Chou Kaguya Hime

Ngoại truyện 5: Minakanushi · Phần 45

” Một Note nhỏ trước khi các bạn đọc nhen ^^

Có một số từ nghe tiếng Nhật nó sẽ hay hơn nhưng mình dịch qua tiếng Việt lun.

Như bé Thỏ Bông Chứng Cứ tên là : Shouko

Bé Cá Vàng Bình Thường tên là : Fuu Chan nha (tại Futsuu tiếng Nhật là Bình thường á ^^)

Cái cây tên là Mai mà Yachiyo đặt tên là : Koume Chan nhen”

Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã đọc và ủng hộ mình nha.”

  • YachiSuzu

Một lúc sau, Yachiyo cúi đầu thật nghiêm túc.

“Mami, Roka… hôm nay nhờ hai chị giúp em.”

Mami lập tức đặt tay lên ngực.

“Cứ để đó cho chị.”

Roka gật đầu, bình tĩnh hơn rất nhiều.

“Em cần hỗ trợ phần nào?”

Yachiyo nhìn xuống tờ note trước mặt.

“Trứng cuộn ạ.”

Tôi có cảm giác số phận đã quyết định rằng món trứng sẽ không bao giờ thoát khỏi các sự kiện quan trọng trong căn nhà này.

Yachiyo ngẩng lên, vẻ mặt nghiêm túc đến mức tôi cũng bất giác đứng thẳng hơn một chút.

“Em muốn biết trứng cuộn thế nào mới được gọi là hiền lành.”

Căn bếp yên lặng.

Tôi quay sang nhìn em.

Mami há miệng.

Roka hơi chớp mắt.

“…Hiền lành sao?”

Tôi hỏi lại.

Yachiyo gật đầu rất chắc chắn.

“Vâng. Hộp Bento của vợ hiền thì trứng cuộn cũng phải hiền lành, đúng không ạ?”

Mami ôm bụng cười ngay lập tức.

Cậu ấy cười đến mức biến mất khỏi khung hình.

Roka đưa tay đỡ trán, còn tôi thì cố gắng hết sức để giữ vẻ mặt nghiêm túc.

Nhưng tôi cũng thất bại với việc đó.

Yachiyo nhìn cả ba chúng tôi, mặt đỏ dần.

“Em hỏi nghiêm túc mà.”

Mami ở bên kia màn hình vừa cười vừa giơ tay xin lỗi.

“Không, không, chị xin lỗi. Câu hỏi rất hay. Rất có chiều sâu.”

Yachiyo nhìn cậu ấy.

“Nghe không đáng tin lắm.”

“Đáng tin mà.”

Roka bình tĩnh lên tiếng:

“Có thể hiểu ‘hiền lành’ là mềm, vị không quá mặn hay quá ngọt, hình dáng dễ thương, và quan trọng nhất là nó phải không bị cháy.”

Yachiyo lập tức quay sang nhìn cậu ấy bằng ánh mắt biết ơn.

“Đúng rồi ạ. Chị Roka hiểu em.”

Mami lúc này mới ngồi dậy lại, lau khóe mắt vì cười quá nhiều.

“Vậy trứng cuộn hiền lành cần mấy yếu tố cơ bản: màu vàng đẹp, vị hơi ngọt, không mặn quá, cuộn lại gọn gàng, và không rơi rụng như cuộc đời của một người thiếu ngủ.”

Tôi nhìn Mami.

“Câu cuối đang nói tớ à?”

“Tớ có nói tên đâu.”

“Nhưng ánh mắt cậu nói như vậy.”

Mami chớp mắt.

“Cậu học câu đó từ Yaccho đấy à?”

Yachiyo quay sang nhìn tôi bằng ánh mắt rất rõ ràng: thấy chưa, chị cũng làm vậy.

Tôi thua thêm một lần nữa.

Ủy ban bento chính thức bắt đầu hoạt động.

Roka phụ trách phần kỹ thuật: lượng trứng cần dùng, nhiệt độ của chảo, thời điểm đổ lớp đầu tiên và cách dùng đũa rồi cuộn từ mép vào trong.

Mami thì đảm nhận phần “cảm giác vợ hiền”, một khái niệm mà không ai trong chúng tôi định nghĩa được, nhưng cậu ấy lại nói bằng vẻ mặt cực kỳ tự tin.

Yachiyo đứng trước bếp trong chiếc tạp dề màu trắng kem.

Tôi không biết em lấy nó từ đâu.

Có lẽ lại là từ Mami.

Trên tạp dề có hình một con mèo đang cầm muỗng, trông nghiêm túc một cách rất khó hiểu.

Dây buộc sau lưng Yachiyo hơi lệch, nên tôi bước tới chỉnh lại giúp em.

Em đứng yên.

Ngoan đến mức làm tôi mềm lòng.

“Có chặt quá không?”

Yachiyo khẽ lắc đầu.

“Vậy có lỏng không?”

“Vừa rồi ạ.”

“Ừ. Ổn rồi.”

Em cúi xuống nhìn chiếc tạp dề trên người mình, đầu ngón tay khẽ chạm vào hình con mèo nhỏ trước ngực.

Rồi em nhỏ giọng hỏi:

“Em có giống một người đang nấu ăn bình thường không ha?”

Tôi đứng sau lưng Yachiyo.

Một câu trả lời rất dễ dàng là “có”.

Nhưng khi thấy mái tóc em nằm dưới ánh đèn bếp, bàn tay đang cầm đũa, cùng vẻ nghiêm túc hơi vụng về của một cô gái từng không thể chạm vào bất cứ thứ gì thuộc về thế giới thật, tôi bỗng cảm thấy hai chữ “bình thường” trong câu hỏi ấy dịu dàng đến mức khiến ngực mình mềm xuống.

“Có.”

Tôi đáp.

“Rất giống.”

Yachiyo không quay lại.

Nhưng vành tai em đỏ lên rất rõ.

Từ tablet, Mami lập tức che miệng.

“Trời ơi.”

Roka bình tĩnh nhắc:

“Đừng làm dao động người khác trước khi dùng bếp như vậy chứ Iroha.”

Tôi hơi ho một tiếng.

“Xin lỗi.”

Yachiyo cầm quả trứng đầu tiên lên.

Lần này, tay em không còn run nhiều như hôm qua nữa.

Dù vậy, vẻ mặt của em vẫn nghiêm túc đến mức tôi có cảm giác thứ đang nằm trong tay em không phải một quả trứng, mà là thiết bị tinh vi cấp quốc gia.

“Gõ nhẹ vào mép bát thôi nhé.”

Roka nói.

Yachiyo làm theo.

Rắc.

Một đường nứt nhỏ hiện ra.

Em cẩn thận tách hai nửa vỏ, và phần trứng rơi xuống bát khá gọn gàng.

Chỉ có một mảnh rất nhỏ lẫn vào bên trong.

Yachiyo cúi xuống nhìn nó.

Mảnh vỏ nằm yên trong bát, bình thản như một vật không có cự sống nhưng vẫn đủ sức khiến người ta căng thẳng.

“Không sao đâu.”

Roka lên tiếng.

“Em gắp nó ra là được.”

Yachiyo dùng thìa lấy nó ra ngoài.

Rồi em khẽ thở phào.

“Trứng thứ nhất… ổn.”

Mami lập tức vỗ tay.

“Rất hiền nhé!.”

Tôi không nhịn được mà bật cười.

Yachiyo quay sang nhìn tôi ngay.

“Chị vừa cười ạ?”

“Không. Chị đang cảm động.”

Em nheo mắt.

“Chị nói dối.”

“…Có một chút.”

Quả thứ hai tốt hơn hẳn.

Đến quả thứ ba, Yachiyo gần như đã làm hoàn hảo.

Em nhìn bát trứng đã được đánh đều trước mặt, đôi mắt sáng lên như thể vừa hoàn thành một bước tiến rất lớn.

Rồi chúng tôi chuyển sang phần nêm gia vị.

Và đó là lúc mọi chuyện bắt đầu trở nên phức tạp hơn mức cần thiết.

Yachiyo cầm thìa đong lên.

Một thìa nhỏ đường được cho vào bát.

Em dừng lại ngay lập tức.

“Như vậy có quá ngọt không ta?”

Roka đáp rất nhanh:

“Không.”

Mami chống cằm, nói bằng vẻ mặt cực kỳ tự tin:

“Một người vợ hiền thì cần phải ngọt ngào một chút ha.”

Tôi nhìn bát trứng.

“Chị ăn được.”

Yachiyo lần lượt nhìn cả ba chúng tôi.

Rồi em quay người, lấy ra một cây thước.

“Em lấy thước làm gì thế?”

“Để đo miếng trứng sau khi cuộn.”

“Nhưng bây giờ mình còn chưa cuộn mà.”

“Em chuẩn bị trước.”

Mami bật cười ngay lập tức.

Roka thì nhìn cây thước trong tay Yachiyo, im lặng suy nghĩ rồi nghiêm túc nói:

“Đo cũng được. Nhưng không cần chính xác tới từng milimet đâu đấy nhé.”

Yachiyo nghiêm túc ghi nhớ.

“Vậy chính xác tới mức nào ạ?”

Roka đáp:

“Sao cho miếng trứng vừa miệng Iroha là được.”

Yachiyo khựng lại.

“Đó không phải đơn vị đo.”

“Nhưng là tiêu chuẩn của hộp cơm.”

Yachiyo nhìn bát trứng trước mặt, vẻ mặt như vừa gặp phải một khái niệm triết học.

“Ăn vừa miệng…”

Tôi đứng cạnh em, bỗng thấy cảnh ấy vừa buồn cười, vừa làm lòng mình hơi nhói lên.

Yachiyo cố đo từng thứ không phải vì em quá máy móc.

Chỉ là em vẫn chưa biết “vừa đủ” trong đời sống bình thường nên có hình dáng ra sao.

Ở lab, mọi thứ đều có ngưỡng hay một mức độ rõ ràng.

Nhiệt độ, thời lượng, mức pin, dao động tín hiệu, nhịp đồng bộ,…Tất cả đều có con số để dựa vào, có khoảng an toàn để kiểm tra, có sai số chấp nhận được để ghi lại.

Nhưng ở căn bếp nhỏ này thì khác.

Một hộp cơm cũng khác.

“Hiền lành” không có đơn vị đo.

“Vợ hiền” lại càng không nên có.

Một miếng trứng thế nào mới là vừa đủ để thể hiện tình yêu thương.

Một góc cơm phải đặt ra sao để người ăn hiểu rằng đã có ai đó nghĩ tới mình từ tối hôm trước.

Một hộp cơm như thế nào mới đến mức được gọi là đáng yêu, và như thế nào mới bị xem là thảm họa.

Những điều ấy chẳng có thiết bị nào đo đếm được.

Cũng chính vì vậy, Yachiyo mới nghiêm túc đến mức gần như vụng về.

Bởi em không chỉ đang học làm trứng cuộn.

Em đang học cách đặt tình yêu của mình vào một thứ không cần chính xác tuyệt đối, nhưng vẫn có thể khiến người nhận cảm thấy ấm lòng.

Tôi đưa tay chạm nhẹ vào vai em.

“Yachiyo.”

“Vâng?”

“Không cần phải hoàn hảo đâu.”

Em quay sang nhìn tôi.

“Nhưng đây là hộp cơm đầu tiên mà em làm cho chị.”

“Ừ.”

“Vậy nên…”

“Vậy nên càng không cần hoàn hảo.”

Tôi nói.

“Nếu nó hoàn hảo quá, sau này mình lấy gì để nhớ về lần đầu tiên?”

Yachiyo im lặng.

Mami ở bên kia màn hình cũng không nói gì thêm.

Roka nhìn tôi.

Tôi tiếp tục, giọng nhẹ hơn:

“Chị muốn ăn hộp cơm em làm.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt em.

“Không cần là hộp cơm đẹp nhất, cũng chẳng cần phải đúng chuẩn nhất.”

“Chỉ cần đó là hộp cơm của em thôi. Với chị như vậy là quá đủ rồi”

Yachiyo cúi đầu xuống.

Đôi đũa trong tay em khẽ siết lại.

“Chị nói như vậy là gian lận.”

“Ừ.”

“Vì em sẽ muốn khóc mất.”

Tôi nhìn chiếc chảo vẫn còn đặt trên bếp, rồi đáp rất nghiêm túc:

“Khóc trước chảo nóng thì không an toàn đâu.”

Roka lập tức gật đầu.

“Vâng.”

Mami cũng nghiêm trang phụ họa:

“Nước mắt có thể để dành sau khi cuộn trứng đó Yaccho.”

Yachiyo im lặng.

Rồi em bật cười.

Tiếng cười nhỏ ấy làm phần không khí đang căng lên trong căn bếp dịu xuống, giống như ai đó vừa nhẹ nhàng mở hé một ô cửa.

Chúng tôi bắt đầu cuộn trứng.

Lớp đầu tiên hơi rám cạnh.

Không nhiều lắm.

Chỉ vừa đủ để Yachiyo nhìn nó bằng vẻ mặt vừa thất bại trong một cuộc thi rất quan trọng.

Mami lập tức lên tiếng:

“Không sao. Mặt ngoài hơi rám một chút sẽ tạo cảm giác gia đình.”

Tôi quay sang nhìn cậu ấy.

“Có khái niệm đó à?”

“Bây giờ thì có này.”

Roka bình tĩnh bổ sung:

“Nếu cần, vẫn có thể cắt bỏ phần bị rám quá mức mà.”

Yachiyo lắc đầu.

“Không ạ.”

Cả ba chúng tôi cùng nhìn em.

Yachiyo vẫn nhìn chiếc chảo trước mặt.

Một lúc sau, em nói rất khẽ:

“Em muốn để lại một chút.”

“Vì sao?”

“Vì đây là lần đầu tiên.”

“Và lần đầu tiên thì… chắc nên có chỗ hơi vụng về một chút.”

Trên lớp trứng đầu tiên vẫn còn một vệt rám rất nhỏ.

Đáng lẽ, chúng tôi hoàn toàn có thể cắt bỏ nó đi để hộp cơm trông đẹp hơn.

Nhưng Yachiyo muốn giữ lại.

Vì đó là phần đầu tiên.

Có lẽ cuốn nhật ký đã dạy em điều ấy.

Không phải thứ gì chưa đẹp cũng cần được sửa lại ngay.

Có những điều hơi cháy một chút, hơi run một chút, vụng về hơn dự định một chút nhưng bởi vì chúng thuộc về lần đầu tiên, nên vẫn có quyền được ở lại.

Cuối cùng, món trứng cuộn cũng thành hình.

Nó không tròn đều như trong ảnh hướng dẫn.

Phần bên này hơi phồng lên, phần bên kia lại lép xuống một chút. Đến khi được đặt lên thớt, cả cuộn trứng nghiêng rất rõ về bên trái.

Yachiyo nhìn thành phẩm trước mặt.

Mami ngừng cười.

Roka cũng im lặng quan sát.

Còn tôi thì đứng bên cạnh em.

Căn bếp yên tĩnh mất vài giây.

Rồi Mami lên tiếng:

“Rất có cá tính.”

Tôi bật cười.

Yachiyo cúi đầu xuống, bờ vai khẽ run lên.

Trong khoảnh khắc đầu tiên, tôi tưởng em buồn nên lập tức bước lại gần.

Nhưng không phải.

Em đang cười.

Một tiếng cười rất nhỏ, vừa bất lực, vừa vui đến mức không giấu được.

“Trứng cuộn của em… hình như không hiền lắm nhỉ.”

Roka nghiêng đầu quan sát thành phẩm trên thớt bằng vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.

“Không. Nó vẫn hiền.”

Yachiyo ngẩng lên.

“Thật ạ?”

“Ừ.”

Roka gật đầu chắc chắn.

“Chỉ là hơi thiếu cân bằng một chút.”

Mami lập tức đập tay xuống bàn.

“Đúng rồi! Hiền nhưng lệch!”

Yachiyo khựng lại một nhịp.

Rồi em bật cười thêm lần nữa.

“Hiền nhưng lệch…”

Em lặp lại nó giống như vừa tìm được một cái tên hoàn hảo cho món trứng cuộn đầu tiên của mình.

Tôi nhìn miếng trứng trên thớt.

Không hiểu vì sao, cái tên đó lại hợp đến lạ.

Một món trứng cuộn hơi nghiêng, một hộp cơm đầu tiên còn vụng về, và cả đời sống mới mà chúng tôi đang chậm rãi học cách bước vào.

Tất cả đều chưa thể thẳng thớm ngay từ đầu.

Cũng chẳng đẹp hoàn hảo như hình minh họa trong sách hướng dẫn.

Nhưng nó rất ấm áp.

Yachiyo lấy thước ra đo từng miếng trứng sau khi cắt.

Tôi ngồi bên cạnh, tay chống cằm.

“Em thật sự định đo à?”

“Vâng.”

“Roka đã nói không cần chính xác tới milimet mà.”

“Em chỉ đo để tham khảo thôi.”

Tôi nhìn tờ giấy trước mặt em.

“Nhưng em đang ghi số lại kìa.”

“Để lần sau cải thiện ạ.”

Mami nhìn bảng ghi chép của Yachiyo qua camera, cười đến mức khóe mắt cong lên.

“Yaccho, đây không phải hiệu chỉnh thiết bị đâu.”

“Nhưng nếu lần sau muốn làm đẹp hơn thì vẫn cần số liệu.”

Roka gật đầu rất tự nhiên.

“Có dữ liệu cũng tốt.”

Tôi lập tức quay sang màn hình.

“Cậu đừng cổ vũ em ấy.”

“Nhưng nó đúng mà.”

Mami thở dài, chống cằm nhìn cả ba chúng tôi.

“Ủy ban này mất cân bằng thật rồi. Một người quá khoa học, một người quá yêu, còn một người thì quá dễ bị Yaccho làm cho phải chiều theo ý em ấy.”

Tôi chớp mắt.

“Người quá yêu là ai?”

Mami nhìn tôi.

Yachiyo cũng nhìn tôi.

Roka cũng nhìn tôi.

Tôi đặt tay xuống bàn.

“Được rồi. Tớ hiểu rồi.”

Cá hồi được nướng rất đơn giản.

Lần này, Yachiyo chỉ đứng cạnh tôi và tự tay lật một miếng nhỏ. Động tác vẫn còn hơi cẩn thận quá mức, nhưng so với hôm qua, em đã làm tốt hơn nhiều.

Rau được rửa sạch, để ráo rồi cắt ra.

Tất nhiên, chúng không đều.

Một miếng dưa leo dày gần gấp đôi miếng bên cạnh, khiến Yachiyo lập tức cúi xuống nhìn nó bằng vẻ mặt nghiêm trọng.

Em vừa định đưa tay sửa lại, tôi đã nhẹ nhàng giữ tay em.

“Không sao đâu.”

“Nhưng nó không đều.”

“Chị ăn được.”

“Nhưng hộp cơm…”

“Yachiyo.”

“Vâng?”

Tôi nhìn chiếc hộp màu kem đang nằm trên bàn, rồi nói rất nghiêm túc:

“Đừng làm hộp cơm mệt.”

Yachiyo đứng hình mất một giây.

Rồi em phì cười.

“Chị học cách nói của em rồi.”

“Ừ.”

Tôi mỉm cười.

“Vì chị cũng đang sống cùng em mà.”

“Hiệu quả phải không?”

“Hiệu quả lắm đấy.”

Yachiyo đặt dao xuống.

“Vậy dưa leo không đều cũng được.”

“Ừ.”

~ YachiSuzu ~

SCROLL DOWN