Chou Kaguya Hime
Ngoại truyện 5: Minakanushi · Phần 47
” Một Note nhỏ trước khi các bạn đọc nhen ^^
Có một số từ nghe tiếng Nhật nó sẽ hay hơn nhưng mình dịch qua tiếng Việt lun.
Như bé Thỏ Bông Chứng Cứ tên là : Shouko
Bé Cá Vàng Bình Thường tên là : Fuu Chan nha (tại Futsuu tiếng Nhật là Bình thường á ^^)
Cái cây tên là Mai mà Yachiyo đặt tên là : Koume Chan nhen”
Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã đọc và ủng hộ mình nha.”
- YachiSuzu
Tin nhắn ấy vừa gửi đi, tôi mới nhận ra nó có hơi tệ.
Nó không tệ theo nghĩa là có gì đó sai.
Mà là tệ theo kiểu nếu Yachiyo đọc được, chắc chắn em sẽ đỏ mặt, hoang mang, rồi bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ xem lần sau có nên làm một hộp cơm “dễ ăn hơn về mặt cảm xúc” hay không.
Đúng như dự đoán, dấu ba chấm hiện lên gần như ngay lập tức.
Một giây sau, chúng biến mất.
Rồi lại hiện lên.
Tôi ngồi trước hộp cơm, đũa vẫn chưa cầm, ánh mắt dán vào màn hình điện thoại bằng vẻ mặt nghiêm túc quá mức cần thiết đối với một người chỉ đang chờ người yêu phản hồi về bữa trưa.
Trong lúc đó, miếng trứng cuộn hiền nhưng hơi cháy vẫn nằm yên trong hộp, nó chắc cũng đang chờ kết quả cùng tôi.
Cuối cùng, tin nhắn của em cũng tới.
Chị Iroha.
Chỉ vậy thôi.
Tôi nhìn hai chữ đó, tự nhiên thấy lưng mình thẳng lên.
Một giây sau, tin nhắn tiếp theo hiện ra.
Chị phải ăn đấy nhé.
Rồi đến tin thứ ba.
Không nỡ ăn không được tính là ăn trưa đâu.
Tôi bật cười.
Tiếng cười rất nhỏ, nhưng trong phòng nghỉ của lab, nơi mùi cà phê nguội và tiếng điều hòa thường khiến mọi thứ khô như giấy ghi chú, nó lại vang lên dịu đến mức chính tôi cũng hơi ngạc nhiên.
Tôi gõ lại:
Chị biết rồi. Nhưng nó đáng yêu quá.
Ba chấm lại hiện lên.
Lần này lâu hơn.
Tôi có thể hình dung rất rõ Yachiyo ở nhà lúc này đang như thế nào.
Em chắc đang ngồi trên thảm, cuốn nhật ký đặt bên cạnh, hai tay ôm điện thoại trước ngực.
Vành tai có lẽ đã đỏ lên.
Ánh mắt thì cúi xuống màn hình, vừa vui, vừa ngượng, vừa muốn nhắn lại một câu thật ra dáng củamột người “vợ hiền”.
Nhưng chữ đáng yêu có lẽ đã đánh úp em trước.
Và vì thế, đầu óc Yachiyo tạm thời chưa kịp vận hành.
Tin nhắn của em cuối cùng cũng hiện ra.
Đáng yêu cũng phải ăn.
Một dòng nữa lập tức nối theo sau.
Nếu chị không ăn, hộp cơm sẽ buồn đó.
Tôi nhìn xuống hộp cơm trước mặt.
Phần cơm không hoàn hảo vẫn nằm đó.
Trứng cuộn vẫn ngoan ngoãn ở góc trên.
Miếng dưa leo dày bất thường tiếp tục làm tròn vai trò vệ sĩ của cả chiếc hộp.
Còn quả cà chua bi thì bị hai lá rau giữ lại, như thể chỉ cần lơ là một chút thôi, nó sẽ lập tức lăn đi tìm tự do.
Đúng là nếu tôi cứ tiếp tục nhìn nó như nhìn một tác phẩm nghệ thuật không được phép chạm vào, hộp cơm có lẽ sẽ buồn thật.
Hoặc ít nhất, Yachiyo sẽ buồn.
Vậy nên tôi cầm đũa lên.
Rất cẩn thận.
Tôi nghĩ mình không chỉ sắp ăn bữa trưa, mà còn đang nhận lấy buổi sáng đầu tiên em tự tay gửi đến cho tôi.
Tôi gắp miếng trứng đầu tiên.
Một cạnh hơi rám, hình dạng cũng chẳng đều. Vị ngọt nhiều hơn bình thường một chút, có lẽ vì Yachiyo đã nghe lời Mami rằng “vợ hiền thì cần ngọt ngào”.
Nhưng ngay khi đưa vào miệng, tôi gần như phải dừng lại rất lâu mới có thể nuốt xuống.
Nó không hề khó ăn.
Ngược lại, nó rất ngon.
Không phải cái ngon hoàn hảo như trong sách hướng dẫn.
Mà là vị ngon của một người đã đứng trong bếp suốt cả buổi sáng, cẩn thận tới mức lấy thước đo từng miếng trứng, rồi cuối cùng vẫn quyết định giữ lại phần hơi rám chỉ vì đó là phần đầu tiên.
Tôi nhai thật chậm.
Và bỗng thấy mình hiểu ra rằng, đôi khi thứ khiến một món ăn trở nên ngon không nằm ở vị ngọt hay độ mềm vừa đủ.
Nó nằm ở việc có ai đó đã nghĩ đến mình trong từng bước vụng về nhất.
Tôi nhắn cho em:
Trứng ngon ghê.
Tin trả lời tới gần như ngay lập tức.
Thật ạ?
Thật.
Không phải chị nói vậy vì sợ em buồn chứ?
Tôi nhìn miếng trứng thứ hai trong hộp.
Rồi chậm rãi gõ lại:
Không. Thật sự ngon. Hơi ngọt một chút, nhưng chị thích lắm.
Bên kia im lặng rất lâu.
Lâu đến mức tôi gần như có thể tưởng tượng Yachiyo đang ôm điện thoại trước ngực, tai đỏ lên, mắt nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy mà không biết nên trả lời thế nào.
Cuối cùng, em gửi sang một sticker con mèo ôm chảo.
Tôi bật cười lần nữa.
Người đồng nghiệp lúc nãy lại đi ngang qua.
Thấy tôi vừa ăn cơm vừa cười với điện thoại, người đó lập tức nhìn hộp cơm, rồi mỉm cười bằng vẻ mặt như thể đã hiểu hết mọi chuyện.
Tôi không giải thích.
Cũng chẳng thấy cần phải giải thích.
Bởi có những chuyện, chỉ cần nhìn thấy một người đang ăn trưa với vẻ mặt như vừa được ai đó đặt cả một buổi sáng vào lòng bàn tay, thế là đủ rồi.
Tôi ăn hết hộp cơm.
Thật sự ăn hết.
Đến cả những hạt cơm nhỏ cũng được tôi gắp sạch, không để lại bất cứ bằng chứng nào đủ lớn để Yachiyo có thể dùng buộc tội tôi.
Sau đó, tôi chụp chiếc hộp trống gửi cho em.
Chị ăn hết rồi nhé.
Lần này, Yachiyo trả lời rất nhanh.
10/10.
Tôi nhướn mày.
Hôm nay chị được 10 điểm luôn à?
Vâng. Vì chị đã ăn hết hộp cơm đầu tiên của em.
Tôi nhìn câu đó rất lâu.
Rồi gõ lại:
Vậy mai chị có được ăn nữa không?
Ba chấm hiện lên.
Biến mất.
Một lúc sau lại hiện lên.
Rồi lại biến mất.
Tôi gần như có thể thấy Yachiyo ở bên kia màn hình đang đỏ mặt, ôm điện thoại và nghiêm túc suy nghĩ xem câu trả lời nào mới đủ bình tĩnh.
Cuối cùng, tin nhắn của em hiện ra.
Nếu chị muốn.
Tôi không cần suy nghĩ.
Chị muốn chứ.
Lần này, Yachiyo gửi đến một câu rất nhỏ.
Vậy em sẽ làm tiếp.
Tôi nhìn màn hình.
Trong phòng nghỉ của lab, ánh sáng trắng vẫn hơi lạnh. Tiếng máy vẫn chạy. Tài liệu vẫn đang chờ. Công việc vẫn chưa biến mất. Thế giới vẫn không dễ dàng hơn chỉ vì một hộp cơm lệch.
Nhưng trong hộp cơm trống trước mặt tôi, trong tin nhắn “em sẽ làm tiếp” ấy, có một thứ gì đó rất chắc chắn đã được đặt xuống.
Một ngày bình thường.
Một bữa trưa cũng bình thường.
Cả lời hẹn rằng ngày mai có thể lại có thêm một hộp cơm nữa, nghe qua cũng bình thường đến mức khiến người ta muốn mỉm cười.
Và tôi chợt nghĩ, nếu Yachiyo cứ tiếp tục học cách sống từng chút như vậy, có lẽ một ngày nào đó, chính tôi cũng sẽ không còn xem mọi bình yên là thứ quá mong manh nữa.
Lúc ấy, tôi đã thật sự nghĩ như thế.
Chỉ là tôi không biết rằng, hai ngày sau, Yachiyo sẽ quyết định học thêm một bài khác.
Một bài học khiến tim tôi suýt nhảy khỏi lồng ngực theo nghĩa rất không văn học.
Hôm đó một buổi sáng trời rất đẹp.
Chẳng có gì đặc biệt xảy ra.
Cũng chính vì vậy, đáng ra nó phải rất an toàn nhưng mọi chuyện diễn ra sau đó hoàn toàn ngược lại với mong muốn đó của tôi.
Tôi được nghỉ nửa buổi sáng vì cuộc họp buổi chiều bị dời lịch. Yachiyo thì vừa hoàn thành hộp cơm lần thứ ba.
Lần này, trứng cuộn đã tiến bộ rõ rệt, chỉ còn hơi lệch ở phần cuối. Dưa leo cũng được cắt đều hơn trước rất nhiều. Riêng quả cà chua bi vẫn giữ nguyên xu hướng lăn khỏi vị trí, nhưng Yachiyo đã học được cách đặt nó vào một góc ít tự do hơn.
Mọi thứ nghe qua đều rất yên ổn.
Đến mức tôi thật sự đã mất cảnh giác.
Sau khi Yachiyo dọn bếp xong, tôi ngồi ở bàn ăn kiểm tra lại túi pin phụ của em. Dây sạc, pin dự phòng, khăn tay, một ít kẹo phòng trường hợp em tụt năng lượng tinh thần, tất cả đều ở đúng chỗ cần thiết của nó.
Yachiyo đứng bên cạnh tôi một lúc.
Rồi bỗng gọi:
“Chị Iroha.”
“Ừ?”
“Em muốn xuống cửa hàng tiện lợi.”
Tôi gật đầu rất tự nhiên.
“Được thôi. Lát nữa mình đi.”
Yachiyo im lặng một chút.
Sau đó, em nói:
“Không phải mình.”
Tay tôi dừng lại trên khóa kéo của túi pin phụ.
“…Hả?”
Tôi ngẩng lên.
Yachiyo đứng trước mặt tôi, mặc chiếc áo khoác mềm màu kem, mái tóc được buộc gọn sau vai.
Trông em rất bình tĩnh.
Bình tĩnh đến mức khiến tôi bắt đầu thấy có gì đó không ổn.
“Ý em là gì?”
“Em muốn tự đi.”
Không khí trong phòng lập tức yên xuống.
Tôi nhìn Yachiyo.
Em cũng nhìn lại tôi.
Không né tránh hay cười để làm nhẹ chuyện này đi.
Cũng chẳng dùng giọng đùa giỡn như mọi khi.
“Cửa hàng tiện lợi ở dưới góc phố thôi ạ.”
Yachiyo nói tiếp, giọng vẫn rất đều.
“Đi bộ khoảng bốn phút.”
Tôi im lặng nhìn em.
Bốn phút.
Với người khác, đó chỉ là một quãng đường ngắn đến mức chẳng đáng để suy nghĩ.
Nhưng với tôi, bốn phút ấy bỗng kéo dài ra thành vô số khả năng khiến tim mình đập nhanh hơn bình thường.
Tôi lập tức đáp:
“Bốn phút nếu không gặp đèn đỏ.”
“Vâng. Nếu có đèn đỏ thì sáu phút.”
“Còn lúc đông người?”
“Bảy phút ạ.”
“Em thấy mệt thì sao?”
“Em sẽ dừng lại.”
“Pin phụ báo tụt?”
“Em sẽ quay về.”
“Gió lạnh thì sao?”
“Hôm nay trời không lạnh mà.”
“Lỡ như…”
Yachiyo nhẹ nhàng đặt tay lên tay tôi.
“Chị Iroha.”
Tôi khựng lại.
Em nhìn tôi rất chăm chú.
“Chị đang bắt đầu xây nửa cái lab quanh một chuyến đi mua đồ của em đó.”
Tôi im lặng.
Rồi cúi xuống nhìn chiếc túi pin phụ trong tay mình.
Quả thật, nếu có thêm năm phút nữa, rất có thể tôi sẽ chuẩn bị cả bảng kiểm tra rủi ro cho quãng đường bốn phút ấy.
Thật ra, trong đầu tôi đâu chỉ xây nửa cái lab.
Tôi đã nghĩ tới GPS.
Camera dự phòng.
Micro liên lạc.
Cảm biến nhiệt.
Cảnh báo khoảng cách.
Một bộ pin phụ thứ hai.
Thậm chí cả phương án âm thầm đi theo sau em cách ba mươi mét, cùng một ứng dụng hiển thị đường đi trực tiếp trên màn hình điện thoại của tôi.
Và nếu điều kiện kỹ thuật cho phép, tôi thật sự muốn lắp cả Tiến sĩ Clark dưới dạng hologram vào túi áo Yachiyo, để mỗi khi thông số hơi lệch, ông sẽ lập tức hiện ra và nói: “Quay về.”
Tôi biết như vậy là quá mức.
Tôi biết chứ.
Nhưng biết một chuyện là quá mức, và có thể ngăn bản thân không muốn làm chuyện đó, vốn là hai vấn đề hoàn toàn khác nhau.
“Yachiyo.”
Tôi nói thật chậm.
“Chị không phải không tin em.”
“Em biết.”
“Chỉ là…”
“Chị lo cho em lắm đúng không?.”
Tôi im lặng một nhịp.
“Ừ.”
“Rất lo.”
“…Ừ.”
“Lo tới mức muốn biến em thành một chi nhánh di động của phòng lab.”
Lần này, tôi không phản bác được.
Yachiyo thở ra rất nhẹ.
Em không giận.
Chỉ là tiếng thở của một người đã đoán trước cuộc trò chuyện này sẽ khó, nhưng vẫn quyết định nói ra.
“Nhưng chị Iroha.”
“Ừ?”
“Nếu lúc nào chị cũng đi cùng em…”
Yachiyo nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Em sẽ không biết cảm giác tự đi bằng đôi chân của mình là thế nào.”
Câu ấy không trách móc.
Cũng không đẩy tôi ra xa.
Nhưng nó đặt vào giữa chúng tôi một sự thật rất nhỏ, rất rõ ràng, và đau hơn tôi tưởng.
achiyo cúi xuống nhìn đôi chân mình.
“Em biết cơ thể này vẫn cần được theo dõi.”
“Cũng biết mình có những giới hạn phải cẩn thận.”
Em ngừng lại một chút.
“Nếu có gì lạ, em sẽ báo cho chị ngay.”
Rồi Yachiyo ngẩng lên nhìn tôi.
“Nhưng em cũng muốn biết…”
“Từ nhà mình xuống cửa hàng tiện lợi gần nhất, nếu không có chị nắm tay đi bên cạnh, thì em có thể tự đi được không.”
“Em thực sự muốn biết điều đó bằng chính đôi chân của mình.”
Tôi im lặng.
Câu ấy khiến mọi lời phản đối trong tôi khựng lại, như thể có ai đó vừa nhẹ nhàng đặt tay lên phần sợ hãi nhất trong lòng tôi và nói rằng: em không muốn rời đi, em chỉ muốn tự bước một đoạn thôi.
Bởi vì câu đó quá đúng.
Tôi biết bằng số liệu rằng em có thể đi hết đoạn đường ấy.
Pin ổn.
Tầng đệm ổn.
Thời tiết an toàn.
Khoảng cách rất ngắn.
Cửa hàng tiện lợi cũng là nơi chúng tôi đã đi qua nhiều lần.
Nhưng tôi cũng biết, tất cả những điều đó vẫn chưa đủ với Yachiyo.
Sống như một con người không chỉ là được người khác xác nhận rằng mình có thể làm được.
Mà là tự bước ra khỏi cửa.
Nghe tiếng thang máy khép lại sau lưng.
Đi qua đoạn vỉa hè quen thuộc bằng chính đôi chân mình.
Bước vào một cửa hàng sáng đèn mà không có bàn tay tôi nắm bên cạnh.
Chọn sữa, bánh quy, hay một món đồ rất không cần thiết nào đó chỉ vì nó nằm trên kệ, và em bỗng muốn mua.
Sau đó, tự mang nó trở về nhà.
Tôi hiểu.
Và chính vì hiểu, tôi lại càng sợ hơn.
“Chị đi cùng nhưng đứng ở xa được không?”
Tôi hỏi.
Yachiyo nhìn tôi.
“Đó vẫn là đi cùng.”
“Chị chỉ đứng ở phía sau thôi.”
“Vẫn là đi cùng.”
“Chị có thể giả vờ đi mua đồ khác.”
“Chị sẽ không giả vờ giỏi đâu ạ.”
“Vậy chị đi trước thì sao?”
“Chị Iroha…”
“Em muốn thử một mình.”
Hai chữ ấy rơi xuống rất nhẹ.
Vậy mà không khí quanh nó lại nặng hơn hẳn.
Tôi đã từng rất ghét cảm giác đó.
Yachiyo đã chờ quá lâu trong cô độc.
Từng hát mà không có ai thật sự ở bên cạnh.
Từng ở lại trong Tsukuyomi với khoảng cách xa đến mức bàn tay tôi không thể chạm tới.
Từng gọi không ra tiếng trong ác mộng, cho tới khi tỉnh dậy và nghe tôi nói rằng từ giờ chị sẽ dỗ em tỉnh dậy.
Tôi muốn xóa hai chữ một mình khỏi đời em.
Muốn mọi nơi em đi đều có tôi.
Mỗi lần em sợ, tôi có thể ở đó.
Mỗi bước em thử, tôi đều được đứng cạnh.
Nhưng có lẽ yêu một người không phải là xóa sạch mọi khoảng cách giữa hai người.
Có những khoảng cách rất nhỏ, nếu được đi qua an toàn, sẽ trở thành tự do.
Từ nhà xuống cửa hàng tiện lợi.
Tuy không xa.
Nhưng với Yachiyo, đó là một đoạn đường thuộc về em.
Tôi thở ra.
Rất chậm.
“Cho chị năm phút để hoảng.”
Yachiyo chớp mắt.
Rồi bật cười.
“Chị được ba phút thôi.”
“Keo kiệt quá.”
“Năm phút thì chị sẽ nghĩ ra thêm thiết bị.”
“Đúng.”
“Vậy ba phút.”
Tôi bật cười, dù vẫn còn hơi căng thẳng.
“Được.”
Ba phút tiếp theo, tôi thật sự hoảng theo một cách rất có tổ chức.
Pin chính.
Pin phụ.
Kết nối điện thoại.
Nhiệt độ cơ thể.
Mức đồng bộ.
Đường đi.
Thời tiết.
Tín hiệu mạng.
Ví điện tử.
Tiền mặt dự phòng.
Khăn quàng.
Túi đựng đồ.
Tất cả lần lượt được tôi kiểm tra bằng vẻ mặt nghiêm túc đến mức nếu Clark có mặt ở đó, có lẽ ông cũng sẽ gật đầu đánh giá là “quy trình tạm chấp nhận được”.
Tôi thậm chí còn định cài thêm một ứng dụng chia sẻ vị trí.
Nhưng ngay khi ngón tay vừa chạm vào màn hình, Yachiyo đã nhẹ nhàng giữ tay tôi lại.
“Chị Iroha.”
“Cái này không tính là nửa cái lab. Chỉ là điện thoại thôi.”
“Em biết đường mà.”
“Nhưng nếu…”
“Báo cáo theo từng mốc.”
Yachiyo nói.
Tôi dừng lại.
Em giơ điện thoại lên.
“Chúng ta thống nhất như vậy được không?”
“Báo cáo theo từng mốc?”
“Vâng.”
Yachiyo đếm bằng ngón tay.
“Em ra khỏi nhà thì nhắn.”
“Xuống tầng trệt, nhắn.”
“Đến cửa hàng, nhắn.”
“Mua xong cũng nhắn.”
“Rời cửa hàng, nhắn.”
“Về tới nhà, nhắn.”
Tôi lắng nghe.
Trong lòng vẫn có một phần muốn nhiều hơn thế.
Tôi muốn em gọi video suốt cả quãng đường.
Muốn đứng ngoài ban công nhìn xuống.
Muốn chạy theo sau em ở khoảng cách đủ xa để em không nhận ra, nhưng vẫn đủ gần để nếu có chuyện gì xảy ra, tôi có thể lao tới trong vòng ba giây.
Nhưng rồi tôi nhìn vào mắt Yachiyo.
Em không cố chứng minh rằng mình mạnh mẽ.
Cũng không bướng bỉnh một cách vô lý.
Càng không xem thường những rủi ro mà tôi đang sợ.
Yachiyo chỉ đang đưa ra một cách để cả hai chúng tôi cùng chịu được chuyện này.
Em muốn tự đi.
Nhưng cũng không muốn bỏ tôi lại trong một nỗi sợ không có cách giải quyết.
Đó thực sự là một thỏa thuận rất hợp lý theo cách của một chuyến đi mua đồ.
Kỹ thuật theo cách của những người từng sống quá lâu cùng số liệu.
Và rất đáng yêu nữa.
~ YachiSuzu ~