Chou Kaguya Hime
Ngoại truyện 5: Minakanushi · Phần 56
Chou Kaguya Hime - Ngoại truyện 5 : Minakanushi - Phần 56
” Một Note nhỏ trước khi các bạn đọc nhen ^^
Có một số từ nghe tiếng Nhật nó sẽ hay hơn nhưng mình dịch qua tiếng Việt lun.
Như bé Thỏ Bông Chứng Cứ tên là : Shouko
Bé Cá Vàng Bình Thường tên là : Fuu Chan nha (tại Futsuu tiếng Nhật là Bình thường á ^^)
Cái cây tên là Mai mà Yachiyo đặt tên là : Koume Chan nhen”
Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã đọc và ủng hộ mình nha.”
- YachiSuzu
Ở lab, tôi kể chuyện đó cho Clark, không phải bằng giọng của một người đang hoảng loạn, ít nhất tôi đã cố khiến nó nghe như vậy. Tôi nói với ông về giấc mơ có tuyết, bàn tay lạnh của Yachiyo khi tỉnh dậy, các thông số buổi sáng vẫn nằm trong phạm vi ổn định và cả dòng em đã viết trong nhật ký giấc mơ.
Clark lặng lẽ lắng nghe, không gõ bút lên mặt bàn, hay lập tức mở dữ liệu ra như mọi lần, chỉ ngồi đó cho đến khi tôi nói hết. Điều ấy khiến tôi bất an hơn mình tưởng, bởi mỗi khi ông không vội xử lý mọi thứ bằng kỹ thuật, thường có nghĩa vấn đề trước mặt vốn không hoàn toàn thuộc về kỹ thuật.
“Ông nghĩ sao?”
Clark nhìn bản ghi tôi gửi cho ông.
Một lúc sau, ông mới nói:
“Không có dấu hiệu lỗi trong hệ thống giấc mơ.”
“Vậy tại sao tay em ấy lại lạnh?”
“Phản ứng sinh lý nhẹ sau khi tỉnh dậy.”
Ông đáp rất bình thản.
“Có thể là ký ức cảm giác được tái kích hoạt.”
Tôi nhíu mày.
“Ký ức cảm giác?”
“Đó không nhất thiết phải là một sự kiện cụ thể.”
Clark ngẩng lên nhìn tôi.
“Đôi khi, cơ thể không nhớ bằng hình ảnh.”
Ông dừng lại một nhịp.
“Nhưng nó vẫn nhớ nhiệt độ.”
Tôi im lặng.
Clark nói tiếp:
“Có thể đó là một lớp cảm xúc rất cũ, được cơ thể mới của cô ấy diễn dịch thành cảm giác lạnh.”
Một lớp cảm xúc rất cũ, được cơ thể mới diễn dịch thành cái lạnh. Câu nói ấy nghe bình tĩnh đến mức hoàn toàn đúng với phong cách thường thấy của Clark, nhưng hình ảnh hiện lên trong đầu tôi lại chẳng bình tĩnh chút nào: Yachiyo đứng giữa tuyết, không nhớ mình đang chờ điều gì, không khóc, cũng chẳng gọi ai, chỉ lặng lẽ đứng đó suốt một khoảng thời gian rất dài.
Clark nói tiếp:
“Giấc mơ không chỉ là phần thưởng.”
Tôi nhìn ông, Clark đặt bản ghi xuống bàn.
“Việc cô ấy bắt đầu mơ được nghĩa là hệ thần kinh và ký ức đã có khả năng sắp xếp lại những phần trước đây chỉ được lưu giữ, treo lại, hoặc đóng băng.”
“Đóng băng…”
Clark gật đầu.
“Không phải thứ gì được trả lại cũng dễ chịu.”
“Vâng.”
“Nhưng nếu không cho chúng xuất hiện, chúng sẽ tiếp tục nằm ở tầng sâu nhất.”
Tôi siết tay.
“Tôi không muốn em ấy bị nhấn chìm.”
“Cô ấy không bị nhấn chìm.”
Clark đáp ngay. Giọng ông vẫn bình tĩnh như cũ, nhưng lần này chắc hơn.
“Cô ấy tỉnh dậy. Kể lại. Viết xuống. Và được cô làm ấm tay.”
Ông dừng một chút.
“Đó là khác biệt rất lớn.”
Đúng vậy, nếu trước đây Yachiyo đứng giữa tuyết mà không còn nhớ mình đang chờ điều gì, có lẽ giấc mơ ấy sẽ trở thành một nơi không có lối ra. Nhưng bây giờ, em đã tỉnh dậy trong căn phòng có ánh đèn, nơi tôi vẫn ngồi bên cạnh, nơi có cây bút để ghi lại những điều chưa hiểu, có cuốn nhật ký giấc mơ và Sổ Bình Thường nằm trên bàn đầu giường, cùng một bàn tay luôn sẵn sàng giữ lấy tay em và sưởi ấm sau mỗi lần trở về từ tuyết.
Clark nhìn tôi.
“Đừng vội sửa giấc mơ của cô ấy.”
Tôi ngẩng lên.
“Tôi chưa…”
Ông chỉ nhìn tôi.
Tôi im. Được rồi. Tôi đã nghĩ tới, một phần nào đó trong tôi đã lập tức bắt đầu tìm cách làm giảm tần suất những giấc mơ lạnh, điều chỉnh tầng cảm xúc, hạ mức kích hoạt ký ức sâu, hoặc thêm một lớp an toàn trước khi Yachiyo ngủ. Một danh sách rất dài. Rất hợp lý. Và cũng rất đáng sợ, nếu người nghĩ ra nó là người yêu của em.
Clark đọc được hết trên mặt tôi. Thật khó chịu. Nhưng cũng thật may là Clark đã làm như vậy.
“Không nên tắt tuyết chỉ vì cô sợ lạnh.”
Câu ấy khiến tôi không thể đáp lại ngay. Clark tiếp tục, giọng vẫn đều như mọi khi:
“Điều cần làm không phải là khiến cô ấy chỉ mơ thấy những thứ dễ chịu.”
“Vậy tôi nên làm gì?”
“Để cô ấy học rằng, dù trong mơ có mùa đông, khi mở mắt ra, cô ấy vẫn có thể trở về nhà.”
Tôi nhìn xuống tay mình. Ông luôn có cách nói những câu nghe như thông số kỹ thuật được dịch sang ngôn ngữ của cuộc sống. Nhưng lần này, tôi biết ông nói đúng. Tôi không thể bảo vệ Yachiyo bằng cách cấm mùa đông bước vào giấc mơ của em. Càng không thể giả vờ rằng những vùng đất lạnh lẽo cũ trong lòng em chưa từng tồn tại.
Điều duy nhất tôi có thể làm là giữ cho căn phòng sau khi em tỉnh dậy đủ ấm. Đủ sáng. Đủ bình yên. Và đủ gần để Yachiyo biết rằng, dù đã đi qua nơi nào trong giấc ngủ, em vẫn có thể quay về.
Đêm tuyết thứ hai đến sau đó ba ngày. Trong khoảng thời gian ấy, Yachiyo vẫn mơ thấy những điều rất bình thường. Có lần, em lại đi siêu thị với tôi, chỉ khác là hộp sữa lần này in hình con thỏ thay vì con mèo. Lần khác, Mami xuất hiện trong mơ cùng một chiếc bánh kem rất lớn, trên mặt bánh ghi: “Chúc mừng chức năng ngủ đã online phiên bản 2.0.” Ngay cả tôi trong giấc mơ cũng phải phản đối vì câu đó nghe quá kỹ thuật.
Rồi có hôm, Yachiyo mơ thấy Roka đứng trước kệ bánh thật lâu, cuối cùng lại chọn loại ít ngọt nhất, khiến Mami lập tức tuyên bố đó là một sự phản bội đối với tinh thần của bữa tiệc. Những giấc mơ như vậy khiến buổi sáng của chúng tôi sáng hơn đôi chút. Yachiyo viết chúng vào nhật ký, còn tôi ngồi bên cạnh đọc rồi bật cười. Bình Thường cũng ít bị nhắc đến hơn, có lẽ vì dạo gần đây nó tạm thời không còn lợi dụng giấc mơ để khiếu nại chuyện khẩu phần. Chúng tôi gần như đã tin rằng tuyết chỉ ghé qua một lần.
Cho đến buổi sáng thứ tư. Hôm ấy, Yachiyo tỉnh trước tôi. Khi mở mắt, tôi đã thấy em ngồi bên cửa sổ trong căn phòng chưa bật đèn. Trời vẫn còn rất sớm, ánh sáng ngoài kia nhạt như sữa pha loãng, phủ lên mọi thứ một lớp trắng mỏng và lạnh.
Giữa thứ ánh sáng ấy là bóng lưng Yachiyo, mái tóc buông xuống vai, tấm chăn khoác hờ trên người, hai tay đặt yên trên đầu gối. Em không run, không có vẻ hoảng sợ, nhưng chính sự yên lặng quá mức ấy lại khiến tôi tỉnh hẳn. Bởi có những lúc, một người không cần run lên vẫn đủ khiến người khác cảm thấy lạnh.
“Yachiyo?”
Em quay lại.
“Chị dậy rồi ạ?”
“Em ngồi đây lâu chưa thế?”
Yachiyo lắc đầu.
“Chưa lâu lắm đâu ạ.”
Tôi bước xuống giường, đi tới bên cửa sổ. Của kính lạnh hơn trong phòng một chút. Tôi kéo tấm chăn quanh vai em sát lại, rồi ngồi xuống bên cạnh.
“Lại là tuyết à?”
Yachiyo nhìn ra ngoài.
“Vâng.”
Lần này, giọng em rất nhẹ. Chắc em đã biết tôi sẽ hỏi câu đó. Tôi hạ mắt xuống bàn tay em.
“Lần này em vẫn đứng một mình sao?”
“Không ạ.”
Yachiyo nhắm mắt một chút, cố giữ hình ảnh trong mơ đừng tan đi quá nhanh.
“Em thấy dấu chân.”
“Dấu chân?”
“Có rất nhiều dấu chân trên tuyết.”
Tôi không nói ngay.
“Là của em à?”
“Em không biết nữa.”
“Em biết chúng dẫn đi đâu không?”
Yachiyo gật đầu.
“Đến một căn nhà.”
Tim tôi như chậm lại trong một nhịp.
“Một căn nhà sao…”
“Vâng.”
“Em có vào được không?”
Yachiyo lắc đầu.
“Cửa đóng kín.”
Tôi cảm thấy tay mình lạnh đi rất khẽ.
“Em có gõ cửa không?”
“Không ạ.”
“Tại sao?”
Yachiyo cúi xuống nhìn lòng bàn tay mình. Một lúc sau, em nói bằng giọng nhỏ đến mức gần như tan vào ánh sáng nhạt ngoài cửa sổ.
“Vì em nghĩ trong nhà không có ai.”
Câu đó rơi xuống nhẹ nhàng nhưng tôi lại nghe như cả một lớp tuyết vừa phủ lên tim mình. Một căn nhà ở cuối dấu chân và một cánh cửa đóng. Yachiyo đứng ngoài đó, không gõ, vì ngay từ đầu em đã tin rằng bên trong chẳng có ai đang chờ mình.
Yachiyo nhìn tôi.
“Chị Iroha.”
“Chị nghe đây.”
“Em không thấy đau lòng đâu.”
Tôi gật đầu.
“Ừ.”
“Chỉ là…”
Em dừng lại một chút.
“Em thấy lạnh thay cho người trong mơ.”
Tôi nhìn em.
“Người đó là em à?”
Yachiyo suy nghĩ rất lâu.
“Có lẽ là vậy.”
Rồi em chậm rãi nói thêm:
“Nhưng cũng không giống em bây giờ.”
Tôi nhớ đến lời Clark, đến những mảnh ký ức cũ, những tầng sâu hơn trong lòng em và cả những phần từng bị lưu giữ, treo lại hoặc đóng băng ở một nơi nào đó mà trước đây chúng tôi chưa thể chạm tới. Yachiyo của bây giờ không còn đứng giữa tuyết nữa. Em đã có một căn phòng để tỉnh dậy, có bàn tay tôi để nắm lấy. Thế nhưng, có lẽ ở đâu đó rất sâu bên trong em vẫn còn một Yachiyo cũ hơn, một người từng đứng trước cánh cửa đóng kín giữa tuyết, tin rằng bên trong chẳng có ai nên ngay cả việc gõ cửa cũng không dám.
Tôi đưa tay nắm lấy tay em.
“Bây giờ có người ở trong nhà rồi.”
Yachiyo nhìn tôi. Tôi nói thật chậm, chỉ cần vội một chút, câu ấy sẽ làm em đau.
“Nếu lần sau em lại thấy căn nhà đó…”
“Vâng?”
“Em có thể gõ cửa.”
Mắt Yachiyo hơi mở lớn.
“Nhưng nếu vẫn không có ai thì sao?”
Tôi siết tay em nhẹ hơn.
“Vậy sau khi tỉnh dậy, em kể cho chị nghe.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt em.
“Dù trong mơ không ai mở cửa, ngoài này vẫn có chị.”
Một giọt nước mắt rơi xuống rất chậm.Nhỏ và trong suốt như tuyết, cuối cùng cũng tan ra trên má em.
Em cúi đầu.
“Vậy em sẽ thử.”
“Ừ.”
“Nếu gặp lại căn nhà đó…Em sẽ thử gõ cửa.”
Tôi gật đầu.
Thật ra, tôi không biết đó có phải lựa chọn đúng hay không, cũng chẳng biết những lời chúng tôi nói sau khi tỉnh dậy có thể chạm đến nơi em đã đi qua trong giấc ngủ. Nhưng nếu những giấc mơ của Yachiyo thật sự đang học cách lên tiếng, có lẽ chúng cũng có thể học thêm một điều khác: rằng có những cánh cửa, dù đã đóng kín rất lâu, vẫn được phép gõ lại thêm một lần nữa.
Yachiyo mở nhật ký giấc mơ, lặng lẽ đặt bút xuống trang giấy.
Đêm qua em lại mơ thấy tuyết. Trên nền trắng có những dấu chân dẫn tới một căn nhà đóng kín. Em đã không gõ cửa, vì nghĩ bên trong chẳng có ai.
Ngòi bút dừng lại. Yachiyo ngồi yên khá lâu, một phần tâm trí của em vẫn còn đứng trước cánh cửa ấy. Cuối cùng, bên dưới những dòng vừa viết xuất hiện thêm một câu với nét chữ nhỏ hơn:
Chị Iroha nói lần sau em có thể thử gõ cửa.
Đọc tới đó, tôi bỗng có cảm giác mình vừa gửi một lời hứa vào nơi sâu nhất trong em nơi giấc mơ có thể chạm tới, còn tôi thì không. Những cánh cửa ở đó chỉ Yachiyo mới có thể tự mở. Phần của tôi là ở lại phía bên này, chờ em tỉnh giấc rồi đưa tay ra mỗi khi em tìm đường trở về.
Suốt ngày hôm ấy, Yachiyo trầm hơn thường lệ. Sự thay đổi mỏng đến mức người ngoài có lẽ chẳng nhận ra. Khi Mami gọi video để bàn về mẫu bánh mới, em vẫn mỉm cười như mọi khi. Roka thì hỏi giấc ngủ đêm qua có ổn không, Yachiyo cũng đáp “ổn ạ”, nhưng ánh mắt sau đó lại lặng lẽ tìm đến tôi. Thoáng nhìn ngắn ngủi ấy đủ để tôi hiểu câu trả lời không phải lời nói dối. Yachiyo thật sự vẫn ổn.
Chỉ là từ hôm đó, bên trong hai chữ ấy đã có thêm tuyết ,một màu trắng lạnh và im lặng vừa tìm được đường bước vào những ngày bình thường của em. Với cả hai chúng tôi, đó là điều hoàn toàn mới.
Đến tối, Yachiyo mở Sổ Bình Thường rồi lặng lẽ ngồi trước trang giấy rất lâu. Cuối cùng, đầu bút mới chạm xuống.
Hôm nay em biết trong tuyết có một căn nhà.
Tôi đọc dòng chữ ấy, cảm thấy trong lòng khẽ chùng xuống. Phải qua một khoảng lặng, tôi mới cầm bút viết bên dưới:
Hôm nay chị đặt một ngọn đèn nhỏ ngoài cửa căn nhà ấy.
Đọc xong, mắt Yachiyo lại phủ một lớp nước mỏng.
“Chị Iroha.”
“Chị nghe đây.”
“Câu này…” Em ngập ngừng. “Không bình thường lắm nhỉ.”
“Chị biết mà.”
“Nhưng em muốn giữ.”
“Vậy thì mình giữ.”
Yachiyo khép sổ rồi ôm sát vào lòng. Cử chỉ cẩn thận đến mức tôi có cảm giác em đang giữ chính ngọn đèn vừa được viết xuống, sợ vòng tay chỉ cần lơi đi một chút, ánh sáng ấy cũng sẽ tắt mất.
Im lặng một lúc, em mới khẽ lên tiếng:
“Những giấc mơ có tuyết ấy… không giống như một phần thưởng.”
Lời Clark lập tức trở lại trong tâm trí tôi.
“Chị cũng nghĩ vậy.”
“Nhưng chúng cũng không giống sự trừng phạt.”
“Chị không nghĩ chúng là như thế.”
Yachiyo cúi nhìn cuốn sổ đang nằm yên trong vòng tay.
“Vậy chúng là gì ạ?”
Câu hỏi ấy giữ tôi im lặng rất lâu.
Lần này, tôi không cố tìm một lời thật đẹp để lấp vào khoảng trống giữa hai đứa. Sự thật rất đơn giản.
“Chị chưa biết.”
Trong đầu tôi chỉ hiện lên hình ảnh một cánh cửa cũ đã bị vùi lấp qua quá nhiều mùa đông, mãi đến bây giờ mới dần lộ ra dưới lớp tuyết. Chúng tôi chưa biết điều gì đang nằm phía sau, càng không thể đoán được Yachiyo sẽ nhìn thấy gì nếu nó thật sự mở ra.
Tôi chỉ chắc chắn một điều. Nếu ngày nào đó em đủ can đảm đưa tay gõ cửa, ngọn đèn bên ngoài phải còn sáng. Nó chẳng thể soi rõ những gì đang chờ phía sau hay mở cánh cửa thay em. Ánh sáng ấy chỉ cần đủ để Yachiyo biết rằng ở phía bên này của giấc mơ, tôi vẫn đang đợi em trở về.
Khoảng lặng kéo dài thêm một lúc, rồi tôi mới chậm rãi lên tiếng:
“Có lẽ những thứ sâu hơn trong em đang muốn được nhìn thấy.”
Yachiyo cúi xuống.
“Nhưng nếu em nhìn thấy quá nhiều thì sao?”
“Chị sẽ nhìn cùng em.”
“Nhưng chị không vào được giấc mơ.”
Câu nói ấy khiến tôi im lặng.
Em nói đúng. Dù muốn ở bên Yachiyo đến đâu, tôi vẫn không thể bước qua ranh giới khép lại sau hàng mi ấy.
Tôi gật đầu.
“Ừ. Đúng là chị không vào được.”
Yachiyo ngẩng lên nhìn tôi. Tôi hít vào thật chậm rồi nói tiếp:
“Chị không thể đi cùng em trong đó. Nhưng mỗi khi em tỉnh dậy, chị có thể ở đây.”
Em không đáp lại .
Ánh mắt chỉ lặng xuống như đang chạm vào giới hạn của lời hứa ấy. Có lẽ cả hai đều hiểu nó nhỏ hơn những gì chúng tôi mong muốn, song lại là điều chân thật duy nhất tôi có thể trao cho em. Thế giới trong những giấc mơ vẫn thuộc về Yachiyo. Tôi chẳng thể sửa lại các hình ảnh khiến em thấy lạnh hay mở thay những cánh cửa đã bị tuyết chôn vùi suốt một thời gian quá dài.
Phần của tôi nằm ở căn phòng em sẽ trở về.
Nơi đó sẽ có một cốc nước ấm được đặt vào tay Yachiyo, những ngón tay còn lạnh được ủ giữa hai lòng bàn tay tôi và cây bút xanh nhạt chờ sẵn mỗi khi em muốn gửi giấc mơ lại trên trang giấy. Tôi có thể lắng nghe những điều em chưa hiểu, ngồi bên cạnh cho đến khi hơi thở thôi chao đảo, rồi đọc đến cuối những dòng chữ lạnh nhất mà không bỏ chạy.