Chou Kaguya Hime

Ngoại truyện 5: Minakanushi · Phần 70

Chou Kaguya Hime - Ngoại truyện 5 : Minakanushi - Phần 70

” Một Note nhỏ trước khi các bạn đọc nhen ^^

Có một số từ nghe tiếng Nhật nó sẽ hay hơn nhưng mình dịch qua tiếng Việt lun.

Như bé Thỏ Bông Chứng Cứ tên là : Shouko

Bé Cá Vàng Bình Thường tên là : Fuu Chan nha (tại Futsuu tiếng Nhật là Bình thường á ^^)

Cái cây tên là Mai mà Yachiyo đặt tên là : Koume Chan nhen”

Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã đọc và ủng hộ mình nha.”

  • YachiSuzu

Quyết tâm của Yachiyo hôm nay cuối cùng hiện ra dưới hình dáng một chiếc váy xanh nhạt dịu mắt, áo khoác trắng kem, đôi tất ngắn và giày đế thấp dễ đi. Túi pin phụ có nơ nhỏ vẫn nằm bên hông, nhưng hôm nay em còn gắn thêm vào đó một chiếc móc khóa hình ngôi sao.

Tôi nhìn món đồ trang trí lạ mắt.

“Cái này mới à?”

“Vâng. Em lấy hình ngôi sao từ bộ sticker mà chị Mami gửi. Không biết dán ở đâu nên em làm thành một chiếc móc khóa tạm.”

“Em tự làm sao?”

“Vâng.”

“Dễ thương lắm.”

“Đúng không ạ?”

Yachiyo khẽ xoay người trước gương. Mái tóc được buộc thấp, vài sợi mềm mại rơi xuống bên má. Mọi thứ đều giản dị, song rõ ràng em đã chọn trang phục bằng một tâm trạng khác hẳn những lần ra ngoài vì thử nghiệm. Trước đây, Yachiyo thường cân nhắc quần áo dựa trên việc chúng có thuận tiện cho theo dõi cơ thể, che được túi pin hay tránh thu hút quá nhiều sự chú ý hay không.

Hôm nay, tiêu chí dường như chỉ còn một:

Mặc sao để đi hẹn hò với người mình yêu.

Tôi bất giác nhìn em lâu hơn một chút, Yachiyo lập tức nhận ra.

“Chị Iroha.”

“Sao thế?”

“Chị nhìn em lâu quá.”

“Vì em đẹp.”

Yachiyo đứng hình.

“Chị…”

“Gì nào?”

“Chị nói thẳng quá rồi.”

“Hôm nay là ngày hẹn hò mà.”

“Vậy hẹn hò cho phép nói thẳng sao?”

“Chị nghĩ vậy.”

“Nguy hiểm thật.”

Em vội quay đi. Vành tai đỏ lên rõ ràng, nhưng nụ cười hạnh phúc thì chẳng thể giấu được. Tôi cũng thay đồ ngay sau đó. Trang phục của tôi đơn giản hơn, chỉ gồm một chiếc áo sơ mi mềm, áo khoác dài và đôi giày thuận tiện để đi bộ.

Yachiyo nhìn tôi thật chăm chú.

“Sao vậy?”

“Em đang kiểm tra người yêu của em.”

“Có đạt không?”

“Rất đạt.”

“Cảm ơn em.”

“Nhưng chị có thể không mang túi tài liệu được không?”

Tôi khựng lại rồi cúi xuống bàn tay mình, chiếc túi vẫn đang nằm ở đó.

“À.”

Yachiyo nhìn túi tài liệu, tôi cũng nhìn theo. Rõ ràng, tôi đã cầm nó lên hoàn toàn theo phản xạ. Bên trong thậm chí còn có một cuốn sổ ghi chú nhỏ, vài cây bút và mấy tập tài liệu chẳng liên quan gì đến hẹn hò.

Yachiyo khẽ thở dài.

“Chị Iroha.”

“Sao?”

“Hẹn hò thì cũng không được mang tài liệu theo.”

Tôi ngoan ngoãn đặt túi xuống, Yachiyo mỉm cười hài lòng.

“10/10.”

“Dễ được điểm quá nhỉ.”

“Vì chị đã đặt túi xuống rất dũng cảm.”

Tôi bật cười.

“Cảm ơn vị giám khảo dễ thương nhé.”

Trước khi rời khỏi nhà, chúng tôi cùng đứng lại ở cửa.

Bình Thường vẫn thong thả bơi trong bát nước, Mai nằm yên bên rèm, còn con thỏ bông được Yachiyo đặt ngồi ngay ngắn trên giường, gương mặt hướng ra cửa như đang chuẩn bị tiễn hai đứa.

Yachiyo nhìn nó.

“Bọn chị đi hẹn hò đây.”

Tôi quay sang em.

“Em đang báo cáo với thỏ bông à?”

“Không phải báo cáo. Đây là thông báo gia đình.”

“Vậy còn Bình Thường?”

Yachiyo lập tức quay về phía bát nước.

“Bình Thường, bọn chị đi hẹn hò.”

Cá vàng chỉ lặng lẽ bơi sang bên phải với vẻ bình thản tuyệt đối.

Yachiyo gật đầu.

“Nó biết rồi.”

“Em đọc được suy nghĩ của cá à?”

“Không. Nhưng nó rất bình tĩnh, nghĩa là đã đồng ý.”

Tôi không còn biết nên bắt đầu phản bác từ đâu. Thế là chúng tôi rời nhà dưới sự chấp thuận lặng lẽ của một con cá vàng và một con thỏ bông.

Buổi hẹn bắt đầu theo cách bình thường nhất. Chúng tôi thong thả đi xuống con phố quen. Lúc đầu, Yachiyo vẫn chưa nắm tay tôi. Em giữ quai túi nhỏ bằng cả hai tay trước người, vẻ mặt hơi căng thẳng như đang cố gắng hẹn hò cho đúng cách.

Tôi nhìn em.

“Em đang suy nghĩ gì vậy?”

“Em đang cố không biến hôm nay thành một nhiệm vụ.”

“Bằng cách suy nghĩ cực kỳ nghiêm túc sao?”

Yachiyo khựng lại rồi hơi phồng má.

“Khó lắm ạ.”

“Chị biết.”

“Còn chị thì sao?”

“Chị cũng đang cố không nghĩ xem chuyện gì sẽ xảy ra nếu chúng ta đi quá lâu thì…”

Tôi chợt dừng lại.

Yachiyo quay sang nhìn.

“Thì sao ạ?”

“Không có gì.”

“Chị Iroha.”

Tôi đành nói thật:

“Chị đang hơi sợ.”

“Vì hôm nay không có kế hoạch sao?”

“Phải.”

Yachiyo suy nghĩ một lát rồi gật đầu.

“Vậy hôm nay cả hai chúng ta đều đang tập.”

Em cúi nhìn bàn tay mình, sau đó lặng lẽ đưa nó về phía tôi.

Tôi nắm lấy.

Bàn tay Yachiyo vẫn ấm. Cái nắm tay lần này chẳng bắt nguồn từ hoảng hốt hay một dòng người quá đông; nó chỉ xuất hiện vì chúng tôi đang hẹn hò. Sự đơn giản ấy lại khiến tôi ngượng ngùng một cách kỳ lạ.

Có lẽ Yachiyo cũng cảm thấy như vậy. Đi thêm vài bước, em mới nhỏ giọng gọi:

“Chị Iroha.”

“Sao thế?”

“Nắm tay mà không có cớ… ngượng hơn thật ạ.”

“Chị cũng thấy vậy.”

“Rất ngượng?”

“Rất đó.”

“Nhưng mình không buông ra, đúng không?”

“Chị không buông đâu.”

Yachiyo gật đầu, những ngón tay vẫn nằm yên trong tay tôi. Chúng tôi cứ thế đi dọc con phố. Suốt một đoạn đường, chẳng có chuyện gì lớn lao xảy ra. Đến trước một cửa hàng bán đồ lặt vặt, Yachiyo bỗng dừng bước. Bên trong bày đầy kẹp tóc, móc khóa, tất, sổ tay nhỏ, sticker và cốc…những món chẳng mấy khi thật sự cần thiết nhưng luôn có khả năng khiến người ta bước vào chỉ vì muốn “xem một chút thôi”.

Yachiyo nhìn qua lớp kính thêm một lúc rồi quay sang tôi.

“Mình vào được không ạ?”

“Được chứ.”

“Em không có lý do gì đâu.”

“Hôm nay mình đâu cần lý do.”

“Vậy… chỉ xem thôi nhé.”

Tôi mỉm cười.

“Mình vào thôi nào.”

Mười phút sau, lời hứa ấy đã biến thành một chiếc kẹp tóc hình trăng nhỏ, một tờ sticker in đầy bánh ngọt và chiếc móc khóa cá vàng bé xíu nằm gọn trong túi giấy trên tay Yachiyo.

Tôi liếc xuống túi đồ.

“Chỉ xem thôi?”

Yachiyo cũng nhìn theo, vẻ mặt thoáng bối rối.

“Em xem kỹ quá nên thành mua.”

“Nghe rất hợp lý.”

Em cầm chiếc móc khóa cá vàng lên.

“Cái này dành cho Bình Thường.”

“Bình Thường sẽ dùng móc khóa bằng cách nào?”

“Không cần dùng. Nó vẫn có thể sở hữu về mặt tinh thần.”

“Em thật sự định tặng móc khóa cho một con cá vàng sao?”

Yachiyo gật đầu, hoàn toàn nghiêm túc.

Tôi nhìn món đồ bé xíu trong tay em, rồi lại nhìn gương mặt đang chờ câu trả lời của Yachiyo. Không hiểu sao, ý nghĩ em muốn mua quà cho Bình Thường lại đáng yêu đến mức khiến tim tôi hơi đau.

“Vậy thì món này mua đúng rồi.”

“Chị cũng nghĩ thế ạ?”

“Chị nghĩ Bình Thường sẽ rất thích đó.”

Nụ cười của Yachiyo lập tức sáng lên.

Rời cửa hàng, chúng tôi tiếp tục đi dọc con phố. Đến một góc đường, một quán cà phê nhỏ hiện ra sau ô cửa kính treo rèm trắng. Bên ngoài đặt tấm bảng viết tay:

Bánh táo hôm nay mới ra lò.

Yachiyo dừng bước ngay trước tấm bảng. Tôi nhìn theo ánh mắt em rồi cũng đứng lại. Cả hai cùng đọc dòng chữ ấy thêm một lần, sau đó quay sang nhìn nhau. Lời hứa “chỉ xem thôi” vừa thất bại và có vẻ nó sắp thất bại lần thứ hai.

Yachiyo nhìn tấm bảng thêm vài giây, ánh mắt gần như dính vào dòng chữ đó.

“Nhìn ngon quá, Iroha….”

“Vậy mình vào nhé.”

Quán khá nhỏ, bên trong chỉ có vài bàn đang có khách. Hương cà phê rang hòa cùng mùi bơ và chút quế thoang thoảng, tạo thành một cảm giác ấm áp ngay khi cánh cửa khép lại sau lưng chúng tôi. Bản nhạc vang lên khe khẽ, nhỏ đến mức nếu không để ý, người ta có thể tưởng đó chỉ là tiếng gió vô tình lẫn vào căn phòng.

Chúng tôi chọn một chiếc bàn cạnh cửa sổ. Yachiyo đặt túi đồ lặt vặt bên cạnh rồi ngồi đối diện tôi, hai tay ôm lấy cốc trà nóng.

Tôi gọi cà phê.

Người phục vụ vừa rời đi, Yachiyo đã nhìn tôi bằng ánh mắt đầy dò xét.

“Cốc thứ mấy hôm nay ạ?”

“Cốc đầu tiên.”

“Chị chắc chứ?”

“Chắc.”

Em gật đầu, vẻ mặt tạm hài lòng.

“Vậy được.”

“Em vẫn giám sát chị à?”

“Đây là quan tâm, không phải giám sát.”

“Khác nhau ở đâu?”

“Giám sát thì có bảng điểm. Quan tâm thì chỉ cần ánh mắt thôi.”

“Nhưng ánh mắt của em rất giống một bảng điểm.”

Yachiyo bật cười.

“Vậy hôm nay chị được 9/10 vì đã để túi tài liệu ở nhà.”

“Điểm còn lại đâu?”

“Bị trừ vì ban nãy chị nhìn bảng bánh táo quá nghiêm túc, giống như đang đánh giá kết cấu của nó.”

“Chị chỉ đọc dòng chữ thôi mà.”

“Không đâu. Trông chị như muốn phân tích độ giòn của vỏ bánh vậy.”

Tôi ôm trán.

“Chị nghiêm trọng đến thế sao?”

“Một chút ạ.”

Đúng lúc ấy, phần bánh táo được mang ra.

Chiếc bánh không lớn. Lớp vỏ nướng vàng ôm lấy phần táo mềm bên trong, phía trên phủ một lớp đường bột mỏng. Nó không bóng bẩy như những món tráng miệng trên trang tạp chí, nhưng vừa nhìn đã thấy ấm áp.

Yachiyo nhìn đĩa bánh rất lâu, có vẻ như em đang cân nhắc xem khoảnh khắc trước mắt có cần được giữ lại hay không.

“Chị chụp ảnh nhé?”

Em suy nghĩ vài giây rồi lắc đầu.

“Không cần đâu ạ.”

“Thật sao?”

Yachiyo lại nhìn miếng bánh.

“Nếu chụp, em sẽ cố biến nó thành kỷ niệm.”

Em ngừng một chút rồi nói tiếp:

“Hôm nay em muốn ăn nó trước khi nó kịp trở thành như vậy.”

Tôi lặng đi, sau đó mỉm cười.

“Vậy thì mình ăn thôi.”

Thế là chúng tôi ăn bánh táo mà không chụp lấy một tấm ảnh. Đó chỉ là một chuyện nhỏ. Nhưng với chúng tôi, nó cũng giống như một bước tiến mới.

Chúng tôi bắt đầu hiểu rằng không phải điều đẹp đẽ nào cũng cần lập tức được cất giữ. Miếng bánh có thể được ăn khi còn nóng, để hương quế tan trên đầu lưỡi và đường bột rơi lại trên mặt đĩa. Mai này, ngay cả khi cả hai không còn nhớ chính xác hình dạng của nó, điều ấy cũng chẳng sao. Vì buổi chiều này đã được cơ thể ghi nhớ bằng vị táo, mùi quế và hơi ấm, chứ không chỉ nằm yên trong một bức ảnh.

Yachiyo cắn thử một miếng. Ánh mắt em lập tức sáng lên.

“Ngon thật.”

“Chắc không cần phân tích nữa rồi nhỉ?”

“Nhưng em vẫn muốn nói vỏ bánh rất hiền.”

Tôi bật cười.

“Lại là hiền à?”

“Có những món ăn rất hiền mà.”

“Bánh táo hiền, trứng cuộn hiền, cả Sổ Bình Thường cũng hiền.”

Yachiyo mỉm cười.

“Nhà mình nên có nhiều thứ như vậy lắm.”

Câu nói ấy khiến tôi bất giác nhìn quanh. Quán cà phê nhỏ, cốc trà còn tỏa hơi ấm, chiếc bánh táo không có ảnh lưu lại và bàn tay em đặt gần tay tôi trên mặt bàn, tất cả đều mang một vẻ dịu dàng rất đỗi bình thường.

Có lẽ, đó chính là điều Yachiyo gọi là hiền.

Chúng tôi ngồi trong quán khá lâu, để thời gian trôi qua bằng những câu chuyện nhỏ chẳng cần phải đi đến đâu.

Yachiyo hỏi nếu một ngày Bình Thường có bạn, con cá mới nên được đặt tên là gì.

“Bất Thường,” tôi đáp.

Em lập tức nhíu mày.

“Không được. Nghe như nhà mình đang gặp vấn đề vậy.”

“Vậy Hơi Bình Thường?”

“Càng không được. Tên đó nghe giống trạng thái sức khỏe.”

Sau một hồi thảo luận nghiêm túc, chúng tôi thống nhất tạm thời chưa nuôi thêm cá. Hóa ra, trở ngại lớn nhất không phải kích thước bể hay việc chăm sóc, mà là khả năng đặt tên của cả hai.

Chuyển sang chuyện khác, Yachiyo kể rằng trong buổi stream hôm qua, fan lại hỏi vì sao dạo gần đây trông em vui hơn trước.

“Em trả lời thế nào?”

“Em nói vì gần đây em ngủ ngon hơn.”

“Họ tin à?”

“Một vài người tin. Những người còn lại nói nghe giống em đang yêu.”

Tôi đang uống cà phê, suýt nữa thì sặc. Yachiyo nhìn tôi qua vành cốc trà, rõ là em đang có ý trêu tôi.

“Chị phản ứng mạnh quá.”

“Rồi em nói gì?”

“Bí mật.”

Tôi đặt cốc xuống, gọi tên em bằng giọng cảnh cáo:

“Yachiyo.”

Em chỉ chớp mắt, vẻ mặt vô cùng vô tội.

“Em đúng là rất biết cách làm chat nổ tung.”

“Thì em là streamer mà.”

“Còn chị là người yêu đang gặp nguy hiểm về mặt tinh thần.”

“Chị có cần hỗ trợ không?”

“Rất cần.”

Yachiyo đẩy nửa miếng bánh táo còn lại về phía tôi.

“Hỗ trợ bằng bánh nhé.”

Tôi nhận lấy, ăn thử một miếng rồi nghiêm túc gật đầu.

“Có hiệu quả.”

Yachiyo mỉm cười hài lòng.

Đến khi chúng tôi rời quán, bầu trời đã bắt đầu ngả chiều. Trời chưa tối hẳn, nhưng ánh sáng đã dịu xuống, bóng cây kéo dài trên vỉa hè, còn những ô cửa kính dọc phố dần phản chiếu một màu cam nhạt.

Yachiyo đứng trước cửa quán, ngẩng lên nhìn bầu trời.

“Trời chưa tối.”

“Chưa.”

“Nhưng cũng không còn sáng hẳn nữa.”

Em quan sát màu trời thêm một lúc rồi khẽ nói:

“Đúng là một khoảng ở giữa.”

Tôi nhìn Yachiyo. Dạo gần đây, em thường chú ý đến những ranh giới như thế, nơi giấc mơ chạm vào lúc tỉnh dậy, Tsukuyomi nối liền với đời thật, sự bảo vệ suýt biến thành giữ lại, kỳ tích dần trở nên quen thuộc và một ngày đặc biệt lặng lẽ hòa vào đời thường. Có lẽ bởi chính Yachiyo cũng đang sống trong một khoảng như vậy. Em đã không còn chỉ là người được tôi đưa trở về, nhưng vẫn đang học cách tin rằng mình có thể ở lại nơi này thật lâu.

Nhìn Yachiyo lúc ấy, tôi chợt hiểu khoảng giữa không phải lúc nào cũng là nơi người ta mắc kẹt. Đôi khi, đó chỉ là quãng đường cần đi qua trước khi một người thật sự thuộc về nơi mình đã lựa chọn.

Yachiyo hạ mắt xuống rồi lặng lẽ đưa tay về phía tôi.

Tôi nắm lấy.

“Mình đi thêm một lát nhé?”

“Được ạ.”

“Em muốn đi đâu?”

Yachiyo suy nghĩ rồi lắc đầu.

“Em không biết.”

“Vậy cứ đi thôi. Không cần đích đến.”

Em mỉm cười, những ngón tay khẽ đan vào tay tôi.

“Nghe đúng là giống hẹn hò thật.”

Chúng tôi rẽ vào con đường nhỏ phía sau phố mua sắm, nơi dòng người đã thưa hẳn. Dọc lối đi là vài hàng cây, một hiệu sách cũ, cửa hàng bán đồ gốm và chiếc máy bán nước tỏa ánh xanh giữa buổi chiều đang chậm rãi tối xuống.

Yachiyo dừng lại trước chiếc máy ấy, lặng lẽ nhìn rất lâu.

“Em muốn mua gì à?”

Em lắc đầu.

“Không ạ.”

“Vậy sao nhìn lâu thế?”

“Em đang nghĩ… trước đây, mỗi khi thấy một máy bán nước, em sẽ tự hỏi mình có đủ tiền không, có thật sự cần mua không, hay liệu mình có lý do để dừng lại hay không.”

“Còn bây giờ?”

Yachiyo ngước nhìn những ô sáng đủ màu phía sau lớp kính.

“Bây giờ em có thể đứng đây chỉ vì nó đang sáng đèn thôi.”

Tôi nhìn theo ánh mắt em. Ánh đèn xanh phản chiếu trong đôi mắt Yachiyo. Bản thân chiếc máy chẳng có gì đặc biệt, nhưng em nói đúng. Khi người ta vẫn chưa tìm được chỗ đứng trong thế giới, ngay cả những điều bình thường nhất cũng phải được tiếp cận bằng một lý do. Mỗi lần dừng chân hay đưa tay ra đều cần đi qua hàng loạt câu hỏi như vậy. Thế nhưng, một khi đã bắt đầu thật sự sống, đôi lúc người ta có thể dừng trước chiếc máy bán nước chỉ vì ánh đèn của nó trông đẹp vào lúc chiều xuống.

“Hôm nay em có muốn viết về chiếc máy bán nước này trong Sổ Bình Thường không?”

Yachiyo quay sang tôi rồi mỉm cười.

“Có thể ạ.”

“Em sẽ viết gì?”

Em suy nghĩ một lát.

“Em chưa biết nữa. Để tối em nghĩ.”

Tôi gật đầu.

Dòng chữ ấy chưa cần xuất hiện ngay vì hôm nay vốn là một ngày không có gì phải vội vàng cả.

SCROLL DOWN