Chou Kaguya Hime
Ngoại truyện 5: Minakanushi · Phần 60
Chou Kaguya Hime - Ngoại truyện 5 : Minakanushi - Phần 60
” Một Note nhỏ trước khi các bạn đọc nhen ^^
Có một số từ nghe tiếng Nhật nó sẽ hay hơn nhưng mình dịch qua tiếng Việt lun.
Như bé Thỏ Bông Chứng Cứ tên là : Shouko
Bé Cá Vàng Bình Thường tên là : Fuu Chan nha (tại Futsuu tiếng Nhật là Bình thường á ^^)
Cái cây tên là Mai mà Yachiyo đặt tên là : Koume Chan nhen”
Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã đọc và ủng hộ mình nha.”
- YachiSuzu
Tôi đứng trước Yachiyo, môi khô lại. Mọi lời giải thích về nỗi sợ và sự an toàn đều trở nên quá nhỏ bé trước điều em vừa nói. Và tôi không thể nói được gì.
Yachiyo hít vào rồi nói tiếp:
“Em biết mình từng rất mong manh. Cơ thể này vẫn còn những giới hạn, còn những giấc mơ gần đây thì cứ lật mở ra bao điều kỳ lạ.”
Giọng em vẫn dịu dàng, không trách móc, cũng chẳng cố biến lời nói thành lưỡi dao để khiến tôi đau.
“Em cũng biết chị sợ.”
Yachiyo dừng một chút rồi đặt tay lên ngực mình.
“Nhưng em cũng đang lớn lên mà.”
Tôi nhìn em.
“Em đã tự đi đến cửa hàng tiện lợi, đã học làm hộp cơm, đã tự viết tên mình xuống giấy. Ngay cả khi mơ thấy tuyết, em vẫn tỉnh dậy được, vẫn có thể kể cho chị nghe dù trong lòng rất sợ.”
Giọng em khẽ rung lên ở cuối câu.
“Vậy tại sao mỗi lần em muốn bước thêm một bước, chị lại nhìn em như thể em sắp tan vỡ?”
Tôi mở miệng, nhưng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào. Bởi câu trả lời thật sự không đẹp đẽ như hai tiếng bảo vệ mà tôi vẫn dùng để gọi tên nó. Tôi đã từng nhìn Yachiyo trượt đi khỏi cơ thể này. Từng giữ bàn tay em khi hơi ấm dần biến mất. Từng biết rất rõ việc mất em sẽ mang hình dạng gì.
Tình yêu, ký ức về đêm mười tám tiếng và nỗi kinh hoàng khi nghĩ đến việc phải trải qua tất cả thêm một lần nữa đã quấn chặt lấy nhau, đến mức chính tôi cũng không còn phân biệt được đâu là bảo vệ, đâu là giữ lại. Tất cả những điều ấy đều thật, nỗi sợ của tôi là thật.
Tình yêu tôi dành cho em cũng vậy.
Nhưng chân thật không đồng nghĩa với đúng đắn. Chẳng điều nào trong số đó cho tôi quyền biến chúng thành những sợi dây buộc quanh chân Yachiyo, rồi gọi nút thắt ấy là an toàn.
Yachiyo nhìn tôi.
Lần này, khóe mắt em đã ướt lên, nhưng nước mắt vẫn chưa rơi.
“Em luôn muốn được chị bảo vệ.”
Giọng em nhỏ đến mức gần như tan vào khoảng lặng trong căn bếp.
“Chỉ là… em không muốn mọi điều mình mong muốn đều bị ngăn lại trước khi em kịp chạm tới.”
Yachiyo cúi đầu, hai bàn tay lại siết vào nhau.
“Em cũng muốn chị lo cho em.”
Em ngừng lại một chút.
“Nhưng nếu mỗi việc em làm đều phải đi qua nỗi sợ của chị trước…Tình yêu như vậy… làm em cảm thấy hơi khó thở.”
Tôi nhắm mắt. Câu nói ấy không ồn ào, cũng chẳng mang theo giận dữ. Nó chỉ lướt qua rất nhẹ, vậy mà trong khoảnh khắc ấy, chính tôi cũng không còn nhớ phải thở thế nào.
Tôi từng tin rằng mình đang giữ Yachiyo được an toàn. Chỉ cần hỏi đủ nhiều, kiểm tra đủ kỹ và chuẩn bị đủ phương án, thế giới sẽ không còn cơ hội cướp em khỏi tôi thêm một lần nữa.
Thế nhưng trong lúc mải miết dựng quanh Yachiyo từng lớp bảo vệ, tôi lại quên mất điều quan trọng nhất.
Người ở bên trong những lớp ấy liệu còn thở được hay không?
Tôi mở mắt.
Yachiyo vẫn đứng trước mặt tôi.
Em trông nhỏ bé trước tất cả nỗi sợ đang chất cao trong lòng tôi, vậy mà bằng một cách nào đó, Yachiyo cũng lớn hơn chúng rất nhiều.
Em không chỉ là người tôi từng phải kéo về bằng mọi giá, cũng không chỉ là cơ thể đã yếu dần dưới ánh đèn vàng trong đêm mười tám tiếng.
Những thông số cần theo dõi, những giấc mơ cần ghi lại và đôi bàn tay từng lạnh đi đều thuộc về Yachiyo, nhưng chưa bao giờ đủ để định nghĩa toàn bộ con người em.
Trước mặt tôi lúc này là một Yachiyo đang lớn lên từng ngày.
Em muốn tự mình bước ra ngoài, tự nấu một bữa ăn, chọn cây bút mình yêu thích và viết tên bằng chính đôi tay ấy. Đời sống em vừa giành lại không thể tiếp tục bị tôi đối xử như một hệ thống chỉ cần được bảo trì và giữ khỏi phát sinh lỗi, đơn giản vì tôi quá sợ một sai số nào đó sẽ xuất hiện.
Vậy mà suốt thời gian qua, tôi vẫn yêu Yachiyo như yêu một vật quá đỗi mong manh, đẹp đến mức tôi tưởng chỉ cần gió mạnh hơn một chút, tất cả sẽ lập tức vỡ tan.
Tôi đã học cách cứu em, học cách giữ em ở lại với thế giới này. Và học cách chờ em tỉnh dậy sau những giấc mơ lạnh giá. Nhưng đến tận lúc ấy, tôi mới nhận ra mình vẫn chưa học được cách yêu một người đang lớn lên.
Yachiyo lau khóe mắt bằng mu bàn tay.
“Em xin lỗi.”
Tôi lập tức lắc đầu.
“Đừng xin lỗi.”
Giọng tôi đã khàn đi.
“Nhưng lúc nãy em nói hơi…”
“Em nói đúng.”
Yachiyo nhìn tôi, dường như không ngờ những lời của mình lại được thừa nhận nhanh đến vậy. Quả trứng vẫn nằm trên mặt bàn, bình thường đến mức chẳng có gì đáng để chú ý. Lớp vỏ của nó rất mỏng, chỉ cần một chút bất cẩn cũng có thể nứt ra.
Tôi nhìn nó thật lâu rồi chợt hiểu vì sao hình ảnh ấy khiến lòng mình đau đến vậy. Suốt thời gian qua, tôi đã đối xử với Yachiyo như cách người ta nâng niu một quả trứng trong lòng bàn tay. Giữ quá chặt mà vẫn tự nhủ đó là dịu dàng, tránh mọi va chạm rồi gọi đó là an toàn. Che chắn cả những cơn gió nhỏ nhất, bởi chỉ cần nghĩ đến khả năng em bị tổn thương, tôi đã thấy sợ.
Nhưng Yachiyo đâu phải một vật chỉ cần còn nguyên vẹn là đủ. Em có thể bị tổn thương và tôi cũng vậy. Bất cứ ai đang sống cũng vậy.
Một cuộc đời không thể được sống chỉ bằng cách né tránh mọi vết nứt. Yachiyo cần được tự tay nấu một bữa ăn, lựa chọn con đường mình muốn đi, đôi khi phạm sai lầm, thấy mệt, buồn bã, hoặc trở về với vài vết xước rất nhỏ mà vẫn biết hôm ấy là một ngày mình đã thật sự sống.
Nếu vì sợ em đau mà tôi giữ em mãi trong lòng bàn tay, thứ còn lại sau cùng sẽ chẳng phải cuộc đời của Yachiyo. Chỉ là một sự nguyên vẹn đẹp đẽ, yên ổn và chưa từng được tự do.
Tôi nhìn Yachiyo.
“Chị xin lỗi.”
Tôi cố nói thật chậm, bởi nếu quá vội vàng, lời xin lỗi này sẽ chỉ trở thành một phản xạ nhằm xoa dịu tình hình, thay vì sự thừa nhận mà em xứng đáng được nghe.
“Chị từng nói rằng chị muốn em sống như một người bình thường.”
Yachiyo gật đầu.
“Vậy mà mấy ngày qua, chị lại đối xử với em giống như điều quan trọng nhất không phải là để em được sống như một người bình thường, mà là giữ em nguyên trạng.”
Em không đáp lại.
Tôi hít vào, để từng lời có thể được nói ra một cách chậm rãi.
“Chị đã quá sợ.”
“Em biết.”
Giọng Yachiyo rất nhỏ. Tôi cúi xuống nhìn hai bàn tay mình.
“Nhưng nỗi sợ ấy không cho chị quyền buộc dây vào từng bước chân em.”
Hàng mi Yachiyo run lên, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống. Ban đầu chỉ có một giọt, rồi thêm một giọt nữa. Yachiyo không bật khóc, cũng chẳng quay mặt đi. Em chỉ đứng đó, để nước mắt lặng lẽ trượt qua má, em đã phải giữ chúng lại quá lâu.
Tôi muốn bước tới ôm em đến mức cả người gần như tự động nghiêng về phía trước. Nhưng lần này, tôi dừng lại. Ngay cả một cái ôm cũng có thể trở thành cách kéo Yachiyo về phía mình quá nhanh, nếu mục đích thật sự chỉ là giúp tôi trốn khỏi cảm giác đau đớn mà cuộc trò chuyện này buộc tôi phải đối diện.
Vì thế, tôi vẫn đứng yên. Không phải để giữ khoảng cách, mà bởi lần này tôi hiểu rằng ở lại bên em đôi khi cũng có nghĩa là không vội chạm vào, không vội xoa dịu, và không biến sự tha thứ của em thành thứ giúp mình cảm thấy dễ chịu hơn.
“Chị có thể lại gần không?”
Yachiyo ngẩng lên.Mắt em vẫn đỏ, nhưng trong ánh nhìn đã có điều gì đó mềm xuống. Một lúc sau, em gật đầu.
Tôi bước tới thật chậm rồi vòng tay ôm lấy em.mTôi không siết chặt, cũng chẳng ôm theo cách của một người đang sợ rằng chỉ cần buông ra, đối phương sẽ lập tức biến mất. Vòng tay ấy vừa đủ để Yachiyo có thể tựa vào, nhưng vẫn còn khoảng trống để em rời đi bất cứ lúc nào mình muốn.
Ban đầu, em chỉ đứng yên trong lòng tôi. Phải một lúc sau, trán Yachiyo mới khẽ chạm vào vai tôi.
“Em chưa bao giờ ghét việc chị lo cho em.”
Giọng em nhỏ đến mức gần như tan vào lớp vải áo.
Tôi gật đầu.
“Chị biết chứ.”
“Em cũng không muốn chị hết lo hoàn toàn.”
Yachiyo nói tiếp:
“Vì như vậy… chắc sẽ hơi buồn đó.”
Một tiếng cười mỏng và nghẹn ngào bật ra khỏi tôi.
“Khó quá.”
“Vâng.”
Yachiyo cũng cười, dù mắt vẫn còn ướt.
“Yêu một người đang lớn lên chắc khó lắm đúng không chị ?.”
Câu nói ấy chạm thẳng vào điều tôi vừa mới hiểu ra.
Tôi nhắm mắt lại.
“Chắc là vậy.”
Sau một thoáng im lặng.
“Nhưng chị sẽ học.”
Tôi biết một lời xin lỗi chưa thể xóa đi những gì đã xảy ra. Tôi cũng không thể hứa rằng từ ngày mai, nỗi sợ trong mình sẽ biến mất, hay những câu hỏi về pin phụ sẽ không bao giờ trượt khỏi miệng thêm lần nào nữa.
Vì thế, tôi không cố nói điều gì quá đẹp. Tôi chỉ tìm một lời hứa đủ nhỏ để bản thân thật sự có thể làm được.
“Trước khi hỏi em có ổn không…”
Tôi dừng lại, cẩn thận sắp xếp từng chữ.
“Chị sẽ cố nhìn xem em đang muốn làm gì.”
Yachiyo im lặng rất lâu. Rồi bàn tay đang đặt sau lưng tôi khẽ nắm lấy vạt áo.
“Vậy thì được.”
Đó chưa phải sự tha thứ hoàn toàn, cũng chưa có nghĩa mọi khoảng cách giữa chúng tôi đều đã khép lại. Nhưng với ngày hôm ấy, như vậy đã đủ để cả hai tiếp tục đứng gần nhau.
Chúng tôi đứng trong bếp thêm một lúc. Quả trứng vẫn nằm nguyên trên bàn. Cuối cùng, chẳng ai nấu nó cả. Yachiyo là người lùi ra trước. Tôi buông tay ngay khi em rời khỏi vòng tay.
Em lau nước mắt rồi cúi xuống nhìn quả trứng.
“Hôm nay em vẫn không muốn nấu món gì với trứng cho lắm.”
“Vậy mình không làm gì nữa.”
Yachiyo im lặng một chút.
“Em muốn ra ngoài.”
Theo thói quen, tim tôi lập tức căng lên. Những câu hỏi quen thuộc đã xếp hàng nơi đầu lưỡi.
Pin phụ còn bao nhiêu?
Tay em có lạnh không?
Cảm biến vẫn ổn định chứ?
Nhưng lần này, tôi dừng lại trước khi bất kỳ câu nào kịp thoát ra. Trước mặt tôi là gương mặt vẫn còn đỏ sau khi khóc, đôi tay hơi run vì vừa phải nói ra những điều đã giữ quá lâu, và một Yachiyo đang cần bước ra ngoài để tìm lại khoảng thở cho chính mình.
“Em muốn đến đâu?”
Em ngẩng lên. Có lẽ Yachiyo cũng nhận ra câu hỏi lần này đã khác. Ánh mắt em chậm rãi mềm xuống.
“Công viên nhỏ gần nhà thôi ạ.”
“Em muốn làm gì ở đó?”
“Đi bộ một vòng thôi.”
Tôi gật đầu.
Yachiyo nhìn tôi thêm một lúc rồi ngập ngừng gọi:
“Chị…”
“Sao thế?”
“Chị có thể đi cùng em.”
“Thật à?”
“Vâng.”
Em vừa đáp xong đã lập tức bổ sung:
“Nhưng không được kiểm tra pin năm phút một lần.”
“Chị sẽ cố không hỏi.”
“Cũng không được hỏi em có lạnh không quá ba lần.”
Tôi chớp mắt.
“Ba lần?”
“Đó đã là giới hạn rất rộng lượng rồi.”
Tôi bật cười.
“Chị hiểu rồi.”
Nhưng Yachiyo vẫn chưa nói hết.
“Và đừng nhìn em như một thiết bị dễ hỏng.”
“Chị sẽ nhớ.”
Em quan sát tôi thật lâu, như đang cân nhắc điều cuối cùng.
“Nếu lát nữa em muốn đi trước vài bước…”
Yachiyo hít vào.
“Chị phải để em đi đó.”
Lần này, tôi cũng hít vào thật sâu, để nhắc mình rằng nó có thể ở lại mà không cần thay tôi quyết định mọi thứ. Yêu một người không đồng nghĩa với việc phải giữ người ấy trong tầm tay ở mọi khoảnh khắc.
“Chị sẽ để em đi trước vài bước.”
Công viên nhỏ gần nhà chẳng có gì đặc biệt. Lối đi lát gạch chạy giữa vài hàng cây thấp, ngang qua một chiếc ghế dài và khu vui chơi trẻ em đã cũ theo năm tháng. Sau cơn mưa, mặt đất vẫn còn ẩm. Trong không khí vương chút lạnh vừa đủ khiến người ta muốn kéo khăn sát hơn, nhưng chưa đến mức khó chịu.
Yachiyo đi bên cạnh tôi. Ban đầu, khoảng cách giữa chúng tôi vẫn gần như mọi khi. Đến giữa lối đi, em quay sang nhìn tôi.
Chỉ một ánh mắt thôi, tôi đã hiểu.
Tôi dừng bước, Yachiyo vẫn tiếp tục đi. Ban đầu, em chỉ ở trước tôi nửa bước. Rồi một bước, hai bước, cho đến khi bóng lưng ấy cách tôi chừng ba mét. Chẳng phải một quãng đường đáng kể nhưng với chúng tôi, như vậy đã đủ.
Túi pin phụ nằm yên bên hông em. Chiếc khăn mềm phủ quanh vai, còn mái tóc khẽ lay động theo gió. Những câu hỏi quen thuộc vẫn lần lượt xuất hiện trong đầu tôi.
Pin còn bao nhiêu?
Em có thấy lạnh không?
Có cần quay lại không?
Nhưng lần này, tôi để chúng ở lại trong suy nghĩ, không cho bất kỳ câu nào biến thành lời. Tôi chỉ đứng đó nhìn Yachiyo bước đi, trong lồng ngực vừa đau vừa tự hào đến mức không biết nên gọi cảm giác ấy bằng tên gì.
Em dừng lại dưới một gốc cây rồi quay đầu nhìn tôi. Một nụ cười rất nhẹ hiện lên trên môi. Không cần nói thành lời, tôi vẫn hiểu.
Thấy không Iroha, em vẫn ở đây.
Tôi gật đầu. Không chắc Yachiyo có nhìn rõ hay không, nhưng có lẽ em đã thấy. Sau đó, em đi thêm một đoạn ngắn rồi dừng lại chờ. Tôi bước tới, trở về vị trí bên cạnh Yachiyo.
Lần này, cả hai chỉ lặng lẽ đi song song, không ai vội tìm lấy tay người còn lại. Một lúc sau, chính Yachiyo là người đưa tay ra trước. Tôi nhìn bàn tay đang mở về phía mình rồi nhẹ nhàng nắm lấy. Tôi nắm tay em đơn giản vì em muốn tôi đi cùng chứ không phải vì bất cứ lý do nào khác nữa.
Từ bên ngoài, có lẽ chẳng ai nhận ra điều gì đã thay đổi. Nhưng trong lòng tôi, một cánh cửa nào đó vừa mở ra. Đó không còn là cánh cửa dùng để giữ Yachiyo ở bên trong. Điều đó chỉ là một lối mở để cả hai chúng tôi cùng bước qua.
Tối hôm ấy, sau khi trở về nhà, chúng tôi mở Sổ Bình Thường. Yachiyo viết trước bằng cây bút quen thuộc. Nét chữ mang theo chút mệt mỏi, nhưng từng từ đều rất rõ ràng:
Hôm nay em nói với chị rằng em không muốn chỉ được giữ cho không tan mất.
Tôi đọc dòng ấy, cảm thấy lồng ngực thắt lại. Một lúc sau, tôi mới cầm bút viết xuống bên dưới:
Hôm nay chị nhận ra rằng yêu em cũng có nghĩa là phải học cách để em lớn lên.
Yachiyo nhìn hai dòng chữ rất lâu rồi khép sổ lại mà không nói thêm điều gì. Đến khi cả hai nằm xuống, bàn tay em tìm đến tay tôi trước. Cái chạm ấy không mang cảm giác dò hỏi hay chờ được bảo vệ. Yachiyo chỉ đơn giản muốn nắm lấy tay tôi.
Tôi đáp lại thật nhẹ, giữ vừa đủ để hơi ấm truyền sang nhau mà không biến cái nắm tay thành một sự níu kéo. Trong bóng tối dịu của căn phòng, Yachiyo đã nhắm mắt. Hơi thở em dần đều, còn tôi vẫn nằm yên bên cạnh, lặng lẽ nhìn những đường nét quen thuộc trên gương mặt em dưới ánh đèn ngủ.
Tôi thức không phải để canh giấc ngủ của Yachiyo hay chờ tuyết quay lại. Chỉ là một nút thắt trong lòng vừa được nới ra, để lại nơi đó cơn đau nhỏ nhưng cần thiết.
Tôi đã từng kéo Yachiyo trở về, giữ em qua những đêm lạnh và làm ấm đôi bàn tay sau mỗi lần em tỉnh dậy từ miền tuyết trong mơ.
Tất cả những điều ấy đều là tình yêu.
Nhưng tình yêu không thể mãi dừng lại ở việc cứu một người khỏi biến mất. Nếu cứ nhìn Yachiyo bằng hình ảnh của ngày em yếu dần trong tay tôi, rồi nâng niu em như một phép màu quá mong manh để chạm vào cuộc sống này, tôi sẽ bỏ lỡ con người đang hiện diện ngay trước mắt mình.
Yachiyo của hôm nay muốn tự quyết định bữa sáng, chọn cây bút khiến mình yêu thích và bước ra khỏi nhà mà không phải biến mọi hành động thành một bản báo cáo. Em cần được thử, được sai, được mệt, được buồn; đôi khi đi trước tôi vài bước rồi quay đầu lại bằng nụ cười như muốn nói rằng mình vẫn đang ở đây.
Đó cũng là Yachiyo, một phần chân thật và quan trọng chẳng kém cô gái tôi từng liều mình đem trở về căn nhà này. Nếu muốn cùng em đi tiếp trong tương lai, tôi phải học cách yêu cả khát vọng được lớn lên ấy. Và học cách nắm tay Yachiyo mà không lấy mất quyền tự bước đi bằng chính đôi chân của em.
Trong bóng tối, đầu ngón tay em siết lấy tay tôi thêm một chút. Tôi cũng nhẹ nhàng đáp lại. Cái siết tay ấy mang theo lời xin lỗi chưa nói hết, lời hứa vừa được đặt xuống, cùng bài học đầu tiên dành riêng cho tôi.
Yêu một người từng mong manh không đồng nghĩa với việc phải giữ người ấy mãi trong lòng bàn tay. Đôi khi, tình yêu cũng là biết dừng lại đúng lúc. Để người ấy tự bước về phía trước. Để khoảng cách giữa hai người rộng ra vừa đủ cho một nhịp thở, một lựa chọn, một lần vấp ngã, hay vài bước chân chỉ thuộc về riêng mình.
Rồi tin rằng vài bước đi trước không có nghĩa Yachiyo sẽ biến mất.
Em chỉ đang lớn lên theo cách của riêng mình.
Và mãi mãi vẫn là người mà tôi yêu thương nhất suốt cuộc đời này.