Chou Kaguya Hime

Ngoại truyện 5: Minakanushi · Phần 44

Chou Kaguya Hime - Ngoại truyện 5 : Minakanushi - Phần 44

” Một Note nhỏ trước khi các bạn đọc nhen ^^

Có một số từ nghe tiếng Nhật nó sẽ hay hơn nhưng mình dịch qua tiếng Việt lun.

Như bé Thỏ Bông Chứng Cứ tên là : Shouko

Bé Cá Vàng Bình Thường tên là : Fuu Chan nha (tại Futsuu tiếng Nhật là Bình thường á ^^)

Cái cây tên là Mai mà Yachiyo đặt tên là : Koume Chan nhen”

Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã đọc và ủng hộ mình nha.”

  • YachiSuzu

Tôi từng nghĩ, sau khi chúng tôi nói được câu đó, một ngày bình thường sẽ thật sự bắt đầu theo cách bình thường nhất.

Bữa sáng sẽ được ăn xong trong ánh nắng nhạt.

Bình Thường sẽ được cho ăn.

Mai sẽ được tưới nước.

Thời tiết sẽ được kiểm tra trước khi ra khỏi nhà.

Rồi tôi sẽ đến lab đúng giờ, làm việc vừa đủ, nhớ ăn trưa, bớt uống cà phê, và trở về trước khi trời tối hẳn.

Một ngày như vậy, nếu có điều gì đặc biệt, thì có lẽ cũng chỉ đặc biệt ở chỗ nó chẳng cố trở nên đặc biệt.

Nó chỉ lặng lẽ diễn ra.

Như một ngày bình thường mà chúng tôi đã phải đi qua rất nhiều thứ mới có thể chạm tới.

Tôi đã nghĩ như thế.

Cho tới khi Yachiyo đặt hai tay xuống bàn ăn sáng, nhìn tôi bằng vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc rồi tuyên bố:

“Chị Iroha.”

“Ừ?”

“Hôm nay em sẽ làm một hộp Bento cho chị.”

Tôi đang uống trà.

Suýt nữa thì sặc.

Vì câu đó quá bất ngờ, và vì vẻ mặt của Yachiyo lúc nói ra chẳng giống người đang đề nghị chuẩn bị cơm trưa chút nào.

Nó giống vẻ mặt của một người vừa nhận nhiệm vụ quyết định vận mệnh của mùa xuân, mùa hè, mùa thu, mùa đông, và có thể là cả tương lai nhân loại.

Tôi đặt cốc xuống thật cẩn thận.

“Em muốn làm bento cho chị?”

Yachiyo gật đầu.

“Hôm nay luôn?”

Em lại gật.

“Bằng cơ thể mới này, trong căn bếp nhà mình?”

Lần này, Yachiyo hơi cau mày.

“Chị đang xác nhận vì cảm động, hay vì không tin em đấy?”

Câu trả lời đúng là cả hai.

Nhưng con người trưởng thành cần biết chọn cách sống sót.

“Vì chị bất ngờ.”

“Vậy là chị không tin em.”

“Chị chưa hề nói vậy.”

“Nhưng ánh mắt chị nói rồi.”

Tôi vô thức đưa tay sờ lên khóe mắt mình.

Yachiyo nhìn động tác đó, vẻ mặt càng trở nên nghiêm túc.

“Chị đừng giả vờ vô tội. Em đã thấy ánh mắt đó nhiều lần rồi.”

“Ánh mắt nào cơ?”

“Ánh mắt của người đang âm thầm tính xem, nếu em làm rơi trứng xuống sàn thì cần bao lâu thời gian để lau sạch.”

Thật ra, tôi vừa nghĩ đúng câu đó.

Không sót một chữ nào.

Yachiyo híp mắt nhìn tôi.

“Thấy chưa.”

“Em càng ngày càng đọc suy nghĩ của chị giỏi quá rồi đấy nhé!.”

“Vì em đang sống cùng chị mà.”

Câu đó đáng lẽ chỉ là một lời đáp rất bình thường.

Vậy mà nó khiến lòng tôi mềm xuống ngay lập tức.

Tôi đang sống cùng em.

Và em cũng đang sống cùng tôi.

Vì ở bên nhau như thế, Yachiyo bắt đầu học được những điều rất nhỏ thuộc về tôi.

Ánh mắt tôi mỗi khi nhìn thấy email từ lab hiện lên trên màn hình.

Gương mặt rõ ràng là có chuyện, nhưng miệng vẫn nói “không có gì”.

Cả dáng vẻ khi tôi cầm cốc cà phê thứ hai lên, trông chẳng khác nào một người đang chuẩn bị phạm tội.

Và bây giờ, em còn nhận ra cả nỗi lo của tôi dành cho một quả trứng thậm chí vẫn chưa kịp được đập.

Tôi thở ra, chậm rãi giơ hai tay lên đầu hàng.

“Được rồi. Chị tin em.”

Yachiyo nhìn tôi thêm hai giây, như thể đang kiểm tra xem câu “chị tin em” kia có đủ trung thực hay không.

Rồi em gật đầu.

“Vậy hôm nay em sẽ làm bento cho chị.”

Tôi nhìn xuống bàn ăn.

Trước mặt chúng tôi là một bữa sáng khá đơn giản: cơm trắng, trứng, vài miếng cá khô nhỏ, cùng bát canh miso còn sót lại từ hôm qua nhưng đã được điều chỉnh để không còn giàu nấm quá mức.

Một ngày bình thường mới bắt đầu chưa đầy ba mươi phút, vậy mà Yachiyo đã quyết định biến nó thành một sự kiện gì đó rất lớn.

Tôi hỏi:

“Sao tự nhiên em lại muốn làm cơm trưa cho chị?”

Yachiyo lập tức ngồi thẳng hơn.

“Không phải tự nhiên đâu ạ.”

“Vậy em nghĩ chuyện này từ khi nào?”

Em cúi mắt xuống bát cơm của mình, đầu đũa khẽ chạm vào mép bát.

“Từ sau bữa tối hôm qua.”

“Bữa tối không có lý do ấy à?”

Yachiyo gật đầu rất nhẹ.

“Vâng.”

“Tối qua em nghĩ, nếu mình có thể ăn một bữa tối không có lý do, vậy chắc mình cũng có thể chuẩn bị bữa trưa mà không cần một cột mốc gì đặc biệt.”

“Ừ.”

“Nhưng bento thì khác.”

“Khác thế nào?”

Yachiyo ngẩng lên nhìn tôi.

“Vì nó có thể đi cùng chị ra ngoài.”

Tôi im lặng.

Câu đó rất nhẹ nhàng.

Và cũng rất nguy hiểm.

Chỉ trong một nhịp, nó đã xuyên qua gần như toàn bộ khả năng phòng thủ của tôi.

Yachiyo cúi mắt xuống, giọng nhỏ hơn một chút.

“Trước đây, mỗi lần chị đến lab, em chỉ có thể nhắn chị nhớ ăn trưa thôi.”

“Hoặc gọi video nếu chị có thời gian nghỉ.”

“Ừ.”

“Hoặc nhìn chị nói dối rằng chị đã ăn rồi.”

Tôi quay mặt đi.

“Chị cũng đâu nói dối nhiều đến vậy.”

Yachiyo nhìn tôi rất lâu.

“Chị Iroha.”

Tôi im lặng thêm một giây.

“…Có một chút thôi.”

“Rất nhiều.”

Lần này, tôi không cãi nữa.

Yachiyo lại nhìn xuống tay mình.

“Nhưng bây giờ em đã ở ngoài này rồi.”

Tôi khẽ gật đầu.

“Em có thể chạm vào trứng thật, cầm một hộp cơm thật, rồi tự tay đặt thức ăn vào đó.”

Em ngừng lại một chút, như đang hình dung từng bước trong đầu.

“Sau đó đóng nắp lại, đưa cho chị mang đến lab.”

Giọng Yachiyo nhỏ hơn.

“Như vậy, lúc chị ăn trưa ở đó… sẽ có một phần của buổi sáng ở nhà đi cùng chị.”

Câu nói ấy chẳng hề bi thương, cũng không lớn lao đến mức khiến người ta nghẹt thở.

Nó chỉ bình thường quá, đến mức làm tôi đau lòng.

Bởi đó vốn là chuyện những người bình thường vẫn có thể làm cho nhau mỗi ngày mà chẳng cần suy nghĩ quá nhiều.

Làm một hộp cơm.

Đưa cho người mình yêu mang đi.

Và tin rằng, dù người ấy đang ở một nơi khác, vẫn có một phần dịu dàng của mình ở bên cạnh họ.

Để giữa một ngày làm việc, khi người ấy mở nắp hộp cơm ra, họ có thể bất chợt nhận ra rằng: à, đã có ai đó nghĩ tới mình từ tận buổi sáng.

Với người khác, đó có lẽ chỉ là cơm trưa.

Nhưng với Yachiyo, hộp cơm ấy là một cách rất mới để em hiện diện trong đời tôi.

Không còn cách nhau qua màn hình tablet.

Không còn là giọng nói vọng tới từ Tsukuyomi.

Cũng chẳng phải một lời hứa nghẹn ngào dưới ánh đèn vàng của đêm dài mười tám tiếng.

Lần này, Yachiyo chọn ở bên tôi bằng trứng cuộn, cơm trắng, cá hồi, và có lẽ là một ít rau bị cắt hơi lệch một chút.

Tôi nhìn em.

“Yachiyo.”

“Vâng?”

“Nếu em nói như vậy thì chị sẽ không ngăn được nữa đâu.”

Yachiyo chớp mắt.

“Vậy là chị đã định ngăn em ạ?”

“Chị định thương lượng để giảm mức độ nguy hiểm trong nhà bếp.”

“Vậy vẫn được mà.”

Em gật đầu rất nghiêm túc.

“Em sẽ cho phép chị giám sát an toàn.”

“Cảm ơn em.”

“Nhưng chị không được giành làm hết với em.”

“Chị biết.”

“Cũng đừng nói mấy câu như ‘để chị làm cho nhanh’.”

“Chị biết mà.”

Yachiyo nhìn tôi thêm một lúc, ánh mắt hẹp lại đầy cảnh giác.

“Và nhất là đừng nhìn em bằng ánh mắt của người đang quan sát một thiết bị thử nghiệm sắp quá tải.”

Tôi im lặng.

“Chị vừa định nói gì đúng không?”

“…Chị biết rồi.”

Yachiyo hài lòng gật đầu, rồi nghiêm túc bổ sung:

“Còn nữa. Trước khi em làm xong, chị chưa được khóc.”

“Điều này hơi khó.”

“Chị Iroha.”

“Ừ?”

“Hộp cơm còn chưa tồn tại mà chị đã muốn khóc rồi, nó sẽ thấy áp lực đấy.”

Tôi bật cười.

“Dạo này em rất quan tâm cảm xúc của những vật chưa có ý thức.”

“Vì trong nhà mình có nhiều thứ phải học cách bình thường cùng nhau lắm.”

Yachiyo nói câu ấy rất tự nhiên.

Rồi đứng dậy.

“Được rồi. Bắt đầu thôi.”

Tôi nhìn Yachiyo đi về phía tủ lạnh, trong lòng vẫn còn rung nhẹ vì câu vừa rồi.

Hóa ra trong căn nhà này, có rất nhiều thứ đang phải học cách trở nên bình thường cùng nhau.

Yachiyo đang học.

Tôi cũng vậy.

Căn bếp nhỏ, chiếc hộp cơm còn chưa được mở ra, quả trứng vẫn nằm yên trong khay, tất cả dường như cũng đang chờ đến lượt mình bước vào một buổi sáng mới.

Một người đã sống suốt mười năm mà gần như không biết nghỉ.

Một người đã chờ tám nghìn năm nhưng chưa từng biết cảm giác chuẩn bị bữa trưa cho người mình yêu.

Và hôm nay, giữa tiếng tủ lạnh mở ra rất khẽ, chúng tôi bắt đầu học lại từ những điều nhỏ nhất.

Mọi chuyện bắt đầu từ việc chọn hộp.

Trong nhà tôi có hai cái.

Một cái màu xám đã cũ, đơn giản đến mức gần như chẳng có gì để nói. Nó từng theo tôi qua những ngày hiếm hoi còn đủ lý trí để tự chuẩn bị cơm mang đi học, rồi sau này là mang đến lab.

Cái còn lại mới hơn, màu kem, nắp gỗ nhạt. Mami tặng nó cùng một câu khiến tôi suýt đánh rơi cả túi đồ.

“Đồ trong nhà hai người càng ngày càng có mùi phòng lab quá. Thêm cái này vào cho tăng cảm giác vợ chồng đi.”

Tôi đã suýt trả lại ngay tại chỗ.

Còn Yachiyo thì đỏ mặt đến mức không nói nổi câu nào. Vậy mà sau đó, em vẫn lặng lẽ cất chiếc hộp ấy vào tủ, cẩn thận như thể đang đặt vào đó một lời hứa rất nhỏ.

Hôm nay, em lấy nó ra.

Cầm bằng cả hai tay.

Rồi nhìn rất lâu.

“Cái này đẹp hơn.”

“Ừ.”

“Nhưng nếu em làm xấu nó thì có lỗi không nhỉ?”

Tôi nhìn em.

“Hộp cơm không có lòng tự trọng đâu.”

Yachiyo lập tức ôm nó sát vào người hơn một chút.

“Chị lại xem thường đồ vật rồi.”

“Chị chỉ nghĩ là đồ vật trong nhà mình được em trao hơi nhiều nhân cách thôi.”

Yachiyo cúi xuống nhìn chiếc hộp màu kem trong tay.

Một lúc sau, em nói rất nhỏ:

“Vì em muốn chúng ở đây như một phần của ngôi nhà.”

Câu đó khiến tôi im ngay.

Được rồi.

Hôm nay, tôi sẽ không tranh luận với một người vừa nghiêm túc nhân cách hóa hộp cơm.

Yachiyo đặt chiếc hộp màu kem xuống bàn, sau đó lấy giấy note và bút ra như thể chuẩn bị bước vào một cuộc họp rất quan trọng.

Tôi đứng bên cạnh nhìn em.

Trên tờ giấy nhỏ, Yachiyo chậm rãi viết xuống một dòng:

Hộp cơm đầu tiên của chị Iroha.

Sau đó gạch đầu dòng:

  1. Cơm
  2. Trứng cuộn
  3. Cá hồi
  4. Rau
  5. Cái gì đó dễ thương
  6. Không làm chị bị đau bụng

Tôi chỉ vào dòng cuối.

“Dòng này rất quan trọng đấy nhé.”

“Vâng.”

Yachiyo gật đầu nghiêm túc.

“Chị Mami nói hộp cơm của một người vợ hiền mà khiến người ăn đau bụng thì không còn hiền nữa.”

“Mami nói vậy khi nào?”

“Em nhắn hỏi từ tối qua.”

“Em đã nhắn hỏi Mami?”

“Vâng.”

“Chỉ để hỏi hộp cơm?”

“Không chỉ có chị Mami đâu.”

Yachiyo đáp rất bình tĩnh.

Sự bình tĩnh đó khiến tôi lập tức có linh cảm chẳng lành.

Và đúng như dự đoán, ngay giây tiếp theo, chiếc tablet trên bàn sáng lên.

Một cuộc gọi nhóm hiện ra.

Mami.

Roka.

Còn tên phòng gọi, dĩ nhiên, là do Mami đặt.

Ủy ban Bento lần thứ nhất.

Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy.

Trong vài giây ngắn ngủi, tôi nghiêm túc suy nghĩ xem liệu mình có thể giả vờ mất kết nối mạng hay không.

Tôi nhìn màn hình.

Rồi lại nhìn Yachiyo.

“Yachiyo.”

“Vâng?”

“Em lập ủy ban thật à?”

“Không phải em lập.”

Yachiyo đáp rất nghiêm túc.

“Chị Mami chỉ đặt tên thôi.”

“Nhưng em tham gia.”

“Vì em cần chuyên gia.”

Tôi im lặng một nhịp.

“Chuyên gia về Bento?”

“Vâng.”

Yachiyo gật đầu như thể đó là chuyện hiển nhiên nhất trên đời.

Tôi còn chưa kịp quyết định nên bắt đầu phản đối từ đâu, em đã bình thản bấm nhận cuộc gọi.

Màn hình sáng lên.

Mami xuất hiện đầu tiên, gương mặt rạng rỡ đến mức khiến tôi có cảm giác người vừa được mời tham dự không phải một buổi tư vấn làm bento, mà là lễ khai mạc của một dự án quốc gia.

Phía sau cậu ấy là căn phòng quen thuộc. Trên bàn đã bày sẵn giấy bút, vài tờ ghi chú, thậm chí còn có cả cốc nước đặt ngay ngắn bên cạnh.

Mami thật sự chuẩn bị cho cuộc gọi này như một hội nghị học thuật.

Roka ngồi cạnh, vẻ mặt bình tĩnh hơn rất nhiều.

Nhưng trước mặt cậu ấy cũng có một cuốn sổ đang mở.

Tôi nhìn cảnh đó trong vài giây.

Rồi chậm rãi hiểu ra rằng, trong căn phòng này, người duy nhất không biết mình đang tham gia một cuộc họp nghiêm túc có lẽ là tôi.

Tôi nhìn cuốn sổ trước mặt Roka.

Roka nhìn lại tôi, rồi bình thản nói trước khi tôi kịp hỏi:

“Ghi chép hỗ trợ thôi.”

Tôi im lặng.

Mami thì vui vẻ vẫy tay qua màn hình.

“Chào buổi sáng, cặp vợ chồng và hộp cơm nhé.”

Yachiyo lập tức đỏ bừng mặt.

“Mami!”

Tôi đưa tay lên day trán.

“Buổi sáng nào cậu cũng nhất định phải gây sát thương ngay từ câu chào đầu tiên à?”

“Đây gọi là động viên tinh thần.”

“Cậu động viên hơi mạnh quá đấy.”

“Yaccho cần khí thế mà.”

Roka bình tĩnh lên tiếng:

“Nhưng lần đầu thao tác bếp độc lập không nên chịu quá nhiều áp lực.”

Mami quay sang nhìn cậu ấy.

“Cậu nói vậy nghe còn áp lực hơn đó.”

“Không. Tớ chỉ đang mô tả tình hình.”

Yachiyo nhìn hai người qua màn hình.

Em có vẻ hơi căng thẳng, nhưng trong ánh mắt lại lẫn một chút vui vẻ rất khó giấu.

SCROLL DOWN