Chou Kaguya Hime
Ngoại truyện 5: Minakanushi · Phần 61
Chou Kaguya Hime - Ngoại truyện 5 : Minakanushi - Phần 61
” Một Note nhỏ trước khi các bạn đọc nhen ^^
Có một số từ nghe tiếng Nhật nó sẽ hay hơn nhưng mình dịch qua tiếng Việt lun.
Như bé Thỏ Bông Chứng Cứ tên là : Shouko
Bé Cá Vàng Bình Thường tên là : Fuu Chan nha (tại Futsuu tiếng Nhật là Bình thường á ^^)
Cái cây tên là Mai mà Yachiyo đặt tên là : Koume Chan nhen”
Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã đọc và ủng hộ mình nha.”
- YachiSuzu
“Những cảm xúc thật lòng chưa bao giờ biết cách im lặng.
Dù đôi môi có cố giấu , ánh mắt rồi cũng sẽ thay ta nói ra tất cả. Một khi đã thật lòng yêu ai đó, sự hiện diện của người ấy sẽ để lại dấu vết trong từng nụ cười, từng khoảng lặng và cả những lần trái tim vô thức đau nhói.
Yêu nhau càng đậm sâu, nếu có lúc phải rời xa sẽ càng đau khổ. Thứ ta đánh mất không chỉ là một người, mà còn là những ngày mai từng tin rằng sẽ có nhau trong đó.
Thế nhưng chẳng có cơn mưa nào kéo dài mãi. Rồi sẽ đến một ngày, con tim ta không còn vỡ vụn, tình yêu này sẽ được chữa lành. Không phải vì ta đã quên đi, cũng không phải vì tình yêu năm ấy chưa từng tồn tại, mà bởi vì ta đã học được cách bước tiếp cùng những gì còn ở lại, cùng với những lời nguyện thề vĩnh cửu.
Và khi ấy, nắng vàng sẽ lại tìm được đường trở về.”
Tôi từng nghĩ chỉ cần mình nhận ra điều đó, mọi chuyện sẽ lập tức khá hơn. Con người đúng là có thể lạc quan ở những chỗ rất kỳ lạ, khi nhận ra một điều gì đó và thật sự làm được nó vốn là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Biết mình nên ngủ sớm không có nghĩa đôi tay sẽ tự động rời khỏi bàn phím lúc mười một giờ đêm. Biết không nên uống cốc cà phê thứ ba cũng chẳng ngăn được nó xuất hiện trên bàn nhờ một thế lực hết sức đáng ngờ nào đó.
Và hiểu rằng phải để Yachiyo lớn lên không có nghĩa trái tim tôi sẽ ngoan ngoãn nằm yên mỗi khi em bước khỏi tầm mắt.
Sáng hôm sau, bầu không khí giữa chúng tôi nhẹ hơn tôi tưởng.
Không phải mọi thứ đã trở lại như cũ. Thật ra, có lẽ chúng cũng không nên trở lại hoàn toàn như cũ. Một cái ôm trong căn bếp và một vòng đi bộ ở công viên không thể chữa lành tất cả chỉ sau một đêm. Nhưng ít nhất, điều gắn kết chúng tôi vẫn chưa biến mất.
Yachiyo vẫn chào tôi bằng giọng nói của một người vừa ngủ dậy. Tôi vẫn đáp lại như mọi ngày, em vẫn hỏi bữa sáng có nên làm trứng không.
Tôi vẫn đáp lại, nhưng lần này, câu hỏi về đôi tay lạnh không còn được phép đi trước.
“Em muốn làm trứng kiểu nào?”
Yachiyo nhìn tôi.
Một giây.
Hai giây.
Rồi em cười.
“Trứng cuộn ạ.”
“Ừ.”
“Nhưng hôm nay em muốn tự mình làm nhiều hơn.”
Tôi hít vào, câu “chị đứng cạnh được không” đã suýt bật ra khỏi miệng. Tôi giữ nó lại.Không dễ dàng gì nhưng lần này, tôi đã làm được.
“Được,” tôi nói. “Chị sẽ chuẩn bị trà.”
Yachiyo nhìn tôi thêm một lúc, em đang xác nhận rằng tôi có thật sự ở yên trong phần lãnh thổ được phân cho trà.
Sau đó, em gật đầu.
“Vâng.”
Thế là buổi sáng bắt đầu với Yachiyo đứng trước bếp, còn tôi ở cách em ba bước chân, pha trà. Không xa lắm, nếu em làm rơi chảo, tôi vẫn có thể lao tới. Trứng có cháy, tôi vẫn ngửi thấy. Còn nếu Yachiyo gọi, tôi vẫn nghe được.
Nhưng dù sao, khoảng cách ấy vẫn tồn tại. Tôi không đứng sát bên em, không dõi theo từng cử động của đôi tay ấy, cũng không hỏi nhiệt độ chảo sau mỗi mười giây. Tôi tập trung nhìn ấm nước. Thỉnh thoảng, ánh mắt vừa định trượt sang phía Yachiyo lại bị tôi kéo trở về.
Chuyện này đối với tôi thật sự khó. Tôi chưa từng nghĩ pha trà có thể đòi hỏi nhiều ý chí đến vậy.
Tiếng trứng đổ vào chảo vang lên.
Xèo.
Yachiyo không nói gì.
Tôi cũng im lặng.
Một lúc sau, em gọi:
“Chị Iroha.”
Tim tôi lập tức giật lên.
“Ừ?”
“Chị lấy giúp em cái đĩa với nào.”
Tôi lấy đĩa đưa cho em, mà không tiện tay giành luôn đôi đũa, cũng không nhìn chiếc chảo như đang theo dõi một ca phẫu thuật ở thời khắc quyết định.
Yachiyo nhận lấy.
“Cảm ơn chị.”
“Ừ.”
Lần này, món trứng cuộn vẫn không đẹp lắm.
Một cạnh hơi cháy, phần giữa lại mềm quá. Đến lúc cắt ra, có một miếng gần như sụp xuống ngay trên đĩa. Yachiyo nhìn nó, tôi cũng thể. Câu “không sao đâu” đã nằm sẵn nơi đầu lưỡi, nhưng rồi tôi nhớ lại những lời em nói ngày hôm qua.
Em không muốn chỉ là thứ được tôi giữ cho không vỡ.
Đôi khi, một câu “không sao” được nói quá sớm cũng giống như vội phủ chăn lên cảm xúc của người khác trước khi họ kịp nhìn rõ nó.
Vậy nên tôi hỏi:
“Em thấy thế nào?”
Yachiyo chớp mắt, có lẽ không ngờ tôi lại hỏi như vậy.
Em nhìn đĩa trứng thật lâu rồi mới đáp:
“Em hơi tức.”
Tôi gật đầu.
“Em tưởng hôm nay sẽ đẹp hơn, nhưng em nghĩ chắc vẫn ăn được.”
“Ừm.”
Yachiyo im lặng một chút.
“Chị có thể nói một câu gì đó an ủi em một chút được không?”
Tôi bật cười.
“Được chứ.”
Tôi nhìn miếng trứng đang sụp xuống trên đĩa.
“Hôm nay trứng trông hơi mệt, nhưng nó vẫn rất cố gắng.”
Yachiyo im lặng rồi bật cười.
“Chị càng ngày càng nói giống em rồi đó.”
“Chị đang học em mà.”
“8/10.”
“Trừ gì?”
“Vì trứng vẫn hơi mệt thật.”
Bữa sáng hôm ấy không hoàn hảo, nhưng chúng tôi vẫn ăn trong niềm hạnh phúc của cả hai.
Sau khi ăn xong, chúng tôi mở Sổ Bình Thường.
Yachiyo viết trước:
Hôm nay trứng hơi mệt, nhưng em đã tự làm được nhiều hơn.
Tôi viết bên dưới:
Hôm nay chị đứng cách bếp ba bước mà chưa chết vì lo.
Yachiyo đọc dòng của tôi rồi ngước lên nhìn tôi thật lâu. Sau đó, em không bình luận gì, chỉ lặng lẽ viết thêm bên cạnh:
Có tiến bộ.
Chỉ một vài chữ nhỏ nằm nép bên dòng viết của tôi, vậy mà tôi mang nó trong lòng suốt nửa ngày.
Nhưng có lẽ cũng chính vì thế, tôi đã chủ quan.
Tôi tưởng mình thật sự đang tiến bộ. Tưởng rằng chỉ cần tiếp tục từng chút một như vậy, chúng tôi sẽ có thể đi qua những nỗi đau còn sót lại từ ngày hôm qua thật êm.
Nhưng cuộc sống này, đâu phải là một bài tập chỉ mà cần làm đúng một lần là có thể đánh dấu “đã thành thạo”. Nó luôn biết cách đặt lại chính câu hỏi ấy vào khoảnh khắc ta vừa tin rằng mình đã tìm được đáp án.
Buổi chiều hôm ấy, tôi có một cuộc gọi ngắn với Clark.
Không phải có chuyện gì nghiêm trọng. Chúng tôi chỉ cập nhật lịch theo dõi những giấc mơ có tuyết, xem lại vài chỉ số giấc ngủ và trao đổi về việc gần đây Yachiyo bắt đầu chủ động làm nhiều thứ một mình hơn.
Clark nghe xong, chỉ nói:
“Đừng biến sự tự do của cô ấy thành một giai đoạn thử nghiệm.”
Tôi im lặng.
“Vâng.”
“Cô thật sự hiểu không?”
“Hiểu.”
“Tôi phải hỏi, vì cô thường hiểu mọi chuyện bằng đầu trước.”
Câu ấy chạm đúng một chỗ còn đau.
“Vâng,” tôi đáp. “Tôi đang cố hiểu bằng cả phần còn lại.”
Clark nhìn tôi qua màn hình rất lâu rồi mới nói:
“Vậy hôm nay về sớm đi.”
“Vâng?”
“Vai cô bắt đầu gồng lên rồi đấy.”
Tôi cúi xuống nhìn chính mình. Quả thật, hai vai đã căng cứng từ lúc nào không hay.
“Đừng để cô ấy phải học cách thở trong một căn nhà có người lúc nào cũng nín thở.”
Nói xong, Clark kết thúc cuộc gọi. Để lại một câu nặng ngang cả tập báo cáo rồi biến mất khỏi màn hình.
Nghe lời Clark, tôi rời phòng thí nghiệm sớm hơn dự định.mTrên đường về, tôi ghé mua một gói bánh quy loại Yachiyo thích. Đây không phải để xin lỗi. Ít nhất, tôi đã tự nhủ như vậy. Nó chỉ là một gói bánh quy, một món quà nhỏ tôi muốn đặt vào buổi chiều hôm ấy để mọi thứ trở nên bình thường hơn một chút.
Vừa mở cửa, tôi đã nghe tiếng Yachiyo đang trò chuyện với Mami qua máy tính bảng.
“Không, em không nghĩ món trứng sáng nay lại thất bại.”
Giọng Yachiyo vô cùng nghiêm túc.
“Chỉ là nó vẫn chưa tìm được hình dạng tốt nhất của mình thôi mà.”
Ở đầu bên kia, Mami bật cười đến mức giọng cũng rung theo.
“Yaccho, em dịu dàng với trứng quá rồi đấy.”
“Trứng cũng cần được đối xử tử tế ạ.”
Roka bình tĩnh chen vào:
“Nhưng nếu muốn nó cải thiện hình dạng, lần sau em nên hạ lửa sớm hơn đó.”
“Vâng. Em sẽ ghi lại.”
Tôi đứng yên ở lối vào, gói bánh quy vẫn cầm trong tay, lắng nghe ba người nghiêm túc bàn luận về tinh thần sống của món trứng cuộn. Đến lúc ấy, tôi mới nhận ra đôi vai mình đã tự thả lỏng từ bao giờ.
Yachiyo quay đầu lại. Khi nhìn thấy tôi đứng ở lối vào, mắt em sáng lên.
“Chị về rồi ạ?”
“Ừ.”
Tôi giơ gói bánh quy trong tay lên.
“Chị mua cái này.”
Trên màn hình, Mami lập tức ghé sát camera hơn.
“Ồ, quà xin lỗi hả?”
Tôi khựng lại, Yachiyo cũng vậy.
Roka quay sang nhìn Mami bằng một ánh mắt phẳng lặng đến mức gần như có thể thay cho lời cảnh cáo.
“Mami.”
Mami chớp mắt. Phải mất một lúc, cậu ấy mới nhận ra mình vừa vô tình giẫm trúng một chỗ vẫn còn nhạy cảm.
“À, không không. Ý chị là… quà yêu thương gia đình.”
Tôi bước đến bàn, đặt gói bánh quy xuống.
“Chỉ là bánh quy thôi.”
Yachiyo nhìn gói bánh rồi lại nhìn tôi. Nụ cười vừa hiện lên nơi khóe môi em chững lại, nhưng chỉ một thoáng sau, nó đã trở về.
“Cảm ơn chị.”
Cuộc gọi kết thúc không lâu sau đó. Trước khi tắt máy, Mami còn quả quyết rằng món trứng ngày mai nhất định sẽ tìm được chính mình, còn Roka vẫn không quên nhắc Yachiyo đừng đánh trứng quá lâu.
Căn phòng yên xuống, lời đùa lúc nãy đã chạm phải một sợi chỉ rất mảnh căng giữa chúng tôi, và tàn dư của nó vẫn còn nằm lại trong không khí.
Tôi ngồi xuống cạnh Yachiyo.
“Em có muốn ăn bánh không?”
“Lát nữa ạ.”
“Ừ.”
“Chị mệt không?”
“Không nhiều lắm.”
“Clark có mắng chị không?”
Tôi hơi nhướng mày.
“Trông chị giống người vừa bị mắng lắm à?”
“Trông chị giống vừa được nhắc nhở hơn.”
Tôi bật cười.
“Khác nhau ở đâu ta?”
“Nếu bị mắng, chị sẽ làm vẻ mặt ‘em ổn’. Còn khi được nhắc, chị sẽ làm vẻ mặt ‘chị đang suy nghĩ rất sâu’.”
“Em đọc vị chị giỏi quá rồi đấy.”
Yachiyo khẽ cười.
“Vì em đang sống cùng chị mà.”
Câu nói ấy khiến tôi vui. Nhưng đồng thời, nó cũng nhắc rằng sống cùng tôi không phải lúc nào cũng là một việc dễ chịu. Tôi định nói thêm điều gì đó. Có lẽ lại xin lỗi em một lần nữa, hoặc hỏi xem cảm giác khó thở ấy đã vơi đi chút nào chưa.
Thế nhưng Yachiyo đã đứng dậy trước.
“Chị Iroha.”
“Ừ?”
“Em muốn ra ngoài một lát.”
Tôi ngẩng lên. Nỗi lo trong lòng lập tức siết lại, nhưng lần này, tôi không để nó lên tiếng trước mình.
“Em muốn đi đâu?”
Yachiyo nhìn tôi. Có lẽ em cũng nhận ra tôi đã chọn đúng câu hỏi đầu tiên, bởi ánh mắt chậm rãi mềm xuống.
“Em muốn đi bộ ra công viên.”
“Công viên hôm qua à?”
“Vâng.”
“Ừ.”
Tôi đáp, rồi sau một thoáng do dự vẫn hỏi:
“Chị đi cùng nhé?”
Yachiyo im lặng. Khoảng lặng ấy chỉ kéo dài một nhịp, đủ để tôi hiểu điều em sắp nói sẽ không dễ dàng với cả hai.
Yachiyo cúi xuống nhìn hai bàn tay mình.
“Em muốn đi một mình.”
Không khí trong phòng nhẹ nhàng đổi khác.Không quá rõ rệt, chỉ như đầu kim vừa chạm xuống mặt nước, đủ làm một vòng gợn nhỏ lan ra.
Tôi giữ mình ngồi yên.
“Ừ,” tôi đáp. “Được.”
Yachiyo ngẩng lên.
“Thật ạ?”
“Ừ.”
“Chị không hỏi pin ạ?”
Tôi gần như cắn phải lưỡi để giữ câu hỏi đang chực sẵn. Thế nhưng cuối cùng, nó vẫn tìm được một lối vòng để thoát ra.
“Em đã kiểm tra hết rồi chứ?”
Yachiyo nhìn tôi. Chỉ một ánh mắt ấy cũng đủ để tôi hiểu. Câu hỏi đó không trực tiếp, cũng chẳng dồn dập như trước, nhưng bản chất vẫn là cùng một câu hỏi.
Yachiyo thở ra.
“Rồi ạ.”
“Chị xin lỗi.”
“Không sao.”
Lại là hai tiếng ấy.
Tôi ghét cách chúng quá dịu dàng và gọn gàng, chỉ cần nói ra, mọi mỏi mệt trong em cũng phải tự thu mình lại. Nhưng tôi không biết phải chạm vào phần còn lại thế nào mà không biến nó thành thêm một câu hỏi.
Yachiyo khoác áo, lấy túi pin phụ, điện thoại và chìa khóa. Mọi động tác đều chậm rãi, chính xác, giống như em đang cố cho tôi thấy mình có thể hoàn thành từng bước một cách an toàn. Chính sự đúng quy trình ấy lại khiến lòng tôi đau hơn. Bởi đáng ra, một chuyến đi bộ đến công viên không cần phải giống thủ tục xuất cảnh.
Yachiyo đặt tay lên nắm cửa rồi quay lại nhìn tôi.
“Em đi một vòng thôi rồi về.”
“Ừ.”
“Có thể em sẽ đi lâu hơn hôm qua một chút.”
Tim tôi giật lên.
“Lâu hơn là bao lâu?”
Ngay khi câu hỏi rời khỏi miệng, tôi đã muốn kéo nó trở lại. Nhưng mọi thứ đã muộn.
Yachiyo mím môi.
“Em không biết nữa.”
“Yachiyo…”
“Nhưng em sẽ về trước bữa tối.”
“Trước bữa tối thì lâu quá.”
Câu nói bật ra quá nhanh, sắc hơn cả điều tôi định thể hiện. Và ngay lập tức, tôi thấy ánh mắt Yachiyo thay đổi. Không có cơn giận nào bùng lên. Chỉ là một cánh cửa nhỏ vừa khép lại.
“Vậy theo chị, bao lâu mới được?”
Tôi im lặng.
“Ba mươi phút?”
“Chị không định….”
“Mười lăm phút?”
“Không phải vậy….”
“Năm phút? Em đi xuống, nhìn cây rồi quay về?”
“Yachiyo.”
“Hay em nên báo cáo từng mốc như lần đến cửa hàng tiện lợi?”
Giọng em vẫn nhỏ, nhưng phần mềm mại thường có trong đó đã biến mất.
Tôi đứng trước cửa, những ngón tay vô thức siết lại.
“Chị chỉ lo cho em.”
“Em biết.”
“Em vừa mơ thấy tuyết. Em nói có những sợi dây, nói rằng mình cảm thấy phải xin phép. Hôm qua chúng ta vừa…”
“Chính vì vậy em mới muốn đi.”
Câu nói ấy khiến mọi lý do trong tôi lập tức dừng lại. Yachiyo nhìn thẳng vào tôi. Mắt em đã hơi đỏ lên.
“Em muốn biết nếu em nói rằng mình muốn đi một mình, chị có thật sự để em đi hay không.”
Căn phòng lặng đi hẳn. Tôi nhìn Yachiyo và nhận ra đây không còn là câu chuyện về công viên, thời gian hay dung lượng pin. Đó là một bài kiểm tra mà cả hai chúng tôi đều không muốn gọi tên.
Yachiyo thật sự chỉ đang hỏi một điều:
Chị có tin em không?
Còn tôi, bằng từng nhịp tim hoảng loạn của mình, đã trả lời câu hỏi ấy theo cách tệ nhất có thể.
Tôi hít vào thật chậm.
“Chị sẽ để em đi.”
Yachiyo không mỉm cười. Em chỉ nhìn tôi.
“Thật ạ?”
“Thật.”
“Không nhắn tin liên tục?”
Tôi im lặng một lúc rồi lắc đầu.
“Không.”
“Không đứng ở cửa sổ?”
Tôi cảm thấy mặt mình nóng lên.
“Không.”
“Không gọi Mami hay Roka để hỏi xem em có nhắn cho họ không?”
“Chị chưa từng….”
Yachiyo nhìn tôi. Câu phủ nhận theo phản xạ lập tức mắc lại.
“…Chị sẽ không.”
Em gật đầu.
“Vâng.”
Cánh cửa mở ra.
Trước khi bước qua ngưỡng cửa, Yachiyo quay lại nói:
“Em sẽ về.”
Rồi em đi. Cánh cửa khép lại sau lưng Yachiyo. Lần này, âm thanh ấy không giống buổi đầu tiên em tự đi đến cửa hàng tiện lợi. Ngày hôm ấy, khi Yachiyo lần đầu tự đi đến cửa hàng tiện lợi, tôi vừa sợ vừa tự hào. Còn lần này, trong tiếng cửa khép lại có một điều gì đó vẫn chưa được nói hết.