Chou Kaguya Hime

Ngoại truyện 5: Minakanushi · Phần 69

” Một Note nhỏ trước khi các bạn đọc nhen ^^

Có một số từ nghe tiếng Nhật nó sẽ hay hơn nhưng mình dịch qua tiếng Việt lun.

Như bé Thỏ Bông Chứng Cứ tên là : Shouko

Bé Cá Vàng Bình Thường tên là : Fuu Chan nha (tại Futsuu tiếng Nhật là Bình thường á ^^)

Cái cây tên là Mai mà Yachiyo đặt tên là : Koume Chan nhen”

Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã đọc và ủng hộ mình nha.”

  • YachiSuzu

“Yachiyo…Ngay từ lần đầu gặp em, chị đã không thể hiểu nổi vì sao một người xa lạ lại có thể khiến lòng mình đổi khác đến vậy.

Chị không biết em là định mệnh đã được sắp đặt từ trước, hay chỉ là một tia sáng tình cờ rơi xuống quãng đời mà chị từng nghĩ sẽ mãi chìm trong bóng tối. Mỗi khi nhìn lại những năm tháng đã qua, chị vẫn thường tự hỏi: hạnh phúc là gì, nằm ở đâu, và con người phải đi bao xa, cố gắng đến nhường nào mới có thể chạm tới nó?

Có lẽ rất nhiều người dành cả cuộc đời để tìm lời giải cho câu hỏi ấy. Chị đã từng là một trong số họ.

Ngày đó, chị luôn tin rằng hạnh phúc sẽ không tự nhiên từ trên trời rơi xuống. Những điều đến quá dễ dàng thường khiến người ta lầm tưởng chúng sẽ ở lại mãi mãi, để rồi chỉ khi đánh mất mới nhận ra mình chưa từng biết cách trân trọng. Cuộc đời cũng rất giỏi thử thách những người đang cố gắng tiến về phía trước. Ta rõ ràng chỉ muốn tìm đến hạnh phúc, vậy mà mỗi khi vừa trông thấy một tia hy vọng, hiện thực đã vội vàng dập tắt nó. Dù vậy, trong cuộc đời vội vã này, may mắn có lẽ vẫn sẽ gõ cửa trái tim ta nhiều hơn một lần. Thử thách thực sự nằm ở khoảnh khắc tiếng gõ ấy vang lên: liệu chúng ta đã sẵn sàng mở cánh cửa đó hay chưa?

Nếu không kịp nhận ra và chẳng đủ can đảm để đưa tay về phía nó, đến lúc bừng tỉnh, cơ hội có lẽ đã đi qua từ rất lâu. Bầu trời có thể chỉ cho cánh chim nơi để tìm thấy thức ăn, nhưng sẽ không đặt sẵn thức ăn vào tổ . Cuộc đời cũng vậy: nó có thể trao cho ta một cơ hội, song chẳng thể bước thay ta trên con đường dẫn đến hạnh phúc. Có lẽ bởi thế, chị chưa từng cho phép mình buông tay, kể cả trong những lúc tưởng như chẳng còn lý do để tiếp tục. Chị luôn tin rằng người vẫn kiên trì đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã rồi sẽ có ngày chạm tới bến bờ mình hằng mong đợi.

Chị đã nghĩ như thế cho đến khi gặp em, Yachiyo.

Em xuất hiện bất ngờ đến mức gần như chứng minh rằng đôi khi, hạnh phúc thật sự có thể từ trên trời rơi xuống. Thế nhưng, gặp được em chỉ là may mắn. Đi cùng em đến tận hôm nay chưa bao giờ chỉ nhờ vào phép màu. Qua biết bao lần sợ hãi, tổn thương và suýt lạc mất nhau, chúng ta vẫn đưa tay về phía đối phương, lựa chọn ở lại rồi tiếp tục bước cùng nhau.

Chính khi ấy, chị mới hiểu hạnh phúc không phải đích đến cuối của một con đường, càng chẳng phải phần thưởng chỉ dành cho những người chưa từng gục ngã. Hạnh phúc là khi giữa cuộc đời đầy khó khăn, ta gặp được một người khiến mình muốn đứng dậy thêm một lần nữa. Em không chỉ là định mệnh, cũng chẳng đơn thuần là tia sáng soi vào cuộc đời chị. Em là người giúp chị hiểu rằng hạnh phúc không cần được tìm kiếm ở một nơi nào xa xôi.

Kể từ khi gặp em, chị đã biết mình muốn cùng ai tạo nên nó rồi.”

Sau ngày hôm ấy, mỗi lần ra ngoài cùng nhau đều mang một cảm giác khác trước.

Thế giới ngoài kia thì vẫn nguyên như cũ.

Ga tàu tiếp tục đông người. Phố mua sắm vẫn đầy tiếng trò chuyện, tiếng túi giấy sột soạt, giọng loa thông báo vọng ra từ xa, tiếng trẻ con đòi bánh và cả những người lớn vừa bước đi vừa nhìn điện thoại. Cửa hàng tiện lợi vẫn sáng đền suốt ngày đêm. Tiệm bánh vẫn đặt những chiếc bánh mèo ở vị trí đặc biệt nguy hiểm đối với khả năng tự chủ của Yachiyo. Công viên nhỏ gần nhà cũng còn nguyên chiếc ghế dài. Mỗi lần đi ngang qua đó, tôi lại nhớ khoảnh khắc em bước trước mình vài bước rồi quay đầu mỉm cười, như thể đang dạy tôi rằng một người được yêu vẫn cần có khoảng cách để lớn lên.

Mọi thứ ngoài kia đều không thay đổi, chỉ có chúng tôi đã khác đi. Từ hôm ấy, bàn tay Yachiyo bắt đầu tìm đến tay tôi tự nhiên hơn một chút. Em không nắm suốt quãng đường, cũng chẳng vừa bước ra khỏi nhà đã lập tức đưa tay về phía tôi.

Đôi khi, Yachiyo đi bên cạnh tôi với hai tay đút trong túi áo, gương mặt nghiêm túc như thể đang cân nhắc một quyết định trọng đại, dù thật ra em chỉ phân vân hôm nay có nên mua bánh hay không. Mỗi khi bắt gặp một quầy hoa, em thường tự bước lên trước vài bước để nhìn ngắm, sau đó quay lại hỏi tôi liệu loài hoa kia có hợp đặt cạnh Mai không.

Những hôm đường phố hơi đông, đầu ngón tay em sẽ khẽ chạm vào mu bàn tay tôi.

Em chưa vội nắm. Cái chạm chỉ dừng ở đó, nhẹ như một câu hỏi:

Được không?

Tôi sẽ xoay bàn tay về phía em và để nó nằm yên ở đó, không kéo lại cũng chẳng siết chặt. Quyết định nắm lấy hay buông ra luôn thuộc về Yachiyo. Nghe qua thì rất đơn giản. Thế nhưng, với chúng tôi, chỉ riêng việc học cách tôn trọng quyền tự tìm đến và tự rời đi của một bàn tay đã là bài học dài hơn rất nhiều so với tôi từng nghĩ.

Những ngày sau đó, Sổ Bình Thường dần đầy thêm bởi những dòng chữ rất nhỏ.

Trên một trang, Yachiyo viết:

Hôm nay em nắm tay chị khi qua đường, rồi tự buông ra để chọn bánh.

Tôi ghi ngay bên dưới:

Hôm nay chị không còn cảm thấy buông tay nghĩa là mất nhau.

Yachiyo đọc xong, nhìn tôi thật lâu rồi viết thêm bên cạnh:

9/10.

Tôi hỏi:

“Chị bị trừ điểm vì điều gì thế?”

“Vì sau khi em buông ra, chị vẫn nhìn bàn tay em hơi lâu.”

Tôi đành im lặng, bởi em nói đúng. Em vẫn luôn chú ý đến từng điều nhỏ nhất như vậy.

Một ngày khác, trong sổ xuất hiện thêm dòng:

Hôm nay em đi trước chị năm bước để nhìn hoa.

Đến lượt mình, tôi viết:

Hôm nay chị đứng sau em năm bước và vẫn sống sót.

Yachiyo vừa đọc xong đã bật cười đến mức gục xuống bàn.

“Chị viết như vừa trải qua chiến tranh vậy.”

“Với trái tim chị thì gần như thế.”

“Chị Iroha.”

“Sao?”

“Chị càng ngày càng xấu tính.”

“Thế em không thích à?”

Yachiyo im lặng một chút rồi nhỏ giọng:

“Thích một chút thôi….”

Những ngày ấy cứ thế trôi qua trong một nhịp điệu nhỏ bé và dịu dàng. Thử nghiệm quan trọng, đồng hồ đếm ngược hay những tín hiệu cảnh báo đều vắng mặt; suốt vài đêm liền, tuyết cũng không quay lại trong giấc mơ của Yachiyo. Mỗi ngày chỉ được lấp đầy bằng những điều rất nhỏ,, giống như cuộc sống đang dần hiểu rằng nó không cần cao trào liên tục mới xứng đáng được ghi nhớ.

Rồi vào một buổi chiều trời trong, khi tôi đang chuẩn bị danh sách công việc cho tuần tới, Yachiyo bỗng đặt cả hai tay lên bàn và nhìn tôi bằng vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

“Chị Iroha.”

“Sao thế?”

“Em có một đề xuất.”

Đầu bút trong tay tôi lập tức dừng lại. Phản ứng ấy không hẳn vì hoảng, có lẽ cũng hơi hoảng một chút.

Từ khi sống cùng Yachiyo, tôi đã hiểu rằng hai chữ “đề xuất” có thể mở đầu cho rất nhiều chuyện: hộp cơm đầu tiên, chuyến đi một mình tới cửa hàng tiện lợi, việc viết tên em vào giấy, Sổ Bình Thường, buổi đi dạo riêng hay lần rẽ vào tiệm bánh ngoài kế hoạch khiến tôi gần phát điên vì lo.

Tôi đặt bút xuống.

“Đề xuất gì?”

Yachiyo hít vào thật nhẹ.

“Ngày mai mình đi hẹn hò nhé.”

Tôi im bặt.

Một giây trôi qua.

Rồi hai.

Đến giây thứ ba, tôi nghe thấy tiếng Bình Thường quẫy nước bên cửa sổ, tiếng tích tắc rất khẽ của đồng hồ, cùng trái tim mình vừa khựng lại đã vội đập tiếp bằng một nhịp điệu hơi đáng xấu hổ.

“Hẹn hò?”

“Vâng.”

“Ngay ngày mai?”

Yachiyo gật đầu.

“Ở ngoài sao?”

Em hơi nheo mắt.

“Chị còn định hẹn hò với em ở đâu nữa ạ?”

“Không, ý chị là… chị chỉ muốn xác nhận thôi.”

“Chị đang đứng hình đó Iroha.”

“Có một chút.”

“Vì sao ạ?”

Vì em vừa nói hai chữ hẹn hò bằng một gương mặt nghiêm túc đến mức trái tim chị không kịp chuẩn bị.

Chúng tôi đã cùng ăn sushi, đi công viên, ghé tiệm bánh, dạo phố mua sắm và nắm tay trước bao người xa lạ. Hai đứa còn ngủ cạnh nhau, viết chung một cuốn sổ, trải qua lần cãi vã đầu tiên rồi học cách làm hòa. Xét trên nhiều phương diện, chúng tôi đã đi qua số cột mốc mà một đôi yêu nhau bình thường có khi phải mất cả năm mới trải qua. Thế nhưng, chỉ cần Yachiyo chính thức nói ngày mai mình đi hẹn hò nhé, tôi vẫn cảm thấy như có ai đó vừa đặt một quả pháo nhỏ vào lồng ngực mình.

Dĩ nhiên, tôi không thể thú nhận hết đống hỗn loạn ấy thành lời.

“Hẹn hò theo nghĩa nào?”

Yachiyo chớp mắt.

“Chuyện đó có nhiều nghĩa ạ?”

“Không… Chỉ là từ trước đến giờ, mỗi khi mình ra ngoài đều có một lý do.”

Em lập tức gật đầu, như thể đó chính là điều mình muốn nói.

“Lần đi ăn sushi là để mừng Giáng Sinh đầu tiên. Công viên giúp em học cách tự bước đi, cửa hàng tiện lợi là lần thử đi một mình, còn hôm ra nhà ga thì để làm quen với đám đông.”

Yachiyo ngừng lại một chút.

“Cả lần lên sân thượng trước đây cũng vì… có quá nhiều điều khó nói.”

Em nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Lần nào chúng ta cũng cần một lý do gì đó.”

Giọng Yachiyo vẫn nhỏ, nhưng rõ ràng hơn bao giờ hết.

“Em muốn có một lần chẳng cần vì điều gì cả.”

Câu nói ấy khiến tôi lặng đi, một lý do quá đỗi đơn giản. Đơn giản đến mức từ trước tới giờ, chúng tôi gần như chưa từng thật sự cho phép nó được đứng một mình.

Tôi hỏi:

“Vậy em muốn đi đâu?”

Yachiyo ngẩn ra.

“Em chưa nghĩ tới ạ.”

“Em đề xuất hẹn hò mà chưa chọn địa điểm sao?”

“Vì em nghĩ một buổi hẹn không cần lý do thì địa điểm cũng chẳng cần nghiêm túc quá.”

Tôi nhìn em. Càng ngày, Yachiyo càng nói ra những điều thoạt nghe hơi vô lý, nhưng lại chạm đúng vào nơi tôi còn chưa kịp gọi tên.

“Vậy em muốn mình làm gì?”

Em suy nghĩ một lát.

“Đi dạo một chút, ngồi ở quán nào đó, mua vài thứ lặt vặt… rồi nhìn trời tối.”

Yachiyo dừng lại như thể đang tự kiểm tra kế hoạch của mình, sau đó hỏi:

“Như vậy có giống một buổi hẹn hò không ạ?”

Tôi nhìn gương mặt thật sự nghiêm túc ấy, bỗng cảm thấy cả lòng mình mềm xuống.

“Giống.”

“Thật không ạ?”

“Thật.”

“Nhưng nghe bình thường quá.”

“Thì hẹn hò vốn là một chuyện bình thường mà.”

Yachiyo im lặng rồi cúi xuống nhìn đôi tay mình.

“Em muốn thử chuyện đó.”

“Vậy ngày mai mình đi hẹn hò.”

Gương mặt Yachiyo lập tức đỏ lên, dù chính em mới là người đưa ra đề xuất.

“Vâng.”

“….Và cũng không báo cáo với Tiến sĩ Clark.”

Yachiyo suy nghĩ một lát.

“Sau đó mình vẫn có thể nói với ông ấy rằng đã ra ngoài rồi trở về an toàn.”

Tôi bật cười.

“Em vừa biến buổi hẹn thành một cuộc kiểm tra rồi.”

“À.”

Em lập tức ngồi thẳng lại.

“Vậy bỏ Clark, dữ liệu và mục tiêu. Đồ mua cũng không cần thiết, còn bánh thì không được mang danh động lực cho thử nghiệm gì hết.”

Tôi nhìn em.

“Vậy mình ăn bánh vì lý do gì?”

Yachiyo ngẫm nghĩ rất lâu rồi trả lời bằng vẻ mặt vô cùng nghiêm túc:

“Vì bánh ở đó ngon thôi.”

Tôi bật cười thành tiếng.

“Đó là một lý do rất hợp lý nhỉ.”

“Vâng.”

Em cũng cười theo.

Vậy là buổi hẹn đầu tiên chẳng cần viện cớ của chúng tôi được quyết định bằng một câu như thế, khong có kế hoạch hoàn chỉnh hay lịch trình chi tiết. Ngày mai, miễn trời không mưa quá lớn, chúng tôi chỉ cần cùng nhau bước ra ngoài.

Sáng hôm sau, Yachiyo thức dậy trước tôi.

Khi mở mắt, tôi đã thấy em ngồi ở mép giường, mái tóc còn hơi rối, hai tay ôm con thỏ bông và gương mặt nghiêm túc như sắp tham dự một cuộc họp với Tiến sĩ Clark.

Tôi chớp mắt.

“Em dậy lâu chưa?”

“Mười hai phút ạ.”

“Em còn đếm sao?”

“Vì hôm nay là ngày hẹn hò mà.”

“Và hẹn hò cần tính cả thời gian thức dậy à?”

“Em không biết. Em chỉ hơi hồi hộp.”

Câu trả lời ấy chạm thẳng vào lồng ngực tôi bằng một lực rất nhẹ.

Tôi ngồi dậy.

“Em hồi hộp về điều gì?”

“Vì mình không có lý do.”

Yachiyo cúi xuống, khẽ kéo một bên tai của thỏ bông.

“Nếu có lý do, em sẽ biết mình nên làm gì. Chẳng hạn, thử nghiệm thì cần quan sát cơ thể, đi mua đồ chỉ cần chọn đúng thứ…”

Em ngừng lại một chút.

“Còn ăn mừng thì em phải vui.”

“Ngày ăn mừng cũng bắt buộc phải vui sao?”

“Vâng.”

Yachiyo trả lời bằng vẻ thành thật đến mức khiến lòng tôi nhói lên.

“Nếu đã là ngày vui mà em lại không vui đủ, em sẽ cảm thấy mình hơi có lỗi.”

Không ngờ buổi hẹn đầu tiên chẳng cần viện cớ của chúng tôi lại bắt đầu bằng một sự thật như vậy. Yachiyo vẫn đang học rằng hạnh phúc không phải một chỉ tiêu cần hoàn thành, còn ngày vui cũng chẳng buộc người ta phải vui từ đầu đến cuối. Được ngượng ngùng một chút, lúng túng một chút, thậm chí có lúc chẳng biết phải làm gì cũng không biến buổi hẹn thành một thất bại.

Tôi đưa tay lên, chạm vào mái tóc còn hơi rối của em.

“Hôm nay em không cần cố làm gì cho đúng cả.”

Yachiyo ngước nhìn tôi.

“Thật ạ?”

“Thật.”

“Nhỡ em không biết phải nói gì?”

“Chúng ta cứ im lặng.”

“Chọn phải một quán dở thì sao?”

“Lần sau mình đổi quán khác.”

“Đang đi mà em thấy mệt?”

“Chúng ta tìm chỗ ngồi nghỉ.”

“Còn nếu em bỗng nhiên muốn về?”

“Thì mình về nhà thôi.”

Yachiyo ngập ngừng trước câu hỏi cuối cùng:

“Nếu em không vui đủ thì sao?”

Tôi nhìn thẳng vào mắt em.

“Một buổi hẹn hò không có mức vui tối thiểu.”

Yachiyo im lặng rồi chậm rãi gật đầu.

“Vậy hôm nay…”

“Sao?”

“Em chỉ cần đi với chị thôi ạ?”

“Đúng vậy.”

Tôi mỉm cười.

“Chỉ cần đi với chị và hạnh phúc thôi Yachiyo.”

Mặt Yachiyo lập tức đỏ lên. Em cúi đầu, gần như vùi nửa gương mặt vào con thỏ bông.

“Câu đó nghe hơi nguy hiểm vào buổi sáng.”

“Nguy hiểm thế nào?”

“Làm em muốn ôm chị rồi ở nhà luôn.”

“Vậy mình chuyển buổi hẹn về nhà được không?”

“Không được.”

Em lập tức ngẩng lên.

“Hôm nay nhất định phải ra ngoài.”

“Vì sao?”

“Vì em đã quyết tâm mặc đồ đẹp.”

Lần này đến lượt tôi nhìn xuống, Yachiyo vẫn đang mặc nguyên bộ đồ ngủ.

“Đồ đẹp của em đâu?”

“Em chưa thay.”

“Vậy quyết tâm đang ở đâu?”

“Trong lòng.”

Tôi bật cười.

“Vậy chị sẽ chờ xem quyết tâm ấy trông như thế nào.”

SCROLL DOWN