Chou Kaguya Hime

Ngoại truyện 5: Minakanushi · Phần 64

Chou Kaguya Hime - Ngoại truyện 5 : Minakanushi - Phần 64

” Một Note nhỏ trước khi các bạn đọc nhen ^^

Có một số từ nghe tiếng Nhật nó sẽ hay hơn nhưng mình dịch qua tiếng Việt lun.

Như bé Thỏ Bông Chứng Cứ tên là : Shouko

Bé Cá Vàng Bình Thường tên là : Fuu Chan nha (tại Futsuu tiếng Nhật là Bình thường á ^^)

Cái cây tên là Mai mà Yachiyo đặt tên là : Koume Chan nhen”

Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã đọc và ủng hộ mình nha.”

  • YachiSuzu

“Tình yêu đôi khi chỉ là một ngọn lửa nhỏ được thắp lên giữa thế giới rộng lớn, vừa đủ để sưởi ấm hai tâm hồn từng lạc mất đường về. Nó không đủ sức xua tan mọi bóng tối, càng chẳng thể hứa rằng từ đây, con đường phía trước chỉ còn những ngày bình yên.

Bình minh ngày mai sẽ mang đến hạnh phúc thật sự, hay chỉ mở ra một trang mới, nơi vẫn còn thử thách, tổn thương và những lần chúng ta suýt để lạc mất nhau?

Tôi không biết.

Nhưng có lẽ, hạnh phúc chưa bao giờ là một ngày mai không còn khó khăn.

Hạnh phúc là sau một đêm dài, khi mở mắt ra, ngọn lửa ấy vẫn còn cháy, tay mình vẫn được một bàn tay khác nắm lấy, và người tôi yêu bên cạnh, dù đã trải qua những phần khó khăn nhất, vẫn muốn cùng mình viết tiếp câu chuyện còn dang dở.”

Đêm ấy, chúng tôi không ngủ ngay, dù cả hai đều đã rất mệt.

Sự mỏi mệt ấy không đến từ một ngày làm việc dài, hay vì thiếu ngủ, dữ liệu, những đêm thức trắng hay những con số vẫn bám lấy tầm mắt ngay cả khi màn hình đã tắt. Đó là thứ mệt mỏi chỉ xuất hiện khi hai người cuối cùng cũng đủ can đảm chạm vào một nơi đã được che kín quá lâu, nhìn thẳng vào nó, rồi nhận ra bên dưới những điều vừa nói thành lời vẫn còn rất nhiều nỗi sợ chưa biết phải gọi tên thế nào.

Chúng tôi đã ăn bánh, đã viết vào Sổ Bình Thường, đã nằm xuống cạnh nhau và nắm tay trong bóng tối. Giữa những khoảng lặng, cả hai cũng nói thêm vài câu. Thế nhưng, có những điều dù đã được thốt ra một phần vẫn mắc lại đâu đó. Chúng không biến mất chỉ vì chúng tôi đã kịp làm lành với nhau một chút. Chúng chỉ tạm ngồi xuống, yên lặng hơn trước, nhưng rốt cuộc vẫn còn ở đó.

Tôi nằm nghiêng nhìn Yachiyo. Em vẫn ngước mắt lên trần nhà. Nước mắt đã ngừng rơi, đôi mắt tuy còn hơi đỏ nhưng ánh mắt đã dịu xuống. Một bàn tay em nằm yên trong tay tôi. Bàn tay còn lại đặt trên bụng, những đầu ngón tay khẽ chuyển động như đang âm thầm đếm một nhịp điệu chỉ riêng em nghe thấy.

Tôi siết tay em.

“Yachiyo.”

“Vâng?”

“Em ngủ được không?”

Yachiyo không trả lời ngay. Một lúc sau, em mới nhỏ giọng:

“Chắc là được.”

“Chỉ chắc thôi à?”

“Vâng.”

Tôi nhìn em. Yachiyo quay sang, nhưng ánh mắt vừa chạm vào tôi đã khẽ lảng đi. Có lẽ giữa chúng tôi vẫn vương chút ngượng ngùng của hai người vừa khóc quá nhiều trước mặt nhau. Sau một cuộc cãi vã, giữa hai người hình như luôn tồn tại một khoảng cách rất lạ. Không còn xa như khi những điều mắc nghẹn chưa được nói ra, nhưng cũng chưa thể gần lại như trước lúc làm nhau đau.

Khoảng cách ấy mỏng như một lớp nước đọng trên mặt kính sau mưa. Chúng tôi vẫn có thể nhìn thấy nhau qua đó, chỉ là nếu chạm vào quá vội, đầu ngón tay sẽ lạnh.

“Chị Iroha.”

“Ừ?”

“Chị cũng ngủ được không?”

“Chắc là được.”

Yachiyo quay sang nhìn tôi rồi bật cười.

“Vậy là chúng ta trả lời giống nhau rồi nhỉ.”

“Ừ.”

“Nghe không đáng tin lắm.”

“Rất không đáng tin đó.”

Tiếng cười ấy khiến căn phòng dịu xuống, dù chỉ trong chốc lát. Khi nó tan đi, sự im lặng lại chậm rãi trở về. Trong khoảng lặng ấy, ánh mắt tôi dừng trên cuốn nhật ký giấc mơ nằm cạnh Sổ Bình Thường. Không hiểu vì sao, tôi chợt nghĩ đến Tsukuyomi. Mọi chuyện xảy ra hôm nay đều quá thuộc về thế giới thật: công viên, tiệm bánh, cánh cửa nhà, túi giấy đã nhàu đi trong tay Yachiyo và những lời bật ra trước khi chúng tôi kịp bọc chúng lại bằng sự dịu dàng. Thế giới thật có quá nhiều góc cạnh và trọng lượng. Ở đó, mọi thứ khi va vào nhau đều phát ra âm thanh, đôi khi còn để lại một vết thương.

Nhưng nếu là Tsukuyomi thì khác.

Ở nơi ấy, những điều còn đang mắc lại đôi khi có thể trôi ra nhẹ hơn một chút. Chúng không bớt chân thật đi, vì trong Tsukuyomi, dường như trái tim không cần phải bám quá chặt vào cơ thể mới có thể cất thành lời.

“Em có muốn vào Tsukuyomi một lúc không?”

Yachiyo chớp mắt.

“Bây giờ ạ?”

“Ừ.”

“Để làm gì?”

Tôi im lặng một chút rồi quyết định nói thật:

“Chị nghĩ… ở ngoài này, có vài điều chị vẫn chưa biết phải nói thế nào.”

Yachiyo nhìn tôi rất lâu. Không phải bằng vẻ nghi ngờ, mà như muốn lắng nghe thật kỹ phần ý nghĩa nằm phía sau lời đề nghị ấy.

“Chị muốn nói những điều đó trong Tsukuyomi sao?”

“Ừ.”

“Vì ở đó chị thấy dễ nói hơn ạ?”

“Có lẽ là như vậy.”

Tôi cười, không giấu được chút ngượng ngùng.

“Nghe hơi ngược đời, đúng không? Chúng ta đang nằm cạnh nhau ngoài đời thật, vậy mà chị lại muốn đi vào một thế giới ảo để nói chuyện.”

Yachiyo lắc đầu.

“Em không thấy ngược đâu.”

“Thật à?”

“Vâng.”

Em ngước mắt nhìn trần nhà.

“Có những chuyện khi ở ngoài đời sẽ trở nên quá nặng nề mà.”

“Ừ.”

“Vào Tsukuyomi, chúng cũng không nhẹ hẳn đi.”

Yachiyo quay sang tôi.

“Nhưng chúng sẽ mang một hình dạng khác.”

Tôi lặng đi.

Em nói đúng.

Có những cảm xúc khi được đặt trong căn bếp sẽ hóa thành tiếng một quả trứng khẽ chạm xuống mặt bàn. Trước cửa nhà, chúng mang hình dạng của một cánh cửa vừa khép lại. Trên lối đi trong công viên, chúng trở thành khoảng cách ba mét giữa hai người.

Nhưng nếu được đặt vào Tsukuyomi, có lẽ chúng sẽ hóa thành ánh trăng, mặt nước, một sân khấu cũ hay hành lang kéo dài. Là những hình dạng đủ rộng để nỗi sợ được đặt xuống mà không lập tức va vào người còn lại.

Yachiyo ngồi dậy.

“Vậy mình vào nhé.”

Tôi cũng ngồi dậy theo.

“Em chắc không? Hôm nay em mệt rồi mà.”

“Em mệt vì đã cãi nhau ở ngoài đời thôi.”

Yachiyo đáp bằng vẻ mặt hết sức nghiêm túc.

“Biết đâu vào Tsukuyomi mình cãi tiếp sẽ cân bằng hơn.”

Tôi bật cười.

“Em còn định cãi tiếp à?”

“Không ạ.”

“Nghe không đáng tin lắm.”

“Em chỉ đang chuẩn bị cho khả năng đó thôi.”

“Chuẩn bị cho khả năng cãi tiếp?”

“Vâng.”

Yachiyo vẫn nói bằng giọng tỉnh bơ:

“Làm hòa cũng cần có phương án dự phòng.”

Tôi phải cúi đầu cười thêm một lúc. Lần này, tiếng cười thoát ra dễ dàng hơn, không còn mắc lại ở nơi nào trong lồng ngực. Có lẽ bởi Yachiyo vẫn có thể nói đùa. Cũng có lẽ vì sau một ngày như thế, chỉ riêng việc em vẫn ngồi đó, mái tóc hơi rối, mắt còn đỏ, nhưng nghiêm túc tuyên bố rằng “làm hòa cũng cần có phương án dự phòng” đã đủ để tôi hiểu rằng chúng tôi chưa thôi nghĩ về nhau. Chúng tôi chỉ đang vụng về học lại cách chạm vào nhau, chậm hơn và cẩn thận hơn, để không vô tình làm đau thêm những nơi vừa mới được nhìn thấy.

Tôi lấy những thiết bị cá nhân đã lâu không dùng đến rồi cùng kết nối vào Tsukuyomi. Kể từ khi Yachiyo có thể ở lại thế giới thật lâu hơn, Tsukuyomi không còn là nơi duy nhất chúng tôi gặp được nhau. Vì thế, vị trí của nó trong lòng tôi cũng dần thay đổi.

Trước đây, đó là nơi tôi vươn tay tìm đến em. Nơi em có thể tồn tại khi thế giới thật vẫn chưa biết phải làm cách nào để giữ em lại. Nơi tôi nhìn thấy em qua một khoảng cách mà mỗi lần trở về, hai bàn tay ngoài đời vẫn trống không. Còn bây giờ, Tsukuyomi giống như một căn phòng cũ. Một nơi chúng tôi không còn buộc phải sống ở đó mãi, nhưng thỉnh thoảng vẫn muốn quay về để nhìn rõ hơn những điều đã từng tạo nên mình.

Tín hiệu kết nối khởi động.

Ánh sáng trắng chậm rãi phủ xuống, còn tiếng máy trong căn phòng thật lùi dần ra xa. Mùi vải chăn, hương trà đã nguội và tiếng Bình Thường khẽ quẫy nước cũng mỏng đi, như một lớp ký ức vừa được đặt sang bên kia tấm kính.

Khi tôi mở mắt lần nữa, trước mặt đã là một mặt hồ phẳng lặng đang phản chiếu ánh trăng. Tsukuyomi đêm nay không mang hình dạng của sân khấu, quảng trường ảo ngập ánh đèn hay căn phòng livestream quen thuộc của Yachiyo. Nó mở ra thành một bờ hồ rộng và yên tĩnh, nơi bầu trời đen thẳm trải dài đến mức tưởng như không có điểm cuối. Phía xa, mặt trăng treo lặng lẽ, tròn đầy nhưng không chói.

Không có tuyết.

Tốt.

Đó là điều đầu tiên tôi nghĩ.

Ngay sau đó, tôi lại thấy hơi xấu hổ. Đã vào đến Tsukuyomi mà tôi vẫn không quên kiểm tra thời tiết trong lòng mình.

Yachiyo xuất hiện cách tôi vài bước. Em không còn mặc bộ đồ ngủ của thế giới thật. Trong Tsukuyomi, em trở về với dáng hình quen thuộc hơn: mái tóc sáng màu, chiếc váy cùng những chi tiết gợi nhớ đến hình ảnh streamer của em, nhưng giản dị hơn nhiều. Đêm nay Yachiyo không cần bước lên bất kỳ sân khấu nào, chỉ đến đây để ngồi cạnh tôi.

Ánh trăng rơi xuống vai em. Trong một khoảnh khắc, tôi nhìn thấy rất nhiều Yachiyo của những thời điểm khác nhau chồng lên nhau.

Yachiyo ở một nơi xa xôi sau màn hình, đứng dưới ánh đèn sân khấu, một mình lạc lõng giữa vùng tuyết trong giấc mơ. Yachiyo ở nhà với chiếc tạp dề buộc quanh người. Và Yachiyo đã khóc trước cửa, nói rằng em không muốn mãi chỉ là người được tôi đưa về.

Tất cả đều là em.

Còn tôi, người vẫn luôn nói rằng mình hiểu điều đó, hóa ra mới chỉ đang học cách nhìn em trọn vẹn chậm hơn rất nhiều so với điều tôi từng nghĩ.

Yachiyo nhìn quanh.

“Lâu rồi mình mới vào đây như thế này nhỉ.”

“Ừ.”

“Không có fan…Cũng không có Mami đột nhiên xuất hiện.”

“May thật.”

Yachiyo bật cười.

“Chị nói thế, Mami sẽ buồn đấy.”

“Nếu Mami biết chúng ta vào Tsukuyomi để làm hòa, chắc chắn cậu ấy sẽ đặt cho chuyện này một cái tên rất kỳ quặc.”

“Chắc là Hòa giải Vợ chồng Tsukuyomi lần thứ nhất sao?”

Tôi đưa tay ôm trán.

“Đừng gợi ý cho cậu ấy.”

Yachiyo bật cười lần nữa. Tiếng cười của em lướt nhẹ trên mặt hồ rồi tan thành những vòng sóng nhỏ dưới chân chúng tôi. Bầu không khí giữa hai đứa nhờ vậy nhẹ thêm một chút.

Dù vậy, cả hai đều biết mình không đến đây chỉ để trêu Mami.

Yachiyo bước đến sát bờ hồ rồi ngồi xuống. Tôi cũng đến ngồi bên cạnh em. Giữa hai đứa vẫn còn một khoảng cách vừa đủ để hai bờ vai không chạm nhau. Không đến mức xa, nhưng cũng chưa thể gọi là gần.

Tôi nhìn khoảng cách ấy. Yachiyo cũng vậy.

Một lúc sau, em lên tiếng:

“Iroha…Hôm nay chúng ta nên nói hết, nhỉ?”

“Ừ.”

“Không giấu trong những câu đùa nữa.”

“Ừ.”

“Dù có hơi khó nghe?”

Tôi hít vào thật chậm.

“Dù có hơi khó nghe.”

Yachiyo gật đầu. Mặt hồ trước mắt chúng tôi phẳng lặng. Ánh trăng trải thành một vệt dài trên mặt nước. Không có gió ,nhưng trong lòng tôi thì có.

Tôi là người mở lời trước.

“Chị vẫn còn sợ chiếc đồng hồ đó.”

Yachiyo quay sang nhìn tôi. Tôi giữ mắt mình trên mặt nước, chưa đủ can đảm nhìn lại em. Bởi nếu làm vậy, có lẽ tôi sẽ lại chọn một câu khác, dễ nghe hơn, ít khiến mình trở nên xấu xí hơn.

Nhưng hôm nay, chúng tôi đã đến đây để không làm như thế nữa.

“Không phải những chiếc đồng hồ bình thường. Cũng không phải đồng hồ trên điện thoại.”

Tôi dừng lại một chút.

“Là chiếc đồng hồ đếm ngược của ngày hôm ấy.”

Yachiyo không nói gì. Tôi tiếp tục:

“Chị biết bây giờ mọi thứ đã khác. Cơ thể em ổn định hơn, hệ thống cũng có nhiều lớp bảo vệ hơn. Em có thể ngủ, có thể mơ, có thể bước ra ngoài rồi tự mình quay về.”

Hai bàn tay tôi siết lại trên đầu gối.

“Nhưng đôi khi, chỉ cần em rời khỏi tầm mắt lâu hơn điều chị đã hình dung, trong đầu chị lại xuất hiện một chiếc đồng hồ.”

Yachiyo khẽ thở ra.

“Nó không có những con số cụ thể, nhưng vẫn cứ chạy. Mỗi phút em chưa về, nó lại làm chị trở về đêm hôm ấy.”

Tôi cúi thấp mắt hơn.

“Chị biết em chỉ đang ở công viên. Biết đó không phải Tsukuyomi đang gọi em trở về, cũng không phải cơ thể em sắp ngắt kết nối. Chị biết tất cả những điều ấy.”

Tôi cười, nhưng nụ cười gần như không có hơi ấm.

“Chỉ là có một phần trong chị không chịu nghe.”

Tôi dừng lại.

“Phần ấy chỉ biết đếm ngược mà thôi.”

Mặt hồ vẫn yên lặng. Vệt trăng trên mặt nước không hề lay động. Yachiyo cũng ngồi im bên cạnh tôi. Nhưng tôi biết em đang lắng nghe bằng tất cả sự chú ý của mình, không bỏ sót một lời nào.

“Cho nên chị luôn hỏi về pin, hỏi về nhiệt đọ. Hỏi em có lạnh không. Hỏi em đang ở đâu. Hỏi bao giờ em sẽ về.”

Tôi nhắm mắt lại.

“Chị cứ tưởng mình đang hỏi về hiện tại. Nhưng thật ra, rất nhiều khi chị đang hỏi chiếc đồng hồ mắc kẹt trong quá khứ.”

Một khoảng lặng kéo dài giữa chúng tôi. Sau khi được nói ra, câu ấy nằm lại ở đó. Không đẹp đẽ, cũng chẳng dịu dàng. Nhưng rất chân thật.

Yachiyo nhỏ giọng:

“Chị chưa từng nói với em như vậy.”

“Ừ.”

“Chị chỉ nói rằng chị lo.”

“Vì nói ‘chị lo’ nghe ít đáng sợ hơn.”

Tôi mở mắt và quay sang nhìn em.

“Nhưng thật ra, chị sợ.”

Tôi dừng lại.

“Rất sợ. Chị sợ lắm Yachiyo…”

Yachiyo nhìn tôi. Trong mắt em có một nỗi đau không đến từ việc bị trách, mà từ khoảnh khắc cuối cùng em cũng nhìn thấy rõ hơn hình dạng của thứ vẫn âm thầm đuổi theo tôi.

“Chị Iroha…”

“Ừ?”

“Em xin lỗi vì đã khiến chị nhớ lại.”

Tôi lập tức lắc đầu.

“Không. Đó không phải lỗi của em.”

“Nhưng em đã đi lâu…”

“Yachiyo.”

Tôi quay hẳn người về phía em.

“Việc em đi lâu hơn chị tưởng không tạo ra nỗi sợ ấy. Nó chỉ vô tình chạm vào thứ đã tồn tại trong chị từ trước.”

Yachiyo im lặng.

Tôi nói tiếp:

“Đó là nỗi sợ của chị, nên người phải chịu trách nhiệm với nó cũng là chị.”

Tôi nhìn thẳng vào em.

“Không phải là em đâu.”

Yachiyo cúi mắt xuống. Tôi không biết những lời ấy đã đủ hay chưa.

Có lẽ là chưa.

Nhưng ít nhất, lần đầu tiên tôi không đặt nỗi sợ của mình lên vai em rồi gọi sức nặng ấy bằng một cái tên dịu dàng hơn một chút

Một lúc sau, Yachiyo đưa tay chạm nhẹ xuống mặt nước. Đầu ngón tay em khẽ lay động, tạo thành một vòng sóng nhỏ lan ra giữa ánh trăng.

“Vậy đến lượt em nói nhé.”

“Ừ.”

Yachiyo nhìn theo vòng sóng đang chậm rãi mở rộng.

“Em sợ mình được chị yêu thương như một vật dễ vỡ.”

Tim tôi đập nhanh hơn.

Yachiyo đã nói một phần nỗi sợ ấy ở thế giới thật. Thế nhưng, khi lời thú nhận vang lên giữa mặt hồ phẳng lặng và vầng trăng quen thuộc của Tsukuyomi, nó dường như chìm xuống một nơi sâu hơn trong tôi.

Em nói thật chậm:

“Em biết chị không xem em là đồ vật. Em biết điều đó.”

Yachiyo dừng lại.

“Nhưng có những lúc, ánh mắt chị khiến em nhớ đến phòng lab.”

Tôi im bặt.

“Không phải vì ánh mắt ấy lạnh lùng. Nó hoàn toàn ngược lại.”

Em quay sang nhìn tôi.

“Bởi vì chị quá cẩn thận.”

Tôi không thể nói được gì.

Yachiyo tiếp tục:

“Khi ấy, em có cảm giác mình là một thứ rất quý, rất hiếm và không thể thay thế. Quý đến mức chỉ cần bị đặt sai chỗ một chút thôi cũng sẽ hỏng.”

Giọng em nhỏ dần.

“Chị nâng niu em rất nhẹ. Chạm vào em rất nhẹ. Nói chuyện với em rất nhẹ. Ngay cả khi lo cho em, chị cũng như vậy.”

Yachiyo mỉm cười, nhưng trong nụ cười chỉ có một nỗi buồn.

“Nhưng đôi khi, mọi thứ quá nhẹ cũng khiến người ta thấy sợ. Sự nhẹ nhàng ấy khiến em nghĩ…”

Yachiyo cúi đầu.

“Chỉ cần em trở nên nặng hơn một chút, mạnh mẽ hơn một chút, bướng bỉnh hơn một chút, hay đi xa hơn một chút… chị sẽ không còn biết phải yêu em như thế nào nữa.”

Tôi muốn lập tức phủ nhận. Muốn nói rằng không phải như vậy. Muốn nói rằng tôi vẫn yêu em. Dĩ nhiên tôi vẫn sẽ yêu em. Nhưng tôi không chen vào. Nếu hôm nay chúng tôi đã hứa sẽ nói cho hết, thì tôi cũng phải học cách nghe cho hết.

Yachiyo cúi nhìn đôi tay mình.

“Đã từng có lúc em rất mong được chị bảo vệ. Bởi khi ấy, em thật sự không thể tự bảo vệ mình.”

Em im lặng một lát, như đang lần theo những năm tháng đã trôi về một nơi quá xa.

“Em đã trải qua hàng nghìn năm cô độc, gọi tên chị nhiều đến mức chính em cũng không còn nhớ nổi. Em cần chị tìm thấy em, cứu em và đưa em trở về. Cần chị gọi tên em. Cần chị giữ ngọn đèn sáng.”

Giọng Yachiyo dần mềm xuống.

“Em không ghét bất kỳ điều nào trong số đó. Em biết nếu không có chị, có lẽ hôm nay em đã không thể ngồi ở đây bên cạnh chị.”

Tôi khép mắt trong giây lát.

“Nhưng…”

Yachiyo ngập ngừng rồi vẫn nói tiếp:

“Em không muốn tình yêu của chúng ta mãi dừng lại ở khoảnh khắc chị cứu được em.”

Tôi mở mắt ra, Yachiyo đang nhìn tôi. Đôi mắt em trong veo, chỉ phủ một lớp nước rất mỏng.

“Em muốn cả phần sau đó nữa.”

“Em muốn chị nhìn thấy em khi em tiếp tục đi về phía trước. Muốn chị thấy em chọn nhầm một chiếc bánh, làm hỏng món trứng, về muộn hơn dự định, mua một cây bút không nằm trong kế hoạch, mơ thấy tuyết rồi sáng hôm sau vẫn muốn thức dậy ăn sáng.”

Yachiyo dừng lại.

“Em muốn chị yêu cả phần em không còn nằm yên trong tay chị nữa.”

SCROLL DOWN