Chou Kaguya Hime
Ngoại truyện 5: Minakanushi · Phần 49
Chou Kaguya Hime - Ngoại truyện 5 : Minakanushi - Phần 49
” Một Note nhỏ trước khi các bạn đọc nhen ^^
Có một số từ nghe tiếng Nhật nó sẽ hay hơn nhưng mình dịch qua tiếng Việt lun.
Như bé Thỏ Bông Chứng Cứ tên là : Shouko
Bé Cá Vàng Bình Thường tên là : Fuu Chan nha (tại Futsuu tiếng Nhật là Bình thường á ^^)
Cái cây tên là Mai mà Yachiyo đặt tên là : Koume Chan nhen”
Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã đọc và ủng hộ mình nha.”
- YachiSuzu
Yachiyo đã viết rất lâu trong cuốn nhật ký. Nếu phải kể bằng ngôn ngữ của một người bình thường, chuyến đi đầu tiên ra cửa hàng tiện lợi ấy thật ra chỉ có vài dòng.
Ra khỏi nhà sau đó đi xuống thang máy, đi qua hành lang rồi di tới cửa hàng. Mua sữa, một ít bánh quy và một cây bút dạ màu xanh nhạt. Rồi quay về, mọi thứ đều yên ổn. Chẳng có tai nạn nào xảy ra, cũng không gì đặc biệt. Chỉ là một cô gái đi mua vài món đồ nhỏ rồi quay về nhà.
Nhưng với Yachiyo, từng bước trong đó đều cần được đặt xuống trang giấy thật cẩn thận. Em viết bằng cây bút dạ xanh nhạt vừa mua. Nét mực hơi đậm hơn bút thường nên mỗi chữ trông như có một chút ánh sáng nằm bên trong. Chỉ là một màu xanh, rất hợp với bìa cuốn sổ với buổi sáng hôm nay và với những ngày của em ở ngoài thế giới này.
Tôi ngồi cạnh em trên thảm. Yachiyo cứ viết được vài dòng lại dừng, nhìn chữ rồi lại nhìn túi đồ trên bàn. Hộp sữa đã được cất vào tủ lạnh. Bánh quy vẫn còn nguyên. Còn cây bút thì nằm trong tay em, như một chiến lợi phẩm quá nhỏ bé để thế giới chú ý nhưng đủ lớn để trái tim em phải học cách cầm sao cho đúng.
Mọi thứ trong phòng vẫn quen thuộc như trước. Vậy mà từ hôm nay, thế giới bên ngoài căn phòng ấy đã rộng ra thêm một đoạn.
Yachiyo đặt bút xuống.
“Chị Iroha.”
“Ừ?”
“Em viết xong rồi.”
“Chị xem được không?”
Em hơi do dự. Rồi gật đầu.
Tôi cầm cuốn sổ lên. Trên trang giấy, dưới dòng đã viết lúc chiều, em thêm rất nhiều chi tiết nhỏ.
Hôm nay, em tự đi xuống cửa hàng tiện lợi.
Thang máy rất hợp tác.
Đèn đỏ hơi lâu.
Có một người mặc áo xanh đi ngang qua em, nhưng họ không nhìn em quá lâu.
Em mua sữa, bánh quy, và một cây bút dạ vì màu của nó dễ thương.
Lúc quay về, chị Iroha đang chờ ở nhà.
Em đã tự đi, và em tự quay về được.
Tôi đọc tới dòng cuối cùng thêm một lần nữa nhưng không hiểu sao mắt tôi lại nóng lên. Có lẽ trong câu chuyện này, tôi đã rơi nước mắt vì quá nhiều điều rồi, vì những chuyện lớn đến mức tưởng như trái tim không chịu nổi. Cũng vì cả những điều nhỏ nhặt đến buồn cười: một miếng trứng cuộn, hộp cơm đầu tiên, giấc ngủ không mơ, hay bữa tối chẳng cần lý do.
Và bây giờ, đến lượt của một dòng nhật ký. Tôi đặt cuốn sổ xuống, cố hít vào thật chậm.
Yachiyo lập tức nhìn tôi bằng ánh mắt cảnh giác quen thuộc.
“Chị Iroha.”
“Ừ?”
“Chị đang cố không khóc đúng không?”
“Ừ.”
“Thành công không ạ?”
“Khoảng 7/10.”
“Có tiến bộ rồi nhỉ.”
“Cảm ơn em.”
Yachiyo cười.
Rồi em nhìn xuống trang giấy, đầu ngón tay chạm nhẹ lên dòng chị Iroha đang chờ ở nhà.
“Em thích dòng này nhất.”
“Vì sao?”
“Vì nó có chữ nhà.”
Tôi im lặng.
Yachiyo nói tiếp, giọng nhỏ hơn một chút:
“Trước đây, ‘trở về’ đối với em luôn là trở về Tsukuyomi.”
Ngón tay em dừng lại trên mặt giấy.
“Đó là một nơi quen thuộc. Rất rộng. Và em đã ở đó lâu đến mức không còn biết có nên gọi nó là nhà hay không.”
Tôi không chen vào.
“Nhưng hôm nay, khi em tự mở cánh cửa này ra…”
Yachiyo hơi cúi đầu, nụ cười ngượng ngùng hiện lên.
“Và thấy chị đứng ở đó…”
Em ngừng lại một chút.
“Em đã nghĩ, à, hóa ra mình cũng có thể quay về một nơi khác.”
“Một nơi có chị. Một nơi mà em luôn có thể gọi là nhà.”
Tôi nắm lấy tay em. Yachiyo nhìn xuống bàn tay chúng tôi.
“Cửa hàng tiện lợi gần thật.”
“Ừ.”
“Nhưng em thấy như mình đã đi xa lắm.”
“Chị biết.”
“Không phải vì đường dài đâu nhé.”
“Chị biết mà.”
Yachiyo im lặng một chút.
“Vì em tự đi.”
“Ừ.”
“Và vì có nơi để em quay về nữa.”
Lần này, tôi không chịu nổi nữa. Tôi kéo em lại gần, ôm em vào lòng. Em tựa đầu lên vai tôi. Trong vòng tay ấy, tôi bỗng hiểu ra rằng đôi khi một chuyến đi không được đo bằng khoảng cách. Nó chỉ đơn giản như việc người ta đã tự mình bước ra bao xa khỏi nỗi sợ nhưng vẫn biết chắc có một nơi có người đang đợi mình trở về.
“Chị Iroha.”
“Ừ?”
“Chị chỉ được 6/10 thôi.”
Tôi chớp mắt.
“Sao lại tụt điểm nữa rồi?”
“Vì chị khóc trong lòng rõ quá đó.”
Tôi bật cười.
“Khóc trong lòng cũng bị chấm à?”
“Vâng.”
“Giám sát viên nghiêm khắc thật đấy.”
“Vì đối tượng mà em quan sát vẫn còn rất dễ xúc động.”
Tôi im lặng. Không cãi được. Dù sao thì em nói đúng….
Ngày hôm sau, tôi mang câu chuyện cửa hàng tiện lợi tới lab theo một cách rất không có chủ đích. Tôi vốn chẳng định báo cáo gì cả cũng không hề có kế hoạch kể với Clark rằng Yachiyo đã tự mình đi mua sữa, bánh quy và một cây bút dạ màu xanh nhạt, hay báo cáo với ông đó là một thành tựu công nghệ ngang hàng với việc ổn định các chỉ số. Nhưng có lẽ gương mặt tôi đã nói trước như Yachiyo vẫn hay nói, mắt tôi nói lên điều đó. Bởi ngay khi tôi vừa bước vào phòng họp nhỏ, Tiến sĩ Clark chỉ nhìn tôi một cái, rồi hỏi:
“Có chuyện gì tốt sao?”
Tôi bất ngờ.
“Dễ nhận ra vậy sao ạ?”
“Rất.”
Rồi không thêm một lời giải thích nào nữa.
Tôi ngồi xuống, đặt tập tài liệu lên bàn. Vì hôm nay không có cuộc họp nào quan trọng nên trong phòng chỉ có tôi và Tiến sĩ Clark. Chủ đề ban đầu là lịch theo dõi sau khi Yachiyo bắt đầu thực hiện các hoạt động đời thường độc lập: những quãng đường ngắn, giao tiếp khi mua bán, phản ứng của cơ thể và cảm xúc khi không có tôi ở bên cạnh, cùng mức độ ổn định sau khi quay về.
Nếu diễn đạt theo cách khô khan của tài liệu, đó là giai đoạn mở rộng hoạt động cá nhân ở bên ngoài căn nhà. Còn theo cách của Yachiyo, nó chỉ là:
Em tự đi rồi, và em tự quay về được.
Tôi thì thích cách gọi của em hơn. Sau đó Clark mở dữ liệu ra, nhưng chưa nhìn vào màn hình ngay.
“Cô ấy tự đi sao?”
“Vâng.”
“Khoảng cách?”
“Cửa hàng tiện lợi dưới góc phố. Tính cả đèn đỏ, khoảng sáu đến bảy phút.”
“Có sự cố gì không?”
“Không.”
“Mệt?”
“Không đáng kể.”
“Dao động cảm xúc?”
Tôi dừng lại.
“Có.”
Clark nhìn tôi.
Tôi nói tiếp:
“Nhưng nó không xấu.”
“Ừ.”
Ông gật đầu.
“Những lần đầu thường không ổn định theo nghĩa kỹ thuật.”
Clark nhìn xuống dữ liệu trên màn hình.
“Nhưng lại có giá trị rất lớn về mặt tự chủ.”
Tự chủ.
Từ đó nằm trên bàn như một vật mới. Trước đây, tôi đã nói rất nhiều về sự ổn định. Cảm giác của Yachiyo. Giấc ngủ của em. Khả năng chịu lạnh. Mức pin phụ. Những dao động nhỏ có thể đọc được trên biểu đồ.
Nhưng tự chủ lại là một thứ khác. Nó không thể được đo chỉ bằng đường tín hiệu hay những con số nằm ngay ngắn trong báo cáo. Yachiyo không chỉ cần một cơ thể ổn định để tôi có thể đưa em ra ngoài. Em cần một cuộc sống mà trong đó, chính em cũng có thể tự quyết định được mọi thứ.
Tôi nhìn tài liệu trước mặt.
“Có lẽ chúng ta cần mở thêm nhóm dữ liệu về những hoạt động độc lập.”
Clark gật đầu.
“Cần. Nhưng không chỉ vậy.”
Tôi ngẩng lên. Ông xoay màn hình về phía tôi. Trên đó là một tệp tài liệu khác.
Tiêu đề rất đơn giản.
Civil Identity Framework
Tôi nhìn dòng chữ ấy. Phải mất một lúc, tôi mới hiểu Clark định nói gì.
“Danh tính dân sự?”
“Đúng.”
Clark đáp.
“Nếu Yachiyo muốn sống lâu dài ngoài đời, cô ấy cần một danh tính ổn định.”
Tôi đã biết chuyện này sớm muộn gì cũng sẽ tới.
Tất nhiên là vậy.
Một cơ thể đang sống ngoài đời không thể mãi tồn tại bằng những thỏa thuận trong phòng lab, giấy phép nghiên cứu, tài khoản tạm thời, và các cách giải thích nửa kỹ thuật nửa kỳ tích. Nếu Yachiyo muốn đi học, đi làm, thuê nhà, mua vé tàu hay đăng ký khám bệnh, mở tài khoản, nhận thư, ký tên…..
Hay chỉ đơn giản là sống như một người bình thường trong thế giới này thì em cần một cái tên có thể đứng trên giấy tờ. Một cái tên không chỉ xuất hiện trên sân khấu. Hay nằm trong giao diện Tsukuyomi. Mà là một cái tên được thế giới ngoài kia công nhận.
Tôi nhìn màn hình, ở phần đầu tài liệu Clark đã ghi ra vài khả năng pháp lý.
Tài khoản bảo trợ, hồ sơ đặc biệt và lộ trình hợp thức hóa dưới danh nghĩa dự án y sinh. Toàn là những thứ phức tạp đến mức chỉ nhìn lướt qua thôi, thái dương tôi đã bắt đầu căng lên.
Nhưng ngay bên dưới, có một mục nhỏ hơn.
Name Registration Options
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy.
Clark nói:
“Chúng ta chưa cần quyết định ngay. Nhưng nên bắt đầu từ tên.”
“Tên…”
“Ừ.”
Ông đẩy kính lên một chút.
“Giữ Runami Yachiyo. Dùng một cái tên hoàn toàn mới. Hoặc tách tên sân khấu và tên trong cuộc sống thật ở bên ngoài.”
Runami Yachiyo.
Cái tên ấy, tôi đã gọi không biết bao nhiêu lần. Tôi đã gọi em như vậy vào khoảnh khắc 18 tiếng ngắn ngủi đó.Vào giây phút em quay lại, kể cả trong những đêm em ngủ yên, và cả những lần em tỉnh dậy sau ác mộng. Ngay cả khi em đứng trước cửa nhà, má còn hơi hồng vì chuyến đi đầu tiên.
Đối với tôi, cái tên ấy đã là em. Nhưng với thế giới ngoài kia thì sao? Nó là tên của một streamer nổi tiếng, avatar, hồ sơ ảo, một ký hiệu nằm trong dữ liệu, và cả nhân vật đứng trên sân khấu dưới thứ ánh sáng không thuộc về thế giới bên ngoài.
Nếu được viết lên giấy tờ thật, liệu cái tên ấy có đủ sức nặng để giữ em ở lại thế giới này không?
“Ông có nghĩ nên dùng tên mới không?”
“Tôi không phải là người quyết định chuyện đó.”
Clark đáp.
“Tên không phải là một tham số kỹ thuật.”
Ông nói câu đó rất bình thản. Nhưng không hiểu sao, sau khi dứt lời, Clark lại im lặng. Rất ngắn thôi. Ngắn đến mức nếu lúc ấy tôi đang nhìn tài liệu, có lẽ đã bỏ qua.
Nhưng hiện tại tôi đang nhìn ông.
Vì vậy, tôi kịp thấy ánh mắt Tiến sĩ Clark rời khỏi màn hình trong một khoảnh khắc. Ánh mắt ấy không hướng về tôi, cũng chẳng dừng lại ở bất cứ điểm nào rõ ràng trong phòng. Nó giống như ông vừa nghe thấy âm vang của một cái tên nào đó vọng về từ rất xa.
“Có những cái tên không tồn tại chỉ để phân biệt người này với người khác.”
Ông vẫn nhìn xuống tập hồ sơ trước mặt, ngón tay đặt yên trên mép giấy.
“Chúng tồn tại để một người có thể quay về.”
Căn phòng họp nhỏ bỗng yên đi. Đó không phải sự im lặng nặng nề sau một kết luận khoa học. Mà là cái gì đó rất lạ, lời Clark vừa nói đã mở ra một cánh cửa mà tôi chưa được phép nhìn thấy thứ đang ẩn chứa bên trong.
Tôi nhìn ông.
“Tiến sĩ Clark?”
Ông chớp mắt. Rồi vẻ mặt lại trở về bình tĩnh như mọi khi, nhanh đến mức nếu âm vang kia không còn nằm rõ trong không khí, có lẽ tôi đã tưởng mình nghe nhầm.
“Ý tôi là,” ông nói, “về vấn đề cuộc sống ngoài thế giới này, tên không chỉ dùng để ghi vào hồ sơ.”
Clark nhìn xuống tài liệu trước mặt.
“Nó còn là thứ giúp một người biết mình đang được gọi ở đâu, thuộc về nơi nào, và có thể trở lại với ai.”
Lời giải thích ấy hợp lý. Nhưng vẫn có gì đó trong khoảnh khắc trước đó khiến tôi hơi để tâm. Có lẽ trước khi nói về Yachiyo, Clark đã nhớ tới một cái tên khác hoặc một lời hứa khác. Hay về ai đó từng phải đi rất xa, lâu đến mức cái tên còn lại trở thành thứ duy nhất khiến người ở lại tin rằng họ vẫn có thể quay về.
Nhưng Clark đã cúi xuống tài liệu. Giọng ông trở lại đúng nhịp của một cuộc họp.
“Cô có thể góp ý. Tôi có thể nói về thủ tục. Nhưng người chọn vẫn phải là Yachiyo.”
Tôi gật đầu rất chậm.
“Vâng.”
“Tuy nhiên, cần để cô ấy hiểu ý nghĩa của từng lựa chọn.”
Clark nhìn xuống tài liệu trước mặt.
“Giữ lại Runami Yachiyo nghĩa là đưa cái tên từng thuộc về Tsukuyomi ra thế giới thật.”
“Một cái tên mới sẽ tạo ra đường ranh giữa quá khứ ảo và cuộc sống bên ngoài.”
“Còn tách hai tên ra tức là chấp nhận cô ấy có nhiều mặt khác nhau, và mỗi mặt đều có một nơi để tồn tại.”
Từng lựa chọn đều đúng và cũng đều khó.
Nếu là em, em sẽ chọn thế nào?
Giữ lại cái tên đã đi cùng mình qua tám nghìn năm chờ đợi?
Chọn một cái tên mới cho mùa đầu tiên ở thế giới bên ngoài?
Hay giữ cả hai, như một người vừa bước xuống khỏi sân khấu để đi vào đường phố, vẫn là chính mình, nhưng đã không còn hoàn toàn giống như trước nữa?
Tôi nhìn màn hình.
Rồi hỏi:
“Chúng ta có nên nói với em ấy vào hôm nay được không?”
Clark im lặng một chút.
“Được.”
“Có sớm quá không?”
“Không.”
Ông đáp.
“Cô ấy đã tự đi và tự quay về.”
Tôi nhìn ông.
“Vậy có nghĩa là?”
“Cô ấy đã bắt đầu hiểu rằng cuộc sống ngoài này không chỉ là thứ cần được bảo vệ.”
Clark nói.
“Bây giờ, nên để cô ấy biết điều đó cũng cần được gọi tên.”
Câu đó lặng lẽ đi vào lòng tôi. Nó nằm lại đó, như một cánh cửa khác vừa được mở ra.