay nghe đáng yêu ghê]
[Có chuyện vui hả?]
[Ngủ ngon đúng không?]
[Dạo này Yaccho nhìn dịu dàng quá, đáng nghi]
Đọc đến đó, Yachiyo khẽ cười. Nụ cười rất nhỏ, nhưng khác với vẻ tươi tắn em thường dùng để tương tác trên stream. Nó để lộ một niềm vui riêng tư trước khi em kịp chỉnh lại vẻ mặt.
Khung chat lập tức bùng lên:
[VỪA CƯỜI GÌ ĐÓ???]
[Khoan khoan khoan cái cười này lạ nha]
[Yaccho có chuyện rồi đúng không]
[Đây không phải nụ cười idol, đây là nụ cười của người đang yêu]
Lúc ấy, tôi đang ngồi ở lab, tay cầm bút, mắt nhìn màn hình phụ. Đầu bút dừng lại khi thấy má Yachiyo thoáng ửng hồng ngay sau dòng bình luận cuối cùng. Rất nhẹ thôi. Người không quen em có lẽ sẽ bỏ qua, nhưng fan của Yachiyo thì không.
Tôi thì lại càng không, em ho nhẹ, cố kéo cuộc trò chuyện trở lại chủ đề chính.
“Không có gì đâu. Hôm nay Yaccho chỉ ngủ ngon thôi.”
Một dòng bình luận lập tức xuất hiện:
[Ngủ ngon với ai?]
Tôi suýt làm rơi bút. Yachiyo im lặng. Nhưng với chat, chừng ấy đã đủ để dựng cả một ngôi đền thờ giả thuyết.
[IM RỒI]
[CÓ AI ĐÓ THẬT KÌA]
[YACCHO???]
[Ngủ ngon với ai, mau trả lời đi]
Yachiyo cười hơi gượng.
“Ngủ ngon thì là ngủ ngon thôi mà.”
[Không phủ nhận]
[Không phủ nhận kìa]
[Luật bất thành văn: không phủ nhận = có]
[Yaccho đang bị bắt quả tang]
Tôi nhìn màn hình, để mặc cốc cà phê trong tay nguội dần. Vẻ luống cuống của Yachiyo khiến tôi buồn cười, nhưng cùng lúc ấy, một cảm giác rất lạ cũng xuất hiện. Nó khác với chút khó chịu trong những ngày đầu, khi fan hỏi “Yaccho đang yêu à?” rồi em đáp “bí mật” bằng giọng nửa cố tình, nửa trêu chọc.
Lần này, những lời suy đoán đã bắt đầu chạm vào cuộc sống thật của em: hộp cơm, giấc ngủ, tiếng cười, cả cách giọng em dịu xuống mỗi khi nhắc đến bữa sáng. Những điều nhỏ bé tôi vẫn ngỡ chỉ thuộc về căn phòng của chúng tôi giờ đang dần lộ ra ở rìa ánh sáng sân khấu.
Điều đó khiến tôi vừa vui, vừa hơi sợ.
Chuyện tình cảm của chúng tôi được nhận ra chẳng có gì xấu. Tôi chỉ lo Yachiyo sẽ phải đối diện với một câu hỏi mới: nếu em đã có một chỗ trong thế giới này, liệu tình yêu của em có được đứng ở đó cùng em không? Hay vẫn phải trốn trong những khoảng “bí mật” rất đáng yêu, nhưng cũng rất chật chội này ?
Sáng nay, nhìn Yachiyo đứng trước gương, tôi có cảm giác câu hỏi ấy sắp quay lại. Cuối cùng, em vẫn đeo chiếc kẹp tóc hình trăng. Em gài nó vào một lọn tóc bên trái, chọn vị trí kín đáo đến mức nếu không nhìn kỹ, người ta có thể chẳng nhận ra. Nhưng tôi biết fan của em sẽ thấy, chuyện đó thì không cần nghi ngờ.
Tôi nhìn Yachiyo ngồi trước bàn stream, chỉnh lại mic rồi kiểm tra màn hình.
“Em chắc chứ?”
“Về cái kẹp ạ?”
Tôi gật đầu. Yachiyo đưa tay chạm nhẹ lên chiếc kẹp tóc rồi đáp:
“Chắc ạ.”
“Fan sẽ hỏi đấy. Em định trả lời thế nào?”
Em suy nghĩ một lúc, sau đó nói bằng giọng rất nghiêm túc:
“Em sẽ nói đó là kẹp tóc.”
Tôi im lặng một thoáng.
“Đúng là kẹp tóc. Câu trả lời rất an toàn.”
“Em đang học cách phòng thủ đó.”
“Chị thấy hệ thống phòng thủ của em hơi đơn giản.”
“Đơn giản mới khó phá ạ.”
Tôi bật cười. Yachiyo nhìn tôi thêm một lúc rồi bỗng dịu giọng:
“Chị Iroha.”
“Sao thế?”
“Nếu lát nữa em lỡ nói gì kỳ cục…”
Em ngập ngừng một chút.
“Chị đừng cười em nhé.”
Tôi nhìn em. Ánh sáng màn hình đã phản chiếu trong đôi mắt, giờ stream cũng sắp bắt đầu. Dưới vẻ bình tĩnh của một streamer chuyên nghiệp vẫn là cô gái vừa có một buổi hẹn hò vào hôm qua. Em đang đeo chiếc kẹp tóc hình mặt trăng và lo mình sẽ lỡ để lộ quá nhiều, bởi niềm hạnh phúc ấy vẫn chưa quen ở yên trong lòng.
Tôi bước tới, chạm nhẹ vào vai em.
“Chị sẽ không cười quá nhiều đâu.”
“Vậy là vẫn cười?”
“Có thể một chút.”
“Chị Iroha.”
“Nhưng chị sẽ cổ vũ em.”
Yachiyo ngẩng lên nhìn tôi.
“Cổ vũ bằng gì ạ?”
“Bằng việc không uống cốc cà phê thứ hai trong lúc em stream.”
Đôi mắt em lập tức sáng lên.
“Thật ạ?”
“Thật.”
“Chị nói rồi nhé. Em sẽ kiểm tra đấy.”
“Em đang stream thì kiểm tra kiểu gì?”
Yachiyo nhìn tôi, trên môi thoáng hiện một nụ cười rất đáng nghi.
“Rồi chị sẽ biết thôi.”
Tôi bỗng có dự cảm không tốt. Và chẳng bao lâu sau, tôi biết mình đã lo đúng. Dù vậy, buổi stream vẫn bắt đầu rất bình thường. Yachiyo chào khán giả bằng giọng tươi sáng, nhẹ hơn mọi khi một chút:
“Chào buổi sáng mọi người~ Mọi người ngủ ngon không?”
Khung chat lập tức chạy rộn lên:
[Yaccho chào buổi sángggg]
[Hôm nay có kẹp tóc mới kìa!!!]
[KẸP TÓC HÌNH MẶT TRĂNG!!!]
[Dễ thương quá trời]
[Hôm nay dịu dàng vậy]
[Yaccho ngủ ngon không?]
Yachiyo vừa đọc vừa mỉm cười.
“Yaccho ngủ ngon lắm.”
Tôi ngồi ở bàn bên cạnh, đeo một bên tai nghe, giả vờ kiểm tra tài liệu trong khi mắt vẫn dõi theo màn hình phụ.
Câu “ngủ ngon lắm” vừa dứt, những dòng bình luận đã bắt đầu chuyển sang hướng nguy hiểm:
[Ngủ ngon lắm cơ đấy]
[Giọng nói câu đó đáng nghi quá nha]
[Ngủ ngon vì lý do gì vậy Yaccho]
[Yaccho dạo này có vẻ được chăm sóc tốt]
Tôi liếc sang Yachiyo. Em vẫn giữ vẻ mặt hết sức chuyên nghiệp.
“Được ngủ ngon là chuyện tốt mà.”
[Đúng, nhưng giọng này là giọng người được chúc ngủ ngon mỗi tối]
Tôi ho sặc, Yachiyo không quay đầu lại. Nhưng nhìn nụ cười vừa hiện rõ hơn trên môi em, tôi biết em đã nghe thấy.
[Ủa Yaccho vừa cười hả?]
[Cười gì vậy?]
[Khoan, có tiếng gì phía sau không?]
Tôi lập tức ngồi im như tượng, Yachiyo chống cằm, nhìn chat bằng vẻ mặt vô tội.
“Không có gì đâu. Chắc mọi người nghe nhầm rồi.”
Tôi vừa thở phào thì em đã nhìn thẳng vào camera, nhẹ nhàng nhắc:
“À, mọi người nhớ ăn sáng nhé. Không được chỉ uống cà phê đâu đó.”
Tôi cứng người.
Khung chat im được nửa giây rồi lập tức bùng nổ:
[ỦA]
[Sao tự nhiên cà phê???]
[Lại có người bị nhắc à]
[Mama Yaccho mode]
[Không được chỉ uống cà phê = câu này dành cho ai?]
[Có đối tượng cụ thể rồi đúng không]
Tôi liếc xuống chiếc cốc trước mặt, âm thầm mừng vì bên trong là trà.
Yachiyo vẫn tiếp tục, chẳng rõ vô tình hay cố ý:
“Thật mà. Nếu chỉ uống cà phê rồi làm việc, đến trưa sẽ đau đầu đó.”
[Quá cụ thể]
[Quá có kinh nghiệm]
[Yaccho nói như đã từng mắng ai đó]
[Ai là người bị mắng vậy?]
[Người thương?]
Yachiyo chớp mắt khi đọc đến câu cuối cùng. Em dừng lại một nhịp, vừa đủ để tôi nhận ra vành tai đã thoáng ửng hồng.
“Mọi người suy diễn nhiều quá rồi.”
[Không phủ nhận]
[Lại không phủ nhận]
[YACCHO]
[Chỉ hỏi có người thương không thôi mà]
Yachiyo bình thản nâng cốc nước lên uống. Nếu không nhìn thấy vành tai vẫn còn đỏ, có lẽ tôi đã tin em chẳng hề bối rối.
“Được rồi. Hôm nay mình bắt đầu bằng phần đọc thư nhé.”
Em mở mục nội dung, bắt đầu xem những câu hỏi fan gửi đến. Những câu đầu tiên vẫn rất bình thường: dạo này em nghe bài gì, có món ăn mùa đông nào yêu thích, có kế hoạch làm một buổi stream đặc biệt không.
Yachiyo trả lời từng câu rất trôi chảy. Cho đến câu hỏi thứ tư.
“Yaccho, nếu phải làm một hộp cơm cho người quan trọng, bạn sẽ cho món gì vào?”
Ngón tay em dừng lại trên chuột. Tôi cũng nín thở.
Khung chat lập tức chạy:
[Người quan trọng kìa]
[Câu hỏi hay]
[Hộp cơm!]
[Yaccho biết làm cơm hộp không?]
Yachiyo đọc câu hỏi rồi chống cằm, nghiêm túc suy nghĩ thay vì tìm cách lảng đi. Tôi lập tức thấy không ổn. Mỗi khi quá chú tâm vào những chuyện như thế này, em rất dễ quên rằng mình đang stream.
“Ừm… Nếu là cơm hộp, chắc phải có trứng cuộn.”
[Trứng cuộn!]
[Đáng yêu ghê]
“Nhưng trứng cuộn không được quá ngọt.”
Tôi đưa tay lên trán.
Không, Yachiyo. Đừng nói tiếp.
Em vẫn tiếp tục:
“Nếu quá ngọt thì người ăn vẫn sẽ khen ngon, nhưng thật ra lại thấy hơi khó xử.”
[Ủa sao cụ thể vậy?]
[Người ăn sẽ vẫn nói ngon???]
[Có kinh nghiệm thật kìa]
[Người ăn là ai?]
Yachiyo chớp mắt, cuối cùng cũng nhận ra mình vừa nói gì.
“Ý Yaccho là… chỉ giả sử thôi.”
[Giả sử có người ăn hộp cơm của Yaccho]
[Giả sử người đó vẫn nói ngon]
[Giả sử người đó khó xử vì trứng quá ngọt]
[Yaccho ơi giả sử này có tên không?]
Tôi muốn quay đi, nhưng mắt vẫn cứ dán vào màn hình.
Yachiyo cố cứu vãn:
“Còn phải có rau nữa. Và cà chua bi.”
[Trứng cuộn, rau, cà chua bi]
[Đây là hộp cơm thật rồi]
[Cà chua bi có ngoan không?]
Tôi suýt bật cười. Yachiyo cũng nhìn thấy câu ấy. Rất không may, em lại cười thành tiếng. Tiếng cười ngắn, trong veo, bật ra rất tự nhiên khi em nhớ tới chuyện cà chua bi “ngoan” hôm nào. Trong khoảnh khắc ấy, em quên cả việc giữ ý trước khán giả.
Khung chat lập tức bùng nổ.
[CƯỜI RỒI]
[CÀ CHUA BI CÓ CHUYỆN]
[TẠI SAO CÀ CHUA BI LÀM YACCHO CƯỜI NHƯ VẬY]
[Đây không phải nụ cười idol, đây làđang nhớ người yêu]
[Yaccho dạo này có người thương thật đúng không???]
Lần này, Yachiyo rối thật. Em cầm cốc nước lên, đặt xuống rồi lại cầm lên, cuối cùng khẽ ho một tiếng.
“Cà chua bi… thì dễ lăn thôi mà.”
[Không ai hỏi nó có lăn không]
[Yaccho đang tự khai]
[Người đó có ăn hộp cơm cà chua bi không?]
[Yaccho làm hộp cơm cho ai vậy?]
Ở bàn bên cạnh, tôi cúi đầu, hai vai run nhẹ vì cố nhịn cười. Yachiyo liếc sang rất nhanh, ánh mắt đầy cảnh cáo. Tôi vội nghiêm mặt, nhưng đã quá muộn. Em nhìn thấy tôi cười, rồi chính em cũng suýt bật cười theo.
Khung chat, tất nhiên, chẳng bỏ lỡ dù chỉ một phần mười giây:
[Yaccho vừa nhìn sang bên cạnh???]
[BÊN CẠNH CÓ AI?]
[GHẾ BÊN CẠNH???]
[Khoan khoan, dạo này hay nhắc ghế bên cạnh đúng không?]
Tôi cứng người. Yachiyo cũng vậy.
Bởi “ghế bên cạnh” là một trong những cụm từ nguy hiểm mới của em. Cũng chính em đã tạo ra cái sự nguy hiểm này bằng sự ngây thơ của mình trong khi bản thân cũng không hề hay biết.