Chou Kaguya Hime

Ngoại truyện 5: Minakanushi · Phần 46

” Một Note nhỏ trước khi các bạn đọc nhen ^^

Có một số từ nghe tiếng Nhật nó sẽ hay hơn nhưng mình dịch qua tiếng Việt lun.

Như bé Thỏ Bông Chứng Cứ tên là : Shouko

Bé Cá Vàng Bình Thường tên là : Fuu Chan nha (tại Futsuu tiếng Nhật là Bình thường á ^^)

Cái cây tên là Mai mà Yachiyo đặt tên là : Koume Chan nhen”

Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã đọc và ủng hộ mình nha.”

  • YachiSuzu

Sau cùng là phần cơm.

Yachiyo muốn nén cơm thành những viên tròn nhỏ.

Mami lập tức đề nghị làm thành hình trái tim.

Tôi và Yachiyo gần như phản đối cùng một lúc.

Roka thì có vẻ bình tĩnh hơn nhiều.

“Hình tròn sẽ dễ làm hơn đó Yaccho.”

Yachiyo nghiêm túc tiếp nhận ý kiến đó, rồi chọn hình tròn.

Nhưng đến lúc thật sự nén cơm, thành phẩm trong tay em lại hơi giống một mặt trăng bị ai đó vô tình đè lên.

Yachiyo nhìn viên cơm.

Tôi nhìn viên cơm.

Mami ở bên kia màn hình im lặng hai giây rồi nói:

“Rất nghệ thuật.”

Roka gật đầu.

“Ít nhất nó vẫn là hình tròn theo nghĩa khác.”

Yachiyo cúi xuống nhìn viên cơm thêm một lúc.

Rồi rất khẽ, em nói:

“Vậy… đây là mặt trăng hiền nhưng hơi lệch một chút.”

Mami khen rất đẹp.

Roka đánh giá là “chấp nhận được”.

Còn tôi thì nói rằng chị thích lắm.

Yachiyo đỏ mặt, sau đó em quyết định không hỏi thêm nữa.

Đến khi hộp cơm hoàn thành, thời gian đã muộn hơn dự định hai mươi phút.

Nhưng kỳ lạ là chẳng ai hối thúc.

Chiếc hộp màu kem nằm yên trên bàn, bên trong là phần cơm hơi lệch về bên phải, món trứng cuộn được đặt ở góc trên, cá hồi nằm cạnh rau, còn một miếng dưa leo dày bất thường thì trông như đang âm thầm bảo vệ toàn bộ hộp cơm.

Ở giữa, Yachiyo đặt thêm một quả cà chua bi.

Theo lời Mami, hộp cơm cần có “một điểm sáng vui vẻ”.

Điểm sáng vui vẻ ấy đã lăn đi ba lần trước khi chịu nằm yên.

Cuối cùng, nó được cố định bằng hai lá rau nhỏ.

Mami vỗ tay qua màn hình.

“Hoàn thành!”

Roka gật đầu.

“Cân bằng dinh dưỡng tương đối ổn đó.”

Tôi nhìn hộp cơm trước mặt.

Thật ra, nếu đặt cạnh những bức ảnh hộp cơm hoàn hảo trên mạng, nó còn vụng về đến mức rất dễ nhận ra.

Trứng cuộn không đều, một bên vẫn còn vệt rám nhỏ. Viên cơm chẳng tròn hẳn, rau thì trông như vừa trải qua một cuộc tranh luận dài, còn miếng dưa leo dày bất thường vẫn kiên trì đứng đó như người bảo vệ cuối cùng của cả chiếc hộp.

Vậy mà chính sự không hoàn hảo ấy lại khiến tôi gần như không chịu nổi.

Bởi nó giống Yachiyo của buổi sáng hôm nay đến lạ.

Nghiêm túc đến mức khiến người khác mềm lòng.

Cố gắng đến mức từng chi tiết nhỏ đều mang theo dấu vết của em.

Yêu tôi theo một cách vụng về, cẩn thận, chưa biết phải đo bằng đơn vị nào nên cuối cùng đành lấy thước ra đo từng miếng trứng.

Và dù có cố giấu đến đâu, hộp cơm ấy vẫn nói rõ rằng em đã nghĩ tới tôi từ tối qua.

Yachiyo đứng cạnh hộp cơm, hai tay đặt ngay ngắn trước tạp dề.

“Chị Iroha.”

“Ừ?”

“Em biết nó chưa đẹp lắm.”

Tôi nhìn em.

“Yachiyo.”

“Chị không cần an ủi em đâu.”

“Chị đâu có an ủi.”

Tôi cúi xuống nhìn chiếc hộp màu kem trên bàn.

Rồi nói thật:

“Chị thấy nó rất đẹp.”

Yachiyo im lặng.

Tôi mỉm cười, giọng chậm hơn một chút.

“Không phải vì nó giống ảnh trên mạng, cũng không phải vì mọi thứ đều được đặt đúng chỗ.”

“Mà vì chị biết từng thứ trong này đều do em tự tay làm cho chị.”

Mắt Yachiyo hơi ướt lên.

Ở bên kia màn hình, Mami khẽ “ôi” một tiếng.

Roka lặng lẽ quay mặt đi, như muốn nhường cho chúng tôi một chút thời gian riêng tư.

Yachiyo cúi đầu xuống.

Một lúc sau, em nói rất nhỏ:

“Em muốn làm người vợ hiền thật sự.”

Câu đó nhỏ đến mức gần như bị tiếng bếp nuốt mất.

Tôi đứng hình.

Mami lập tức há miệng tính nói gì đó nhưng Roka đã nhanh tay che miệng cậu ấy lại từ phía sau.

Một hành động chính xác đến mức tôi thật sự muốn cảm ơn.

Tôi nhìn Yachiyo.

“Em…”

“Em biết nói vậy có hơi kỳ lạ.”

Yachiyo vội vàng nói tiếp.

“Vì mình đâu có… ừm… trên giấy tờ cũng chưa… với lại em còn phải học rất rất nhiều thứ nữa.”

Em cúi mắt xuống, giọng nhỏ dần.

“Em nấu ăn chưa giỏi. Rau cắt không đều. Trứng cuộn cũng bị cháy. Hộp cơm thì không đẹp như ảnh chị Mami gửi.”

Yachiyo nhìn chiếc hộp màu kem trên bàn.

“Nhưng em vẫn muốn làm những việc như vậy cho chị.”

Tôi gần như không thở nổi.

Em im lặng một chút, rồi khẽ siết tay trước tạp dề.

“Không phải để trả ơn chị.”

“Cũng không phải vì chị đã kéo em trở về, nên em phải làm điều gì đó thật xứng đáng với công sức của chị đã bỏ ra.”

Yachiyo ngập ngừng.

Rồi nói rất nhỏ:

“Chỉ là… em muốn có một buổi sáng mà mình được tiễn chị đi bằng hộp cơm.”

“Bằng thứ gì đó em tự tay chuẩn bị.”

“Bằng một phần của nhà mình.”

Tôi đưa tay ôm lấy em.

Vòng tay không siết quá mạnh, nhưng đến ngay lập tức.

Yachiyo khựng lại trong lòng tôi.

Rồi chậm rãi thả lỏng.

“Chị Iroha…”

“Ừ.”

“Chảo đã tắt rồi đúng không ạ?”

Tôi bật cười.

“Tắt rồi.”

“Vậy ôm được.”

“Ừ.”

Tôi ôm em thêm một chút nữa.

Không quá lâu, vì tôi thật sự sắp trễ giờ làm.

Nhưng như vậy là đủ.

Đủ để Yachiyo biết rằng hộp cơm đầu tiên ấy, dù vụng về hay như thế nào đi nữa, thì nó cũng đã đến được đúng nơi nó cần đến.

Khi tôi rời nhà, Yachiyo tiễn tôi ra cửa.

Chiếc hộp màu kem được bọc trong một chiếc khăn xanh nhạt.

Nút buộc hơi lệch.

Em đưa nó cho tôi bằng cả hai tay, cẩn thận như thể đang trao đi một phần rất nhỏ của buổi sáng ở nhà.

Chị nhớ ăn trưa nhé.”

“Ừ.”

“Đừng chỉ nhìn hộp cơm rồi để đó.”

Yachiyo nheo mắt.

“Em nói trước vì em có linh cảm.”

Tôi ôm chiếc hộp được bọc trong khăn xanh nhạt vào ngực.

“Chị sẽ ăn mà.”

“Trước khi ăn phải chụp ảnh.”

“Chị nhớ rồi.”

“Rồi nhận xét thật lòng đấy nhé.”

“Ừ.”

“Nếu không ngon thì cứ nói không ngon.”

Em dừng lại một chút, rồi bổ sung rất nghiêm túc:

“Nhưng chị phải nói theo cách nào đó không được làm em buồn.”

Tôi bật cười.

“Em khó tính ghê.”

“Chị làm được mà.”

Yachiyo nhìn tôi.

Ánh mắt em dịu xuống rất khẽ.

“Đi đường cẩn thận nhé Iroha.”

“Ừ.”

“Và…”

Em hơi đỏ mặt, đầu ngón tay khẽ siết lại trước tạp dề.

“Ăn ngon miệng nhé.”

Tôi đứng trước cửa.

Chỉ là một câu rất bình thường thôi.

Người ta tiễn người mình yêu đi làm, đưa cho họ một hộp cơm, rồi nói “ăn ngon miệng”.

Một chuyện nhỏ đến mức có lẽ chẳng ai cần ghi nhớ quá lâu.

Vậy mà sống mũi tôi lại cay lên.

Yachiyo lập tức giơ tay trước mặt tôi.

“Không khóc ở trước cửa.”

“Chị chưa khóc mà.”

“Chị sắp rồi này.”

Tôi im lặng.

“…Ừ.”

“Không được.”

“Vâng.”

Tôi hít vào thật chậm, cố giữ cho vẻ mặt mình bình tĩnh nhất có thể.

Rồi cúi xuống, hôn rất nhẹ lên trán em.

“Chị…”

“Cảm ơn em.”

Tôi nói.

“Vì hộp cơm nhé.”

Yachiyo ngẩng lên nhìn tôi, vành tai vẫn còn đỏ.

“Vâng.”

“Chị đi cẩn thận.”

Tôi rời khỏi nhà trong trạng thái mà nếu Mami nhìn thấy, chắc chắn cậu ấy sẽ gọi là “một người vừa bị hộp cơm đánh bại”.

Đến lab, mọi thứ vẫn giống như mọi ngày.

Ánh đèn trắng.

Mùi giấy.

Mùi cà phê.

Tiếng bàn phím lẫn với âm thanh đều đều của thiết bị đang chạy.

Chỉ có tôi là hơi khác.

Tôi cầm túi hộp cơm bằng cả hai tay, cẩn thận đến mức trông như đang mang theo một vật dễ vỡ.

Tiến sĩ Clark đi ngang qua hành lang, nhìn thấy tôi như vậy thì dừng lại một giây.

“Cơm trưa à?”

“Vâng.”

“Của Yachiyo?”

Tôi hơi ngạc nhiên.

“Sao ông biết ạ?”

Clark nhìn chiếc khăn bọc màu xanh nhạt trong tay tôi.

“Quá rõ ràng.”

Tôi cúi xuống nhìn theo ánh mắt ông.

Thật sự không biết rõ ràng ở chỗ nào.

Nhưng Clark cũng chẳng có ý định giải thích.

Ông chỉ nói:

“Ăn đúng giờ.”

Rồi tiếp tục đi về phía cuối hành lang.

Đúng mười hai giờ, tôi mở hộp cơm.

Không sớm hơn.

Cũng không muộn hơn.

Một phần vì Yachiyo đã dặn dò kĩ.

Phần còn lại là vì lúc 11:58, Clark đi ngang qua phòng làm việc, nhìn tôi một cái, rồi nhìn đồng hồ.

Ánh mắt ấy rõ ràng đến mức tôi có cảm giác nếu 12:05 mà tôi vẫn chưa ăn, ông sẽ lập tức xem chuyện này như một lỗi vận hành cần được điều chỉnh.

Tôi đặt hộp cơm lên bàn.

Chiếc khăn xanh nhạt được tháo ra rất nhẹ.

Nút buộc hơi chặt, vậy mà lại mở dễ hơn tôi tưởng.

Nắp hộp màu kem hiện ra dưới ánh đèn trắng của lab.

Tôi đặt tay lên đó.

Và không hiểu sao, tim mình lại đập nhanh đến mức buồn cười.

Chỉ là cơm trưa thôi.

Tôi tự nhủ như vậy.

Chỉ là một hộp cơm.

Nhưng đó là hộp cơm đầu tiên Yachiyo làm cho tôi.

Vậy mà ngay khi nắp hộp được mở ra, toàn bộ lý trí tôi vừa cố gom lại lập tức tan biến.

Bên trong, hộp cơm vẫn lệch y như lúc còn ở nhà.

Không có phép màu nào xảy ra trên đường để biến nó thành một hộp cơm hoàn hảo.

Phần cơm vẫn hơi nghiêng.

Trứng cuộn vẫn hơi cháy.

Miếng cá hồi hơi vỡ ở một góc.

Dưa leo dày bất thường vẫn nằm đó.

Quả cà chua bi cũng vẫn cố giữ vị trí giữa hai lá rau nhỏ.

Và ở góc nhỏ nhất của chiếc hộp, Yachiyo đã đặt thêm một mẩu giấy được gấp lại cẩn thận.

Tôi bất ngờ, cầm tờ giấy lên.

Rồi nhẹ tay mở nó ra.

Trên đó là một dòng chữ rất nhỏ.

Chị nhớ ăn hết nhé. Nếu không ngon thì vẫn phải nói thật, nhưng nói với em khéo một tí đấy nhé! Chúc chị ăn ngon miệng. <3

Tôi đưa tay che miệng.

Nhưng không kịp nữa.

Mắt tôi nóng lên ngay lập tức.

Tôi đã từng khóc vì rất nhiều chuyện lớn hơn thế này.

Có lần, tôi tưởng rằng mình sắp mất em.

Có lần, chỉ một câu “em tin chị” của Yachiyo cũng đủ khiến tôi không đứng vững.

Tôi từng rơi nước mắt khi biết em có thể ngủ.

Khi nghe em kể về một giấc mơ nơi mình không còn phải chờ nữa.

Cả những dòng nhật ký dịu dàng đến mức làm tim người ta đau nhói cũng từng khiến tôi bật khóc.

Vậy mà bây giờ, tôi lại suýt khóc chỉ vì một hộp cơm xấu.

Không.

Không phải xấu.

Nó vụng về.

Ấm áp.

Và đáng yêu.

Tôi nhìn hộp cơm trước mặt rất lâu.

Nhìn phần cơm hơi méo, miếng trứng cuộn hiền nhưng lệch, mẩu giấy nhỏ nằm yên bên cạnh như thể vẫn còn giữ lại hơi ấm từ đầu ngón tay Yachiyo.

Rồi tôi hiểu ra.

Có lẽ con người ta không chỉ khóc trước những điều quá lớn lao.

Đôi khi, chỉ cần một thứ rất nhỏ chứng minh rằng người mình yêu đang thật sự sống bên cạnh mình, trái tim cũng đã không chống đỡ nổi rồi.

Một đồng nghiệp đi ngang qua cửa, nhìn thấy tôi ngồi bất động trước hộp cơm thì hơi ngập ngừng.

“Sakayori-san… cô ổn chứ?”

Tôi lập tức gật đầu.

“Ổn.”

Giọng tôi nhỏ hơn bình thường một chút.

Người đó nhìn hộp cơm.

Rồi lại nhìn tôi.

“Bạn gái làm à?”

Tôi khựng lại.

Bạn gái.

Tôi vẫn chưa quen nghe người khác nói từ đó ở ngoài đời.

Trong căn phòng nhỏ của chúng tôi, nó có thể được giấu sau những câu trêu chọc của Yachiyo.

Trong những cuộc gọi với Mami, nó thường xuất hiện cùng tiếng cười và mấy lời chọc ghẹo quá mức.

Nhưng ở lab thì khác.

Giữa ánh đèn trắng, tiếng thiết bị chạy đều đều, và trước một hộp cơm hơi lệch nằm trên bàn, từ ấy bỗng trở nên rõ ràng đến mức khiến tim tôi đập hụt một nhịp.

Tôi cúi xuống nhìn miếng trứng cuộn hiền nhưng lệch.

Rồi gật đầu.

“Ừm.”

Người đồng nghiệp mỉm cười.

“Nhìn dễ thương lắm đấy.”

Tôi không nói được gì trong một lúc.

Chỉ có thể gật đầu thêm lần nữa.

Sau khi người đó rời đi, tôi lấy điện thoại ra.

Yachiyo chắc chắn đang chờ.

Tôi biết.

Có lẽ lúc này, em đang ngồi ở nhà, ôm gối hoặc ôm cuốn nhật ký trong lòng, cứ vài phút lại nhìn màn hình một lần.

Vừa muốn hỏi.

Lại vừa sợ làm phiền tôi.

Tôi mở camera lên.

Chiếc hộp cơm nằm dưới ánh đèn trắng của lab, lệch một cách rất quen thuộc.

Tôi chụp lại toàn bộ hộp trước.

Sau đó là góc bên trái, góc trên, miếng trứng cuộn hiền nhưng lệch, và cả mẩu giấy nhỏ được gấp cẩn thận bên cạnh.

Chụp xong, tôi chọn tấm đầu tiên.

Nhìn nó rất lâu.

Rồi nhắn cho em.

Chị mở rồi.

Ba chấm hiện lên gần như ngay lập tức.

Quả nhiên.

Yachiyo vẫn luôn đợi.

Nhưng trước khi em kịp nhắn lại, tôi đã gửi ảnh sang.

Sau đó, tay tôi dừng trên bàn phím.

Có rất nhiều điều tôi muốn viết.

Hộp cơm này đáng yêu đến mức khiến chị không biết phải làm sao.

Chị biết em đã cố gắng nhiều đến thế nào.

Miếng trứng hơi lệch kia làm chị thích đến mức gần như không chịu nổi.

Nhờ có nó, cả buổi trưa trắng lạnh ở lab bỗng mềm xuống một cách kỳ lạ.

Từ sáng nay, em đã thật sự đi cùng chị.

Không phải bằng tin nhắn.

Không phải bằng một cuộc gọi video.

Mà bằng một hộp cơm được bọc trong khăn xanh nhạt, bằng mẩu giấy nhỏ đặt ở góc hộp, bằng tất cả sự vụng về dịu dàng mà em đã tự tay chuẩn bị.

Nhưng cuối cùng, tôi chỉ gõ một câu.

Chị không nỡ ăn.

SCROLL DOWN