Chou Kaguya Hime

Ngoại truyện 5: Minakanushi · Phần 55

” Một Note nhỏ trước khi các bạn đọc nhen ^^

Có một số từ nghe tiếng Nhật nó sẽ hay hơn nhưng mình dịch qua tiếng Việt lun.

Như bé Thỏ Bông Chứng Cứ tên là : Shouko

Bé Cá Vàng Bình Thường tên là : Fuu Chan nha (tại Futsuu tiếng Nhật là Bình thường á ^^)

Cái cây tên là Mai mà Yachiyo đặt tên là : Koume Chan nhen”

Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã đọc và ủng hộ mình nha.”

  • YachiSuzu

Sau buổi sáng hôm đó, tôi đã nghĩ rất lâu về giọng nói trong giấc mơ của Yachiyo. Câu nói ấy lặng lẽ ở lại trong căn phòng, ngay cả khi Yachiyo đã viết xong, uống hết cốc nước ấm, rồi cố tỏ ra như hôm nay cũng chỉ là một buổi sáng bình thường. Em chào Bình Thường rồi tưới nước cho Mai. Sau đó còn nghiêm túc hỏi tôi rằng bữa sáng có nên cho thêm nấm vào canh hay không. Nhưng vừa hỏi xong, Yachiyo đã tự mình lắc đầu.

“Nấm cần được nghỉ ngơi sau nhiều sự kiện lớn.”

Tôi không biết nên cười hay nên tiếp tục lo lắng. Có lẽ là cả hai. Sau đó em ngồi xuống bàn, mở Sổ Bình Thường ra.

Trên trang giấy trắng , Yachiyo viết đúng một dòng:

Hôm nay em mơ thấy một giọng nói lạ, nhưng khi tỉnh dậy, chị vẫn ở đây.

Tôi nhìn dòng chữ ấy rất lâu. Sau đó, cầm bút viết bên dưới:

Hôm nay chị học được rằng có những câu hỏi cũng cần được ngồi xuống ăn sáng cùng mình.

Yachiyo đọc xong, im lặng một lúc lâu. Có lẽ vì đây là lần đầu tiên, em nhận ra rằng những điều đáng sợ không nhất thiết phải bị đẩy ra ngoài cửa. Đôi khi, chỉ cần đặt chúng xuống giữa một buổi sáng có ánh sáng, có bát canh còn nóng, có cây bút xanh nhạt nằm bên mép sổ, và có người vẫn ngồi ở đó sau khi giấc mơ kết thúc. Như vậy thôi, chúng đã bớt giống một thứ sẽ kéo em đi.

Rồi Yachiyo nói:

“Dòng của chị hơi khó hiểu nhỉ Iroha.”

“Ừmmm….”

“Nhưng em thích lắm.”

“Vậy thì có được tính không?”

“Được chứ ạ.”

Em cầm bút, suy nghĩ thêm một chút, rồi vẽ một ngôi sao nhỏ cạnh dòng chữ của tôi. Dấu sao ấy khác với ngôi sao em từng đặt cạnh cái tên Sakayori Yachiyo hôm trước. Nó nhỏ bé hơn rất nhiều.

Từ hôm đó, tôi bắt đầu để ý đến giấc ngủ của em nhiều hơn. Nhưng không còn theo cách cũ nữa, tôi không mở màn hình theo dõi quá lâu, cũng không nhìn biểu đồ mỗi khi nhịp thở của Yachiyo chậm lại.

Tôi tự nhủ với bản thân rằng phải làm sao cho những đêm bên cạnh em không được phép biến thành một ca trực được phủ chăn mềm chỉ để trông có vẻ dịu dàng hơn. Tôi đã hứa với Clark. Và hơn thế, tôi từng hứa với chính mình. Nếu cứ sống giống như bình yên là thứ cần phải canh gác từng giây từng phút,thì một ngày nào đó, Yachiyo sẽ học được rằng bình yên là một thứ không bao giờ đủ sức tự đứng vững một mình.

Vậy nên, tôi chỉ lặng lẽ quan sát. Như một người yêu thương em hết lòng chứ không phải như một kỹ sư. Dù thành thật mà nói, hai phần đó trong tôi vẫn thường xuyên cãi nhau rất gay gắt.

Đêm đầu tiên sau giấc mơ có giọng nói lạ đó, Yachiyo ngủ khá ngon. Không có hình ảnh nào rõ ràng để kể lại. Sáng hôm sau, em chỉ nhớ được em thấy một màu xám rất nhạt.

Em viết:

Đêm qua em chỉ nhớ một màu xám. Không lạnh, cũng không ấm. Giống như trời trước khi mưa.

Tôi hỏi em có thấy khó chịu không.

Yachiyo lắc đầu.

“Không ạ.”

Rồi em suy nghĩ thêm một chút.

“Chỉ hơi trống thôi.”

Ngày hôm ấy trôi qua bình thường đến lạ. Tôi đến lab làm việc còn Yachiyo ở nhà tập làm hộp cơm lần thứ tư. Lần này, vấn đề lớn nhất của em là làm thế nào để cà chua bi không lăn khỏi vị trí đã được phân công. Yachiyo nhắn hỏi Mami. Cậu ấy gửi lại một đoạn voice dài gần hai phút, vui vẻ giải thích rằng cà chua bi vốn mang linh hồn tự do, không nên bị con người áp đặt quá nhiều.

Còn Roka chỉ nhắn ngắn gọn:

Chị nghĩ là làm một đường cắt nhỏ dưới đáy là được thôi.

Yachiyo làm theo Roka. Và cuối cùng, cà chua bi đã chịu ở yên.

Tối hôm đó, trong Sổ Bình Thường, em viết:

Hôm nay em đã thắng cà chua bi.

Tôi cầm bút, viết bên dưới:

Hôm nay chị ăn hộp cơm có cà chua bi rất ngoan ngoãn.

Yachiyo đọc xong, gật đầu hài lòng.

“Cà chua hôm nay đúng là ngoan hơn.”

Tôi bật cười. Có lẽ một ngày bắt đầu bằng màu xám cũng không nhất thiết phải kết thúc bằng cảm giác trống rỗng. Đôi khi, nó chỉ cần một hộp cơm được làm cẩn thận. Một lời khuyên của Roka hay một đoạn voice quá dài của Mami. Và vài quả cà chua bi cuối cùng cũng học được cách ngồi yên.

Tối hôm đó, Yachiyo ngủ rất nhanh. Có lẽ cả ngày hôm ấy, em đã làm quá nhiều việc nhỏ. Tập hộp cơm lần thứ tư ,chiến đấu với cà chua bi ,ghi lại màu xám trong giấc mơ. Rồi ngồi trước Sổ Bình Thường để tuyên bố chiến thắng bằng vẻ mặt rất nghiêm túc.

Cơ thể mới của em, sau từng ấy ngày học cách ăn, ngủ, đi lại, viết chữ và mơ, cuối cùng cũng bắt đầu đòi quyền được mệt như một con người thật sự. Tôi nằm bên cạnh em, lắng nghe khoảng lặng sau cơn mưa ngoài cửa sổ. Bình Thường bơi chậm trong bóng tối nhạt. Con thỏ bông nằm giữa hai chiếc gối, vì Yachiyo nói hôm nay nó “có vẻ cần tham gia bảo vệ giấc ngủ”. Tôi không phản đối. Có những đêm, con người thật sự cần một vật vừa vô dụng vừa trung thành nằm ở đó.

Dưới ánh đèn ngủ dịu nhẹ, tôi nhìn Yachiyo nằm nghiêng về phía mình, một tay đặt gần cuốn nhật ký giấc mơ trên bàn đầu giường. Hàng mi em yên ổn, hơi thở đều đặn, mọi thứ dường như đều dịu xuống trong thứ ánh sáng nhỏ bé ấy. Tôi cũng nhắm mắt lại, nhưng ngay trước khi giấc ngủ kéo mình đi, không hiểu sao lại nhớ đến dòng Yachiyo đã viết vào buổi sáng: một màu xám, không lạnh cũng không ấm, giống như bầu trời trước khi mưa.

Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy vì bàn tay Yachiyo hơi lạnh. Đó không phải cái lạnh đáng sợ của đêm mười tám tiếng ngày nào, chỉ là đầu ngón tay em thấp hơn nhiệt độ phòng một chút, một chênh lệch rất nhỏ, nhỏ đến mức nếu là người khác có lẽ họ sẽ chẳng nhận ra. Nhưng với tôi, những thứ dù nhỏ bé đến vậy lại thường là nơi nỗi sợ bắt đầu mở mắt.

Tôi lập tức mở mắt. Yachiyo vẫn đang ngủ, hàng lông mày khẽ nhíu lại, không rõ rệt đến mức có thể gọi là đau đớn, chỉ giống như trong giấc mơ, em đang cố nhìn một thứ gì đó ở thật xa.

Tôi đưa tay chạm khẽ vào tay em.

“Yachiyo.”

Em chưa tỉnh ngay, hàng mi khẽ động. Tôi siết tay em nhẹ thêm một chút, rồi hạ giọng:

“Chị ở đây.”

Lần này, Yachiyo mở mắt mà không hề hoảng loạn. Thế nhưng, phải mất vài giây, ánh nhìn của em mới chậm rãi nhận ra căn phòng, lướt qua tôi, trần nhà và ánh đèn ngủ còn sót lại từ đêm qua, rồi cuối cùng mới tìm được đường trở về đúng nơi nó cần thuộc về.

“Chị Iroha…”

“Chị đây Yachiyo.”

Yachiyo nhìn tôi thêm một lúc. Sau đó, em cúi xuống bàn tay mình.

“Em lạnh ạ?”

Tôi khựng lại.

“Em thấy lạnh sao?”

Yachiyo không trả lời ngay. Em cử động từng ngón tay, như đang lắng nghe cảm giác còn sót lại bên trong chúng.

“Không hẳn.”

Rồi em sửa lại, giọng nhỏ hơn:

“Trong mơ lạnh hơn.”

Tôi ngồi dậy, không quá nhanh nhưng vẫn đủ để Yachiyo nhận ra. Em cũng chậm rãi ngồi theo, khiến tấm chăn lặng lẽ trượt khỏi vai. Tôi kéo chăn lên lại cho em.

“Em mơ thấy gì?”

Yachiyo cúi xuống nhìn lòng bàn tay mình.Rất lâu, lâu đến mức tôi gần như nghe được cả tiếng máy sưởi chạy đều trong phòng.

Rồi em nói:

“Tuyết.”

Chỉ một chữ thôi, vậy mà căn phòng bỗng như lạnh đi một chút. Nhiệt độ không hề thay đổi, máy sưởi vẫn đang chạy, tấm chăn trên vai Yachiyo vẫn còn ấm, còn ngoài cửa sổ, thành phố chẳng có lấy một bông tuyết. Chỉ có buổi sáng nhạt màu sau cơn mưa, hơi ẩm đọng trên khung kính và bầu trời xám rất đỗi bình thường. Thế nhưng, chữ “tuyết” vừa rơi khỏi môi em lại mang theo một cái lạnh khác, không thuộc về căn phòng này, cũng chẳng đến từ đêm qua. Nó xa hơn, cũ hơn, như thể đã rơi xuống từ một nơi rất lâu về trước, rồi mãi đến tận bây giờ mới chạm được vào giọng nói của Yachiyo.

Yachiyo nói tiếp, giọng rất nhỏ:

“Em đứng ở ngoài trời.”

“Ngoài trời?”

“Vâng.”

Em cúi mắt, như đang cố nhìn lại khung cảnh ấy qua một lớp tuyết rất dày.

“Nơi đó rộng lắm.”

Tôi nắm tay em trong hai tay mình.

“Ở đó có ai không?”

Yachiyo lắc đầu.

“Có nhà không?”

“Em cũng không thấy.”

“Cây cối thì sao?”

“Không rõ ạ.”

“Đường?”

Em cau mày.

“Có lẽ là có….Nhưng tuyết phủ trắng xoá hết rồi.”

Tôi xoa nhẹ những đầu ngón tay còn hơi lạnh của em.

“Lúc đó em có sợ không?”

Yachiyo suy nghĩ rất lâu.

“Không giống sợ.”

Gần đây, câu ấy xuất hiện nhiều hơn.

Không giống sợ.

Không hẳn đau.

Không hẳn buồn.

Những giấc mơ của Yachiyo bắt đầu mang theo các cảm giác không dễ gọi tên như vậy. Chúng không rõ ràng đủ để trở thành ác mộng nhưng cũng chẳng dịu dàng đến mức có thể gọi là bình yên.

Tôi hạ giọng.

“Vậy cảm giác đó giống gì?”

Yachiyo nhìn ra cửa sổ. Bên ngoài chỉ có bầu trời xám sau mưa. Nhưng trong mắt em, dường như vẫn còn một cánh đồng tuyết rất xa.

“Giống như… em đã đứng quá lâu.”

Tôi im lặng. Yachiyo đặt tay lên ngực mình.

“Không phải vì bị nhốt, cũng không phải vì không thể bước đi.”

Em dừng lại. Có lẽ câu tiếp theo cũng bị tuyết phủ kín, phải rất chậm mới tìm được đường ra.

“Chỉ là…”

Giọng em nhỏ xuống.

“Nó giống như em đã đứng ở đó từ rất lâu rồi, lâu đến mức không còn nhớ mình đang đợi điều gì nữa.”

Câu ấy nghe không giống một giấc mơ. Nó giống một mảnh ký ức cũ, bị vùi dưới tuyết quá lâu, cuối cùng cũng bắt đầu tan ra trong giọng nói của em.

Tuyết và một vùng đất rộng đến mức không biết đâu là điểm kết thúc. Không có nhà cửa, không một bóng người. Chỉ có một ai đó đã đứng ở đó quá lâu, lâu đến mức quên mất ban đầu mình đang chờ đợi điều gì.

Giấc mơ ấy chẳng hề ồn ào. Nó không khiến người ta giật mình tỉnh dậy. Cũng không vang lên tiếng gọi từ nơi xa, hay hiện ra hình ảnh đủ rõ để lập tức bị gọi là ác mộng. Nhưng chính vì vậy, nó lại lạnh hơn tất cả. Nó không đâm thẳng vào tim mà lặng lẽ phủ xuống. Từng lớp, từng lớp một.

Yachiyo nhìn tôi.

“Chị Iroha.”

“Chị đây.”

“Em có nên ghi lại không?”

Tôi nhìn sang cuốn nhật ký giấc mơ. Rồi gật đầu.

“Có.”

Yachiyo mở sổ rồi cầm bút lên. Đầu ngón tay vẫn còn hơi lạnh, khiến nét chữ đầu tiên hơi run. Tôi không đỡ tay em, cũng không viết thay, chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh, đủ gần để Yachiyo biết rằng mình không phải một mình chạm vào giấc mơ ấy.

Trên trang giấy trắng, em viết:

Đêm qua em mơ thấy tuyết.

Yachiyo dừng lại một chút. Rồi tiếp tục:

Em đứng ở một nơi rất rộng. Không có ai. Em không nhớ mình đang đợi gì. Chỉ biết mình đã đứng ở đó từ rất lâu.

Đến câu cuối cùng, em bỗng ngừng bút, em chưa viết xong, tôi biết vẫn còn điều gì đó mắc lại. Đầu bút chạm nhẹ lên mặt giấy rất lâu, nhưng chẳng có thêm chữ nào hiện ra.

“Em còn muốn viết gì nữa không?”

Yachiyo gật đầu, rồi viết thêm:

Trong mơ, em không khóc. Nhưng khi tỉnh dậy, tay em lạnh.

Tôi đọc dòng ấy rồi cúi xuống nhìn tay em. Những đầu ngón tay đã ấm hơn một chút, nhưng vẫn chưa đủ để tôi thật sự yên tâm. Điều khiến tôi lo lúc này không còn nằm ở cơ thể Yachiyo, cũng chẳng thuộc về bất kỳ dữ liệu nào, mà ở một phần nào đó sâu bên trong em vừa lặng lẽ hiện ra sau giấc mơ.

Một phần không hoàn toàn là Yachiyo của hôm nay, cô gái đang học làm hộp cơm, tự mua một cây bút, nghiêm túc hỏi trứng như thế nào mới được xem là hiền lành. Cũng không hẳn là Yachiyo của đêm mười tám tiếng, người đã can đảm nhìn tôi cho đến giây cuối cùng.

Thứ vừa hiện ra còn cũ hơn, xa hơn và lạnh hơn rất nhiều, bên trong Yachiyo vẫn còn một người đứng giữa tuyết, đã ở đó quá lâu đến mức chưa từng được ai gọi vào nhà.

Ngày hôm ấy, Yachiyo vẫn cố sinh hoạt như thường lệ. Em ăn sáng, chỉ chậm hơn mọi ngày một chút, rồi chào Bình Thường nhưng lại quên mất câu “ăn vừa thôi nhé” mà mình vẫn thường dặn nó.

Sau đó, em mở Sổ Bình Thường, nhìn trang giấy trắng ngà thật lâu rồi mới cầm bút viết:

Hôm nay em mơ thấy tuyết, nhưng chị làm tay em ấm lại.

Tôi đọc dòng đó, lồng ngực tôi chùng xuống.

Rồi tôi viết bên dưới:

Hôm nay chị biết có những cái lạnh không đến từ thời tiết.

Yachiyo đọc xong, một lúc sau, em nói:

“Dòng này nghe hơi buồn nhỉ.”

“Ừ.”

“Nhưng em thấy nó đúng.”

Tôi gật đầu.

“Đúng.”

Yachiyo nhìn tôi.

“Vậy hôm nay Sổ Bình Thường cũng được buồn một chút ạ?”

Tôi đặt bút xuống.

“Được chứ. Không phải lúc nào cũng vui.”

Yachiyo nghe câu đó rất lâu.Sau cùng, em khẽ gật đầu. Có vẻ như việc được phép buồn trong một ngày bình thường đã khiến em nhẹ đi đôi chút.

Sau đó, tôi vẫn phải đến lab. Thật lòng mà nói, hôm nay tôi không muốn đi một chút nào. Nhưng có những việc không thể dời lại, dù trong lòng mình còn đang mắc ở một buổi sáng có tuyết trong giấc mơ của người yêu.

Trước khi ra khỏi nhà, tôi chỉnh lại chiếc khăn trên cổ Yachiyo, dù hôm nay em chẳng định đi đâu cả. Em cúi xuống nhìn chiếc khăn một lúc rồi ngẩng lên nhìn tôi.

“Chị Iroha.”

“Gì thế?”

“Em không bị lạnh nữa.”

“Chị biết chứ.”

“Nhưng chị vẫn chỉnh khăn cho em.”

Tôi im lặng một chút.

“Ừmm…”

“Vì chị lo ạ?”

Lần này, tôi không phủ nhận.

“Vì chị lo đó.”

Yachiyo đưa tay nắm nhẹ lấy mép khăn. Rồi em cười rất hạnh phúc.

“Vậy hôm nay em cho phép.”

Tôi không nói được gì, chỉ đưa tay chạm lên trán em. Đó không phải một nụ hôn, mà là một cái chạm rất nhẹ, để chắc chắn rằng Yachiyo vẫn đang ở đây, trong căn phòng này, dưới ánh sáng bình thường của buổi sáng. Đồng thời, tôi cũng muốn tự nhắc mình rằng người từng đứng giữa tuyết trong giấc mơ ấy, ít nhất vào lúc này, đã có một nơi để được giữ ấm.

SCROLL DOWN