Chou Kaguya Hime
Ngoại truyện 5: Minakanushi · Phần 39
” Một Note nhỏ trước khi các bạn đọc nhen ^^
Có một số từ nghe tiếng Nhật nó sẽ hay hơn nhưng mình dịch qua tiếng Việt lun.
Như bé Thỏ Bông Chứng Cứ tên là : Shouko
Bé Cá Vàng Bình Thường tên là : Fuu Chan nha (tại Futsuu tiếng Nhật là Bình thường á ^^)
Cái cây tên là Mai mà Yachiyo đặt tên là : Koume Chan nhen”
Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã đọc và ủng hộ mình nha.”
- YachiSuzu
Từ lúc Yachiyo viết dòng đó vào nhật ký, căn phòng như được đặt thêm vào một thứ gì đó rất mỏng.
Nó chẳng giống ánh sáng, cũng không phải âm thanh hay một thay đổi đủ rõ ràng để thiết bị có thể đo được.
Chỉ là một cảm giác rất lạ.
Giống như giữa hai đứa vừa có thêm một khoảng bình yên nhỏ, nhẹ đến mức nếu không cẩn thận, người ta sẽ tưởng nó chưa từng ở đó.
Như thể cánh cửa nhà vốn luôn mở ra để tôi đi vào trong trạng thái mệt lả, hôm nay cuối cùng cũng thật sự khép lại sau lưng tôi, giữ lại hết những gió lạnh, những biểu đồ, những email chưa đọc và cả mùi máy móc của phòng lab ở bên ngoài.
Tôi ngồi cạnh Yachiyo dưới ánh nắng chiều.
Yachiyo vẫn cầm cuốn nhật ký giấc mơ trên đùi.
Em đã khép nó lại, nhưng đầu ngón tay vẫn đặt trên bìa sổ. Có vẻ như sau khi viết một dòng nào đó thật quan trọng, em cần thêm vài phút để chắc rằng chữ đã nằm yên trong đó, không chạy đi đâu cả.
Tôi nhìn em.
Rồi nhìn đồng hồ.
Sớm.
Rất sớm.
Sớm đến mức trong đầu tôi lập tức bật ra ba việc đáng lẽ mình có thể làm nếu quay lại bàn: đọc email chưa mở, trả lời nhóm nghiên cứu, ghi thêm vài dòng về giấc ngủ trưa không mơ của Yachiyo.
Nhưng rồi, như thể nghe thấy trước cả khi tôi nói ra, Yachiyo ngẩng đầu lên.
“Chị Iroha.”
“Ừ?”
“Chị vừa nghĩ tới việc gì đó đúng không?”
“Không.”
Em nhìn tôi.
Không nói gì.
Tôi im thêm một giây.
Rồi đầu hàng.
“Có một chút.”
“Lab?”
“…Một chút.”
Yachiyo gật đầu như thể vừa ghi nhận một triệu chứng cũ tái phát.
“Vậy hôm nay cần can thiệp.”
“Can thiệp gì?”
Em đặt cuốn sổ sang bên, ngồi thẳng dậy.
Vẻ mặt rất nghiêm túc.
“Chúng ta phải làm một việc khiến chị không còn tay để mở laptop.”
Tôi có linh cảm rất không tốt.
“Em định làm gì?”
“Nấu ăn.”
Tôi im.
Yachiyo cũng im.
Bình Thường bơi thêm một vòng rất vô tư.
Tôi nhìn em.
“Em chắc không?”
“Vâng.”
“Lần gần nhất em dùng chảo, trứng đã từ chối trở thành trứng cuộn.”
“Đó là vấn đề giao tiếp giữa em và trứng.”
“Chị nghĩ đó là vấn đề nhiệt độ.”
“Vậy hôm nay mình sẽ cải thiện quan hệ với nhiệt độ.”
Tôi bật cười.
Em ấy đứng dậy, cầm cuốn nhật ký đặt lại lên bàn đầu giường thật ngay ngắn, rồi quay sang nhìn tôi như một chỉ huy vừa tuyên bố chiến dịch lớn.
“Hôm nay mình sẽ cùng nấu bữa tối.”
Tôi nhìn đồng hồ thêm lần nữa.
Sớm thật.
Bình thường, vào giờ này tôi còn đang ở lab. Nếu có về thì cũng sẽ là sau một quãng đường dài, đầu đầy dữ liệu, vai mỏi, mắt khô, trong túi áo có một thanh năng lượng ăn dở hoặc một tờ giấy note bị gấp nát.
Bữa tối thường là thứ gì đó mua vội.
Hoặc hâm lại.
Hoặc tệ hơn, bị thay bằng cà phê, nếu Yachiyo không bắt gặp và mắng tôi qua màn hình.
Nhưng hôm nay tôi ở nhà.
Yachiyo cũng ở nhà.
Không có ai chờ bên kia tablet nữa cũng chẳng còn những cuộc gọi video chưa nỡ cúp.
Không có một người ôm gối hỏi “chị ăn chưa” trong lúc chính tôi còn chưa kịp nhận ra mình đói.
Chỉ có chúng tôi.
Một căn bếp nhỏ.
Một buổi tối còn chưa bắt đầu hẳn.
Và một câu rất bình thường:
Hôm nay mình cùng nấu bữa tối.
Tôi đứng dậy.
“Được.”
Yachiyo chớp mắt.
“Hả?”
“Chị nói được.”
“Chị đồng ý nhanh vậy ạ?”
“Em muốn chị phản đối à?”
“Không, nhưng em đã chuẩn bị ba lý do để thuyết phục chị.”
“Lý do gì?”
Yachiyo giơ một ngón tay.
“Thứ nhất, nếu chị nấu ăn thì không mở laptop được.”
“Ừ.”
Ngón thứ hai.
“Thứ hai, nếu em nấu ăn thì chị bắt buộc phải giám sát vì lý do an toàn.”
“Rất hợp lý.”
Ngón thứ ba.
“Thứ ba…”
Em dừng lại.
Tai hơi đỏ lên trước khi câu nói ra.
“Em…Em muốn ăn cơm do chị nấu.”
Tôi đứng hình.
Câu thứ ba không dài.
Nhưng nó có một sức phá hoại rất riêng.
Tôi quay mặt đi.
“Yachiyo.”
“Vâng?”
“Em nói lý do thứ ba trước thì chị đã đồng ý ngay rồi.”
Lần này tới lượt em đỏ mặt hẳn.
“Vậy hai lý do đầu bị thừa ạ?”
“Không thừa. Nhưng rất đáng yêu.”
“Chị đừng nói kiểu đó.”
“Kiểu nào?”
“Kiểu làm em không biết phải quay mặt đi đâu.”
Tôi bật cười.
“Em có thể cầm chảo rồi trốn sau nó đấy.”
“Chị đang giao việc để trốn đúng không?”
“Có một chút.”
Yachiyo lườm tôi.
Hoàn toàn không đáng sợ.
Nhưng rất đáng yêu.
Tôi cố không nói thêm câu đó ra, vì nếu không, có lẽ bữa tối sẽ bị trì hoãn do một người đỏ mặt quá mức vận hành.
Chúng tôi kiểm tra tủ lạnh.
Kết quả không quá khả quan.
Có trứng.
Một ít rau.
Đậu phụ.
Hành lá.
Một gói nấm.
Cá hồi đông lạnh mà tôi hoàn toàn không nhớ mình đã mua lúc nào.
Một hộp miso.
Một phần cơm còn đủ cho hai người nếu ăn không quá tham.
Yachiyo đứng trước tủ lạnh, hai tay chống cằm, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
“Chị Iroha.”
“Ừ?”
“Tủ lạnh nhà mình hơi giống phòng lab.”
“Giống chỗ nào?”
“Có nguyên liệu, nhưng thiếu cảm giác gì đó.”
Tôi nhìn tủ lạnh.
Rồi nhìn em.
“Em vừa xúc phạm tủ lạnh à?”
“Em đang góp ý xây dựng thôi.”
“Được rồi. Vậy hôm nay mình làm gì để tăng cảm giác đó lên?”
Yachiyo suy nghĩ.
“Canh miso.”
“Ừ.”
“Trứng.”
“Lại trứng?”
“Trứng là nền tảng.”
“Chị không biết em đã lập tôn giáo mới từ lúc nào.”
“Không phải tôn giáo. Là lòng biết ơn.”
“Đối với trứng?”
“Vâng.”
Tôi cười đến mức phải quay mặt đi.
Cuối cùng, thực đơn được quyết định rất bình thường.
Cơm.
Canh miso đậu phụ nấm.
Trứng cuộn, lần này tôi sẽ hỗ trợ để trứng không tự do quá mức.
Cá hồi áp chảo đơn giản.
Rau trộn.
“Chỉ là bữa tối.”
Khi tôi nói điều đó, Yachiyo đang rửa nấm dưới vòi nước.
Em khựng lại.
Nước chảy qua đầu ngón tay em, bắn thành vài giọt nhỏ lên cổ tay.
“Chị vừa nói gì ạ?”
“Chỉ là bữa tối thôi.”
“Không ăn mừng gì ạ?”
“Không.”
Yachiyo tắt vòi nước.
Rất chậm.
Rồi Yachiyo quay sang nhìn tôi.
“Vậy… không phải vì chị về sớm sao?”
Tôi lắc đầu.
“Cũng không liên quan đến chuyện em ngủ trưa được?”
“Không liên quan.”
“Hay vì mình sắp có tiệc mừng giấc mơ?”
Tôi bật cười.
“Cũng không phải.”
Yachiyo khựng lại một chút, rồi nhỏ giọng hơn.
“Vậy còn chức năng ngủ…”
“Yachiyo.”
“Không phải vì bất cứ cột mốc nào cả.”
Em đứng yên.
Câu nói ấy dường như khiến Yachiyo chưa biết phải đặt tay mình ở đâu.
Tôi nhìn em.
Trong ánh đèn bếp, gương mặt em có vẻ hơi ngẩn ra. Không buồn. Chỉ là bối rối.
Giống như người vừa được dẫn tới một căn phòng không có bảng hướng dẫn.
Trước đây, những bữa ăn đẹp của chúng tôi thường gắn với một điều gì đó.
Sushi đầu tiên.
Giáng Sinh đầu tiên.
Năm mới đầu tiên.
Bữa sáng sau giấc mơ đầu tiên.
Bánh kem sắp tới cũng là để mừng giấc ngủ.
Ngay cả món trứng cũng mang theo quá nhiều ý nghĩa: món đầu tiên em khóc vì ngon, vì thật, vì cơ thể này có thể cảm nhận được vị ngọt và hơi ấm của một thứ bình thường.
Yachiyo đã quen với việc nghĩ rằng hạnh phúc luôn cần một lý do đủ lớn để được phép xuất hiện.
Nó phải gắn với một cột mốc, một phép thử, một ngày đặc biệt, hoặc ít nhất là một điều gì đó có thể chứng minh rằng phép màu thật sự đã xảy ra.
Còn bây giờ, tôi bảo em rằng bữa tối này không ăn mừng gì cả.
Chỉ là vì chúng tôi đều ở nhà còn trời thì sắp tối và trong tủ có nguyên liệu thêm nữa là người ta đói thì phải nấu ăn.
Và không phải ngày nào cũng cần một chiến thắng mới xứng đáng có ánh đèn vàng trên bàn ăn.
Yachiyo cúi xuống nhìn rổ nấm trong tay.
“Vậy… mình nấu ăn như vậy để làm gì?”
Tôi đi tới bên em.
Không vội trả lời.
Trước tiên, tôi lấy khăn lau nhẹ nước trên cổ tay em.
Yachiyo để yên.
Tôi nói:
“Vì mình muốn ăn tối cùng nhau.”
Em chớp mắt.
“Chỉ vậy thôi ạ?”
“Ừ.”
“Nhưng…”
Em cau mày rất nhẹ.
“Như vậy có đủ không?”
Câu đó làm ngực tôi mềm xuống.
Tôi biết em không thật sự hỏi về bữa tối.
Điều Yachiyo đang hỏi là cuộc sống này.
Một ngày chẳng có chuyện gì đặc biệt xảy ra, rốt cuộc có đủ để người ta thấy vui không?
Một bữa ăn không gắn với bất kỳ cột mốc nào, có xứng đáng được chuẩn bị thật cẩn thận không?
Và hạnh phúc, nếu không đứng phía sau một chiến thắng hay một phép màu mới, liệu vẫn có quyền xuất hiện hay không?
Tôi đặt chiếc khăn xuống.
Rồi nhìn thẳng vào em.
“Từ giờ mình cũng được phép vui vì một ngày không có chuyện gì xảy ra.”
Yachiyo im lặng.
Nước mắt không rơi.
Nhưng mắt em hơi mở lớn hơn.
Tôi nói tiếp, chậm hơn.
“Không phải ngày nào chúng ta cũng cần cứu một ai đó.”
“Một bữa ăn cũng không cần phải chứng minh rằng em vừa vượt qua thêm một cột mốc.”
“Và việc ngồi cạnh nhau thế này…”
Tôi nhìn em, rồi mỉm cười .
“Cũng đâu nhất thiết phải vì hôm nay là một ngày đặc biệt.”
“Có những ngày chỉ là không có chuyện gì xảy ra.”
“Và vì không có chuyện gì xảy ra, mình được nấu ăn chậm hơn một chút.”
Yachiyo nhìn tôi.
“Chẳng có chuyện gì xảy ra… mà vẫn vui được ạ?”
“Ừ.”
“Vậy em không phải ghi lý do sao?”
“Em không phải ghi.”
“Cũng không phải chấm điểm?”
Tôi mỉm cười.
“Không cần đâu.”
Yachiyo hơi mím môi, ngập ngừng một lúc rồi hỏi nhỏ.
“Nhưng nếu em muốn chấm thì sao?”
Tôi bật cười.
“Vậy thì em cứ chấm.”
Em thở ra một hơi rất nhỏ.
Rồi gật đầu.
“Vậy em sẽ thử.”
“Thử gì?”
“Vui vì không có chuyện gì xảy ra.”
Câu nói ấy nghe vừa ngốc vừa nghiêm túc.
Và vì thế, rất giống em.
Tôi xoa nhẹ tóc em.
“Ừ. Mình thử.”
Bữa tối bắt đầu trong tình trạng khá hỗn loạn.
Yachiyo rất muốn tự tay cuộn trứng.
Tôi đồng ý, với điều kiện tôi được đứng ngay bên cạnh và có quyền can thiệp nếu “quan hệ giữa em và nhiệt độ” có dấu hiệu xấu đi.
Kết quả là lần cuộn đầu tiên thất bại.
Không cháy.
Nhưng miếng trứng gãy làm đôi.
Yachiyo nhìn nó bằng vẻ mặt như vừa bị phản bội.
“Trứng hôm nay vẫn không hợp tác.”
“Chị nghĩ trứng cần luyện tập để hiểu em.”
“Là em luyện hay trứng luyện ạ?”
“Cả hai.”
Yachiyo suy nghĩ.
Rồi nghiêm túc gật đầu.
“Vậy được.”
Lần thứ hai tốt hơn một chút.
Miếng trứng vẫn không đẹp, nhưng ít nhất đã có hình dạng giống trứng cuộn nếu người nhìn rất bao dung.
Yachiyo thở ra như vừa hoàn thành một bài kiểm tra quan trọng.
Tôi vỗ tay rất nhẹ.
“Giỏi.”
“Không được khen em.”
“Vì sao?”
“Em sẽ tự tin rồi làm hỏng lần thứ ba mất.”
“Vậy chị sẽ khen vừa phải thôi nhé.”
“Vâng.”
Tôi nghiêm túc gật đầu.
“Trứng cuộn mức 6/10.”
Yachiyo trừng tôi.
“Chị thật sự chấm điểm à?”
“Em bảo khen vừa phải.”
“Nhưng 6/10 hơi đau lòng đấy nhé.”
“Vậy 7?”
“8.”
“Em tự nâng điểm cho bản thân sao?”
“Vì em có cố gắng.”
Tôi bật cười.
“Được. 8/10 vì có cố gắng.”
“Và vì có chị đứng bên cạnh.”
Tôi khựng lại.
Yachiyo cũng khựng lại.
Hai giây sau, tai em đỏ lên.
“Cái đó…”
Tôi nghiêng đầu.
“Cũng là tiêu chí chấm điểm à?”
“Không ạ.”
“Không?”
“Có… một chút.”
Tôi cười.
“Vậy trứng 9/10.”
Yachiyo kéo tay áo lên che nửa mặt.
“Chị đừng nâng điểm vì câu đó.”
“Nhưng chị thích.”
“Chị càng ngày càng không công bằng.”
“Với em thì chị không cần công bằng lắm.”
Lần này, nếu không phải chảo còn nóng, có lẽ Yachiyo đã thật sự bỏ chạy khỏi bếp.
Cá hồi áp chảo thuộc về tôi.
Yachiyo đứng cạnh giám sát.
Không phải giám sát nấu ăn.
Mà giám sát việc tôi có tranh thủ nhìn điện thoại không.
“Mặt cá đổi màu rồi này.”
Tôi nói.
“Vâng.”
“Em có muốn lật thử không?”
“Em nghĩ nhiệm vụ đó hơi nặng với em.”
“Không nặng đâu.”
“Nhưng nếu em làm rơi…”
“Thì mình ăn cá hồi hơi nát chút nhé.”
Yachiyo nhìn tôi.
Rồi rất chậm, nhận lấy xẻng lật.
Em ấy tập trung đến mức cả căn bếp như yên đi.
Bình Thường bên cửa sổ bị đặt bát hơi lệch về phía bếp, vì Yachiyo nói “nó cũng nên xem quá trình chuẩn bị bữa tối gia đình”.
Tôi phản đối rằng cá vàng không cần xem cá hồi bị áp chảo.
Yachiyo im lặng trong ba giây.
Rồi trịnh trọng che nửa bát nước bằng một tờ giấy.
“Tôn trọng cảm xúc của Bình Thường.”
Tôi cười đến mức suýt làm cháy cá.
Rất may, cú lật cá của Yachiyo thành công.
Chưa hoàn hảo.
Một góc cá hơi vỡ.
Nhưng vẫn thành công.
Em đứng yên nhìn miếng cá trong chảo.
Rồi quay sang tôi, mắt sáng lên.
“Iroha…Iroha…Chị thấy không?”
“Thấy.”
“Em lật được này.”
“Ừ.”
“Cá hồi không chết một cách vô ích.”
“Yachiyo.”
“Vâng?”
“Câu đó hơi đáng sợ.”
Em suy nghĩ.
“Vậy em sửa: cá hồi đã trở thành bữa tối.”
“Câu đó tốt hơn.”
Canh miso thì tương đối an toàn.
Ít nhất là cho tới khi Yachiyo ngẩng lên hỏi tôi có thể cho thêm nấm vào không.
Tôi gật đầu.
Vậy là em lại nhìn xuống nồi, suy nghĩ rất nghiêm túc rồi hỏi tiếp về đậu phụ.
Tôi vẫn đồng ý.
Đến lúc Yachiyo nhỏ giọng nhắc đến hành lá, tôi không nhịn được mà bật cười.
“Ừ, được hết.”
Mắt em sáng lên như thể vừa được cho phép thêm cả mùa xuân vào bữa tối.
Sau đó, khi tôi quay lại, nồi canh miso đã có lượng nấm đủ cho ba người.
Tôi nhìn nồi.
Yachiyo nhìn tôi.
“Iroha…Em nghĩ nấm sẽ co lại.”
“Nó có co lại, nhưng không biến mất.”
“Vậy hôm nay canh miso hơi giàu chất nấm.”
“Rất giàu.”
“Có tốt không ạ?”
“Có lẽ tốt cho sức khỏe.”
Yachiyo thở phào.
“Vậy được rồi.”
Trong lúc nấu,căn bếp không hề gọn gàng.
Trứng hơi méo.
Cá hồi hơi vỡ.
Canh miso thì lại quá nhiều nấm.
Rau trộn bị Yachiyo đảo kỹ tới mức một vài lá rau trông như vừa trải qua cuộc họp với Tiến sĩ Clark.
Nhưng kỳ lạ là, càng vụng về, bữa tối ấy càng giống thật.
Một bữa ăn trong một căn nhà nhỏ, nơi hai người vừa cố không làm cháy cá, vừa tranh luận về quyền riêng tư tinh thần của một con cá vàng khi chứng kiến cá hồi bị nấu, vừa cười đến mức quên mất canh đã hơi sôi quá.
Khi mọi thứ cuối cùng được đặt lên bàn, trời bên ngoài đã tối hẳn.
Đèn trong phòng sáng dịu.
Bình Thường được trả lại vị trí cạnh cửa sổ, sau khi Yachiyo nghiêm túc xin lỗi nó vì “môi trường bếp có thể gây căng thẳng”.
Con thỏ bông được đặt ngồi thẳng hơn trên giường để “tham dự từ xa”.
Chậu Mai ở góc cửa sổ nhận được một câu “hôm nay em đứng đó rất giỏi” từ Yachiyo.
Tôi nhìn toàn bộ khung cảnh trước mặt.
Một bàn ăn không hề cầu kỳ, chỉ có hai bát cơm đặt cạnh nhau, một đĩa trứng cuộn hơi méo, miếng cá hồi áp chảo bị vỡ mất một góc, bát canh miso nhiều nấm hơn dự định, ít rau trộn hơi nát và hai tách trà còn ấm.
Chẳng có bánh kem hay nến.
Cũng chẳng có dòng chữ “chúc mừng” nào được viết ra, càng không ai gọi bữa tối này là một cột mốc đáng nhớ.
Vậy mà khi Yachiyo ngồi xuống cạnh tôi, mọi thứ trên bàn bỗng trở nên dịu dàng đến lạ.
Đó hình như đã trở thành vị trí mặc định của em sau bữa sushi đầu tiên.
Là chỗ ngồi của em từ bây giờ cho đến mãi mãi về sau.
Yachiyo nhìn bàn ăn rất lâu.
Tôi không vội.
Tôi biết, đối với em, cảnh này cần thời gian. Để em hiểu rằng nó không cần lý do gì lớn mới được phép đẹp.
“Chị Iroha.”
“Ừ?”
“Mình thật sự không ăn mừng gì cả ạ?”
“Ừ.”
“Không có chuyện gì đặc biệt xảy ra hôm nay?”
Tôi suy nghĩ.
“Chị về nhà sớm.”
“Cái đó đặc biệt mà.”
“Nhưng chị muốn nó trở thành bình thường.”
Yachiyo im.
Câu đó làm em cúi xuống một chút.
Tôi nói tiếp:
“Em ngủ trưa không mơ.”
“Ừ.”
“Bình Thường được cho ăn đúng lượng thức ăn.”
“Vâng.”
“Mai được tưới nước.”
“Vâng.”
“Trứng bị gãy nhưng vẫn ăn được.”
Yachiyo hơi đỏ mặt.
“Cái đó chị không cần nhắc.”
“Vậy hôm nay cũng có nhiều chuyện nhỏ mà đúng không ?.”
Tôi nhìn em.
“Nhưng không có chuyện lớn cả.”
Yachiyo ngồi rất yên.
Một lúc sau, em khẽ gật đầu.
“Vậy là ngày không có chuyện lớn.”
“Ừ.”
“Và mình vẫn được ăn bữa tối đẹp như vậy.”
“Ừ.”
Yachiyo nhìn bàn ăn.
“Em hiểu rồi.”
“Hiểu gì?”
“Có lẽ…”
Em đưa tay chạm nhẹ vào mép bát cơm.
“Bình thường không phải là không có gì.”
Tôi im lặng.
“Bình thường là có rất nhiều thứ nhỏ đến mức trước đây em không biết phải gọi tên như thế nào cả.”
Giọng em nhỏ đi.
“Chuyện chị về sớm này.”
Em cúi mắt nhìn xuống bát canh, rồi khẽ mím môi.
“Cả quả trứng bị gãy nữa. Bát canh có hơi nhiều nấm… và Bình Thường bị che mắt vì lý do đạo đức.”
Nói đến đó, Yachiyo hơi ngừng lại.
“Những chuyện nhỏ như vậy… cũng được tính là vui ạ?”
Tôi bật cười.
Yachiyo cũng cười theo.
Rồi em nói tiếp, dịu hơn:
“Như việc không cần ăn mừng gì cả mà vẫn được ăn cùng chị.”
Tôi nhìn em.
Trong ánh đèn vàng, gương mặt em có vẻ rất yên bình.
Như một người đã đi qua rồi, bây giờ đang học cách đặt thìa xuống bàn mà không sợ âm thanh ấy báo hiệu một chia ly nào đó.
Tôi cầm đũa lên.
“Ăn nhé?”
Yachiyo gật đầu.
“Vâng.”
Chúng tôi bắt đầu ăn.
Trứng 8/10, theo đánh giá chính thức của Yachiyo.
Sau khi ăn miếng đầu tiên, em ấy tự hạ xuống 7.5 vì “hơi mặn hơn dự kiến”, nhưng rồi lại nâng lên 8.5 vì tôi nói mặn cũng là kinh nghiệm.
Cá hồi được chấm 9/10.
Vì Yachiyo tự lật thành công nên có điểm cộng cảm xúc.
Canh miso quá nhiều nấm ban đầu bị tôi chấm 7, nhưng Yachiyo phản đối vì “nấm rất cố gắng”, cuối cùng điều chỉnh thành 8.
Rau trộn không được chấm điểm, vì cả hai thống nhất nó đã cố hết sức trong hoàn cảnh bị trộn quá tay.
Bình Thường không được ăn gì từ bàn ăn, nhưng được Yachiyo tuyên bố là “khán giả danh dự”.
Tôi hỏi khán giả danh dự có quyền nhận xét không.
Yachiyo nói có, nhưng vì Bình Thường không biết nói nên mặc định là ủng hộ.
Một bữa tối cực kỳ vô nghĩa.
Và vì vô nghĩa, nó làm tôi cười nhiều hơn bất kỳ bữa ăn nào gần đây.
Ăn xong, chúng tôi cùng dọn bàn.
Yachiyo rất muốn rửa bát.
Tôi đồng ý cho em rửa cốc và bát nhẹ, còn dao và chảo nóng thì tôi xử lý.
Em có vẻ hơi bất mãn vì bị giới hạn nhiệm vụ.
“Em có thể cầm chảo mà.”
“Chảo trơn lắm.”
“Nhưng em muốn học.”
“Vậy lần sau.”
“Chị hứa chứ?”
“Ừ.”
“Không phải kiểu lần sau xa xôi đúng không?”
“Không.”
“Lần sau thật?”
“Lần sau thật.”
Yachiyo hài lòng.
Rửa bát xong, em lau tay rất cẩn thận, rồi chạy đi lấy cuốn nhật ký.
Tôi đang lau bàn thì thấy em ngồi xuống cạnh cửa sổ, mở sổ ra.
“Em muốn viết à?”
“Vâng.”
“Nhật ký giấc mơ?”
“Không hẳn.”
“Vậy là nhật ký hàng ngày?”
Yachiyo ngẩng lên.
“Có được không ạ?”
“Tất nhiên.”
“Nhưng cuốn này là nhật ký giấc mơ.”
Tôi mỉm cười.
“Có những ngày bình thường cũng giống giấc mơ đẹp mà.”
Em nhìn tôi.
Rồi cúi xuống.
Tai hơi đỏ.
“Chị nói câu đó trước nên nếu em viết lại không tính là ăn cắp nhé.”
“Không tính.”
Yachiyo bắt đầu viết.
Nét chữ hôm nay mềm và ổn hơn trước rất nhiều.
Tôi không nhìn ngay.
Đợi em viết xong, em mới đưa sổ cho tôi.
Trên trang giấy, dưới ngày tháng nhỏ ở góc, em viết:
Hôm nay chị Iroha về sớm.
Mình nấu bữa tối không có lý do.
Trứng bị gãy, canh có quá nhiều nấm, Bình Thường làm khán giả.
Tôi đọc tới đó thì bật cười.
Yachiyo ngồi cạnh, ngượng nhưng vẫn nhìn tôi đọc tiếp.
Dòng cuối cùng nằm rất yên trên giấy:
Hóa ra không có chuyện gì xảy ra… cũng có thể là một ngày rất đẹp.
Tôi nhìn dòng ấy rất lâu.
Tôi rất muốn khóc ngay.
Nhưng lần này, thay vì nước mắt, có một thứ khác lặng lẽ dâng lên trong ngực tôi.
Một cảm giác ấm áp.
Không đau như mọi khi.
Giống như sau rất nhiều chương phải chạy, phải cứu, phải níu, phải chiến đấu với thời gian, cuối cùng câu chuyện của chúng tôi đã bắt đầu có chỗ cho một kiểu hạnh phúc khác. Nó chẳng phải là kiểu rực rỡ hay chấn động mà khiến người ta phải nhớ bằng tiếng khóc.
Chỉ là một ngày đẹp vì không có chuyện gì lớn xảy ra.
Tôi khép cuốn sổ lại, đặt tay lên bìa.
“Yachiyo.”
“Vâng?”
“Ngày mai mình cũng ăn tối nhé.”
Em chớp mắt.
Rồi bật cười.
“Chị nói cứ như chuyện lớn lắm.”
“Với chị thì hơi lớn đấy.”
Yachiyo nhìn tôi.
Ánh mắt em dịu đi.
“Vâng.”
Em đáp.
“Ngày mai mình cũng ăn tối.”
“Không có lý do?”
“Không có lý do.”
“Có Bình Thường làm khán giả không?”
“Có thể.”
“Có trứng không?”
“Em muốn à?”
Yachiyo suy nghĩ rất nghiêm túc.
Rồi lắc đầu.
“Ngày mai mình thử món khác.”
“Ồ.”
“Vì chắc không thể để bữa ăn chỉ có trứng mãi được.”
Tôi bật cười.
“Đúng vậy.”
Em nhìn xuống cuốn sổ.
Rồi khẽ nói:
“Có rất nhiều món.”
“Ừ.”
“Và rất nhiều ngày.”
“Ừ.”
“Rồi sẽ có nhiều bữa tối.”
Tôi nhìn em.
Một lúc sau, em ngẩng lên.
“Đúng không ạ?”
Tôi hiểu em đang hỏi gì.
Em không nghĩ về thực đơn hay về ngày mai thật sự sẽ ăn gì.
Mà là về điều sâu hơn một chút.
Có nhiều ngày nữa không?
Có nhiều bữa tối nữa không?
Có nhiều lần không cần lý do mà vẫn được vui như thế này không?
Tôi đưa tay nắm lấy tay em.
“Ừ.”
Tôi đáp.
“Có nhiều lắm. Sẽ có rất nhiều. Và em muốn bao nhiêu cũng được.”
Yachiyo không nói gì.
Chỉ cúi đầu mỉm cười.
Một nụ cười nhỏ, hạnh phúc, còn chưa hoàn toàn tin hết nhưng đã bắt đầu muốn tin.
Bên ngoài cửa sổ, đêm xuống rất chậm.
Trong căn phòng nhỏ ấy, chẳng có phép màu mới nào xảy ra.
Cũng chẳng có cảnh báo cần vượt qua, cánh cửa nào được mở thêm, hay một lời hứa lớn lao đến mức khiến người ta nghẹn thở.
Chỉ có một bữa tối không vì lý do gì đặc biệt.
Một bữa tối bình thường đến mức nếu nhìn từ bên ngoài, có lẽ chẳng ai hiểu vì sao chúng tôi lại muốn nhớ nó lâu đến vậy.
Một bữa tối hơi vụng về, hơi mặn, hơi nhiều nấm, hơi buồn cười.
Nhưng có lẽ chính vì vậy, nó mới thật sự giống phần đầu tiên của một mùa mà Yachiyo sẽ sống như một người bình thường.
Bởi từ giờ trở đi, hạnh phúc của em không cần phải đứng trên đỉnh một phép màu mới được phép tồn tại nữa.
Nó có thể ở rất gần.
Trong một đĩa trứng cuộn bị gãy, một bát canh miso nhiều nấm hơn dự định, trong tiếng cửa mở khi có người về nhà sớm, hay cả dáng vẻ nghiêm túc của Bình Thường khi bị kéo vào làm khán giả bất đắc dĩ.
Và rồi, ở cuối một ngày chẳng có gì đặc biệt, Yachiyo khẽ nhận ra một điều rất nhỏ.
Hóa ra không có chuyện gì xảy ra…cũng có thể là một ngày rất đẹp.