Chou Kaguya Hime

Ngoại truyện 5: Minakanushi · Phần 67

” Một Note nhỏ trước khi các bạn đọc nhen ^^

Có một số từ nghe tiếng Nhật nó sẽ hay hơn nhưng mình dịch qua tiếng Việt lun.

Như bé Thỏ Bông Chứng Cứ tên là : Shouko

Bé Cá Vàng Bình Thường tên là : Fuu Chan nha (tại Futsuu tiếng Nhật là Bình thường á ^^)

Cái cây tên là Mai mà Yachiyo đặt tên là : Koume Chan nhen”

Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã đọc và ủng hộ mình nha.”

  • YachiSuzu

Sáng hôm sau, trời trong, nó hơi khác với kiểu một ánh nắng rực rỡ khiến người ta có cảm giác mọi chuyện nhất định sẽ ổn. Chỉ là một buổi sáng có mây mỏng, gió nhẹ và ánh sáng vừa đủ để những ô cửa kính ngoài phố phản chiếu sắc bạc nhạt.

Yachiyo đứng trước gương rất lâu. Em vẫn mặc chiếc áo khoác màu kem quen thuộc, váy dài quá gối và quàng chiếc khăn mềm quanh cổ. Túi pin phụ được đặt trong chiếc túi nhỏ Mami từng chọn với tiêu chí:

“Đừng để người khác vừa nhìn đã biết bên trong là thiết bị cứu mạng.”

Trên túi còn gắn một chiếc nơ nhỏ. Sau rất nhiều lần cân nhắc, Yachiyo quyết định giữ lại chiếc nơ. Lý do của em rất đơn giản:

“Nếu đã phải mang theo pin dự phòng, em muốn nó ít nhất cũng trông dễ thương một chút.”

Tôi đứng phía sau, lặng lẽ nhìn em chỉnh lại tóc.

“Em muốn buộc tóc hay để xõa?”

Qua tấm gương, Yachiyo nhìn tôi. Dường như em đã nhận ra nỗ lực ẩn trong câu hỏi ấy.

“Buộc thấp ạ.”

Em ngập ngừng một chút rồi hỏi:

“Chị buộc giúp em được không?”

“Được chứ.”

Tôi bước tới và nhận lấy sợi dây buộc tóc.

Mái tóc Yachiyo mềm trong tay tôi. Có những khoảnh khắc như vậy, tôi vẫn chưa thể hoàn toàn quen được. Chúng không hề xa lạ, sự hiện diện của em bên cạnh tôi đôi khi vẫn khiến tôi hạnh phúc đến ngỡ ngàng.

Tôi buộc tóc cho Yachiyo thật chậm. Lần này, sự chậm rãi ấy không đến từ nỗi sợ mình sẽ làm em đau. Chỉ đơn giản vì tôi muốn chăm chút cho điều em vừa nhờ mình làm.

Yachiyo đứng yên để tôi buộc tóc.

“Chị Iroha.”

“Chị đây.”

“Hôm nay chị chỉ sợ khoảng 5/10 thôi, được không?”

Tôi bật cười.

“Nỗi sợ cũng có thể thương lượng à?”

“Vâng.”

“Được rồi. Chị sẽ cố giảm xuống năm.”

“Nếu nó tăng lên thì sao?”

“Thì chị sẽ nói.”

“Không hỏi về pin?”

Tôi nhắm mắt trong một giây.

“Không hỏi về pin.”

“Giỏi lắm Iroha.”

“Chị được khen sớm vậy sao?”

“Khen trước để động viên đó.”

Tôi không nhịn được cười. Buộc tóc xong, tôi đặt tay lên vai em.

“Xong rồi trông em đẹp lắm Yachiyo.”

Yachiyo ngắm mình trong gương.

Một cô gái bình thường với mái tóc buộc thấp, chiếc áo khoác mềm và chiếc túi nhỏ đeo bên hông. Không ai nhìn vào sẽ biết em từng là một giọng hát sống trong Tsukuyomi. Không ai biết em đã mơ thấy tuyết hay biết phía sau chiếc nơ nhỏ kia là một khối pin phụ. Cũng chẳng ai biết bàn tay ấy từng lạnh dần trong tay tôi. Có lẽ chính vì không ai nhìn ra những điều ấy, khoảnh khắc bình thường trước mắt tôi mới giống một phép màu đến như vậy.

Yachiyo đưa tay chạm lên mái tóc vừa được buộc gọn rồi quay sang nhìn tôi.

“Iroha… mình đi thôi.”

Tôi khẽ gật đầu.

“Được.”

Chúng tôi rời khỏi nhà. Lần này, tôi không lập tức tìm lấy tay em. Giữa hai đứa không hề có khoảng cách, tôi chỉ muốn để Yachiyo tự lựa chọn lúc nào mình cần một cái nắm tay. Cả hai cùng xuống thang máy, bước ra khỏi tòa nhà rồi đi theo con đường quen thuộc. Trên đường, chúng tôi ngang qua cửa hàng tiện lợi nơi Yachiyo từng tự mua cây bút dạ xanh nhạt.

Em nhìn vào bên trong một lúc rồi mỉm cười.

“Nơi đó trông nhỏ hơn trong ký ức của em.”

“Bởi lần đầu em đến đó một mình, nó từng là một nơi rất lớn đúng không ?”

“Vâng.”

“Còn bây giờ?”

“Bây giờ nó chỉ là một cửa hàng tiện lợi.”

Tôi bật cười.

“Rất tiến bộ.”

“Nhưng cây bút em mua ở đó vẫn rất quan trọng.”

“Dĩ nhiên rồi.”

Chúng tôi cứ thế đi đến khu phố mua sắm gần ga.

Thoạt đầu, mọi thứ vẫn khá yên ổn. Lượng người qua lại chưa quá đông, những cửa hàng chỉ mở nhạc vừa đủ nghe, còn một tiệm bánh gần đó đang xếp các khay bánh mới vào tủ kính. Một bà cụ dắt chó đi ngang qua. Con chó mặc chiếc áo màu vàng, nếu Bình Thường nhìn thấy, chắc chắn nó sẽ cho rằng sinh vật kia được tự do quá mức cần thiết.

Yachiyo lặng lẽ quan sát mọi thứ xung quanh.

Ánh mắt em không còn mang vẻ ngơ ngác của những ngày đầu tiên bước ra thế giới thật. Dù vậy, đôi khi em vẫn dừng lại lâu hơn người bình thường một chút trước cửa hàng hoa, bên chiếc máy bán nước, trên tấm biển quảng cáo giảm giá, hoặc nơi một đứa trẻ đang nắm tay mẹ và vừa đi vừa ăn bánh cá.

Tôi bước bên cạnh, chỉ hỏi khi thật sự cần thiết.

Phần còn lại của sự chú ý được đặt vào nhịp chân, bờ vai và bàn tay Yachiyo. Tôi cố nhận ra liệu bước chân em có chậm lại, vai có căng lên, hay những ngón tay đang tìm kiếm thứ gì đó để nắm lấy. Điều khó nhất là giữ sự quan tâm ấy ở mức vừa đủ: đủ để nhận ra khi em cần tôi, nhưng không quá nhiều đến mức biến nó thành cảm giác bị giám sát.

Giữ được ranh giới ấy khó hơn tôi từng nghĩ rất nhiều.

Có vài lần, khi Yachiyo dừng mắt trước một quầy hàng lâu hơn bình thường, câu hỏi em có mệt không đã gần bật ra khỏi miệng tôi.

Nhưng rồi em quay sang, chỉ vào một chiếc móc khóa.

“Chị Iroha, cái kia trông giống thỏ bông ghê.”

Tôi nhìn theo hướng em chỉ.

“Không giống lắm.”

“Chị lại không có trí tưởng tượng rồi.”

“Thỏ bông nhà mình không có vẻ mặt gian xảo đến thế.”

“Em nghĩ nó chỉ đang cố tỏ ra mạnh mẽ thôi.”

“Em bênh vực cả móc khóa à?”

“Vì nó bị chị đánh giá oan đó chứ.”

Tôi bật cười. Đúng lúc ấy, một nhóm học sinh đi ngang qua chúng tôi. Họ mặc đồng phục, đeo túi trên vai và ríu rít trò chuyện với nhau. Một cô gái trong nhóm thoáng liếc nhìn Yachiyo đúng một giây rồi lập tức quay lại câu chuyện còn dang dở.

Yachiyo dừng lại. Tôi nhận ra ngay, nhưng không vội hỏi.

Một lát sau, em tự lên tiếng:

“Họ không biết em.”

“Không.”

“Cảm giác lạ thật.”

“Đó là kiểu lạ dễ chịu hay khó chịu?”

Yachiyo suy nghĩ một lúc.

“Em nghĩ là cả hai.”

Tôi gật đầu, dù chưa chắc mình đã hiểu hết ý nghĩa của câu nói ấy.

Càng đến gần ga, dòng người trên phố càng trở nên dày hơn. Chưa đến mức đông nghẹt, nhưng đủ để mỗi bước chân không còn hoàn toàn thuộc về nhịp riêng của mình. Tiếng loa thông báo vọng ra từ nhà ga, hòa lẫn với âm thanh bánh xe vali lăn trên nền gạch, tiếng túi giấy sột soạt, những cuộc trò chuyện qua điện thoại và tiếng máy quét vé vang lên từ phía xa.

Bước chân Yachiyo chậm dần. Tôi cũng hạ nhịp theo, không kéo em đi nhanh hơn hay vội hỏi điều gì. Chỉ lặng lẽ ở bên cạnh và bước cùng em.

“Em muốn dừng lại một chút không?”

Yachiyo quay sang nhìn tôi. Câu hỏi ấy khác với lời “em có ổn không?” mà trước đây tôi vẫn thường dùng. Nó không buộc em phải chứng minh mình ổn, chỉ mở ra một lựa chọn để em tự quyết định.

Có lẽ Yachiyo cũng nhận ra điều đó.

“Chưa cần đâu ạ. Nhưng em muốn đi sát chị hơn một chút.”

“Được.”

Khoảng cách giữa hai đứa chậm rãi thu lại, đến khi vai em chỉ còn cách vai tôi một khoảng rất nhỏ. Yachiyo vẫn chưa nắm tay. Tôi cũng không chủ động chìa tay ra hay cố giấu nó đi, chỉ để bàn tay buông tự nhiên bên hông, đủ gần để em có thể tìm đến nếu muốn. Còn nếu không, chúng tôi vẫn sẽ tiếp tục bước cạnh nhau.

Đó là điều tôi phải học: ở bên cạnh mà không lựa chọn thay em.

Khi chúng tôi đi ngang lối ra của nhà ga, một dòng người vừa lúc tràn ra. Đám đông chưa đến mức nguy hiểm, nhưng cũng đủ khiến khoảng không xung quanh bất ngờ trở nên chật hẹp. Giữa dòng người ấy, một người đàn ông mặc áo khoác đen đang kéo vali, mắt vẫn dán vào điện thoại trong khi bước rất nhanh. Tôi nhìn thấy ông ta trước, còn Yachiyo lúc ấy đang ngước lên bảng chỉ dẫn phía trên.

Mọi chuyện xảy ra chỉ trong một thoáng.

Bờ vai người đàn ông va nhẹ vào Yachiyo. Cú chạm không mạnh, càng không đủ khiến em mất thăng bằng, đó chỉ là một va quệt hết sức bình thường giữa nơi đông người. Ông ta vội nói một tiếng “xin lỗi” rồi tiếp tục bước đi, có lẽ còn chưa kịp nhìn rõ mặt em. Đối với thế giới, khoảnh khắc ấy nhỏ đến mức chẳng ai buồn ghi nhớ.

Nhưng Yachiyo thì cứng người.

Bờ vai em khựng lại, hơi thở đứt mất một nhịp, đôi mắt cũng mở lớn hơn. Trước khi tôi kịp làm gì, bàn tay em đã tự tìm đến tay tôi. Những ngón tay lập tức đan vào nhau, siết chặt hơn mọi lần. Tôi nắm lại theo phản xạ. Câu “em có sao không?” đã chạm đến đầu lưỡi, kéo theo hàng loạt câu hỏi chen chúc phía sau. Em có đau hay chóng mặt không? Cú va vừa rồi có mạnh quá không? Em cần ngồi xuống, hay muốn quay về? Và cả câu hỏi về pin mà tôi đã hứa sẽ không vội nói ra.

Chiếc đồng hồ cũ trong đầu bỗng tăng nhịp.

Thế nhưng, bàn tay Yachiyo vẫn đang nắm lấy tôi. Dù siết rất chặt, cái nắm ấy không có nghĩa em sắp biến mất. Em chỉ đang tự mình lựa chọn một điểm tựa.

“Em muốn đứng lại một chút không?”

Yachiyo ngước nhìn tôi. Sự hoảng hốt vẫn còn trong mắt em, nhưng ngay khi nghe câu hỏi ấy, một nét mềm mại dần trở lại.

Yachiyo gật đầu.

Tôi bước cùng em sang khoảng trống cạnh cột thông tin của nhà ga, tách khỏi dòng người đang qua lại. Bàn tay em vẫn giữ lấy tôi, siết chặt hơn bình thường. Tôi không kéo em theo, chỉ chậm rãi đi bên cạnh.

Sau khi dừng lại, Yachiyo cúi đầu và thở ra. Hơi thở không hẳn gấp gáp, nhưng đứt quãng vừa đủ để cho thấy em cần một chút thời gian.Tôi đứng yên bên cạnh, tiếp tục nắm tay em mà không hỏi thêm, đếm từng phút hay lén nhìn đồng hồ. Cuộc sống quanh chúng tôi vẫn tiếp diễn như thể chẳng có gì vừa xảy ra. Một người mẹ dắt con đi ngang qua; gần máy bán nước, đôi học sinh đứng cười nói với nhau; phía lối vào, nhân viên nhà ga đều đặn cúi chào từng vị khách.

Với những người qua đường, chúng tôi chỉ là hai cô gái đang tạm dừng bên cột thông tin. Chẳng ai biết Yachiyo vừa trải qua lần đầu bị một người lạ va vào giữa đám đông. Bàn tay đang siết lấy tôi từng phải học lại hơi ấm từ đầu, còn tôi lúc ấy phải gom gần như toàn bộ sự bình tĩnh của mình để không biến khoảng lặng này thành một cuộc kiểm tra.

Kỳ lạ thay, chính việc chẳng ai biết lại khiến khoảnh khắc ấy trở nên thật hơn.

Yachiyo hít vào thêm một lần rồi khẽ nói:

“Em chỉ hơi giật mình thôi.”

Tôi gật đầu, lặng lẽ chờ em nói tiếp.

“Em không sao hết. Chỉ là…”

Em nhìn dòng người vẫn không ngừng chuyển động trước mặt.

“Có nhiều người quá. Ai cũng đi rất nhanh.”

Một thoáng im lặng trôi qua.

“Với họ, em chỉ là một người trên đường.”

Yachiyo cúi xuống bàn tay đang đan cùng tay tôi.

“Cảm giác ấy hơi đáng sợ.”

Tôi siết tay em thật nhẹ như một lời đáp.

“Nhưng đồng thời…”

Em ngập ngừng tìm từ.

“Nó cũng khiến em cảm thấy mình thật sự đang ở đây.”

Tôi nhìn em.

Giữa âm thanh hỗn độn của nhà ga, câu nói ấy vang trong tôi rõ ràng đến mức mọi thứ xung quanh dường như lùi lại.

Đúng vậy.

Thế giới ngoài căn phòng của chúng tôi chẳng biết câu chuyện của Yachiyo. Nó không dừng lại để đón em, cũng chẳng dịu dàng hơn chỉ vì em đã chờ tám nghìn năm. Sự xuất hiện của em không kéo theo nhạc nền, càng không khiến dòng người tự động tránh sang hai bên như trước một kỳ tích cần được tôn thờ.

Nơi này chỉ tiếp tục vận hành theo nhịp riêng. Một người vô tình va vào vai em, vội xin lỗi rồi bước tiếp; những người khác vẫn mua nước, kéo vali, cười nói hoặc tất tả đi về phía chuyến tàu của mình. Và chính vì thế, việc Yachiyo đang đứng giữa nơi này mang một ý nghĩa khác. Em không còn chỉ là phép màu tồn tại trong căn phòng của chúng tôi nữa. Giữa một thế giới chẳng biết gì về phép màu ấy, em đã có một chỗ thuộc về mình.

Nơi đó rất nhỏ bé, nhưng hoàn toàn có thật.

SCROLL DOWN