Chou Kaguya Hime

Ngoại truyện 5: Minakanushi · Phần 52

” Một Note nhỏ trước khi các bạn đọc nhen ^^

Có một số từ nghe tiếng Nhật nó sẽ hay hơn nhưng mình dịch qua tiếng Việt lun.

Như bé Thỏ Bông Chứng Cứ tên là : Shouko

Bé Cá Vàng Bình Thường tên là : Fuu Chan nha (tại Futsuu tiếng Nhật là Bình thường á ^^)

Cái cây tên là Mai mà Yachiyo đặt tên là : Koume Chan nhen”

Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã đọc và ủng hộ mình nha.”

  • YachiSuzu

Em nhìn hai dòng chữ nằm cạnh nhau trên trang giấy. Của em và của tôi. Chúng được viết bằng cùng màu mực xanh nhạt, trong cùng một buổi tối, trên trang đầu tiên của Sổ Bình Thường. Chữ tôi gọn hơn một chút, còn chữ Yachiyo thì mềm hơn, chậm hơn, vẫn còn vương chút ngập ngừng. Nhưng khi nằm cạnh nhau, chúng trông như hai cách khác nhau để giữ lại cùng một điều.

Yachiyo đưa tay chạm nhẹ vào mép trang.

“Chị Iroha.”

“Ừ?”

“Nếu sau này em sợ những điều đẹp đẽ sẽ tan mất…”

“Ừ?”

“Em có thể đọc lại cuốn này đúng không?”

“Được chứ.”

“Cả khi em không còn nhớ rõ hôm nay tên mình đã ở trên giấy?”

“Thì đọc lại thôi.”

“Cả chuyện em từng tự đi tới cửa hàng tiện lợi rồi quay về?”

“Thì mình sẽ ghi vào đây.”

Yachiyo im lặng một chút.

“Vậy nếu có ngày em quên rằng một ngày bình thường cũng có thể đẹp thì sao?”

Tôi nắm tay em.

“Thì mình mở Sổ Bình Thường ra.”

Yachiyo nhìn tôi.

“Nhưng không giống ngày xưa.”

“Không giống đâu. Ngày xưa, những thứ mình giữ lại là để không mất nhau trong một khoảnh khắc.”

Tôi nhìn cây bút nằm trên bàn.

“Còn bây giờ, cuốn sổ này là để mình không đánh rơi những ngày rất hạnh phúc.”

Yachiyo lặng đi. Một lúc sau, em gật đầu.

“Em thích cái này hơn.”

“Chị cũng vậy.”

Yachiyo cúi xuống, nhẹ nhàng khép cuốn sổ lại. Bìa trắng ngà nằm gọn trong tay Yachiyo nhưng trên đó vẫn chưa có chữ.

Em nhìn cuốn sổ một lúc rồi hỏi:

“Có nên ghi tên lên bìa không ạ?”

“Em muốn không?”

“Muốn.”

“Vậy ghi đi.”

Yachiyo cầm bút lên. Nhưng trước khi đặt đầu bút xuống, em bỗng quay sang nhìn Bình Thường.

“Xin lỗi nhé.”

Tôi nhìn con cá vàng đang bơi trong bát nước.

“Em xin lỗi nó làm gì?”

“Vì em đang mượn tên của nó.”

Tôi bật cười.

“Chị nghĩ Bình Thường không phiền đâu.”

“Chị không biết được đâu.”

“Đúng rồi. Chị có phải là cá đâu.”

Yachiyo nghiêm túc gật đầu.

“Vậy nên vẫn cần xin phép.”

Rồi Yachiyo viết lên bìa:

Sổ Bình Thường

Troong nó đơn giản đến mức nếu người ngoài nhìn thấy, có lẽ sẽ không hiểu vì sao cuốn sổ ấy lại khiến cả hai chúng tôi im lặng lâu như vậy.

Nhưng chúng tôi hiểu rằng đó là cuốn sổ dành cho những điều quá nhỏ để biến nó thành kỷ niệm, nhưng quá quý để mặc cho ngày mai nuốt mất. Tôi đứng dậy, lấy từ ngăn bàn ra một miếng sticker hình ngôi sao nhỏ. Không nhớ Mami đã để nó vào đó từ bao giờ. Có thể là hôm cậu ấy mang hộp cơm đến. Cũng có thể là lần bàn chuyện bánh kem, hoặc một trong vô số dịp Mami xuất hiện rồi để lại dấu vết như căn nhà này cũng là lãnh thổ phụ của cậu ấy. Sau khi Mami thường xuyên ghé qua, những thứ như sticker lạ trong ngăn bàn đã không còn là hiện tượng khó hiểu nữa.

Tôi đưa miếng sticker cho Yachiyo.

“Em muốn dán không?”

Mắt Yachiyo sáng lên.

“Được ạ?”

“Ừ.”

“Ở đâu nhỉ?”

“Em chọn nhé.”

Yachiyo suy nghĩ rất nghiêm túc. Rồi em dán ngôi sao nhỏ vào góc dưới bên phải bìa sổ, trông rất hợp.

“Xong.”

Tôi nhìn cuốn sổ.

“Dễ thương ghê.”

“Vâng.”

Yachiyo ôm nó vào lòng.

“Và nhìn cũng hiền lành nữa.”

Tôi bật cười.

“Cuốn sổ mà cũng hiền lành à?”

“Vâng vì là nhà mình nên có nhiều thứ như vậy.”

Câu đó nhẹ đến mức nếu không cẩn thận, có lẽ tôi đã bỏ qua. Nhưng tôi lại nghe rất rõ, có lẽ vì chúng tôi đã đi qua quá nhiều điều chưa từng dịu dàng đến thế. Thời gian từng rất tàn nhẫn, đêm mười tám tiếng cũng vậy. Những dòng cảnh báo đỏ, Tsukuyomi trong ác mộng và cả tám nghìn năm chờ đợi đều chẳng có lấy một chút dịu dàng.

Tôi đưa tay xoa tóc em.

“Ừ. Rồi nhà mình sẽ có nhiều thứ hiền hơn nữa.”

Yachiyo tựa vào vai tôi. Một lúc lâu sau, em lại mở cuốn sổ ra.

“Iroha…Ngày mai mình cũng viết đúng một dòng nhé.”

“Ừ.”

“Không được quên đâu đấy nhé.”

“Chị sẽ nhớ mà.”

“Nếu chị quên, em sẽ nhắc.”

“Được.”

“Nếu em quên…”

“Thì chị sẽ nhắc em.”

Yachiyo ngẩng lên nhìn tôi.

“Nhưng không được mắng em.”

“Chị không mắng đâu.”

“Cũng không được nói ‘em đã hứa rồi mà’ bằng giọng ở phòng lab.”

“Chị có giọng phòng lab à?”

“Có.”

“Nó nghe thế nào?”

Yachiyo ngồi thẳng dậy, hắng giọng một cái, rồi bắt chước tôi bằng vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng:

“Yachiyo, đây là quy tắc đã thống nhất.”

“Chị nói vậy thật à?”

“Vâng.”

“Thường xuyên luôn à?”

“Vừa đủ để em nhớ.”

Tôi ôm mặt.

“Chị thực sự cần sửa cái này.”

“Vâng.”

Yachiyo vỗ nhẹ lên vai tôi.

“Nhưng chị cũng đang tiến bộ.”

“Được mấy điểm?”

“8/10.”

“Trừ gì?”

“Vì vẫn còn hỏi điểm.”

Tôi bật cười.

“Công bằng ghê.”

Yachiyo cũng cười theo, rồi ánh mắt em lại rơi xuống Sổ Bình Thường đang nằm trong lòng. Tiếng cười dịu xuống nhưng không biến mất, vẫn ở đâu đó giữa hai đứa, giống như ánh đèn vàng phủ nhẹ trên mặt giấy.

Buổi tối, trước khi đi ngủ, em đặt Sổ Bình Thường bên cạnh cuốn nhật ký giấc mơ trên bàn đầu giường. Bìa xanh nhạt ghi lại những giấc mơ, ác mộng và cả những lần ngủ yên không mơ thấy gì, còn bìa trắng ngà giữ lấy những điều rất đỗi bình thường của ban ngày. Nhìn chúng nằm cạnh nhau, tôi bỗng thấy đời sống mới của Yachiyo giống như đang có hai cánh cửa: một cánh mở vào giấc ngủ, cánh còn lại dẫn ra những ngày nắng rất êm. Cả hai đều cần được học cách bước qua và được tin rằng sẽ không biến mất.

Yachiyo nằm xuống, kéo chăn lên ngang vai.

“Chị Iroha.”

“Ừ?”

“Nếu một ngày nào đó em không còn nhớ rõ mình đã từng chờ lâu như vậy…”

Tôi nhìn em.

“Ừ?”

“Như vậy có hơi vô ơn không?”

“Sao em lại nói như vậy?”

Yachiyo cúi mắt xuống.

“Vì nếu em sống bình thường quá…”

Giọng em nhỏ đi.

“Vui với những chuyện rất nhỏ và không còn nghĩ tới quãng thời gian tám nghìn năm đó mỗi ngày nữa.”

Ánh mắt Yachiyo rơi về phía hai cuốn sổ đang nằm cạnh nhau trên bàn đầu giường.

“Em sợ như vậy giống như bỏ lại một phần của mình.”

Tôi nằm nghiêng về phía em.

Dưới ánh đèn ngủ, gương mặt Yachiyo mềm đi, nhưng ánh mắt lại nghiêm túc đến mức khiến tim tôithắt lại. Câu hỏi này, có lẽ một ngày nào đó thế nào cũng sẽ tới.

Nếu hạnh phúc mới đủ êm, liệu nỗi đau cũ có bị phản bội không?

Nếu những ngày bình thường trở nên đẹp đẽ, liệu quãng chờ đợi kia có bị xem nhẹ đi không?

Tôi đưa tay chạm vào má em.

“Yachiyo.”

“Vâng?”

“Em không cần nhớ nỗi đau mỗi ngày để chứng minh nó từng có thật…Nếu một ngày nào đó em tỉnh dậy và điều đầu tiên em nghĩ tới không phải tám nghìn năm, mà là hôm nay ăn gì, hoặc có nên tưới Mai không, hoặc Bình Thường có béo lên không…”

Tôi mỉm cười.

“Thì đó không phải vô ơn.”

“Vậy là gì ạ?”

“Là em đang sống tiếp.”

Yachiyo nhìn tôi.

“Những gì em đã đi qua không biến mất chỉ vì hôm nay em vui. Những nỗi đau cũ không cần em phải quay lại thăm nó mỗi sáng đâu. Còn những ngày bình thường này…”

Tôi nhìn hai cuốn sổ.

“Không phải để xóa quá khứ, mà là để cho quá khứ biết rằng em đã đến được đây.”

Yachiyo không nói gì nhưng mắt em ướt lên. Tôi lau nhẹ khóe mắt em trước khi nó rơi xuống.

“Và nếu em sợ điều đẹp sẽ tan, mình có Sổ Bình Thường. Mỗi ngày một dòng thôi .Đủ để chứng minh rằng hiện tại của em đang lớn lên từng chút.”

Yachiyo nhắm mắt, một giọt nước mắt vẫn rơi xuống, dù tôi vừa lau.

“Hiện tại của em…Đang lớn lên.”

Em hít vào rồi mở mắt.

“Vậy ngày mai em sẽ viết tiếp và cả ngày kia nữa.”

“Ừ.”

“Và nếu có ngày chẳng có gì để ghi lại thì sao?”

“Thì mình sẽ viết: hôm nay không có gì để viết.”

Yachiyo bật cười qua nước mắt.

“Câu đó cũng được tính ạ?”

“Tính chứ.”

“Bình thường quá.”

“Vậy càng hợp.”

Em cười thêm một chút rồi dịch lại gần tôi hơn.

“Chị Iroha.”

“Ừ?”

“Em thấy yên tâm hơn rồi.”

“Vậy tốt.”

“Vì nếu những điều đẹp có chỗ để nằm xuống…”

Yachiyo nói rất chậm, như đang tự mình xác nhận.

“Chắc chúng sẽ không tan nhanh.”

Tôi nhìn em nhưng không trả lời ngay, chỉ lặng lẽ kéo Yachiyo vào lòng. Em tựa đầu lên ngực tôi. Ngoài cửa sổ, đêm đã xuống, còn trên bàn đầu giường, hai cuốn sổ vẫn nằm cạnh nhau: cuốn nhật ký giấc mơ với bìa xanh nhạt giữ lại những điều em nhìn thấy khi nhắm mắt, và Sổ Bình Thường với bìa trắng ngà lưu giữ những ngày em thật sự sống qua khi mở mắt. Ở trang đầu tiên ấy có hai dòng chữ: “Hôm nay em có một cái tên và một nơi để quay về.” “Hôm nay chị học được rằng tên của em cũng biết trở về.”

Chỉ là hai dòng rất nhỏ, không phải lời thề vĩnh cửu hay một phép màu đủ rực rỡ để khiến ai đó phải dừng lại nhìn. Nhưng có lẽ, từ giờ trở đi, mỗi khi nỗi sợ cũ quay về và hỏi rằng liệu tất cả những điều đẹp đẽ này có tan biến hay không, chúng tôi sẽ có thể mở cuốn sổ ấy ra, chỉ vào trang đầu tiên và trả lời rằng: Không. Ít nhất là hôm nay, nó đã ở lại.

Còn ngày mai, chúng tôi sẽ lại viết thêm một dòng nữa.

SCROLL DOWN