Chou Kaguya Hime

Ngoại truyện 5: Minakanushi · Phần 40

Chou Kaguya Hime - Ngoại truyện 5 : Minakanushi - Phần 40

” Một Note nhỏ trước khi các bạn đọc nhen ^^

Có một số từ nghe tiếng Nhật nó sẽ hay hơn nhưng mình dịch qua tiếng Việt lun.

Như bé Thỏ Bông Chứng Cứ tên là : Shouko

Bé Cá Vàng Bình Thường tên là : Fuu Chan nha (tại Futsuu tiếng Nhật là Bình thường á ^^)

Cái cây tên là Mai mà Yachiyo đặt tên là : Koume Chan nhen”

Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã đọc và ủng hộ mình nha.”

  • YachiSuzu

Sau bữa tối không có lý do đó, căn phòng hình như đã thật sự thay đổi theo một cách khác.

Nếu như theo kiểu thường ngày thì sẽ là có ai đó vừa mua thêm một món đồ mới hoặc là vì bàn ăn bỗng rộng hơn, ánh đèn bỗng ấm hơn, hay Bình Thường bỗng thôi bơi vòng vòng như một sinh vật hoàn toàn không biết lịch sử nhân loại đã trải qua những gì trong căn phòng này.

Nhưn mọi thứ vẫn vậy.

Cuốn nhật ký giấc mơ vẫn nằm trên bàn đầu giường.

Bìa xanh nhạt.

Góc dưới có vầng trăng rất mờ.

Một cuốn sổ nhỏ tới mức nếu đặt giữa cả chồng tài liệu nghiên cứu, có lẽ chẳng ai nhận ra nó quan trọng đến nhường nào.

Nhưng với chúng tôi, bên trong nó đã có câu chuyện của cả một tuần.

Nếu đặt cạnh tám nghìn năm, một tuần này nhỏ đến mức gần như không đủ để gọi là thời gian.

Nếu đặt cạnh mười năm tôi chạy trong phòng lab, một tuần cũng chỉ giống như một đoạn nghỉ rất ngắn giữa hai lần mở máy.

Vậy mà kỳ lạ thay, chỉ trong bảy ngày ấy, Yachiyo đã học được nhiều điều hơn cả rất nhiều năm tháng trước kia cộng lại.

Những điều ấy không còn là chuyện làm quen với cơ thể mới, tập đi lâu hơn dưới trời lạnh, hay xử lý vị giác, xúc giác, hơi ấm và giấc ngủ như một bài toán kỹ thuật nữa.

Điều em thật sự phải học, là cách tiếp tục sống sau khi phép màu đã xảy ra.

Bởi có những phép màu, khi còn ở rất xa, người ta thường tin rằng chỉ cần chúng thành sự thật thì mọi thứ sẽ tự nhiên trở nên dễ dàng.

Rằng chỉ cần Yachiyo có thể bước ra ngoài, có thể ngủ, có thể mơ, có thể thoát khỏi mười tám tiếng ngắn ngủi bị Tsukuyomi kéo về, thì như vậy đã là đủ.

Nhưng đến khi điều đó thật sự xảy ra, em mới nhận ra: được sống không phải là điểm kết thúc của phép màu, mà là nơi mọi điều mới bắt đầu.

Nhưng sau khi điều “chỉ cần vậy thôi” thật sự xảy ra, trước mặt chúng tôi lại mở ra một thứ khác.

Rộng hơn.

Lặng hơn.

Và có lẽ còn khó hơn.

Chúng tôi phải học cách sống tiếp mà không biến mỗi ngày thành một cuộc kiểm tra xem hạnh phúc có còn ở đó hay không.

Niềm vui cũng không cần phải dè chừng như thể chỉ cần vui sai cách một chút là mọi thứ sẽ tan biến. Một giấc ngủ không có giấc mơ vẫn có giá trị của nó. Một bữa tối không vì dịp gì đặc biệt vẫn có thể là một khoảnh khắc đáng được giữ lại, dù phía sau nó không có cột mốc lớn lao nào để chứng minh.

Việc về nhà sớm cũng vậy.

Nó không cần phải là một chiến thắng hiếm hoi, không cần được ghi nhớ như một điều kỳ diệu đặc biệt. Chỉ cần ngày mai, ngày kia, rồi những ngày sau nữa, chúng tôi vẫn có thể lặp lại điều ấy như một phần bình thường của cuộc sống.

Yachiyo đã chờ đợi quá lâu, nhưng điều đó không có nghĩa là từng phút em sống đều phải rực rỡ đến mức xứng đáng với tám nghìn năm cô độc.

Còn tôi, người từng chạy mãi về phía em, cũng phải hiểu ra rằng cứu được em không phải là điểm kết thúc.

Đó chỉ là nơi chúng tôi bắt đầu học cách sống cùng nhau.

Sống cùng em mới là việc bắt đầu.

Sau khi dọn bát đũa xong, Yachiyo không cất cuốn nhật ký ngay.

Em ôm nó ngồi trên thảm, trước bàn thấp.

Tôi rửa tay xong đi ra, thấy em đang mở sổ ra trang đầu tiên.

Ánh đèn vàng rơi xuống tóc em.

Trang giấy trước mặt có những dòng chữ đã bắt đầu quen thuộc với cả hai.

Đêm qua, em mơ thấy mình không cần chờ nữa.

Em đi cạnh chị.

Tay chị ấm.

Có ánh sáng bình thường.

Và ở góc dưới:

10/10. Vì có chị.

Mỗi lần nhìn lại dòng đó, tôi vẫn thấy tim mình lệch nhịp.

Cảm giác ấy đã không còn dữ dội như lần đầu, cũng chẳng khiến tôi bật khóc ngay như khoảnh khắc Yachiyo vừa viết nó xuống.

Nó giống như có ai đó khẽ chạm vào một vết thương vừa kịp lành.

Không đủ đau để tôi phải co người lại, nhưng đủ để nhắc rằng nơi ấy từng có một điều gì đó rất sâu.

Yachiyo nhìn trang giấy rất lâu.

Rồi lật sang trang tiếp theo.

Trang của ác mộng.

Đêm nay, em mơ thấy mình gọi chị nhưng không có tiếng.

Em tỉnh dậy. Chị nghe thấy em.

Không thích. Nhưng thật.

Đầu ngón tay em dừng ở dòng thứ hai lâu hơn một chút.

Tôi ngồi xuống cạnh em.

Sau một tuần, tôi bắt đầu hiểu rằng có những lúc Yachiyo chỉ muốn được yên lặng nhìn mọi thứ.

Em chưa cần một câu trả lời.

Cũng chưa cần tôi phân tích giúp cảm xúc ấy là gì.

Điều em cần hơn cả, có lẽ chỉ là được giữ nó trong lòng thêm một chút, cho đến khi bản thân thật sự sẵn sàng bước ra ánh sáng

Một lúc sau, em lật tiếp.

Hôm nay, chị Iroha đã nghỉ.

Em nghĩ đây cũng là một loại giấc mơ đẹp.

Trang đó làm tôi hơi mất tự nhiên.

Là vì sau lời nhắc của Clark, dòng chữ này bỗng có thêm một tầng nghĩa khác.

Tôi đã từng nghĩ mình nghỉ một ngày là chuyện rất nhỏ.

Thậm chí hơi khó chịu và tôi cảm thấy mình có lỗi.

Nhưng với Yachiyo, việc tôi nghỉ ngơi cũng có thể là một giấc mơ đẹp.

Một giấc mơ trong đó người kéo em ra khỏi bóng tối không tự biến mình thành một ngọn lửa cháy đến kiệt.

Yachiyo lật sang trang giấc ngủ trưa.

Hôm nay em không mơ.

Nhưng em tỉnh dậy trong vòng tay chị.

Vậy cũng được.

Em đọc rất chậm.

“Em thích trang này lắm.”

Tôi nhìn em.

“Vì sao?”

“Vì nó không có gì đặc biệt.”

Tôi bật cười rất nhẹ.

“Vậy mà em vẫn thích à?”

“Vâng.”

Yachiyo gật đầu.

“Lúc đầu, em hơi thất vọng.”

“Vì đêm đó không mơ thấy gì?”

“Vâng.”

Em cúi mắt xuống trang giấy, đầu ngón tay chạm rất nhẹ vào dòng chữ mình đã viết.

“Nhưng bây giờ nhìn lại, em thấy… không mơ cũng được.”

Tôi im lặng lắng nghe.

“Chỉ cần ngủ yên rồi tỉnh dậy.”

Em ngẩng lên nhìn tôi.

“Thấy chị vẫn ở đó.”

“Như vậy cũng được.”

Tôi không đáp ngay.

Yachiyo đã nói câu ấy bằng một giọng rất bình thường.

Nhưng với chúng tôi, những câu bình thường như vậy hiếm khi chỉ là bình thường.

Tôi đưa tay chạm lên mu bàn tay em.

“Chị cũng thích trang đó.”

Yachiyo nhìn tôi.

“Thật ạ?”

“Ừ.”

“Không phải vì có chị trong đó sao?”

Em nhìn tôi thêm một giây.

Rồi tự mình đỏ mặt trước khi tôi kịp trêu.

“Không, ý em là…”

Tôi bật cười.

“Có một chút.”

“Chị Iroha.”

“Nhưng không chỉ vì vậy.”

Tôi nói tiếp trước khi em kịp trốn vào cuốn sổ.

“Chị thích vì em đã viết ‘vậy cũng được’.”

Yachiyo nhìn xuống trang giấy.

“Vậy cũng được…”

“Ừ.”

Tôi chậm rãi nói:

“Chị nghĩ, với em, câu đó quan trọng lắm.”

Em không trả lời.

Nhưng bàn tay đang đặt trên trang giấy khẽ thả lỏng ra.

Một tuần trước, Yachiyo hỏi tôi nếu đêm mai em không mơ nữa, hôm qua có còn là thật không, em còn không biết phải làm gì với một giấc mơ đẹp.

Bây giờ, em đã có thể viết rằng không mơ cũng được.

Điều đó không có nghĩa là em đã thôi mong chờ, hay giấc mơ bỗng trở nên kém quan trọng hơn trước.

Chỉ là Yachiyo bắt đầu hiểu ra rằng, một ngày không mang về phép màu mới vẫn có giá trị của riêng nó.

Vẫn là một ngày thật, và là một ngày em đã sống.

Yachiyo lật thêm.

Hôm nay, em kể một chút về giấc mơ cho Mami và Roka.

Roka nói không cần vui giỏi ngay.

Em nghĩ em sẽ thử vui cùng mọi người.

Em dừng lại ở trang này lâu hơn tôi tưởng.

Có lẽ vì cuộc gọi đó để lại trong em một thứ gì đó rất ấm áp.

Mami với chiếc bánh kem “Chúc mừng chức năng ngủ đã online”.

Roka với câu hỏi : giấc mơ đầu tiên có đáng sợ không.

Một người kéo em ra ánh sáng bằng tiếng cười.

Một người ngồi xuống cạnh nỗi bối rối của em bằng sự im lặng đủ sâu.

Yachiyo chạm nhẹ vào dòng tên của Roka trên trang giấy.

“Chị ấy nói đúng.”

“Ừ.”

“Không cần phải vui giỏi ngay từ đầu.”

“Ừ.”

“Nhưng nếu vui cùng mọi người thì… chắc sẽ dễ hơn một chút.”

Tôi mỉm cười.

“Vậy tiệc mừng giấc mơ vẫn làm nhé?”

Ánh mắt Yachiyo sáng lên rất khẽ.

“Bánh chữ xanh nhạt.”

“Thêm trăng nữa.”

“Bình Thường cũng phải có mặt.”

“Và tuyệt đối không có chữ wifey.”

Tôi không nhịn được mà bật cười.

“Em vẫn nhớ chuyện đó à?”

“Em sẽ không bao giờ quên.”

Yachiyo đáp ngay, vẻ mặt nghiêm túc đến mức gần như có thể ghi vào biên bản.

“Đó là một nguy cơ xã hội rất lớn.”

“Nguy cơ xã hội?”

“Nếu Mami biết em đỏ mặt vì chữ đó, chị ấy sẽ không dừng lại.”

Tôi im lặng một nhịp.

“Chị nghĩ Mami đã biết rồi.”

Yachiyo đứng hình.

Sau đó, em chậm rãi kéo cuốn sổ lên che nửa mặt.

“Vậy em sẽ giả vờ không biết là chị ấy biết.”

“Được.”

“Chị cũng phải giả vờ.”

“Ừ. Chị sẽ hợp tác.”

Yachiyo nghiêm túc gật đầu.

Một sự đồng minh rất trẻ con.

Và đáng yêu đến mức khiến tôi muốn đứng về phía em, dù biết chắc cả hai chúng tôi đều đã thua Mami từ lâu rồi.

Cuối cùng, Yachiyo lật tới trang bữa tối hôm nay.

Hôm nay chị Iroha về sớm.

Mình nấu bữa tối không có lý do.

Trứng bị gãy, canh có quá nhiều nấm, Bình Thường làm khán giả.

Hóa ra không có chuyện gì xảy ra… cũng có thể là một ngày rất đẹp.

Em đọc dòng cuối cùng hai lần.

Lần thứ nhất bằng mắt.

Lần thứ hai rất khẽ, gần như chỉ là hơi thở.

“Hóa ra không có chuyện gì xảy ra…”

Rồi em dừng lại.

Tôi nhìn nghiêng gương mặt em.

Ánh đèn rơi trên hàng mi, làm đôi mắt em trông nhẹ hơn bình thường.

“Yachiyo.”

“Vâng?”

“Em đang nghĩ gì?”

Em im lặng.

Điều đó đủ để tôi biết câu trả lời sẽ không quá đơn giản.

“Em đang nghĩ…”

Em đặt tay lên cuốn sổ.

“Một tuần này giống như có rất nhiều chuyện xảy ra.”

“Ừ.”

“Nhưng cũng giống như… không có chuyện lớn nào xảy ra cả.”

Tôi hơi nghiêng đầu.

Yachiyo nói tiếp, giọng em nhỏ hơn một chút.

“Em cứ tưởng những ngày đáng nhớ phải giống như Giáng Sinh, như năm mới, hoặc giống khoảnh khắc em lần đầu được bước ra ngoài.”

Em ngừng lại, ánh mắt rơi xuống bàn tay mình.

“Cũng giống như lần đầu em cảm nhận được hơi ấm của chị.”

Một nụ cười rất mỏng hiện lên trên môi em.

“Nhưng hôm nay thì khác. Nó không rực rỡ như vậy, cũng chẳng có điều gì thật lớn xảy ra.”

“Vậy mà…”

Yachiyo cúi mắt xuống trang giấy.

“Em vẫn thấy nó quan trọng.”

Em lật lại vài trang trong cuốn sổ.

“Tuần này chỉ có một giấc mơ đẹp.”

Đầu ngón tay em dừng lại trên dòng chữ tiếp theo.

“Rồi một cơn ác mộng.”

“Một đêm ngủ yên không mơ thấy gì.”

“Ngày chị chịu nghỉ ở nhà.”

“Và bữa tối không có lý do.”

Yachiyo im lặng một lúc.

Sau đó, em nhỏ giọng nói:

“Nhưng không hiểu sao, khi đặt tất cả những điều đó cạnh nhau…”

“Em lại thấy tuần này rất hạnh phúc.”

“Và đầy đủ.”

ôi nhìn xuống cuốn sổ.

Đúng vậy.

Đó là một tuần rất nhỏ.

Nhưng khi đặt từng điều cạnh nhau, nó lại trở nên đầy đặn đến lạ.

Không phải bằng những sự kiện lớn lao.

Mà bằng những lần chúng tôi học cách ở lại với cả những điều chưa đủ rực rỡ để được gọi là phép màu.

Yachiyo ngẩng lên nhìn tôi.

“Chị Iroha.”

“Ừ?”

“Em nghĩ em bắt đầu hiểu rồi.”

“Hiểu gì?”

Em đặt tay lên trang giấy, giọng rất khẽ.

“Em không cần mỗi ngày đều phải đặc biệt để chứng minh rằng mình đang sống.”

Câu đó vang lên thật nhẹ.

Không có âm nhạc nào nổi lên.

Ánh sáng trong phòng cũng chẳng đổi màu.

Càng không có biểu đồ nào hiện ra để báo rằng mọi thứ đã thành công.

Vậy mà trong khoảnh khắc ấy, tim tôi vẫn khựng lại.

Rồi chậm rãi mềm xuống.

“Ừ.”

Tôi đáp, dịu hơn cả chính mình tưởng.

“Em không cần.”

“Chỉ cần em ở đây thôi.”

Yachiyo cúi xuống, đầu ngón tay khẽ chạm vào những trang giấy.

“Trước đây, em cứ nghĩ nếu được ra ngoài, mỗi ngày chắc phải là một điều gì đó rất lớn.”

Em im lặng một chút, như đang chạm lại vào quãng thời gian quá dài phía sau mình.

“Tám nghìn năm… dài đến mức em từng nghĩ những ngày sau đó phải thật rực rỡ.”

Giọng em nhỏ dần.

“Phải đủ quan trọng. Đủ đáng nhớ. Đủ để chứng minh rằng sự chờ đợi ấy không hề vô nghĩa.”

Em mím môi.

“Không thì sẽ giống như em đã lãng phí thời gian mà em được trả lại.”

Tôi đưa tay siết tay em.

Lần này, Yachiyo không né tránh.

Em nhìn bàn tay chúng tôi.

Rồi tiếp tục:

“Nhưng nếu ngày nào cũng cố trở thành phép màu, chắc em sẽ mệt lắm.”

“Ừ.”

“Chị cũng sẽ mệt.”

Tôi im.

Em nói tiếp, rất nhỏ:

“Và có lẽ… phép màu cũng sẽ mệt.”

Câu đó làm tôi bật cười.

Không phải vì buồn cười.

Mà vì đúng theo một cách rất Yachiyo.

Phép màu cũng sẽ mệt.

Nếu chúng tôi bắt nó phải đứng trên sân khấu mỗi ngày.

Nếu ngày nào cũng yêu cầu nó chứng minh mình vẫn còn sáng và hạnh phúc nào cũng phải rực rỡ, phải đáng nhớ, phải khóc được, phải viết được thành một câu thật đẹp.

Thì ngay cả phép màu cũng sẽ kiệt sức.

SCROLL DOWN