Chou Kaguya Hime
Ngoại truyện 5: Minakanushi · Phần 66
” Một Note nhỏ trước khi các bạn đọc nhen ^^
Có một số từ nghe tiếng Nhật nó sẽ hay hơn nhưng mình dịch qua tiếng Việt lun.
Như bé Thỏ Bông Chứng Cứ tên là : Shouko
Bé Cá Vàng Bình Thường tên là : Fuu Chan nha (tại Futsuu tiếng Nhật là Bình thường á ^^)
Cái cây tên là Mai mà Yachiyo đặt tên là : Koume Chan nhen”
Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã đọc và ủng hộ mình nha.”
- YachiSuzu
“Tôi và Yachiyo đã gặp nhau vào một đêm đầy sao của quá khứ.
Không phải chỉ vô tình đi ngang qua nhau. Không phải chỉ từng mong được gặp. Mà giữa thế giới rộng lớn này, chúng tôi đã thật sự tìm thấy nhau.
‘Đã gặp’, ‘muốn gặp’ và ‘cuối cùng cũng gặp được’, những điều ấy nghe thật giống nhau, nhưng lại cách nhau xa đến lạ.
Gặp gỡ vốn chỉ là một sự tình cờ thôi sao?
Có lẽ vậy. Nhưng tôi vẫn muốn tin rằng nếu hai người thật sự cần có mặt trong cuộc đời nhau, họ nhất định sẽ tìm thấy nhau.
Vậy nên, nếu đêm ấy không hoàn toàn là tình cờ… thì giữa cả bầu trời rộng lớn đó, vì sao em lại chọn chị, Yachiyo?”
Câu hỏi ấy đã ở lại trong tôi rất lâu. Đến tận bây giờ, sau tất cả những gì chúng tôi cùng trải qua, tôi vẫn chưa tìm được một câu trả lời trọn vẹn. Có lẽ bởi tìm thấy nhau chưa bao giờ đồng nghĩa với việc từ đó về sau, chúng tôi sẽ luôn biết cách ở bên nhau.
Sau đêm làm hòa trong Tsukuyomi, mọi chuyện không lập tức trở nên hoàn hảo.
Điều ấy nghe có vẻ hiển nhiên.
Thế nhưng, con người sau khi nói ra được những điều khó nói thường có xu hướng mong rằng sáng hôm sau, mình sẽ thức dậy trong một phiên bản mới đã được vá sạch mọi lỗi. Không còn lỡ hỏi về pin vào lúc không nên hỏi. Không còn cắn môi khi thấy người kia bước ra khỏi cửa lâu hơn dự kiến. Không còn nhìn một tin nhắn được trả lời chậm ba phút mà trong đầu đã nghe thấy chiếc đồng hồ cũ bắt đầu chạy.
Nhưng tình yêu không vận hành như một phần mềm.
Nó không có nút cập nhật.
Không có dòng trạng thái: “Đã sửa lỗi kiểm soát quá mức.”
Cũng chẳng có một thông báo màu xanh nào hiện lên giữa đời sống để đảm bảo rằng kể từ hôm nay, cả hai sẽ biết cách yêu nhau cho đúng.
Sáng hôm sau, vai tôi vẫn hơi căng thẳng khi Yachiyo tự cầm bình tưới nước cho Mai. Những ngón tay vẫn vô thức cử động khi thấy em bước lên ghế để lấy chiếc hộp trên kệ cao. Và lúc Yachiyo nói muốn tự xuống cửa hàng tiện lợi mua bánh quy, câu “Em nhớ kiểm tra…” đã gần chạm đến đầu lưỡi trước khi tôi kịp giữ lại.
Yachiyo nhìn tôi.
Tôi nhìn em.
Cả hai cùng im lặng đúng hai giây.
Sau đó, em nghiêng đầu.
“Nè Iroha…Chị vừa định hỏi gì về em, đúng không?”
Tôi quay mặt đi.
“Không.”
“Iroha.”
“…Một chút.”
Yachiyo bật cười. Không phải tiếng cười trêu chọc như mọi khi, đó là tiếng cười của một người đã nhận ra vết thương cũ trong người mình yêu nhưng không lập tức xem nó như lý do để trách móc.
“Vậy áp dụng luật mới nhé.”
Em nói:
“Chị phải nói gì nào?”
Tôi hít vào rồi đáp thật chậm:
“Chị đang hơi sợ.”
Yachiyo gật đầu.
“Vì em đi một mình sao hay vì chuyện hôm trước ? Vì chiếc đồng hồ cũ?”
Tôi khựng lại một chút rồi gật đầu.
“Tất cả.”
Yachiyo cầm chiếc túi vải lên.
“Vậy nếu em rẽ sang một cửa hàng khác, em sẽ nhắn cho chị một câu.”
“Ừ.”
“Không phải để xin phép đâu đấy nhé.”
“Chị biết rồi mà.”
“Và chị không được nhắn chữ ‘pin’.”
“Chị nhớ rồi.”
“Nhưng nếu sợ quá, chị có thể nhắn rằng chị đang sợ.”
Rồi Yachiyo mỉm cười.
“Vậy em đi nhé.”
Lần này, Yachiyo đi đúng mười bảy phút. Em trở về với bánh quy và thêm một gói kẹo chua. Không phải loại ngày trước, nhưng đủ giống để tôi nhận ra ngay.
Yachiyo đặt gói kẹo lên bàn bằng vẻ nghiêm túc chẳng khác nào đang trình ra một vật chứng quan trọng.
“Em mua cái này.”
“Chị thấy rồi.”
“Không phải để làm chị nhớ lại chuyện cũ đâu.”
“Ừ.”
“Chỉ là vì em thèm thôi.”
Tôi bật cười.
Trong Sổ Bình Thường hôm ấy, Yachiyo viết:
Hôm nay em mua kẹo chua vì muốn ăn, không phải vì sắp phải chia xa.
Tôi viết bên dưới:
Hôm nay chị học được rằng có những điều cũ vẫn có thể trở lại theo một cách nhẹ nhàng hơn.
Yachiyo đọc xong, im lặng một lúc rồi lấy một viên kẹo đưa cho tôi.
“Chị ăn không?”
Tôi nhận lấy.
Vị chua chậm rãi lan ra trên đầu lưỡi. Nó không còn làm đau như ký ức, chỉ khiến tôi vô thức nhăn mặt. Yachiyo nhìn tôi rồi bật cười, đôi mắt đầy vẻ thích thú. Và khi ấy, tôi nghĩ có lẽ chúng tôi thật sự đang đi tiếp và hướng về tương lai phía trước. Tuy mọi thứ vẫn chậm rãi theo nhịp độ riêng của chúng tôi nhưng mọi thứ đã dần xoay chuyển.
Vài ngày sau, Clark đưa ra bước tiếp theo.
Tất nhiên, ông không nói bằng giọng điệu có thể khiến nó nghe giống một lời đề nghị dễ chịu. Clark chỉ đặt tập hồ sơ xuống bàn, đẩy nhẹ gọng kính rồi nói:
“Yachiyo nên bắt đầu làm quen với những không gian công cộng đông người vào ban ngày.”
Tôi ngồi đối diện ông, hai tay vẫn đặt trên cuốn sổ ghi chép.
“Không gian công cộng đông người?”
“Đúng.”
“Đông đến mức nào?”
“Có thể là một ga tàu nhỏ. Khu phố mua sắm. Hoặc trung tâm thương mại gần nhà.”
Lưng tôi lập tức thẳng lên.
Clark nhìn tôi.
“Đừng làm vẻ mặt như tôi vừa đề nghị đẩy cô ấy vào giữa một lễ hội pháo hoa.”
“Tôi còn chưa nói gì.”
“Cô không cần nói. Gương mặt cô nói hết rồi.”
Tôi không thể phản bác. Quả thật, ngay từ lúc nghe thấy hai chữ “đông người”, đầu óc tôi đã tự động dựng lên ít nhất mười ba kịch bản sự cố. Va phải người khác, bị xô đẩy. Lạc nhau giữa đám đông, tín hiệu bị nhiễu bởi quá nhiều thiết bị. Âm thanh vượt quá khả năng chịu đựng, nhiệt độ cơ thể dao động. Yachiyo thì hoảng sợ còn tôi hoảng sợ hơn em gấp đôi.
Và cuối cùng, tất cả những kịch bản ấy quấn lấy nhau, biến thành một đống dây rối nằm giữa tuyết.
Clark nói tiếp:
“Cô ấy đã quen với cửa hàng tiện lợi, công viên nhỏ và tiệm bánh gần nhà. Nhưng một cuộc sống lâu dài không thể chỉ có những nơi vắng người.”
“Tôi biết.”
“Biết bằng suy nghĩ của cô sao?”
Tôi im lặng.
Clark thật sự rất giỏi khiến người khác phải suy nghĩ bằng những câu nói ngắn gọn. Ông mở bảng dữ liệu, nhưng chỉ lướt qua vài chỉ số.
“Thông số hiện tại đủ an toàn để cô ấy tiếp xúc trong thời gian ngắn với một khu vực đông người vừa phải.”
“Bao lâu?”
“Khoảng ba mươi đến bốn mươi phút.”
“Tần suất?”
“Trước mắt chỉ một lần. Sau đó chúng ta sẽ đánh giá phản ứng.”
Tôi cúi xuống ghi lại. Đầu bút lướt trên trang giấy đều đặn, nhưng ở một nơi nào đó trong đầu, chiếc đồng hồ cũ đã bắt đầu chạy.
Clark quan sát tôi thêm một lúc rồi gọi:
“Sakayori.”
“Vâng?”
“Nhiệm vụ lần này không phải bảo vệ cô ấy khỏi đám đông.”
Đầu bút của tôi dừng lại.
“Vậy nhiệm vụ là gì?”
“Ở bên cạnh cô ấy khi cả hai bước vào đám đông.”
Tôi im lặng, Clark nói tiếp:
“Hai việc đó hoàn toàn khác nhau.”
Tôi nhìn đầu bút đang dừng trên trang giấy thật lâu.
“Vâng. Tôi hiểu.”
Tối hôm ấy, tôi kể lại toàn bộ lời Clark cho Yachiyo. Không giấu bớt nỗi lo, cũng không tự quyết định thay em. Theo đúng luật mới mà chúng tôi đã đặt ra.
Yachiyo đang ngồi trên thảm, phân loại số sticker Mami gửi đến trong một phong bì dày quá mức cần thiết. Bên trong có mèo, mặt trăng, bánh kem, cá vàng và cả một tờ sticker mang dòng chữ vô cùng đáng ngờ:
“Vợ hiền đang giám sát.”
Tôi quyết định tạm thời tịch thu tờ đó. Yachiyo phản đối rất yếu ớt. Hơn nữa, vì mặt em đã đỏ lên nên lời phản đối gần như không còn sức thuyết phục.
Khi tôi nhắc đến đề nghị làm quen với khu vực đông người của Clark, bàn tay đang cầm một sticker hình bông hoa hướng dương nhỏ của em chợt dừng lại.
“Vào ban ngày ạ? Ở ngoài phố sao?”
“Hoặc một ga tàu nhỏ.”
Yachiyo nhìn tôi.
“Chị muốn chọn nơi nào?”
Tôi hơi bất ngờ.
“Chị tưởng em sẽ chọn chứ.”
“Em muốn nghe ý chị trước.”
“Vì sao?”
“Vì chị sẽ đi cùng em mà.”
Đó chỉ là một câu nói rất bình thường. Thế nhưng, nó khiến tôi nhớ đến bàn tay Yachiyo đã đưa ra dưới ánh trăng trong Tsukuyomi.
Tôi hít vào thật chậm.
“Chị nghĩ khu phố mua sắm gần ga sẽ phù hợp hơn việc vào thẳng ga tàu ngay lần đầu.”
“Vì ít tiếng tàu hơn?”
“Ừ. Cũng ít âm thanh lớn bất ngờ hơn.”
“Nhưng em nghĩ nó vẫn là nơi đông người mà…Vậy thì ở đó có tiệm bánh không ạ ?”
Tôi nhìn em.
“Đó là điều em quan tâm nhất à?”
“Vâng.”
“Có.”
Đôi mắt Yachiyo lập tức sáng lên.
“Vậy em chọn phố mua sắm.”
“Vì tiệm bánh sao?”
“Vì việc làm quen với chuyện này cũng cần có động lực.”
Tôi bật cười.
“Câu này nghe giống lúc Tiến sĩ Clark bị Mami nhập vậy.”
Yachiyo cũng bật cười theo.
Một lúc sau, tiếng cười của em chậm rãi lắng xuống.
“Chị Iroha.”
“Chị nghe đây.”
“Chị có đang sợ không?”
Tôi nhìn em. Lần này, tôi không né tránh nữa .
“Có. Khoảng 6/10.”
“Khá cao nhỉ.”
“Khá cao.”
Yachiyo quan sát tôi một lúc rồi hỏi:
“Vì nơi đó đông người? Hay vì em có thể va phải ai đó hoặc hoảng lên?”
Tôi hơi khựng lại.
“Vì tất cả những điều đó.”
“Còn chiếc đồng hồ cũ?”
Tôi chậm rãi thở ra.
“Nó không chạy nhanh như trước, nhưng chị nghĩ nó đã bắt đầu chuyển động.”
Yachiyo gật đầu, rất bình tĩnh. Sau đó, em đặt sticker xuống, bước tới ngồi gần tôi hơn.
“Em cũng sợ.”
Tôi nhìn em, hơi bất ngờ.
“Thật sao? Em sợ điều gì?”
Yachiyo cúi xuống nhìn hai bàn tay mình.
“Người lạ.”
Em ngừng lại một chút.
“Không phải vì em nghĩ người lạ đều đáng sợ. Chỉ là… ở ngoài đó sẽ có rất nhiều người không biết em là ai.”
Yachiyo siết những ngón tay vào nhau.
“Fan biết Runami Yachiyo. Chị biết Yachiyo. Mami, Roka và Clark cũng biết em.”
Em ngẩng lên.
“Nhưng ở ngoài phố, người ta sẽ chỉ nhìn thấy một cô gái đang đi ngang qua.”
Tôi im lặng và tôi hiểu. Hoặc ít nhất, bắt đầu hiểu. Đó là một chuyện hoàn toàn khác của việc có được một chỗ trong thế giới này. Không phải được những người yêu thương mình công nhận hay được hệ thống xác nhận là ổn định. Cũng không phải nhìn thấy tên mình được viết xuống giấy. Bước vào một nơi đông người, nơi chẳng ai biết câu chuyện tám nghìn năm, chẳng ai biết Tsukuyomi, chẳng ai biết đêm mười tám tiếng, cũng chẳng ai biết em đã phải được đưa trở về với tôi bằng bao nhiêu lời hứa.
Ở nơi ấy, Yachiyo không đặc biệt. Em chỉ là cô gái nhỏ bé giữa đám đông. Và điều đó vừa giống sự tự do, vừa đáng sợ.
Yachiyo nhỏ giọng:
“Em nghĩ nếu chẳng ai biết câu chuyện của em, cũng không biết em là ai, có lẽ em sẽ thấy nhẹ lòng hơn.”
Em ngừng lại.
“Nhưng đồng thời, nó cũng hơi giống…”
Yachiyo chậm rãi tìm kiếm một từ thích hợp.
“Giống như em có thể bị quên mất.”
Tôi muốn nói rằng chị sẽ nắm tay em. Nhưng rồi tôi dừng lại, tôi nghĩ nếu được nói ra quá nhanh, lời an ủi ấy có thể lại mang hình dạng của một sợi dây.
“Ngày mai, nếu em thấy sợ, em muốn chị làm gì?”
Yachiyo nhìn tôi.
“Nếu lúc đó em muốn…”
Em hơi ngập ngừng.
“Em có thể là người nắm tay chị trước không?”
Tim tôi chậm rãi mềm xuống.
“Được. Chị sẽ chờ em đưa tay ra.”
“Không phải vì chị giữ em lại.”
“Chị hiểu.”
“Mà vì em chọn nắm lấy chị.”
Tôi gật đầu.
“Và nếu em muốn buông ra một lúc…”
“Em cứ làm điều đó đi.”
Tôi nhìn thẳng vào em.
“Chị sẽ không kéo tay em trở lại đâu.”
Yachiyo nhìn tôi rất lâu rồi mỉm cười.
“Vậy thì em yên tâm hơn rồi.”
Tôi cũng vậy. Chỉ một chút thôi. Không đủ để nỗi sợ biến mất, nhưng đủ để nó không còn đứng chắn hết lối đi.