Chou Kaguya Hime
Ngoại truyện 5: Minakanushi · Phần 63
Chou Kaguya Hime - Ngoại truyện 5 : Minakanushi - Phần 63
” Một Note nhỏ trước khi các bạn đọc nhen ^^
Có một số từ nghe tiếng Nhật nó sẽ hay hơn nhưng mình dịch qua tiếng Việt lun.
Như bé Thỏ Bông Chứng Cứ tên là : Shouko
Bé Cá Vàng Bình Thường tên là : Fuu Chan nha (tại Futsuu tiếng Nhật là Bình thường á ^^)
Cái cây tên là Mai mà Yachiyo đặt tên là : Koume Chan nhen”
Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã đọc và ủng hộ mình nha.”
- YachiSuzu
Tôi vẫn nghĩ việc mình kiểm tra em mọi lúc đó là vì tình yêu của tôi dành cho em quá lớn, điều đó không hoàn toàn sai.
Tôi yêu Yachiyo , yêu hơn bất cứ điều gì và hơn cả bản thân mình.
Nhưng khi bắt buộc phải để nỗi sợ dẫn đường, tình yêu ấy đã đi trước em vào tận tiệm bánh, đứng chắn giữa em và một quyết định rất nhỏ bé , rồi buộc em phải trình bày mọi rủi ro trước khi được phép vui và tự làm những điều mà em muốn.
Yachiyo nhìn tôi.
“Em không muốn chống lại chị.”
“Ừ…Chị biết”
“Em cũng không muốn làm chị đau….Nhưng em không muốn cứ phải bé lại để chị yên tâm.”
Câu nói ấy khiến tôi gần như quên thở. Đến lúc này, tôi mới nhìn thấy điều vẫn luôn xảy ra ngay trước mắt mình. Mỗi khi nỗi sợ trong tôi lớn thêm, Yachiyo lại ngoan hơn, nhỏ đi một chút. Em trả lời ngắn hơn, trở về đúng giờ hơn, không mua bất cứ thứ gì ngoài kế hoạch, rồi thu gọn những ngày mình đã sống thành vài dòng giống như báo cáo.
Không phải vì em chẳng còn điều gì muốn làm, chỉ là em không muốn những mong muốn của mình khiến tôi sợ. Tôi đã buộc Yachiyo phải thu mình lại ngay trong mùa đầu tiên mà lẽ ra em được tự do lớn lên.
Tôi bước về phía em một bước rồi dừng lại, không dám tự ý khép nốt khoảng cách còn lại bằng một cái ôm.
“Chị xin lỗi.”
Lời xin lỗi ấy không bao giờ là đủ.
Tôi biết chứ.
Có lẽ nó sẽ còn chưa đủ trong một thời gian rất lâu. Nhưng dù không thể lập tức sửa chữa điều gì, tôi vẫn phải nói.
“Chị xin lỗi, Yachiyo.”
Em cúi đầu. Một giọt nước mắt rơi xuống túi giấy, thấm thành một chấm tròn sẫm màu.
“Em không muốn mãi chỉ là người được chị đưa trở về nữa, chị Iroha.”
Tôi nhìn em, Yachiyo ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe và đẫm nước, nhưng vẫn sáng đến mức khiến lòng tôi đau nhói.
“Em muốn là người tự bước đến bên chị bằng chính đôi chân của mình.”
Câu nói ấy không ẩn chứa điều gì quá lớn, cũng không được thốt lên bằng một tiếng hét. Nó không cần phải như vậy, chỉ từng ấy thôi cũng đủ khiến mọi thứ trong tôi chững lại.
Tôi cúi xuống nhìn đôi chân Yachiyo. Đôi chân ấy từng run rẩy trong những bước đầu tiên của cơ thể thử nghiệm; từng đi dưới những ngọn đèn Giáng sinh, dừng lại trong tiệm sushi, tự tìm đường đến cửa hàng tiện lợi và bước trước tôi vài bước ở công viên. Chiều nay, chính đôi chân ấy đã đưa em rẽ vào một tiệm bánh, chỉ vì em muốn mua cho tôi một món quà. Tôi đã đưa Yachiyo trở về, điều đó là thật. Nhưng nếu cứ mãi giữ em trong hình ảnh như vậy, tôi sẽ bỏ lỡ điều quan trọng nhất đã xảy ra sau đó.
Yachiyo thực sự đang bước về phía trước.
Từng bước một, bằng đôi chân của mình, bằng ý chí của mình. Những bước chân ấy có thể còn vụng về, đôi lúc đi quá giờ, đôi lúc khiến tôi lo lắng, thậm chí có thể đưa em đến một lựa chọn sai. Nhưng chúng vẫn thuộc về em. Và chính những lần rất nhỏ, rất đời thường ấy mới làm nên cuộc đời mà Yachiyo vừa giành lại.
Tôi đưa tay lau nước mắt, nhưng vừa lau đi, một lớp nước khác đã phủ lên tầm nhìn.
“Chị…”
Giọng tôi vỡ ra.
“Chị chưa biết phải làm thế nào để hết sợ ngay.”
Yachiyo nhìn tôi.
“Em biết.”
“Nhưng chị không muốn nỗi sợ trong tình yêu của chị tiếp tục làm em bé lại nữa.”
Em cắn môi. Nước mắt lại rơi.
“Vâng.”
“Chị sẽ học…Và lần này, chị không muốn chỉ nói như hôm qua.”
Tôi hít vào thật sâu.
“Chị sẽ học bằng cách thật sự để em có khoảng trống.”
Yachiyo im lặng.
“Nhưng chị cũng cần một điều…”
Tôi dừng lại.
Ngay khi em vừa đòi lại khoảng thở cho mình, tôi không muốn lập tức đặt vào đó thêm một yêu cầu khác.
Yachiyo vẫn nhìn tôi.
“Chị cần gì?”
“Nỗi sợ này là phần chị phải tự học cách đối diện,” tôi nói thật. “Nhưng nếu em đồng ý, chị cần em giúp chị một chút trong lúc chị còn đang học.”
“Giúp thế nào ạ?”
“Em không cần xin phép, cũng không phải báo cáo. Nhưng nếu kế hoạch thay đổi, chẳng hạn em rẽ sang đâu đó và sẽ về muộn hơn dự tính, em có thể gửi cho chị một tin thật ngắn.”
Tôi ngừng lại rồi nói tiếp:
“Không phải để chị kiểm soát em. Chỉ để phần vẫn còn mắc kẹt trong đêm mười tám tiếng của chị nhớ rằng em không biến mất….Em chỉ đang sống cuộc đời của mình, rồi sẽ trở về nhà.”
Yachiyo nhìn tôi rất lâu. Một lúc sau, em mới nói:
“Vậy lần sau, em có thể nhắn: Em rẽ vào tiệm bánh, sẽ về muộn hơn một chút.”
“Ừ.”
“Chỉ vậy thôi?”
“Chỉ vậy thôi là đủ.”
“Chị không hỏi về pin hay gì nữa sao?”
Tôi cười qua nước mắt.
“Chị sẽ cố để câu đầu tiên của mình không phải là pin.”
“Được.”
Yachiyo hít vào.
“Còn nếu chị sợ quá thì sao?”
“Chị sẽ nói đúng điều đang xảy ra.”
Tôi nhìn thẳng vào em.
“Chị sẽ nói: chị đang sợ.”
“Không nói: em phải về ngay?”
“Chị không muốn biến nỗi sợ của chị thành mệnh lệnh và bắt em phải về ngay.”
Yachiyo mím môi rồi gật đầu.
“Vậy em sẽ nghe chị nói.”
Tôi đứng yên thêm một lúc.
“Chị có thể lại gần không?”
Yachiyo không trả lời ngay, em đặt túi giấy xuống bàn. Rồi chính em bước qua khoảng cách còn lại giữa chúng tôi và vòng tay ôm lấy tôi. Tôi gần như vỡ ra trong vòng tay em. Nhưng lần này, tôi không siết chặt đến mức biến cái ôm thành một cách giữ lấy. Tôi chỉ vòng tay đáp lại, vừa đủ để Yachiyo biết tôi vẫn ở đây, cũng đủ rộng để em không cảm thấy mình bị giữ lại.
Yachiyo khóc trên vai tôi.
Tôi cũng khóc.
Đó không phải tiếng khóc của một sự kết thúc, mà là nước mắt của hai người vừa va vào nhau, vừa làm nhau đau, nhưng vẫn lựa chọn ở lại trong vòng tay đối phương. Một lúc lâu sau, Yachiyo mới lùi lại. Mắt em đỏ bừng, chóp mũi cũng đỏ. Tôi nghĩ chắc mình chẳng khá hơn là bao.
Yachiyo cúi xuống nhìn túi giấy.
“Bánh em mua chắc hơi nát rồi.”
Tôi bật cười qua nước mắt.
“Không sao mà.”
“Chị không được nói bánh nát cũng đáng yêu.”
“Nhưng….”
“Không được.”
“Được rồi.”
Yachiyo mở túi giấy. Bên trong là hai chiếc bánh nhỏ. Chiếc phủ kem dâu đã hơi nứt ra, còn phần kem trên chiếc bánh chocolate bị dính vào thành hộp. Chúng không còn đẹp lắm. Vậy mà khi nhìn hai chiếc bánh ấy, lồng ngực tôi vừa nhói lên vừa mềm đi.
“Em mua chiếc nào cho chị?”
“Chocolate.”
“Còn chiếc dâu?”
“Của em.”
“Vậy mình ăn nhé?”
Yachiyo gật đầu. Chúng tôi ngồi xuống bên bàn. Không khí giữa hai đứa vẫn còn đẫm nước mắt. Mắt cả hai đều đỏ, giọng nói cũng vẫn còn chưa rõ. Nhưng hai chiếc bánh ấy nằm giữa bàn như một lời nhắc rất vụng về rằng cuộc cãi vã đầu tiên của chúng tôi không nhất thiết phải kết thúc bằng một cánh cửa đóng sầm. Đôi khi, nó có thể khép lại bằng hai chiếc bánh không còn nguyên vẹn, một lời xin lỗi chưa thể sửa chữa mọi điều, một người vẫn lựa chọn ở lại và một lời hứa rằng tình yêu cũng cần được học lại.
Chiếc bánh chocolate hơi đắng. Lớp kem đã mềm đi và lệch sang một bên sau quãng đường bị xóc. Tôi ăn từng miếng rất chậm.
Yachiyo nhìn tôi.
“Ngon không ạ?”
“Ngon.”
“Thật ạ?”
“Thật mà.”
“Không phải chỉ vì em mua cho chị đấy chứ?”
Tôi nhìn chiếc bánh rồi lại nhìn em.
“Có một phần là vì em mua.”
Yachiyo hơi phồng má.
“Chị thành thật quá đó.”
“Em vừa bảo chị phải nói thật mà.”
“Nhưng chị vẫn có thể nói khác đi một chút.”
“Vậy thì…”
Tôi suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Bản thân chiếc bánh đã ngon. Còn việc em tự mình rẽ vào tiệm để mua nó cho chị khiến nó ngon hơn rất nhiều.”
Yachiyo cúi đầu. Hai vành tai chậm rãi đỏ lên.
“Câu đó thì được.”
Tôi thở phào.
“May quá.”
Tối hôm ấy, chúng tôi mở Sổ Bình Thường.
Không ai viết gì ngay. Trang giấy trắng nằm giữa hai đứa, lặng lẽ chờ một ngày quá dài được đặt xuống. Yachiyo là người cầm bút trước. Nét chữ ở những từ đầu còn hơi run, nhưng sau đó dần trở nên rõ ràng:
Hôm nay chúng tôi cãi nhau lần đầu, nhưng cuối cùng vẫn ngồi ăn bánh cùng nhau.
Tôi đọc dòng chữ ấy, cảm thấy lồng ngực vừa đau vừa ấm áp.
Đến lượt mình, tôi cầm bút và suy nghĩ rất lâu trước khi viết xuống bên dưới:
Hôm nay chị hiểu rằng em không chỉ là người chị đã đưa trở về, mà còn là người đang tự bước đến bên chị.
Yachiyo nhìn dòng chữ ấy.
Nước mắt lại ứa ra, nhưng lần này, em mỉm cười.
“Dòng này tốt ghê.”
“Không dài quá à?”
“Dài ạ.”
“Vậy…”
“Nhưng hôm nay được phép.”
Tôi cười, Yachiyo khép cuốn sổ lại. Lần này, tiếng bìa chạm xuống trang giấy không giống một cánh cửa đóng lại giữa chúng tôi. Nó chỉ giống như một ngày rất dài cuối cùng cũng được đặt xuống.
Đêm ấy, khi chúng tôi nằm xuống, giữa hai đứa dường như vẫn còn một khoảng cách nhỏ. Nó không thể biến mất ngay.
Tôi biết.
Yachiyo cũng biết.
Có những điều dù chưa làm người ta đau đến mức rời khỏi nhau, vẫn cần thời gian mới thôi nhói lên mỗi khi vô tình chạm phải. Nhưng trong bóng tối, bàn tay Yachiyo vẫn tìm đến tay tôi. Tôi nhẹ nhàng nắm lấy.
“Chị Iroha.”
“Ừ?”
“Nếu lần sau em về muộn hơn dự tính…Thì em sẽ nhắn nhé.”
Tôi khẽ siết tay em.
“Chị biết rồi.”
“Nhưng chị không được trả lời bằng mười tin nhắn một lúc đâu đó.”
Tôi bật cười.
“Chị sẽ cố chỉ nhắn một câu.”
“Một câu thôi sao.”
“Ừm….”
“Và trong câu đó không được có chữ pin.”
“Khó đấy.”
“Iroha…”
“Được rồi. Không có chữ pin.”
Yachiyo bật cười . Tiếng cười vẫn còn vương chút buồn, nhưng đã là một tiếng cười thật sự.
Một lát sau, em lại nói:
“Còn nếu chị sợ quá…Thì chị cứ nhắn: chị đang sợ.”
Tôi nhắm mắt.
“Chị biết rồi mà.”
“Em sẽ trả lời.”
“Nhưng em không cần phải về ngay đâu.”
“Em biết.”
Yachiyo siết tay tôi.
“Nhưng chắc chắn em sẽ trả lời.”
Câu trả lời ấy, đối với phần vẫn luôn hoảng sợ trong tôi, giống như một bàn tay đặt lên vai. Nó không phải sợi dây, mệnh lệnh hay một bản báo cáo. Chỉ là một thỏa thuận giữa hai người đang học cách yêu nhau mà không làm đối phương khó thở.
Tôi đưa tay Yachiyo lên môi, hôn thật nhẹ lên mu bàn tay.
“Cảm ơn em.”
Em im lặng một lúc rồi thì thầm:
“Em cũng cảm ơn chị vì đã nghe.”
Tôi không biết mình đã xứng đáng với lời cảm ơn ấy hay chưa.
Có lẽ là chưa.
Nhưng tôi vẫn nhận lấy, không phải như một sự tha thứ đã hoàn tất, mà như điều mình muốn cố gắng để một ngày nào đó thật sự xứng đáng.
Ngoài cửa sổ, đêm không có tuyết.
Trong phòng, Sổ Bình Thường nằm cạnh nhật ký giấc mơ. Chiếc hộp giấy chỉ còn lại vài vệt kem dâu và chocolate. Một ngày dài đã làm cả hai chúng tôi đau nhưng cuối cùng vẫn không khiến ai rời đi. Nằm bên cạnh Yachiyo, tay vẫn nắm lấy tay em, tôi hiểu rằng một cuộc cãi vã không phải lúc nào cũng có nghĩa tình yêu đang yếu đi.nĐôi khi, đó chỉ là khoảnh khắc hai nỗi sợ đã trốn quá lâu sau những lời dịu dàng cuối cùng cũng dám bước ra ánh sáng.
Một nỗi sợ mất đi người mình yêu.
Một nỗi sợ bị nhốt mãi trong cái tên “người được cứu”.
Chúng tôi đã làm nhau đau.
Nhưng lần này, cả hai không vội phủ lên vết đau ấy hai tiếng “không sao”. Chúng tôi để nó được nói thành lời, rồi ở lại đủ lâu để lắng nghe.
Có lẽ trong cuộc sống bình thường thật sự, đó cũng là điều phải học.
Sống cùng nhau đâu chỉ gồm việc học nấu trứng, tự đi mua bánh hay đặt những giấc mơ xuống trang giấy. Chúng tôi còn phải học cách va vào nhau mà không xem vết thương là dấu chấm hết; học cách nói “chị đang sợ” thay cho “em phải về ngay”; học cách tiếp tục nắm tay trong bóng tối sau khi đã nhìn thấy những phần khó khăn nhất của nhau.
Không phải để giữ đối phương khỏi biến mất. Mà để cùng nhớ rằng chúng tôi không phải những phép màu mong manh cần được đặt sau một lớp kính. Chúng tôi là hai con người đang học cách sống cùng nhau, đang học cách yêu nhau. Và đôi khi, phải học lại từ đầu.
Sau cuộc cãi vã đầu tiên này, tôi hiểu rõ hơn bao giờ hết rằng nếu thật sự yêu Yachiyo, tôi không thể mãi đứng ở nơi mình từng kéo em trở về, nhìn em bằng ký ức về người đã từng biến mất. Tôi còn phải học cách bước sang tiếp theo, để giữa chúng tôi có một khoảng đường đủ rộng cho em tự lựa chọn, rồi đứng đó chờ.
Không giữ em lại chỉ vì mình sợ. Không buộc những sợi dây vô hình vào từng bước chân.
Và tôi tin rằng Yachiyo sẽ tự bước tới bên tôi ,bằng chính đôi chân của em.