Chou Kaguya Hime

Ngoại truyện 5: Minakanushi · Phần 50

Chou Kaguya Hime - Ngoại truyện 5 : Minakanushi - Phần 50

” Một Note nhỏ trước khi các bạn đọc nhen ^^

Có một số từ nghe tiếng Nhật nó sẽ hay hơn nhưng mình dịch qua tiếng Việt lun.

Như bé Thỏ Bông Chứng Cứ tên là : Shouko

Bé Cá Vàng Bình Thường tên là : Fuu Chan nha (tại Futsuu tiếng Nhật là Bình thường á ^^)

Cái cây tên là Mai mà Yachiyo đặt tên là : Koume Chan nhen”

Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã đọc và ủng hộ mình nha.”

  • YachiSuzu

Chiều hôm đó, tôi về nhà sớm hơn thường lệ.

Trên đường về, tôi ghé qua cửa hàng tiện lợi mà Yachiyo đã tự mình đi tới hôm qua. Tôi cũng không biết rõ lý do. Chắc là vì tôi muốn nhìn nơi ấy bằng chính đôi mắt của mình. Cửa hàng thật sự rất bình thường. Cửa kính tự động, ánh đèn trắng còn kệ sữa thì nằm ở bên trái, còn quầy bánh quy ở phía trong. Cuối dãy còn có một góc văn phòng phẩm nhỏ, nơi vài cây bút dạ màu xanh nhạt giống hệt cây Yachiyo đã mua vẫn đang nằm ngay ngắn trên kệ.

Tôi đứng trước đó một lúc. Nhân viên nhìn tôi bằng ánh mắt hơi lạ. Có lẽ vì không nhiều người trưởng thành lại đứng xúc động trước một kệ bút. Cuối cùng, tôi mua thêm một tập giấy trắng nhỏ. Chỉ là tôi nghĩ, hôm nay có lẽ chúng tôi sẽ cần đến nó.

Khi tôi về đến nhà, Yachiyo đang ngồi cạnh cửa sổ, thử dùng cây bút dạ màu xanh nhạt để viết tiêu đề cho một trang mới.

Trên giấy, em đã viết:

Cửa hàng tiện lợi — lần một

Phần lần một được gạch dưới rất cẩn thận.

“Chị về rồi ạ.”

Yachiyo ngẩng lên.

“Chào mừng chị về nhà.”

Nhìn nụ cười ấm áp của em như vậy tôi không biết phải bắt đầu mọi thứ từ đâu nữa.

“Chị có mua một ít giấy này.”

Yachiyo chớp mắt.

“Giấy ạ?”

Tôi đưa tập giấy trắng nhỏ cho em.

“Ừ.”

“Để làm gì ạ?”

Tôi ngồi xuống cạnh Yachiyo. Tập giấy nằm giữa chúng tôi, trắng tinh, im lặng, giống như một khoảng trống đang chờ được đặt tên. Một lúc lâu, tôi không nói gì ngay. Yachiyo nhận ra ngay.

Em đặt bút xuống, quay người hẳn sang tôi.

“Có chuyện nghiêm túc ạ?”

“Không phải chuyện gì xấu đâu.”

“Vậy là chuyện nghiêm túc nhưng không xấu.”

“Ừ.”

Yachiyo gật đầu.

“Em sẽ nghe.”

Tôi nhìn em.

Mái tóc hôm nay được buộc thấp sau vai. Chiếc áo khoác mềm màu kem vẫn còn vương chút nắng từ bên cửa sổ. Túi pin phụ đặt cạnh bàn, còn cây bút dạ xanh nhạt nằm rất gần tay em. Tất cả đều bình thường đến mức khiến lòng tôi hơi thắt lại. Bởi Yachiyo lúc này trông quá giống một người đang thật sự sống ở đây. Và chính vì vậy, điều tôi sắp nói lại càng trở nên cần thiết.

“Yachiyo.”

“Vâng?”

“Hôm nay chị và Tiến sĩ Clark đã nói về một việc.”

“Về em ạ?”

“Ừ.”

“Cơ thể?”

“Không hẳn.”

“Giấc mơ?”

“Cũng không.”

Tôi dừng lại một chút, rồi mới nói:

“Danh tính ngoài đời của em.”

Yachiyo im lặng.

Đó là kiểu im lặng của Yachiyo mỗi khi em đã hiểu được một phần, nhưng vẫn chưa biết nên đặt cảm xúc của mình vào đâu.

Tôi nói tiếp:

“Nếu sau này em muốn sống lâu dài ở ngoài này, chúng ta sẽ cần chuẩn bị giấy tờ. Hồ sơ. Những thứ thuộc về cuộc sống thật về mặt pháp lý nữa.”

“Vâng.”

Giọng Yachiyo nhỏ hơn.

“Và trong đó, trước hết…Chúng ta cần nghĩ xem thế giới ngoài kia sẽ gọi em là gì.”

Yachiyo nhìn tôi.

Rất lâu.

“Tên của em sao?”

“Ừ.”

“Không phải tên em hay dùng trên stream?”

“Có thể là tên đó.”

Tôi nói.

“Cũng có thể là một cái tên khác.”

Em cúi mắt xuống. Bàn tay đặt trên cuốn sổ siết lại. Tôi nói thật chậm, để cố không biến nó thành một câu hỏi quá nặng đặt lên vai em.

“Clark nói có vài lựa chọn. Giữ lại Runami Yachiyo hoặc chọn một cái tên hoàn toàn mới. Cũng có thể để Runami Yachiyo tiếp tục là tên công khai, còn trên giấy tờ thì dùng một cái tên khác.”

Yachiyo vẫn im lặng. Tôi không hối thúc em. Tôi biết, một cái tên không chỉ là vài chữ. Đối với Yachiyo, Runami Yachiyo từng là sân khấu, giọng hát. Là Tsukuyomi. Là tiếng gọi vọng đến từ rất xa và đó là thứ fan của em luôn nhìn thấy. Một cái tên đã tồn tại rất lâu trước khi có bất kỳ giấy tờ nào thừa nhận rằng nó thuộc về người đang ngồi trong căn phòng này.

Yachiyo nhìn xuống cây bút.

“Chị Iroha.”

“Ừ?”

“Nếu dùng một cái tên khác…”

Em nói rất chậm.

“Thì Runami Yachiyo có biến mất không?”

Tim tôi thắt lại.

“Không.”

Tôi đáp ngay.

“Không biến mất đâu.”

“Thật ạ?”

“Ừ.”

Tôi nắm lấy tay em.

“Cái tên đó là em. Dù giấy tờ viết gì, dù ngoài đời em được gọi bằng cái tên nào, chị vẫn biết Yachiyo mà chị yêu là ai.”

Yachiyo cúi đầu.

“Nhưng nếu giữ lại nó…”

“Ừ?”

“Có phải em đang đưa cả Tsukuyomi ra ngoài này không?”

Câu hỏi ấy sâu hơn tôi tưởng. Em đang tự hỏi liệu mình có quyền mang quá khứ theo bên cạnh hay không. Hay để được sống ở thế giới ngoài này, em buộc phải bỏ lại cái tên từng thuộc về một nơi rất xa.

Tôi siết tay em.

“Chị nghĩ…”

Tôi dừng lại, cẩn thận tìm từ.

“Tsukuyomi không chỉ là nơi mà em đã chờ.”

Yachiyo nhìn tôi.

“Đó cũng là nơi em đã sống.”

“Nơi em từng hát.”

“Nơi em gặp rất nhiều người.”

Tôi nói chậm hơn.

“Và cũng là nơi cái tên Runami Yachiyo được gọi, được nhớ, được yêu.”

Yachiyo không chớp mắt.

“Nếu em mang cái tên đó ra ngoài này, điều đó không có nghĩa là em bị kéo trở lại Tsukuyomi.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt em.

“Có thể chỉ là em đang đưa một phần kí ức của mình đi tiếp.”

Yachiyo không nói gì. Nhưng mắt em hơi ướt. Tôi lấy tập giấy trắng mới mua, đặt trước mặt em.

“Không cần quyết định ngay trong hôm nay đâu.”

“Vâng.”

“Nhưng… em có muốn thử viết một chút không?”

Yachiyo nhìn tờ giấy trắng. Rồi nhìn sang cây bút dạ xanh nhạt.

“Viết tên em sao?”

“Ừ.”

Em cúi xuống nhìn tay mình. Đôi tay ấy đã từng chậm hơn cả ý nghĩ, từng lạnh đi trong đêm dài của một ngày chỉ có mười tám tiếng. Nhưng sau tất cả, chính đôi tay đó đã học cách cầm đũa, cầm chảo, cầm túi đồ cửa hàng tiện lợi, rồi mở cuốn nhật ký giấc mơ để ghi lại những ngày đầu tiên của em ở thế giới này. Và bây giờ, em sẽ dùng nó để thử viết tên mình lên một tờ giấy ngoài đời. Bằng mực. Bằng giấy. Bằng nét chữ của chính em.

Yachiyo cầm bút lên. Tôi lập tức nhận ra tay em đang run.

“Không sao đâu. Em cứ từ từ thôi nhé.”

Yachiyo gật đầu. Đầu bút chạm xuống giấy. Mực xanh nhạt hiện ra. Em dừng lại, hít vào một hơi. Rồi viết tiếp. Chậm rãi. Từng chữ một.

Runami Yachiyo

Tôi nhìn cái tên ấy hiện ra trên giấy. Không hiểu sao đó chỉ là vài nét mực xanh nhạt nằm trên một tờ giấy trắng. Vậy mà ở giữa chiếc bàn nhỏ này, cái tên ấy như vừa có thêm một hình dạng khác. Nó không còn thuộc về dữ liệu, avatar, sân khấu, hay một dòng chữ hiển thị trên màn hình nữa.

Lần đầu tiên, Runami Yachiyo tồn tại bằng nét bút của chính em. Yachiyo nhìn tờ giấy. Mắt em mở lớn, như vừa thấy tên mình từ một khoảng cách hoàn toàn mới.

“Em viết được rồi.”

Giọng em nhỏ đến mức gần như không thành tiếng.

“Ừ. Chị biết mà.”

Yachiyo im lặng thêm một lúc.

Rồi em nói:

“Lạ quá.”

“Lạ thế nào?”

Em chạm nhẹ đầu ngón tay vào dòng chữ, cẩn thận đến mức không làm mực nhòe đi.

“Giống như…”

Yachiyo dừng lại, tìm cách gọi tên cảm giác ấy.

“Giống như bây giờ nó có trọng lượng.”

Tôi im lặng.

Đúng vậy.

Tên trên màn hình không có trọng lượng. Nó sáng lên, biến mất, được cập nhật, đổi font, đổi màu, rồi có thể trôi qua như mọi dữ liệu khác.

Nhưng tên trên giấy thì khác.

Nó nằm đó, có vị trí rõ ràng trên trang, có mép giấy bao quanh, có vệt mực hơi đậm ở nơi tay em đã run, và có cả khoảng trắng rất yên lặng ở xung quanh. Nó có thể được gấp lại, cất đi, mang theo. Đặt trong ngăn kéo hoặc đưa cho ai đó xem.

Một cái tên thật sự là như vậy. Nó có trọng lượng.

Và Yachiyo, lần đầu tiên, đang chạm vào trọng lượng của chính mình trên thế giới này.

Tôi không biết phải nói gì.

Yachiyo thì thầm:

“Runami Yachiyo…”

Rồi em viết thêm một lần nữa. Lần này, nét chữ đã đỡ run hơn.

Runami Yachiyo

Sau đó, em dừng lại. Ánh mắt rơi xuống khoảng trống bên dưới.

“Chị Iroha.”

“Ừ?”

“Nếu phải dùng một cái tên mới, chị nghĩ em nên đặt tên là gì?”

Tôi hơi ngẩn ra.

“Chị chưa từng nghĩ tới.”

“Thật ạ?”

“Thật.”

Tôi cười nhẹ.

“Với chị, em vẫn luôn là Yachiyo. Chỉ có một Yachiyo duy nhất trên đời này.”

Em cúi đầu. Tai đỏ lên rất nhanh.

“Chị nói vậy là không công bằng.”

“Ừ.”

“Em đang hỏi chuyện quan trọng mà.”

“Chị cũng trả lời rất thật lòng đấy chứ.”

Yachiyo nhìn tôi.

Rồi bỗng hỏi, nửa như đùa, nửa như thật:

“Vậy… em dùng họ Sakayori được không?”

Tôi đứng hình hoàn toàn. Trong khoảnh khắc ấy, mọi chức năng xử lý ngôn ngữ của tôi gần như ngừng hoạt động.

Tiếng kim đồng hồ rất nhỏ trên tường và cả nhịp tim mình vừa đập mạnh lên một cách đáng ngờ. Yachiyo nhìn phản ứng của tôi, rồi lập tức đỏ bừng mặt.

“Không, ý em là…”

Tôi vẫn chưa nói được gì.

“Em chỉ hỏi thôi.”

Em vội cúi mắt xuống.

“Vì nếu sống cùng chị…Với lại, tên trên giấy tờ…Không phải em đang đòi hỏi gì đâu ạ.”

Yachiyo càng nói càng rối.

“Tức là, em biết chuyện đó không đơn giản. Cũng không phải cứ thích là được.”

Em siết nhẹ cây bút trong tay.

“Em chỉ nghĩ… nếu có một cái tên ngoài đời, mà cái tên đó có liên quan tới nơi em có thể quay về…”

Giọng em nhỏ dần.

“Thì chắc nó sẽ bớt lạ hơn một chút.”

Yachiyo dừng lại. Mắt hơi ướt.

“Với lại…chắc em sẽ thấy yên tâm hơn.”

Cuối cùng, tôi cũng thở lại được. Không biết bằng cách nào.

Tôi nhìn em.

“Sakayori…”

Tên họ của tôi. Thứ tôi đã mang theo cả đời, nhưng hiếm khi dừng lại để nghĩ quá nhiều về nó. Nó nằm trên giấy tờ, thẻ học sinh cũ, hồ sơ nghiên cứu, email, và cả trong giọng Clark mỗi lần ông gọi tôi bằng vẻ mặt nghiêm túc.

Sakayori.

Một cái tên vốn thuộc về tôi. Nếu Yachiyo dùng họ đó…thì có nghĩa là….

Không. Chỉ nghĩ tới thôi, đầu óc tôi đã bắt đầu nóng lên.

Yachiyo kéo cuốn sổ lên che nửa mặt.

“Chị Iroha… chị đừng đứng hình nữa, nói gì đi chứ. Nếu không, em sẽ xấu hổ chết mất.”

“Chị xin lỗi.”

“Em biết câu hỏi đó hơi…”

“Không.”

Tôi nói ngay.

“Không hơi gì cả.”

Em nhìn tôi qua mép sổ. Tôi đưa tay chạm nhẹ vào tờ giấy.

Bên dưới hai dòng Runami Yachiyo, khoảng trắng vẫn còn rất nhiều.

“Chỉ là chị chưa chuẩn bị kịp.”

“Chuẩn bị gì ạ?”

Tôi nhìn em rồi cầm tay em đặt vào ngực mình.

“Chuẩn bị cái này .”

Yachiyo đứng hình ngược lại. Lần này đến lượt em. Tôi nhìn tai em đỏ lên rất nhanh, cuối cùng không nhịn được mà bật cười.

“Do em tấn công bất ngờ trước mà.”

“Nhưng chị phản công quá mạnh quá đó.”

“Vậy hòa nhé?”

“Không hòa đâu. Em đang thua.”

“Chị cũng vậy.”

Hai đứa nhìn nhau. Rồi gần như cùng lúc bật cười. Bầu không khí ban nãy được kéo nhẹ lên nhưng không hề mất đi. Nó chỉ khác đi một chút giống như chuyện quan trọng ấy đã tìm được một chỗ đủ ấm áp để tiếp tục được nói ra.

Yachiyo đặt cuốn sổ xuống. Rồi em cầm bút lên.

“Em có thể thử viết không?”

Tôi biết em muốn viết gì. Tim lại đập nhanh hơn một chút.

“Ừ.”

Yachiyo nhìn xuống tờ giấy. Đầu bút chạm xuống.

Lần này, nét chữ còn run hơn cả khi em viết Runami Yachiyo.

Chậm rãi. Ngượng ngùng.

Sakayori Yachiyo

Tôi nhìn dòng chữ ấy và không nói được gì. Yachiyo cũng vậy.

Vẫn là tên của em thôi nhưng phía trước đã có thêm họ của tôi. Trong lòng tôi như có thứ gì đó rơi xuống. Đó chưa phải lời hứa.Cũng chưa phải quyết định pháp lý hay một cột mốc chính thức nào.

Chỉ là một dòng viết thử. Một khả năng. Một câu nếu như được đặt xuống giấy trắng vậy mà nó khiến cả căn phòng như rộng ra thêm một chút.

Yachiyo nhỏ giọng:

“Nghe lạ quá nhỉ.”

“Ừ.”

“Chị thấy sao?”

Tôi nhìn dòng chữ ấy. Rồi thành thật đáp:

“Nguy hiểm thật.”

Yachiyo giật mình.

“Nguy hiểm ạ?”

“Ừ.”

Tôi quay sang nhìn em.

“Vì chị thấy thích quá.”

Yachiyo lập tức che mặt.

“Chị Iroha!”

Tôi bật cười. Không hẳn là tôi cố tình trêu em mặc dù đúng là có trêu một chút. Nhưng tôi thật sự thấy thích điều này. Thích đến mức hơi sợ, nó không hẳn có nghĩa là tôi muốn chiếm lấy tên em hay tôi muốn cái tên này như một bằng chứng nào đó. Cái tên ấy nghe giống một nơi để quay về.

Sakayori Yachiyo.

Có một khả năng rằng, vào một ngày nào đó trên thế giới này, em có thể ký tên như vậy. Nó chưa có nghĩa là để em rời bỏ sân khấu, phủ nhận Tsukuyomi, hay cắt đứt những năm tháng dài đã làm nên em. Chỉ là, ngoài kia, trên giấy tờ, trong cuộc sống, ở một góc rất bình thường của xã hội này Yachiyo cũng có một nơi thuộc về.

Yachiyo hạ tay xuống một chút.

“Chị không thấy kỳ à?”

“Cũng hơi hơi.”

“Vậy mà chị thích sao?”

“Ừ.”

“Chị đúng là…”

“Gì?”

Yachiyo mím môi.

“Người yêu của em.”

Tôi bật cười.

“Câu đó mà em dùng để mắng à?”

“Vâng.”

“Hiệu quả khá tốt đó chứa.”

Yachiyo nhìn xuống tờ giấy. Rồi em viết thêm vài dòng khác.

Yachiyo Runami

“Đảo lại nghe không quen nhỉ.”

“Vâng.”

Em lại viết:

Yachiyo

Yachiyo cũng nhìn dòng chữ ấy.

“Chỉ Yachiyo thì hơi trống nhỉ.”

Yachiyo viết lại lần nữa.

Runami Yachiyo

Lần này, nét chữ vững hơn. Em nhìn dòng đó lâu hơn tất cả những cái tên còn lại.

“Em nghĩ…”

Tôi đợi.

“Em không muốn bỏ Runami đi đâu.”

Tôi gật đầu.

“Chị biết.”

“Vì đó là cái tên mọi người đã gọi em.”

“Ừ.”

“Là cái tên chị đã gọi em rất nhiều lần.”

“Ừ.”

“Cũng là cái tên em đã dùng để hát nữa.”

Tôi siết tay em nhẹ hơn.

“Ừ.”

Yachiyo nhìn dòng chữ màu xanh nhạt trên giấy.

“Và là cái tên đã ở cùng em trong Tsukuyomi.”

Em dừng lại một chút.

“Nhưng em cũng không muốn nó chỉ ở lại Tsukuyomi nữa.”

Tôi nhìn em.

Yachiyo chạm vào dòng chữ.

“Nếu cái tên đó được viết trên giấy ở ngoài này…”

“Ừ?”

“Có phải nó cũng được đi ra ngoài giống em không?”

Yachiyo không chỉ đang chọn danh tính cho mình. Em đang dẫn chính cái tên ấy bước qua cánh cửa mà em đã tự mình đi qua. Rời khỏi dữ liệu để nằm trên giấy. Rời khỏi một tiếng gọi vang lên trong thế giới ảo, để trở thành dòng chữ có thể xuất hiện trong hồ sơ của thế giới thật.

“Chị nghĩ là vậy.”

Yachiyo mỉm cười. Rồi ánh mắt em rơi xuống dòng Sakayori Yachiyo.

“Còn cái này…”

Vai tôi hơi căng lên.

Yachiyo nói:

“Em muốn giữ như một khả năng.”

“Khả năng?”

“Vâng.”

Em cúi xuống, dùng bút vẽ một ngôi sao nhỏ bên cạnh dòng chữ ấy.

“Chưa phải hôm nay, em không muốn quyết định ngay chỉ vì khoảnh khắc này khiến mình cảm thấy yên tâm.”

Rồi em ngẩng lên nhìn tôi.

“Nhưng… nếu sau này có một ngày em thật sự được chọn nơi mình thuộc về, em muốn nhớ rằng mình đã từng nghĩ tới cái tên này.”

Tôi nhìn ngôi sao nhỏ bên cạnh dòng Sakayori Yachiyo.

“Vậy giữ nó lại nhé. Một ngày nào đó chị sẽ biến nó thành sự thật.”

Yachiyo gật đầu. Rồi ở dưới cùng của tờ giấy, em viết thêm một dòng.

Tên hiện tại: Runami Yachiyo.

Yachiyo dừng lại. Sau đó, bằng nét chữ nhỏ hơn, em viết thêm:

Nơi quay về: nhà của chị Iroha.

“Yachiyo…”

“Không phải tên chính thức đâu ạ.”

Em nói rất nhanh, mặt đỏ lên.

“Chỉ là ghi chú thôi.”

Tôi nhìn hàng chữ ấy. Nếu Clark nhìn thấy, chắc ông sẽ nói: “Không phải cấu trúc hồ sơ hợp lệ.” còn Mami thì chắc chắn sẽ hét lên. Roka có lẽ sẽ im lặng một lúc, rồi nghiêm túc kết luận: “Ghi chú quan trọng.”

Yachiyo cầm tờ giấy lên rồi giữ nó ngang trước ngực. Em nhìn tờ giấy rất lâu. Rồi hỏi, nhỏ đến mức gần như là một lời thì thầm:

“Tên này…”

Tôi nhìn sang. Yachiyo chạm vào dòng Runami Yachiyo. Mắt hơi ướt lên.

“Từ giờ có thể ở lại trên thế giới này thật sao?”

Tôi không trả lời ngay vì câu hỏi ấy xứng đáng có một khoảng lặng. Trong khoảnh khắc đó, rất nhiều hình ảnh lần lượt trở về. Màn hình lạnh sáng giữa đêm rồi Tsukuyomi xa xôi, một sân khấu phủ ánh đèn. Cơ thể lạnh dần dưới ánh vàng trong phòng, tiếng “vâng” cuối cùng trước khi mọi thứ trượt khỏi tay tôi.

Ngày giọng nói ấy quay lại qua tablet, vẫn xa như ánh sao. Rồi sau đó là những điều nhỏ bé hơn. Bữa ăn sushi đầu tiên rồi đến giấc ngủ thật sự không còn chỉ là trạng thái chờ. Những giấc mơ được ghi lại trong một cuốn sổ. Chuyến đi tới cửa hàng tiện lợi. Và bây giờ, là người đang ngồi trước mặt tôi vừa tự tay viết tên mình lên một tờ giấy trắng.

Tôi nắm tay em.

“Có. Nó sẽ ở lại được.”

Yachiyo nhìn tôi.

“Thật ạ?”

“Ừ.”

Tôi siết tay em khẽ hơn.

“Không chỉ trong dữ liệu. Cũng không chỉ ở trên sân khấu, hay trong ký ức của chị.”

Tôi chạm nhẹ lên tờ giấy.

“Ở đây.”

Giọng tôi chậm lại.

“Trên thế giới này.”

Yachiyo cúi đầu. Nước mắt rơi xuống một giọt rất nhỏ rơi bên cạnh chữ Runami, để lại một vệt ẩm mỏng trên giấy, giống như dấu xác nhận rằng cái tên ấy vừa được chạm vào bởi chính người mang nó.

Tôi không lau ngay, Yachiyo cũng vậy. Chúng tôi chỉ lặng lẽ nhìn giọt nước mắt ấy nằm cạnh dòng chữ

“Vậy…”

“Ừ?”

“Em phải viết đẹp hơn mới được.”

“Không cần đâu.”

“Cần chứ ạ.”

Yachiyo lau mắt bằng mu bàn tay.

“Nếu tên em sẽ ở lại trên thế giới này, em muốn viết nó thật đẹp.”

Tôi nhìn em lấy một tờ giấy mới. Bàn tay vẫn còn hơi run nhưng đã ít hơn ban nãy. Đầu bút chạm xuống giấy.

Lần này, Yachiyo viết chậm rãi và cẩn thận hơn.

Runami Yachiyo

Nét chữ vẫn chưa hoàn hảo ,có chữ hơi nghiêng và khoảng cách giữa các nét cũng chưa đều. Nhưng nó đẹp theo cách của một cái tên vừa học được rằng mình có trọng lượng ngoài đời.

Tôi ngồi cạnh Yachiyo, im lặng nhìn màu mực xanh nhạt hiện lên trên giấy. Một lần. Rồi thêm một lần nữa. Mỗi dòng chữ giống như một cách rất nhỏ để em tự nói với thế giới này rằng:

Mình đang ở đây.

Ngoài kia, thế giới vẫn rộng lớn và phức tạp. Vẫn còn rất nhiều giấy tờ, thủ tục, danh mục và quyết định mà chúng tôi chưa thể giải quyết ngay. Nhưng trong căn phòng nhỏ này, bước đầu tiên đã tồn tại. Nó chưa mang hình dạng của một chữ ký chính thức, một con dấu, hay một hồ sơ được chấp thuận.

Tên của em.

Ở ngoài thế giới này.

SCROLL DOWN