Chou Kaguya Hime
Ngoại truyện 5: Minakanushi · Phần 6
Nhưng hóa ra, đủ để thở hẳn rồi, vẫn chưa có nghĩa là đủ để dừng lại.
Ngay chiều hôm đó, chúng tôi bắt đầu.
Không có nhạc nền.
Không có cảnh tua nhanh nào thật sự hiện lên trước mắt.
Không có những đường cắt gọn gàng như trong phim, nơi người ta chỉ cần chớp mắt vài lần là qua được một tháng nghiên cứu, nơi mọi thất bại đều được gói vào vài giây nhạc dồn dập, còn thành công thì nhất định sẽ xuất hiện đúng lúc nhân vật chính đặt tay xuống bàn và ngẩng đầu lên.
Thực tế không tử tế đến vậy.
Thực tế là màn hình chạy lỗi lúc hai giờ sáng.
Là cà phê nguội trên bàn.
Là ngón tay tê đi vì gõ quá lâu.
Là một tờ giấy note bị dán nhầm lên lưng áo Mami mà không ai phát hiện ra suốt gần nửa tiếng.
Là Tiến sĩ Clark nhìn một mô phỏng sập ở phút thứ mười bảy rồi nói rất bình tĩnh: “Chạy lại.”
Là tôi nhìn cùng một đường dao động nhiệt tới mức gần như muốn xin lỗi mắt mình.
Và là cái khoảnh khắc rất nhỏ nhưng rất rõ khi mọi thứ tự nhiên đổi nhịp.
Từ mình sẽ thử thành mình đang làm thật.
Từ một ý tưởng bật ra trong đêm thành một đống việc chồng lên nhau dày đến mức chỉ nhìn thôi cũng thấy vai nặng xuống.
Từ hy vọng thành lịch trình.
Từ câu kéo em ra ngoài sớm hơn thành vô số câu nhỏ hơn, chi tiết hơn, nhưng từng câu một đều đang lặng lẽ đi về phía em.
Ban đầu là hệ điều hành.
Không phải kiểu “hệ điều hành” nghe cho ngầu.
Mà là phần lõi quản lý phản hồi của cơ thể thử nghiệm cũ.
Cách nó nhận tín hiệu từ Yachiyo.
Cách nó phân những thứ quá thật kia thành từng lớp trước khi đổ vào cảm giác, xúc giác, nhiệt độ, vị giác, trọng lực, nhịp thở, và tất cả những thứ từng khiến em lạnh đi từ cổ tay trước tiên.
Tôi với Tiến sĩ Clark gần như không rời khỏi lab mấy ngày đầu.
Mô phỏng cũ bị kéo ra, xé nhỏ, chồng thêm lớp, bôi đen chỗ bị lỗi, gạch đỏ chỗ nghi ngờ.
Có những đoạn tôi nhìn tới mức hoa mắt.
Có những đoạn tưởng đã hiểu rồi, nhưng chỉ cần đổi điều kiện nhiệt thêm một chút, toàn bộ kết quả lại lệch sang hướng khác.
Có những đoạn Tiến sĩ Clark chỉ gõ đầu bút đúng một cái lên màn hình là tôi đã hiểu mình lại làm sai.
Ông không chỉ trích.
Không cần.
Chỉ cần cái gõ ấy thôi đã đủ làm tôi im lặng, rồi cúi xuống sửa tiếp.
“Không phải sửa để hoàn hảo hơn.”
Ông nói trong một lần chúng tôi dừng lại trước bảng phân tải cũ.
“Là sửa để sống được lâu hơn.”
Tôi nhìn dòng mô phỏng trên màn hình.
Rồi gật đầu.
“Vâng.”
Sống được lâu hơn.
Câu đó nghe khô khốc.
Nhưng trong đầu tôi, nó lại có hình dạng rất cụ thể.
Là Yachiyo ngồi cạnh cửa sổ thêm một chút.
Là em cầm thìa lâu hơn mà không thấy tay mình chậm lại.
Là em chạm vào ly nước mà không phải rụt tay về ngay.
Là em đứng trong siêu thị mini đủ lâu để phân vân giữa ba vị pudding.
Là em có thể càu nhàu với tôi rằng chị lại uống cà phê hả, nhưng lần này không phải từ màn hình.
Chỉ cần nghĩ tới đó thôi, cái câu “sống được lâu hơn” trong đầu tôi bỗng không còn thấy lạnh nữa.
Nó nóng.
Rất nóng.
Nóng tới mức tôi có thể ngồi thêm ba tiếng trước cùng một đống lỗi mà không thấy mình thật sự muốn bỏ cuộc.
Đến ngày thứ tư, cánh cửa phòng lab mở ra thêm hai lần.
Lần đầu là Mami.
Cô ấy ôm một túi giấy đầy cà phê đóng lon, bánh mì kẹp, đồ ngọt, và một thứ gì đó được bọc giấy bạc trông đáng nghi tới mức tôi không chắc đó là đồ ăn hay vật liệu thử nghiệm.
Mami bước vào với vẻ mặt như thể cô ấy chỉ tình cờ đi ngang qua một căn phòng có hai người sắp chết vì thiếu ngủ.
“Đừng nhìn tớ như khách tới thăm bệnh như vậy chứ.”
Cô ấy đặt túi đồ xuống bàn.
“Từ hôm nay, bọn tớ cũng ở đây.”
Tôi nhìn túi đồ.
Rồi nhìn cô ấy.
“Bọn tớ?”
Cửa lại mở.
Roka bước vào.
Cô ấy không mang theo gì nhiều. Chỉ có một tập tài liệu được kẹp rất gọn, vài văn bản xác nhận còn thiếu chữ ký, và ánh mắt bình tĩnh đến mức khiến căn phòng đang rối tung lên bỗng có cảm giác được đặt lại đúng trật tự.
“Ít nhất là trong những phần bọn tớ có thể giúp.”
Roka nói rất nhẹ.
Tôi nhìn hai người họ.
Giữa đống dây cáp, giấy ghi chú, biểu đồ và những dòng lỗi đỏ đến nhức mắt, sự xuất hiện ấy ban đầu trông hơi lệch nhịp.
Mami với cái túi đồ ăn quá lớn.
Roka với tập giấy gọn gàng.
Một người vừa đặt lon cà phê xuống cạnh bàn điều khiển, vừa lẩm bẩm “con người thì không thể sống bằng tình yêu và dữ liệu”. Một người thì đã bắt đầu đọc qua mấy mục thủ tục như thể nếu để thêm mười phút nữa, cả dự án này sẽ vướng vào một thứ giấy tờ nào đó vô cùng kì lạ.
Nhưng chỉ một lát sau, tôi nhận ra, có lẽ từ đầu đến giờ, căn phòng này vốn không nên chỉ có tôi và Tiến sĩ Clark.
Nếu chỉ nhìn qua, việc Mami và Roka thường xuyên xuất hiện trong phòng nghiên cứu như vậy có lẽ sẽ hơi lạ.
Hai người họ không phải kỹ sư.
Cũng không phải người trực tiếp viết hệ thống như tôi hay Tiến sĩ Clark.
Nhưng dự án này, ngay từ đầu, vốn chưa từng chỉ được chống đỡ bằng kỹ thuật.
Một phần kinh phí.
Một phần thiết bị.
Một phần những thủ tục khiến người ta chỉ nhìn thôi đã muốn bỏ cuộc.
Một phần những cuộc họp với đối tác, nhà cung ứng, bên kiểm định, bên quản lý dữ liệu, bên nào cũng có những yêu cầu dài tới mức chỉ riêng việc đọc đã đủ làm mất niềm tin vào nhân loại.
Tất cả đều có dấu tay của hai người họ ở trong đó.
Nói cách khác, Mami và Roka cũng là cổ đông của dự án chế tạo cơ thể này.
Không phải kiểu đứng từ xa góp tiền rồi chờ kết quả.
Mà là kiểu đã quyết định đặt một phần tương lai của mình vào chuyện kéo Yachiyo ra khỏi màn hình.
Vì vậy, mỗi khi có cuộc họp lớn, mỗi khi cần quyết định thứ gì ảnh hưởng tới bản mẫu cuối cùng, hai người họ đều có mặt.
Có khi để góp ý.
Có khi để quan sát.
Có khi chỉ đơn giản là ngồi đó, im lặng nhìn những con số chạy trên màn hình, như thể sự hiện diện của mình cũng là một cách không cho hy vọng này bị rơi xuống.
Điều đó làm tôi yên tâm hơn một chút.
Bởi vì ít nhất, trong căn phòng lạnh đến mức chỉ có tiếng máy móc thở thay con người này, tôi không phải là người duy nhất đang nghiêm túc tin rằng em sẽ có một cơ thể để trở về.
Yachiyo gọi đó là “nâng cấp hệ điều hành”.
Em rất thích cụm từ ấy.
Thích tới mức chỉ sau ba ngày, nó trở thành cách duy nhất em dùng để gọi cả một cụm kỹ thuật dài và mệt tới mức chỉ cần nghe thôi cũng đủ làm người ta muốn nằm vật ra.
“Chị đang update em tới bản mấy rồi?”
Em hỏi trong một cuộc gọi tối, mắt chớp chớp rất vô tội.
Tôi đang cúi giữa đống tài liệu thì ngẩng lên.
“Đây không phải điện thoại.”
“Nhưng chị với Tiến sĩ Clark đang đối xử với nó như điện thoại mà.”
Em chống cằm.
“Em chỉ đang hợp tác với điều đó thôi.”
Tôi bật cười.
Rồi không cãi nữa.
Bởi vì đáng ghét ở chỗ, nếu bỏ hết từ ngữ khoa học ra, đúng là chúng tôi đang làm như thế thật.
Thay vì vứt bỏ cái cũ để chế tạo một thứ hoàn toàn mới, chúng tôi đang nâng cấp cái đã từng chạm được tới em.
Không hoàn hảo.
Nhưng đủ gần.
Và bây giờ, gần đã trở thành một thứ rất đáng quý.
Sau hệ điều hành là pin.
Phần đó đau đầu hơn tôi tưởng.
Nguồn tải cũ quá yếu.
Không phải yếu theo nghĩa nó vô dụng.
Nếu thật sự vô dụng, nó đã không thể giữ Yachiyo ở ngoài này mười tám tiếng.
Nó đã cố.
Rất cố.
Chỉ là nó không được tạo ra để chịu cùng lúc nhiều lớp đồng bộ như vậy.
Khi em ở ngoài này, phần lõi của cơ thể phải vừa giữ cho em không trượt khỏi thực tại, vừa gánh phản hồi nhiệt, xúc giác, vị giác, nhịp thở, trọng lực, chuyển động, và cả cái thế giới chân thật đang đổ lên em từng chút một.
Nó không chết đi ngay.
Không sụp ngay.
Không rơi vào ngưỡng báo động ngay.
Nhưng hao rất nhanh.
Giống như một người vẫn cười, vẫn đi, vẫn nói chuyện bình thường, nhưng ai hiểu đủ rõ sẽ thấy em đang tiêu hao từng phút một.
Tôi ghét điều đó.
Thế nên phần pin được làm lại đầu tiên.
Dày hơn.
Ổn định hơn.
Chịu tải bền hơn.
Không phải chỉ kéo dài thời gian một cách thô bạo, mà là học cách không bắt phần lõi phải gồng ngay từ đầu.
Từng chỉ số bị đem ra so đi so lại đến phát chán.
Có hôm tôi với Clark tranh luận hơn nửa tiếng chỉ vì một mức giảm nhiệt quá nhỏ ở cuối chu kỳ.
Có hôm đang viết tới nửa chừng, tôi lại nhớ tới tay em lạnh dần đi tối đó, rồi phải đặt bút xuống một chút trước khi viết tiếp.
Tiến sĩ Clark nhìn thấy.
Ông không nói gì.
Chỉ đẩy cốc nước về phía tôi.
Tôi cầm lấy.
Uống.
Rồi tiếp tục.
Tới tuần thứ hai, ý tưởng “pin phụ” bắt đầu có hình.
Ban đầu nó chỉ là một sơ đồ rất xấu trên giấy.
Một khối tải ngoài lõi.
Một nguồn đệm.
Một phần chịu tải phụ, gánh bớt cho phần chính khi tín hiệu bắt đầu dồn lại quá mức.
Tôi vừa đem bản phác thảo ra bàn, Mami đã cúi xuống nhìn.
Rồi sau đúng hai giây, cô ấy hỏi:
“Cái này cuối cùng em ấy sẽ mang trên người à?”
Tôi chớp mắt.
“Ừ. Có khả năng.”
Mami im thêm một nhịp.
Rồi nói với cái vẻ rất thật lòng:
“Vậy phải làm cho nó dễ thương.”
Tôi nhìn cô ấy.
Tiến sĩ Clark cũng ngẩng lên khỏi laptop.
Trong phòng im lặng đúng một giây.
Rồi tôi bật cười đầu tiên.
“Đây là thiết bị cứu mạng đấy.”
“Đúng.”
Mami gật đầu rất nghiêm túc.
“Cho nên càng phải dễ thương. Không ai muốn đeo một thứ trông như báo động khẩn cấp lên người cả.”
Roka, ngồi ở cuối bàn từ lúc nào không biết, cũng chống cằm xen vào rất tự nhiên:
“Ít nhất thì đừng để ai nhìn là biết đây là thiết bị cứu mạng.”
“Cảm ơn hai cậu rất nhiều vì đang giúp đỡ theo đúng chuyên môn rất khó hiểu của mình.”
Tôi nói.
Mami nhún vai.
“Không có gì. Đội hỗ trợ mỹ thuật luôn sẵn sàng.”
Roka cười khẽ.
“Với lại, nếu Yachiyo phải mang nó, ít nhất nó cũng nên xứng đáng xuất hiện trong ảnh.”
Thế là từ hôm đó, một phần của cuộc chiến kéo em về bỗng có thêm một nhánh rất buồn cười: tìm hình dạng cho “pin phụ”.
Có thể mang như một món phụ kiện bình thường.
Mami đề xuất dây đeo chéo.
Roka nói như vậy sẽ giống túi mini hơn.
Tôi thì chỉ cần nó hoạt động ổn là đủ.
Còn Yachiyo, sau khi được gọi vào một cuộc gọi chung để “tham khảo ý kiến người dùng”, lập tức nghiêm túc hơn tất cả.
“Em muốn nó giống túi xách hơn.”
Em tuyên bố.
Rồi, như thể sợ ai đó không hiểu hết độ quan trọng của chuyện này, em bổ sung thêm:
“Nhưng là kiểu túi xách có thể đi với váy.”
Tôi ngồi giữa lab.
Trên bàn là sơ đồ phân tải, mô phỏng nhiệt, thông số pin phụ.
Trong tai nghe là giọng người yêu mình đang tranh luận chuyện phối đồ cho thiết bị cứu mạng.
Đúng là chẳng có cuộc chiến nào cho phép người ta giữ được hết phẩm giá.
“Được thôi.”
Mami gật đầu rất nhanh.
“Vậy là form nhẹ nhàng.”
Roka hạ mắt nhìn bản phác thảo.
“Đừng dùng màu quá nổi.”
Yachiyo lập tức phản đối.
“Tại sao?”
“Vì nếu là đồ dùng hằng ngày, nó phải dùng được lâu.”
Roka đáp rất bình tĩnh.
“Đừng bắt một người phải mang suốt chỉ vì lúc đầu thấy màu đó đáng yêu.”
Yachiyo im hai giây.
Rồi quay sang tôi.
“Chị.”
“Ừ?”
“Em thấy ‘chị gái’ của chị đang nói đúng.”
Tôi bật cười tới mức phải cúi xuống giả vờ sửa tài liệu.
Nhưng buồn cười nhất là màn tranh luận chưa dừng ở đó.
Nửa tiếng sau, cả nhóm đã chuyển hẳn sang chuyện có nên gắn nơ hay không.
“Không.”
Roka nói ngay.
“Không cần.”
“Có.”
Yachiyo nói ngay sau đó.
“Ít nhất là một cái rất nhỏ.”
“Không.”
“Có.”
“Không.”
“Roka.”
“Không.”
Tôi ngồi giữa hai bên, nghe qua tai nghe mà thấy đầu mình bắt đầu đau theo một cách hoàn toàn mới.
“Đây là pin phụ.”
Tôi lên tiếng.
“Không phải dự án thời trang.”
“Chị đừng can thiệp.”
Yachiyo nói rất nghiêm túc.
“Đây là chuyện sống còn đó.”
Tôi nhìn em qua màn hình.
Rồi nhìn cái sơ đồ tải năng lượng đang mở trên bàn.
Rồi lại nhìn cái vẻ cực kỳ chân thành của em khi nói tới chiếc nơ gắn trên thiết bị cứu mạng như thể đó là điều kiện tiên quyết để sống tiếp ngoài này.
Cuối cùng, không hiểu sao, tôi lại phải cúi xuống cười.
Cười tới mức mắt cay lên một chút.
Không phải vì mệt.
Mà vì đột nhiên, giữa cả đống mô phỏng, lỗi tải, ngưỡng nhiệt và dữ liệu quá khô, em lại chen vào một câu như thế, rồi biến cả buổi họp thiết bị cứu mạng thành một cuộc cãi nhau rất vô lý về chiếc nơ.
Và chính khoảnh khắc đó, tôi mới nhận ra:
Đây là dấu hiệu tốt.
Không phải vì chiếc nơ quan trọng.
Mà vì cuối cùng, chúng tôi đã bắt đầu bàn về cuộc sống của em ở ngoài này như thể nó thật sự tới gần rồi.
Cãi nhau xem túi có nên gắn nơ hay không.
Nghĩ cách giấu pin phụ sao cho không ai nhìn là biết.
Lo xem nó có hợp với váy không.
Những chuyện ngốc như thế chỉ xảy ra khi người ta đã thật sự bắt đầu tin vào một ngày mai đủ gần để tính xa hơn.
Thế nên cuối cùng, tôi đầu hàng.
“Được rồi.”
Tôi nói.
“Một cái nơ rất nhỏ thôi mà. Chiều em ấy đi.”
Yachiyo sáng mắt hẳn lên.
Mami thở phào như vừa đạt được hiệp định hòa bình.
Roka nhắm mắt một giây rất dài rồi lầm bầm:
“Thôi được. Nhưng màu gì không được quá nổi đấy nhé.”
“Chị.”
Yachiyo quay sang tôi ngay.
“Em muốn thấy bản mẫu.”
“Còn chưa chạy ổn định mà đã đòi nơ.”
“Vì em đang hỗ trợ tinh thần.”
Tôi bật cười.
“Em hỗ trợ nhiều thật đấy.”
“Vâng.”
Em đáp rất thản nhiên.
“Em là người dùng mà.”
Bên dưới mọi cuộc cãi nhau buồn cười ấy, việc vẫn tiến lên.
Hệ điều hành được chỉnh lại.
Phản hồi bề mặt được đệm thêm một lớp.
Tải được chia bớt khỏi lõi.
Nhiệt độ không còn bị ép đỡ toàn bộ dao động cùng lúc.
Xúc giác được gỡ ra và dựng lại thêm một lần nữa chỉ vì tôi không chịu được ý nghĩ em sẽ chạm vào chăn, vào tay áo, vào tóc tôi, mà cảm thấy mọi thứ sai lệch đi một chút.
Vị giác cũng bị lôi vào.
Mami nói nếu đã cứu người thì phải cứu cho trọn gói.
Roka bảo tối thiểu thì pudding phải vẫn là pudding.
Tiến sĩ Clark không nói gì trong ba giây.
Rồi gật đầu.
“Tối ưu phần đó luôn nhé.”
Thế là chúng tôi tối ưu luôn.
Có những ngày, phòng lab giống một chiến trường rất kỳ lạ.
Một nửa là dữ liệu.
Một nửa là đồ ăn Mami mang tới.
Một góc bàn có sơ đồ nguồn phụ.
Một góc khác có mẫu vải cho túi pin.
Trên màn hình lớn là mô phỏng phân tải.
Trên tablet là Yachiyo đang rất nghiêm túc bảo rằng “vị pudding dâu không được giống vị siro rẻ tiền”.
Tôi ngồi giữa tất cả những thứ đó, vừa mệt vừa buồn cười, rồi nhận ra hình như cuộc đời mình đã thật sự đi sang một đường mà nếu kể lại cho ai đó nghe, chắc họ sẽ không tin.
Nhưng tôi thì tin.
Bởi vì em ở đó.
Bởi vì mỗi lần hệ thống chạy thêm được một chút, em lại sáng mắt lên.
Bởi vì mỗi lần tôi báo một lỗi mới, em lại nghiêm túc hỏi “vậy có sửa được không ạ?” bằng cái giọng không hề trách, chỉ đơn giản là muốn đi cùng.
Có những đêm tôi ngồi viết tài liệu tới mức nhìn chữ mình cũng thấy vừa buồn cười vừa đáng thương.
Mắt mỏi.
Vai đau.
Đầu ngón tay lạnh.
Trên màn hình là những câu dài khô khốc về ngưỡng tải, độ lệch cảm giác, hiệu chỉnh lõi, phân phối phản hồi phụ.
Còn trong đầu tôi thì cứ hiện lên mấy câu vô dụng kiểu:
Đừng để pudding thành thứ dở ẹc.
Đừng để chăn mất cảm giác giống chăn.
Đừng để em phải lạnh đi từ cổ tay trước nữa.
Đừng để cái nơ làm vướng dây nguồn.
Có đêm, viết tới giữa chừng, tôi phải bỏ bút xuống một chút.
Không hẳn vì khóc thật.
Chỉ là mũi cay lên, mắt nóng đi, rồi trong lúc đang cười vì nhớ cảnh em cãi nơ rất nghiêm túc, nước mắt lại trào ra đúng kiểu vô lý nhất.
Mami đi ngang qua đúng lúc đó, nhìn tôi rồi nhướng mày.
“Bà ổn không vậy?”
Tôi lấy mu bàn tay quệt mắt rất nhanh.
“Ổn.”
“Vừa khóc vừa cười mà ổn?”
“Đó là chức năng mới.”
Mami đứng nhìn tôi thêm một lúc.
Rồi khẽ nói:
“Nghe như sống lại hơn là làm việc đến phát điên.”
Tôi ngẩng lên.
Cô ấy đã quay đi trước khi tôi kịp trả lời.
Nhưng không hiểu sao, câu đó cứ đọng lại trong đầu tôi suốt một buổi tối.
Có lẽ đúng thật.
Mệt, ừ.
Phát điên, ừ.
Nhưng cũng là sống lại.
Bởi vì từ lúc cuộc chiến này thật sự bắt đầu, tôi không còn chỉ làm việc để chống lại mất mát nữa.
Rồi cuối cùng, sau rất nhiều đêm, rất nhiều mô phỏng, rất nhiều lần kéo một đường chỉ số lên được rồi lại phải đạp nó xuống làm lại, chúng tôi đi tới buổi thử đầu tiên của bản nâng cấp.
Phòng lab sáng lạnh.
Màn hình chính mở.
Các biểu đồ nằm sẵn ở đó.
Tiến sĩ Clark đứng cạnh bàn điều khiển, tay đặt trên mép máy.
Mami ngồi hơi nghiêng sang một bên, rõ ràng là đang cố tỏ ra bình thường hơn mức cần thiết.
Roka khoanh tay, nhưng mắt vẫn không rời khỏi dòng dữ liệu khởi động.
Còn tôi thì đứng đó, cả người im tới mức chính mình cũng thấy đáng ngờ.
Không ai nói lớn.
Không có câu nào kiểu “bắt đầu đi” nghe thật hoành tráng.
Chỉ có Tiến sĩ Clark rất khẽ gật đầu.
Tôi chạm tay vào bàn phím.
Rồi nhấn.
Hệ thống khởi động.
Một nhịp.
Hai nhịp.
Ba nhịp.
Màn hình sáng lên.
Dữ liệu chạy.
Các thanh tải lên.
Phần lõi phản hồi ổn định hơn tôi nghĩ.
Nhiệt độ giữ được lâu hơn.
Tầng đệm nhận tải đúng chỗ.
Phần nguồn phụ không tụt nhanh như bản cũ.
Tôi không dám thở mạnh.
Mắt dán vào màn hình.
Chỉ tới khi dòng trạng thái hiện lên thật rõ, tôi mới nhận ra mình đã siết tay tới mức đau.
Ổn định hơn dự kiến.
Không ai nói gì ngay.
Không phải vì không hiểu câu đó nghĩa là gì.
Mà là vì tất cả chúng tôi đều hiểu quá rõ.
Sau rất nhiều chờ đợi, rất nhiều sửa sai, rất nhiều đêm không trọn, rất nhiều lần tự nhắc mình đừng mừng quá sớm cuối cùng, lần đầu tiên, hệ thống đã tự nói với chúng tôi điều đó.
Ổn định hơn dự kiến.
Tôi nhìn dòng chữ ấy mà cả người bỗng nhẹ đi một chút.
Rất nhỏ thôi.
Nhưng đủ để biết: chúng tôi đang thật sự tiến lên rồi.